Chương 27: Chương 26: Tô Vũ Nhỏ Bé, Dễ Dàng Bị Nắm Thóp
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~20 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Phía bên kia bàn ăn.
Tô Vũ ôm cốc sữa đậu nành, ánh mắt dừng trên những giọt nước đọng bên thành cốc.
Một giọt nước từ từ trượt xuống, lăn đến đầu ngón tay cô rồi dừng lại.
Nụ cười vẫn còn trên môi cô.
Nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt.
Cố Phong không nhìn ra.
Bởi vì cô đang cúi đầu, mái tóc dài buông xuống hai bên, vừa khéo che kín ánh mắt.
Anh em tốt.
Thích nghi với thân phận nữ giới.
Giữ khoảng cách.
Tô Vũ lặng lẽ nhẩm lại ba từ khóa ấy trong đầu.
Ý của Cố Phong đã rất rõ ràng.
Cậu sẽ không vượt giới hạn.
Cho dù cô chủ động nằm úp mặt lên đùi cậu, cậu vẫn có thể lăn thẳng khỏi giường rồi bỏ chạy trong hoảng loạn.
Giới hạn đạo đức của người này còn cao hơn cả những gì cô tưởng tượng.
Tô Vũ đặt cốc sữa đậu nành xuống bàn.
Giọt nước trên đầu ngón tay cô cũng rơi xuống, vỡ thành một vệt nước nhỏ xíu trên mặt bàn.
Cố Phong uống cạn ngụm sữa đậu nành cuối cùng, đáy cốc chạm mặt bàn phát ra một tiếng "cạch" giòn tan.
Cậu liếc nhìn chiếc đĩa trước mặt Tô Vũ.
Hai cái bánh bao, một cái đã ăn gần hết, cái còn lại mới cắn hai miếng rồi bỏ sang một bên.
Sữa đậu nành thì uống được khá nhiều, trong cốc chỉ còn lại một lớp trắng mỏng bám trên thành.
Thôi vậy, ăn được từng ấy đã là không tệ rồi.
Cố Phong không thúc giục cô.
Cậu gom bát đũa trước mặt lại với nhau, trong đầu nhanh chóng sắp xếp kế hoạch tiếp theo.
Nếu cuộc nói chuyện vừa rồi có hiệu quả, vậy thì phải tranh thủ lúc còn nóng mà tiến thêm một bước.
Muốn giúp Tô Vũ thích nghi với thân phận nữ giới thì chỉ nói suông là vô ích, phải biến thành hành động thực tế.
Mà thứ thiết thực nhất lúc này chính là ngoại hình.
Trong suốt một tuần qua, Cố Phong đã quan sát đủ kỹ.
Chiếc vali Tô Vũ mang từ thành phố C tới đây, lúc giúp cô xách lên cậu đã thấy nhẹ bất thường.
Sau đó nhìn cô thay quần áo mỗi ngày, cậu mới hiểu tại sao.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy bộ.
Áo hoodie đen, hoodie xám, hoodie xanh đậm.
Hai chiếc quần jeans, một chiếc quần thể thao.
Toàn là đồ trung tính, hoặc quá rộng, hoặc quá dài, mặc trên thân hình nhỏ nhắn của Tô Vũ chẳng khác nào trẻ con lén mặc quần áo người lớn.
Kết hợp với khuôn mặt trắng nhợt của cô, đôi mắt luôn cụp xuống và bờ vai vô thức co lại, cả người chỉ toát lên hai chữ: Ủ rũ.
Rõ ràng là một người có nền tảng tốt đến khó tin, vậy mà cứ nhất quyết bọc mình thành một chú mèo hoang lang thang.
Không được.
Nhất định phải thay đổi.
Cố Phong đặt đũa xuống, chống hai tay lên mặt bàn, hơi nghiêng người về phía trước.
"Tô Vũ."
Tô Vũ đang cắn bánh bao, miệng còn đầy thức ăn, ngẩng đầu nhìn cậu.
"Hôm nay tớ nghỉ làm. Đi nào, tớ đưa cậu đi mua vài bộ quần áo."
Tô Vũ nhai hai cái rồi khựng lại.
Miếng bánh bao vẫn còn trong miệng chưa nuốt xuống, má phồng lên một chút, đôi mắt đen chớp chớp hai lần.
Sau đó cô nuốt xuống, đặt nửa chiếc bánh bao còn lại trong tay xuống bàn.
"... Tớ không có tiền nhàn rỗi để mua quần áo."
Khi nói câu đó, các ngón tay dưới gầm bàn đã vô thức co lại.
"Đống quần áo tớ mang theo vẫn mặc được, nên... tạm thời không cần đâu."
Cố Phong đã biết trước cô sẽ nói vậy.
Ba nghìn tệ tiền tiết kiệm, không có nguồn thu nhập, mỗi đồng đều phải tính toán từng chút.
Trong tình huống này, bảo cô bỏ tiền mua quần áo chẳng khác nào lấy mạng cô.
Cho nên Cố Phong đã chuẩn bị sẵn cách nói.
"Thế thì không được."
Cậu từ chối ngay lập tức, giọng dứt khoát, hoàn toàn không cho Tô Vũ cơ hội thương lượng.
"Vừa rồi đã nói sẽ thay đổi rồi mà, sao việc đầu tiên đã muốn rút lui?"
Tô Vũ mím môi, không lên tiếng.
Cố Phong quan sát biểu cảm của cô.
Cậu đoán nếu nói thẳng là muốn mua tặng, Tô Vũ chắc chắn sẽ không nhận.
Con người cô có một kiểu tự tôn rất kỳ lạ, càng bị dồn đến đường cùng thì càng không muốn nhận không đồ của người khác.
Chuyện ở quán mì trước đây, nhất quyết đòi tự trả tiền bát mì, chính là minh chứng rõ nhất.
Vì thế phải đổi cách khác.
"Thế này nhé."
Ngón trỏ của Cố Phong gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái, vẻ mặt cố tỏ ra tùy ý.
"Dạo này chẳng phải cậu đang học nấu ăn sao?"
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động.
"Tớ mua cho cậu vài bộ quần áo. Đợi khi cậu học nấu ăn xong, sau này lúc tớ tan làm về, cậu nấu cho tớ hai món coi như tiền công."
Nói đến đây, khóe môi cậu nhếch lên, nở nụ cười quen thuộc đầy sức sống.
Sáng sủa.
Thẳng thắn.
Và mang theo chút khí chất thiếu niên đặc trưng.
"Đồ cậu nấu sẽ tính theo giá thị trường, một món mười lăm tệ. Mua quần áo hết bao nhiêu tiền thì cậu nấu cho tớ từng ấy bữa, ghi chép từng khoản vào sổ. Khi nào nấu đủ thì coi như thanh toán xong."
"Như vậy không gọi là chiếm tiện nghi, mà gọi là trao đổi ngang giá. Công bằng chứ?"
Tô Vũ im lặng vài giây.
Dưới gầm bàn, các ngón tay cô từ từ buông lỏng rồi lại siết chặt.
Nếu phân tích hoàn toàn bằng lý trí, đề nghị này quả thực dễ chấp nhận hơn việc cậu trực tiếp mời cô.
Ít nhất trên hình thức, cô đã bỏ công sức lao động chứ không phải nhận không.
Nhưng Tô Vũ hiểu rất rõ.
Đây là cách Cố Phong đang cho cô một bậc thang để bước xuống.
Một món ăn mười lăm tệ, món gì đáng giá mười lăm tệ chứ?
Đĩa thịt xào ớt xanh cô làm hôm qua đến năm tệ còn chưa đáng.
Tô Vũ nhìn gương mặt Cố Phong.
Cậu cười rất tự nhiên, như thể những lời vừa rồi hoàn toàn không mang ý bố thí.
Người này thật sự rất giỏi chuyện đó.
Biến lòng tốt thành một cuộc giao dịch bình đẳng, khiến cô tiếp nhận mà không cảm thấy quá khó xử.
Tô Vũ cụp mắt xuống.
"... Được."
Cô gật đầu một cái.
Đó chính là câu trả lời Cố Phong đang chờ.
"Được rồi!"
Cậu đập tay xuống bàn rồi đứng bật dậy. Chân ghế cọ trên nền nhà phát ra tiếng ken két chói tai.
"Vậy ngồi thêm một lát nữa đi, lát nữa chúng ta ra ngoài."
Cậu cúi đầu nhìn điện thoại.
Mới bảy giờ bốn mươi.
Cuối tuần vào giờ này, đừng nói trung tâm thương mại mở cửa, đến cả cô lao công còn chưa vào ca.
"Phải mười giờ trung tâm mới mở cửa, không vội đâu. Cậu ăn sáng xong trước đã."
Vừa nói, Cố Phong vừa bắt đầu dọn bát đĩa trên bàn, mang tới bồn rửa trong bếp rồi mở vòi nước, tiếng nước chảy ào ào vang lên.
Trong lúc rửa bát, cậu nghiêng đầu nhìn qua quầy bếp kiểu mở, hướng về phía Tô Vũ vẫn đang ngồi bên bàn ăn.
Tô Vũ cúi đầu, hai tay ôm cốc sữa đậu nành, đầu ngón tay khẽ xoay quanh thành cốc.
Không biết đang nghĩ gì.
Cố Phong đặt chiếc bát lên giá úp, lau tay vào tạp dề, khóe môi khẽ nhếch lên.
Hừ hừ.
Tô Vũ à Tô Vũ, cậu đã đồng ý ra ngoài với tớ, vậy coi như bước đầu tiên đã được thực hiện rồi.
Cậu tưởng hôm nay chỉ đơn giản là đi mua vài bộ quần áo thôi sao?
Ngây thơ quá.
Trong lòng, Cố Phong xoa xoa tay.
Đã ra khỏi nhà rồi thì có vài chuyện đương nhiên có thể sắp xếp luôn.
Thứ nhất, làm tóc.
Mái tóc đen dài đến eo của Tô Vũ, mỗi khi xõa xuống chẳng khác mấy tạo hình của Sadako trước khi ra mắt.
Không phải tóc dài không đẹp.
Mà tóc dài thiếu chăm sóc thật sự có thể kéo tụt khí chất của cả một con người.
Đến tiệm làm tóc dưỡng một chút, tỉa lại phần đuôi tóc. Cho dù chỉ đơn giản là gội sạch rồi sấy gọn gàng thôi, hiệu quả thị giác cũng có thể tăng lên mấy lần.
Thứ hai, đồ dùng sinh hoạt dành cho nữ.
Cái này còn quan trọng hơn.
Từ lúc Tô Vũ đến nhà cậu đến nay đã một tuần.
Sữa rửa mặt cô dùng là của cậu.
Sữa tắm là của cậu.
Dầu gội đầu cũng là của cậu.
Toàn bộ đều là sản phẩm dành cho nam.
Chai dầu gội đó tên gì nhỉ?
Loại dầu gội nam trị gàu, giảm ngứa của một thương hiệu nào đó.
Trên hướng dẫn còn ghi rõ đối tượng sử dụng là nam giới trưởng thành có tóc dầu.
Tô Vũ dùng thứ đó để gội đầu, bảo sao tóc càng gội càng khô.
Hơn nữa, theo quan sát của cậu, trong chiếc vali của Tô Vũ có lẽ chẳng hề có bất kỳ sản phẩm chăm sóc chuyên dụng dành cho nữ nào.
Không có nước hoa hồng.
Không có sữa dưỡng.
Không có kem chống nắng.
Mặt nạ dưỡng da thì càng không thể.
Không phải Tô Vũ không quan tâm đến những thứ này.
Mà là cô căn bản chưa kịp quan tâm.
Mới biến thành nữ được một tháng.
Khoảng thời gian trước đó cô còn bận đối phó với công việc và mẹ mình, lấy đâu ra tâm trạng nghiên cứu mỹ phẩm chăm sóc da.
Thứ ba.
Động tác rửa bát của Cố Phong chợt khựng lại.
Đồ lót.
Vấn đề này trước đó cậu đã muốn nhắc tới, nhưng thật sự không biết mở lời thế nào.
Sau này nhân lúc Tô Vũ đi tắm, cậu lén quan sát mấy món đồ phơi trên giá.
Vài chiếc áo lót cotton đơn giản cùng một số bộ đồ lót rõ ràng không vừa người.
Chất liệu và kiểu dáng của chúng nhìn là biết loại hàng giảm giá mua đại trong siêu thị, phần trước ngực còn trống trơn.
Kiến thức của Cố Phong về đồ lót nữ gần như bằng không.
Nhưng ít nhất cậu vẫn nhìn ra được những thứ Tô Vũ đang mặc rõ ràng không phù hợp.
Chuyện này ấy mà...
Cậu không thể tự mình dẫn Tô Vũ vào cửa hàng đồ lót được.
Chỉ nghĩ tới cảnh tượng đó thôi là ngón chân đã muốn cào thủng dép rồi.
Nhưng lúc đi ngang qua có thể tiện miệng nhắc một câu.
Ví dụ như:
"Ơ, hình như cửa hàng này đang giảm giá đấy, cậu có muốn tự vào xem thử không?"
Như vậy sẽ hợp lý hơn nhiều!
Cố Phong tráng sạch chiếc bát cuối cùng, khóa vòi nước rồi dùng khăn lau khô tay.
Khóe môi không tài nào ép xuống được.
Khà khà khà.
Tô Vũ à.
Hôm nay cậu nhất định sẽ bị tớ sắp xếp đâu ra đấy hết!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn