Chương 24: Chương 23: Tư thế ngượng ngùng
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Không biết đã qua bao lâu.
Ánh sáng lọt qua khe rèm từ ánh trăng lạnh trắng chuyển thành sắc xám mờ của buổi sớm.
Chim buổi sáng bắt đầu hót.
Từ con đường xa xa truyền đến tiếng động cơ xe buýt chuyến sớm, vang lên trầm đục.
Ý thức của Cố Phong dần nổi lên khỏi mặt nước.
Điều đầu tiên cậu cảm thấy là hơi nóng.
Có một nguồn nhiệt đang không ngừng truyền hơi ấm sang cho cậu.
Sau đó Cố Phong lại ngửi thấy một mùi hương.
Nhàn nhạt, không nói rõ được là mùi gì.
Không phải sữa tắm, cũng không phải nước giặt.
Có chút giống hương thơm cơ thể rất nhẹ rất nhạt.
Khi ý thức dần tỉnh táo, Cố Phong cảm thấy cánh tay trái của mình không còn ở dưới gối nữa, mà đang cong ở một góc độ rất kỳ lạ.
Xuống thấp hơn một chút, khuỷu tay đang đỡ thứ gì đó mềm mại.
Xuống nữa, lòng bàn tay đang áp vào một vùng da có nhiệt độ.
Khoan đã.
Chuyện gì vậy?
Mí mắt Cố Phong giật mạnh một cái.
Chưa mở hẳn mắt, cậu đã thử động ngón tay trái trước.
Cảm giác chạm phải khiến cả người cậu tỉnh táo đến tám phần ngay lập tức.
Mịn màng.
Săn chắc.
Đường cong rất nhỏ.
Cố Phong đột ngột mở mắt.
Ánh sáng buổi sớm xuyên qua khe rèm, phủ lên căn phòng ngủ một lớp màu xám trắng nhàn nhạt.
Ánh sáng không quá rõ, nhưng đủ để nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Tô Vũ đang nằm trong lòng cậu!
Gần đến mức hơi thở của hai người đan vào nhau.
Không, không chỉ là nằm trong lòng.
Mà là cả người cô đều bị cậu ôm gọn giữa hai cánh tay.
Cánh tay trái của cậu luồn qua dưới cổ Tô Vũ, đỡ sau gáy cô.
Bàn tay vòng một đường cong, đặt lên phía ngoài vai cô.
Cánh tay phải đặt trên eo cô.
Lòng bàn tay không biết từ lúc nào đã trượt tới hõm eo, năm ngón tay xòe ra, áp lên phần da lộ ra bên hông cô.
Chiếc áo T-shirt đã bị cuộn lên trong lúc trở mình khi ngủ.
Cuộn tới tận dưới xương sườn.
Ngón tay cậu trực tiếp chạm vào làn da bên hông cô.
Không có bất kỳ lớp vải nào ngăn cách.
Làn da dưới lòng bàn tay vừa mềm vừa mỏng, mang theo nhiệt độ cơ thể, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của cô.
Cố Phong ngây người.
Chuyện gì thế này?
Rõ ràng tối qua là Tô Vũ ôm từ phía sau mà ngủ.
Cậu nằm nghiêng quay mặt về phía cửa sổ.
Tại sao bây giờ lại thành cậu ôm Tô Vũ ngủ rồi?
Lại còn là tư thế mập mờ như vậy nữa!
Không biết là cậu trở mình hay Tô Vũ trở mình.
Tóm lại, vào một thời điểm nào đó trong lúc cả hai vô thức, họ đã hoàn thành một màn thay đổi tư thế quy mô lớn.
Hơn nữa còn ôm rất chặt.
Chặt đến mức gần như không còn khe hở giữa lồng ngực hai người.
Đầu Tô Vũ rúc dưới cằm cậu.
Trán cô tựa ngay phía dưới yết hầu cậu.
Tóc cọ lên xương quai xanh, xõa ra một mảng lớn.
Mấy sợi tóc nghịch ngợm còn chui vào trong cổ áo T-shirt của cậu.
Hơi thở của cô phả lên ngực cậu.
Dù cách một lớp vải vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng.
Không được.
Phải tách ra ngay lập tức.
Sau lưng Cố Phong đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Nếu Tô Vũ tỉnh dậy, nhìn thấy hai người ôm nhau thế này, toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện nghiêm túc mà cậu chuẩn bị hôm nay sẽ hoàn toàn vô tác dụng.
Nào là "cậu phải chú ý khoảng cách cơ thể".
Nào là "sau này chúng ta phải biết chừng mực".
Tiền đề để nói những lời đó là bản thân cậu phải đứng vững được.
Kết quả người ta còn chưa làm gì, cậu đã ôm người ta vào lòng rồi, tay còn đặt trên eo người ta.
Khác nào vừa ăn cướp vừa la làng.
Cố Phong chậm rãi nghiêng đầu, dùng khóe mắt nhìn sang gương mặt Tô Vũ.
Cô nhắm mắt.
Hơi thở đều đặn.
Môi hơi hé mở một chút, lộ ra mép của vài chiếc răng trắng.
Vẫn đang ngủ.
Cố Phong hơi thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó cậu bắt đầu suy nghĩ lộ trình rút lui.
Đầu tiên rút tay phải khỏi eo cô.
Tiếp theo rút cánh tay trái đang kê dưới cổ cô ra.
Cuối cùng lật người xuống giường.
Toàn bộ động tác phải hoàn thành trong điều kiện không đánh thức Tô Vũ.
Cố Phong thử cử động tay phải trước.
Khi ngón tay rời khỏi làn da bên eo cô, cơ thể Tô Vũ khẽ run lên.
Cố Phong lập tức cứng đờ.
Đợi khoảng ba đến năm giây.
May mà Tô Vũ không tỉnh.
Chỉ là trong lúc ngủ mơ lại nhích thêm về phía cậu một chút, vùi trán sâu hơn vào ngực cậu.
Thái dương Cố Phong giật liên hồi hai cái.
Hay lắm.
Càng nhích càng gần đúng không?
Cậu nghiến răng rồi thử lần nữa.
Tay phải vừa nhấc lên được hai centimet, cơ thể Tô Vũ liền tiến thêm hai centimet.
Giống hệt một hệ thống định vị tự động.
Nguồn nhiệt đi đâu, cô đuổi theo đó.
Cố Phong thầm mắng một câu trong lòng.
Còn cánh tay trái thì khỏi phải nói.
Cả trọng lượng phần sau đầu của cô đều đang đè lên cẳng tay cậu.
Độ khó để rút ra chẳng khác nào rút một thanh gỗ ở tầng dưới cùng của trò xếp tháp.
Chỉ cần rút mạnh quá một chút là cả tòa nhà sụp đổ.
Làm sao đây?
Cố Phong nhìn chằm chằm lên trần nhà, suy nghĩ vận chuyển với tốc độ cao.
Đột nhiên, một ý tưởng cực kỳ táo bạo lóe lên trong đầu cậu.
Chỉ cần bật dậy đủ nhanh.
Nhanh đến mức Tô Vũ còn chưa kịp phản ứng thì hai người đã tách ra.
Cho dù có đánh thức cô đi nữa, lúc cô mở mắt ra cậu cũng đã ngồi ở mép giường rồi.
Giữa hai người còn có khoảng cách an toàn.
Đến lúc đó cậu có thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Cố Phong nhanh chóng đánh giá mức độ rủi ro của phương án này.
Tỷ lệ thành công khoảng bốn mươi phần trăm.
Nhưng cậu không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Nằm thêm nữa thì Tô Vũ có thể tỉnh bất cứ lúc nào.
Làm thôi.
Cố Phong hít sâu một hơi.
Buông tay.
Rút cánh tay trái.
Cá chép bật người!
Ba động tác hoàn thành gần như cùng lúc chỉ trong vài giây.
Cơ thể cậu bật mạnh lên.
Cơ bụng phát lực.
Thân trên dựng thẳng.
Nhưng cậu đã đánh giá sai một chuyện rất nghiêm trọng.
Đây là giường đơn.
Rộng chín mươi centimet.
Trên độ rộng như thế mà thực hiện động tác cá chép bật người, còn phải tránh người đang nằm bên cạnh.
Độ khó trực tiếp tăng kịch trần.
Cố Phong ngồi dậy thì đúng là thành công.
Nhưng hướng lại lệch.
Sau khi thân trên bật lên, cậu không ngã về phía ngoài giường.
Mà trực tiếp ngồi dậy ngay tại chỗ.
Hai chân không kịp duỗi ra.
Cậu chỉ có thể ngồi xếp bằng trên giường.
Cùng lúc đó, Tô Vũ bị động tĩnh lớn làm cho tỉnh giấc.
Điểm tựa đột nhiên biến mất.
Đầu cô trượt khỏi cẳng tay Cố Phong.
Cả người chúi về phía trước.
Sau đó mặt cô, với một góc độ cực kỳ vi diệu, dán lên mặt trong đùi của Cố Phong, ở vị trí khá cao.
Nói chính xác hơn thì là...
Má cô đang đối diện với phần...
Bầu không khí lập tức đông cứng.
Cố Phong cúi đầu nhìn xuống thì thấy Tô Vũ đã tỉnh.
Hàng mi cô run run.
Đồng tử từ trạng thái mất tiêu cự dần trở nên rõ ràng.
Sau đó ánh mắt cô đối diện với đường nét ở khoảng cách gần trong gang tấc.
"Khoan đã!!! Không phải như cậu nghĩ đâu!!!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn