Chương 47: Chương 46: Sao cậu lại không mặc quần áo vậy!
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"C-Cậu sao lại mở cửa luôn thế!"
"Tớ còn chưa, còn chưa gõ cửa mà!!"
Lời vừa nói ra, cậu lại cảm thấy không đúng.
"Không đúng, trọng điểm không phải cái này!"
"Sao cậu lại đứng trước mặt tớ mà chẳng mặc gì hết vậy!!"
Tay phải cậu siết chặt cuộn áo phông đến nổi cả gân xanh.
Tay còn lại luống cuống vung loạn trong không khí.
"Chẳng phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Phải giữ khoảng cách giữa nam và nữ!"
"Không được xuất hiện trước mặt người khác như thế này! Cậu hiểu chưa hả!"
Tô Vũ đứng trong khung cửa phủ đầy hơi nước.
Bị cậu quát đến mức chớp chớp mắt.
Giọt nước trượt khỏi hàng mi.
Lăn dọc theo gò má xuống dưới.
Biểu cảm của cô rất vô tội.
Giọng nói cũng rất vô tội.
"Nhưng mà tớ quên mang quần áo vào rồi."
Cô cúi đầu nhìn bản thân một cái rồi ngẩng lên.
"Không có quần áo để mặc mà."
Thái dương Cố Phong giật liên hồi.
"Không phải, tớ, cậu..."
Cậu hít mạnh một hơi.
Cố gắng kéo lại logic ngôn ngữ đang rơi rụng của mình.
"Thì cậu cũng không thể xuất hiện trước mặt tớ mà không mặc gì như thế được chứ!!"
Mặt Cố Phong từ đầu đến cuối vẫn hướng về phía bức tường.
Âm thanh bị ép ra từ kẽ răng, vừa gấp vừa nhanh.
"Cậu có thể mở cửa hé một khe thôi! Chỉ thò một cánh tay ra ngoài! Tớ đưa đồ cho cậu là được rồi!"
Tô Vũ yên lặng hai giây.
Sau đó khẽ "ồ" một tiếng.
"Được rồi, lần sau tớ sẽ chú ý."
Giọng điệu nghiêm túc lại ngoan ngoãn.
Giống hệt một học sinh đang nhận lỗi.
"Cậu còn muốn có lần sau nữa à!!"
Cố Phong gần như dùng động tác ném để nhét cuộn áo phông trong tay vào tay Tô Vũ.
Khi đầu ngón tay chạm phải mu bàn tay ướt át của cô.
Cảm giác vừa lạnh vừa trơn.
Cậu như bị điện giật, lập tức rụt tay về.
Sau đó quay người bỏ đi.
Bước chân vừa nhanh vừa loạn.
Suýt nữa còn bị đôi dép trong phòng khách làm cho vấp ngã.
Tô Vũ đứng trước cửa phòng tắm.
Cúi đầu nhìn đống quần áo trong tay.
Cố Phong đã dùng áo phông bọc mấy lớp.
Cuộn chặt đến kín mít.
Cô mở ra.
Bên trong là chiếc quần lót cotton màu trắng cô để trong túi đựng đồ.
Tô Vũ nhìn chiếc quần lót một lúc.
Sau đó bật cười khe khẽ.
Âm thanh bị hơi nước giữ lại trong phòng tắm.
Không truyền ra ngoài được.
Không sai.
Cô cố ý.
Cố ý không mang quần áo vào.
Cố ý đợi tới lúc cậu đi tới cửa mới mở ra.
Mấy giây ngắn ngủi đó.
Đã đủ để khắc sâu vào đầu Cố Phong rồi.
Nhìn phản ứng của cậu.
Hiệu quả còn vượt xa mong đợi.
Giọng nói lạc hẳn đi.
Tai đỏ đến mức đó.
Lúc quay người bỏ chạy, chân còn có vẻ không đứng vững.
Điều này chứng tỏ cậu rất thích cơ thể của cô.
Ít nhất.
Cậu có phản ứng rất mãnh liệt với cơ thể cô.
Tô Vũ đóng cửa lại.
Tựa lưng lên cánh cửa.
Vậy tối nay có lẽ có thể tiến thêm một bước nữa.
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện.
Cô đưa tay sờ gò má mình.
Nóng quá.
Để người khác nhìn thấy cơ thể trần truồng của mình.
Quả nhiên vẫn khiến cô xấu hổ.
Cho dù người đó là Cố Phong.
Cho dù cô làm vậy với mục đích riêng.
Vào khoảnh khắc cánh cửa thật sự mở ra.
Ánh mắt của cậu thật sự rơi xuống người cô.
Thật ra cô cũng đã hoảng.
Chỉ là không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Tô Vũ xoay người.
Đối diện với tấm gương phía trên bồn rửa mặt.
Gương phủ đầy hơi nước.
Cô đưa tay lau đi một khoảng.
Trong gương là chính cô.
Mái tóc ướt đẫm.
Hai má ửng hồng.
Khóe mắt cũng hơi đỏ.
Xương quai xanh nhô rõ.
Đường nét xương sườn thấp thoáng có thể nhìn thấy.
Gầy đến mức khiến người khác đau lòng.
Nhưng không thể không thừa nhận.
Gương mặt này thật sự rất đẹp.
Trước khi biến thành con gái, cô chỉ được xem là thanh tú.
Sau khi biến đổi.
Ngũ quan như được mài giũa lại một lần nữa.
Tinh xảo đến mức không chân thực.
Tô Vũ nhìn bản thân trong gương một lúc.
Sau đó mặc quần áo vào.
Đường vai của chiếc áo phông trượt xuống cánh tay trên.
Vạt áo phủ qua nửa đùi.
Cô đẩy cửa phòng tắm rồi bước ra ngoài.
Hơi nóng theo cô tràn vào hành lang.
Vốn dĩ cô định gọi Cố Phong về phòng ngủ.
Kết quả còn chưa kịp mở miệng.
Một bóng người cao lớn đã lao tới từ phía phòng khách.
Cố Phong gần như dán sát vào tường mà chạy.
Nghiêng người.
Lướt qua trước mặt cô với tốc độ như gió.
Xông thẳng vào phòng tắm vẫn còn chưa tan hết hơi nước.
Nhanh đến mức Tô Vũ chỉ nhìn thấy một tàn ảnh.
Nhưng cô vẫn bắt được một chi tiết.
Lúc chạy qua.
Cơ thể Cố Phong hơi chúi về phía trước.
Hai tay chồng lên nhau một cách không tự nhiên trước người.
Tư thế hơi khom xuống.
Giống như đang che giấu thứ gì đó.
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại phía sau.
Ngay sau đó là tiếng khóa cửa xoay mạnh.
Khóa rất mạnh.
Tô Vũ đứng trong hành lang.
Sững người một nhịp.
Sau đó cô hiểu ra.
"Phong ca!"
Cô bước nhanh tới trước cửa phòng tắm.
Cao giọng gọi.
"Bên trong vẫn còn rất ướt! Dưới sàn toàn là nước!"
"Cậu vào như thế quần áo sẽ bị nhiễm hơi ẩm mất!"
Bên trong không có tiếng đáp lại.
Tô Vũ gọi thêm một tiếng.
"Phong ca?"
Qua một lúc lâu.
Trong phòng tắm mới truyền ra giọng nói của Cố Phong.
Trầm đục.
Có chút căng cứng.
"T-Tớ hơi đau bụng."
"Cậu đi ngủ trước đi, lát nữa tớ sẽ ra."
Tay Tô Vũ đặt lên cánh cửa.
Cô không lập tức rời đi.
Mà lặng lẽ đứng đó vài giây.
Trong phòng tắm không có tiếng động nào khác.
Không có tiếng xả nước.
Không có tiếng tìm đồ.
Chỉ có tiếng hít thở.
Tiếng hít thở hơi nặng nề.
Tô Vũ thu tay về.
Khóe môi khẽ mím lại.
Cô quay người trở về phòng ngủ.
Cúi người chui vào tấm đệm trải sẵn dưới đất.
Chiếc chăn được Cố Phong đem phơi từ trước khi đi làm.
Trên đó vẫn còn lưu lại mùi nước giặt hòa lẫn với ánh nắng mặt trời.
Tô Vũ kéo chăn lên tới cằm.
Nghiêng người nằm.
Mặt hướng về phía cửa phòng ngủ.
Cô không định ngủ.
Kế hoạch quyến rũ tối nay vẫn chưa hoàn thành.
Cố Phong đã có phản ứng lớn như vậy khi nhìn thấy cơ thể trần truồng của cô.
Điều đó chứng tỏ hàng phòng thủ tâm lý của cậu đã xuất hiện vết nứt.
Nếu cô ngủ mất.
Thì tối nay coi như uổng phí.
Cho nên cô phải đợi.
Đợi Cố Phong đi ra.
Đợi cậu lên giường.
Đợi cậu ngủ.
Sau đó...
Tô Vũ vùi mặt vào trong chăn.
Nhịp tim tăng nhanh thêm vài nhịp.
Cô cũng không rõ mình đang căng thẳng điều gì.
Rõ ràng mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của cô.
Nhưng mỗi lần thật sự chuẩn bị thực hiện.
Phản ứng của cơ thể luôn thành thật hơn bộ não.
Thôi vậy.
Cứ chờ trước đã.
Tô Vũ nhìn chằm chằm vào khe sáng nhỏ dưới cánh cửa phòng ngủ.
Bắt đầu đếm thời gian.
Mười phút trôi qua.
Hành lang yên tĩnh lạ thường.
Cửa phòng tắm vẫn không có động tĩnh gì.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn