Chương 34: Chương 33: Tiểu ác ma Tô Vũ
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~11 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tô Vũ đứng trước cửa phòng thử đồ.
Mái tóc đen uốn nhẹ vừa mới được cắt tỉa buông xuống hai vai, nổi bật trên nền chiếc váy hoa màu hạnh.
Trên gò má tái nhợt là một tầng hồng nhạt do căng thẳng.
Hai tay đan vào nhau trước người, những ngón tay xoắn nhẹ vạt váy.
Vai hơi khom xuống, đầu cũng cúi thấp.
Từ góc nhìn của Cố Phong.
Tấm rèm hé mở một nửa, ánh đèn vàng ấm áp từ phòng thử đồ hắt ra, phủ lên người cô.
Những bông hoa nhỏ trên váy dưới ánh đèn trông như những vì sao vụn.
Đoạn bắp chân lộ ra thanh mảnh, mắt cá chân hơi nhô xương.
Cả người giống như một khung hình bước ra từ bộ phim nghệ thuật.
Yên tĩnh, mong manh, đẹp đến mức khiến người ta không dám hít thở mạnh, như sợ cô sẽ vỡ tan.
Yết hầu của Cố Phong khẽ động.
Ý nghĩ "xem thằng bạn thân mặc đồ nữ rồi cười cho vui" trong đầu cậu lập tức tan thành mây khói.
Ai đời nhìn bạn thân mặc đồ nữ mà tim lại đập nhanh thế này chứ?
Tô Vũ đợi một lúc.
Người đối diện vẫn không nói gì.
Cô khẽ ngước mắt lên, nhìn Cố Phong qua hàng mi.
Ngay lập tức phát hiện biểu cảm của cậu vô cùng đặc sắc.
Miệng há hốc, mắt trợn tròn.
Khóe môi Tô Vũ hơi cong lên.
Được.
Hiệu quả không tệ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, biểu cảm của Cố Phong thay đổi.
Cậu chớp mắt liên tục hai cái, nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi lại treo lên nụ cười đầy ánh nắng.
"Ồ! Đẹp đấy!"
Dường như cậu đang cố tạo ra bầu không khí thoải mái, giọng nói cũng cao hơn bình thường nửa tông.
"Trông đẹp thật mà. Sau này mặc kiểu này nhiều hơn đi, còn đẹp hơn mấy bộ hoodie đen xám của cậu nhiều."
Cố Phong còn giơ tay làm động tác OK.
"Thế nào? Cảm giác mặc váy ra sao?"
Tô Vũ vẫn luôn quan sát phản ứng của cậu.
Từ sững sờ đến cưỡng ép khôi phục bình thường, toàn bộ quá trình chưa đến hai giây.
Khả năng chuyển trạng thái của người này ngày càng nhanh rồi.
Khóe môi Tô Vũ hơi trễ xuống.
Cô cúi đầu, buồn bực nói:
"Hơi lạnh."
Cố Phong cười ha ha hai tiếng.
"Mặc váy thì sao mà không lạnh được? Cuối tháng mười rồi đấy."
Cậu vòng hai tay ra sau đầu, ngả người dựa vào ghế sofa, trông vô cùng thoải mái.
"Không sao đâu. Sau này cậu sẽ quen thôi. Mùa đông mặc thêm quần tất dày vào là chẳng lạnh nữa."
Thấy bộ dạng hả hê của cậu.
Những ngón tay của Tô Vũ siết chặt mép váy.
Được lắm, Cố Phong.
Cậu giỏi giả vờ thật đấy.
Rõ ràng vừa rồi còn nhìn đến ngây người, quay đầu đã có thể bình thản trêu chọc cô.
Tô Vũ cụp mắt xuống, bỗng nhiên lên tiếng:
"Cố Phong, chụp cho tớ một tấm ảnh đi."
Cố Phong đang vắt chân rung rung, nghe vậy thì khựng lại.
"Chụp ảnh?"
"Ừ."
Giọng Tô Vũ rất bình thản.
"Tớ muốn xem mình mặc váy trông thế nào. Nhìn trong gương không thấy hết."
Lý do rất hợp lý.
Cố Phong không nghĩ nhiều, lấy điện thoại ra mở camera.
"Được thôi, đứng yên nhé, để tớ chụp cho cậu một tấm."
Cậu đứng dậy, lùi lại hai bước, giơ điện thoại lên hướng về phía Tô Vũ.
Nhưng vừa căn khung hình thì thấy có gì đó không ổn.
Cậu quá cao.
Chiều cao một mét tám sáu khiến góc chụp từ trên xuống làm Tô Vũ trong ảnh trông càng thấp và gầy hơn, tỷ lệ hoàn toàn không đẹp.
Có vẻ Tô Vũ cũng nhận ra điều đó.
"Cậu ngồi xuống chụp đi."
"Hả?"
"Để ống kính hơi ngước lên một chút, như vậy tỷ lệ ảnh sẽ đẹp hơn."
Giọng cô lạnh nhạt nhưng rất đương nhiên.
Cố Phong thì hoàn toàn mù tịt về chụp ảnh.
Bình thường cậu chụp ảnh cho mình chỉ là giơ điện thoại lên dí thẳng vào mặt rồi bấm nút.
Bố cục, góc độ hay tỷ lệ gì đó, cậu chưa từng quan tâm.
Nếu chính chủ đã nói ngồi xuống sẽ đẹp hơn.
Vậy thì ngồi thôi.
Cố Phong quỳ một gối xuống.
Điện thoại được nâng đến độ cao ngang eo của Tô Vũ, ống kính hơi hướng lên.
Trong khung hình, tỷ lệ toàn thân của Tô Vũ cuối cùng cũng trở nên cân đối.
Chiếc váy hoa màu hạnh.
Mái tóc mới làm.
Và đôi chân trắng nõn.
Ừ.
Quả nhiên góc này đẹp hơn nhiều.
"Được chưa? Cười một cái nào."
Cố Phong thoải mái nói.
Tô Vũ không cười.
Cô cụp mắt nhìn Cố Phong đang ngồi phía dưới.
Sự chú ý của cậu hoàn toàn tập trung vào màn hình điện thoại.
Tư thế ngồi thấp khiến cậu phải hơi ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt cô.
Góc độ này...
Vừa khéo.
Tô Vũ lặng lẽ nắm lấy mép váy.
Sau đó, ngay trước lúc Cố Phong bấm nút chụp.
Cô bất ngờ kéo vạt váy lên một chút.
Động tác rất nhỏ, chỉ khoảng hơn mười centimet.
Nhưng như vậy đã đủ rồi.
Ngón tay của Cố Phong lập tức khựng lại trên nút chụp.
Đồng tử hơi mở lớn.
Cả người như vừa bị một trận động đất tinh thần quét qua.
"..."
Chiếc điện thoại trong tay suýt chút nữa bị cậu ném văng đi như một củ khoai nóng.
Cố Phong ngã ngửa ra sau.
"Cậu... cậu... cậu...!"
Gương mặt cậu đỏ bừng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhận ra.
Cậu cuống cuồng tắt màn hình điện thoại, tay chân luống cuống.
"Tô Vũ! Cậu làm cái gì vậy hả?!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn