Chương 23: Chương 22: Anh em ôm nhau một cái
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Lượng thông tin xúc giác truyền tới từ phía sau lưng quá lớn.
Lớn đến mức hệ thống xử lý của cậu trực tiếp quá tải.
Một khối mềm mại.
Mang theo độ đàn hồi.
Đè lên khu vực phía trên chính giữa lưng cậu.
Theo nhịp hô hấp của Tô Vũ mà nhấp nhô từng chút một.
Cố Phong suýt nữa cắn thủng đầu lưỡi của mình.
Sau đó thứ còn chí mạng hơn xuất hiện.
Hai tay của Tô Vũ luồn qua dưới nách cậu.
Cánh tay vòng quanh thân thể cậu.
Từ phía dưới hai bên xương sườn vòng ra phía trước.
Mười ngón tay xòe ra.
Ấn lên ngực cậu.
Tay trái ở bên trái.
Tay phải ở bên phải.
Lòng bàn tay áp sát.
Đầu ngón tay hơi lún xuống.
Chạm tới đường nét cơ ngực dưới lớp áo thun.
Cố Phong sợ đến mức ngừng cả hô hấp.
Tư thế này nhìn thế nào cũng không phải thứ anh em có thể làm với nhau đúng không?
Hồi còn ở ký túc xá.
Cậu từng khoác vai Tô Vũ.
Từng vỗ lưng cậu ấy.
Nhưng chưa từng.
Chưa từng xuất hiện tư thế như thế này.
Cả người áp sát từ phía sau.
Hai tay luồn qua dưới nách.
Ấn lên cơ ngực.
Cái này gọi là gì?
Cái này gọi là ôm.
Dù Cố Phong có tự thôi miên mình rằng cô là anh em tốt đến đâu.
Lúc này cũng không thôi miên nổi nữa.
Bộ lọc "anh em" xuất hiện một vết nứt ngay khoảnh khắc bàn tay Tô Vũ đặt lên ngực cậu.
Vết nứt không lớn.
Nhưng đủ để một suy nghĩ mà cậu luôn né tránh.
Chui qua khe hở ấy.
Tô Vũ thật sự vẫn xem cậu là anh em sao?
Câu hỏi ấy khiến đầu cậu ong ong.
Hơi thở của Tô Vũ ở ngay sau gáy cậu.
Luồng khí nóng hết lần này đến lần khác thổi lên da cậu.
Men theo đường cong sau cổ.
Luồn vào trong cổ áo.
Ngón tay cô hơi siết lại một chút trên ngực cậu.
Giống như đang giữ lấy thứ gì đó.
Sợ nó bỏ chạy.
Đôi mắt Cố Phong mở ra trong bóng tối.
Ánh trăng rơi xuống bên cạnh gối.
Sáng đến chói mắt.
Cậu cứ thế mở mắt.
Nhìn chằm chằm vào dải sáng trắng xuyên qua khe rèm.
Không nhúc nhích.
Tim đập nhanh đến mức quá đáng.
Trái tim trong lồng ngực đang phản đối.
Mỗi nhịp đều vừa mạnh vừa gấp.
Đập đến mức xương sườn cũng rung theo.
Mà bàn tay của Tô Vũ đang đặt ngay trên đó.
Cô cảm nhận được không?
Đột nhiên Cố Phong rất muốn biết đáp án.
Cô có cảm nhận được nhịp tim của cậu không?
Nếu cảm nhận được.
Cô sẽ nghĩ gì?
Có cảm thấy cậu là kiểu người ngoài miệng nói phải giữ chừng mực.
Nhưng cơ thể lại thành thật hơn lời nói không?
Cố Phong thầm mắng bản thân không biết đã bao nhiêu lần.
Nhưng mắng thì mắng.
Cậu không xoay người.
Cũng không gạt tay Tô Vũ ra.
Bởi vì cậu phát hiện ra một chuyện.
Sau khi siết lại.
Ngón tay của Tô Vũ không hề động đậy nữa.
Chỉ lặng lẽ áp trên ngực cậu như vậy.
Cố Phong vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng.
Mắt mở.
Nhìn dải ánh trăng bên gối.
Cậu đang phân tích.
Sau khi áp sát lại.
Ngoài việc đặt tay lên ngực cậu.
Tô Vũ không làm thêm bất cứ chuyện gì.
Điều đó chứng tỏ gì?
Chứng tỏ có lẽ cô thật sự chỉ cần tư thế này.
Cần một bằng chứng để chứng minh rằng mình không cô độc một mình trong bóng tối.
Hàm răng của Cố Phong hơi thả lỏng.
Thậm chí cậu còn bắt đầu tự khuyên mình.
Nghĩ lại hồi đại học.
Tô Vũ cũng từng có một khoảng thời gian như vậy.
Tuần thi cuối kỳ học kỳ hai năm hai.
Tô Vũ thức liền ba đêm ôn giải tích.
Đến tối ngày thứ tư thì trực tiếp ngủ gục trong phòng tự học.
Lúc cậu tới đón.
Tô Vũ mơ mơ màng màng dựa lên vai cậu đi về.
Tay nắm chặt tay áo cậu.
Thế nào cũng không chịu buông.
Khi đó cậu đã biết.
Người như Tô Vũ.
Khi cực kỳ mệt mỏi và lo lắng.
Sẽ theo bản năng bám lấy người gần mình nhất.
Bây giờ chẳng qua chỉ từ nắm tay áo.
Biến thành cả người dính sát lại mà thôi.
Những thứ cô đang phải chịu đựng.
Nặng nề hơn một kỳ thi cuối kỳ rất nhiều.
Biến thành con gái.
Mất việc.
Bị mẹ ruột mắng chửi.
Trong tài khoản chỉ còn ba nghìn tệ.
Đổi là ai mà chẳng sụp đổ?
Cố Phong thở dài trong lòng.
Được rồi.
Cứ xem như tư thế ngủ của cô không tốt.
Cứ xem như cô vẫn là Tô Vũ.
Chỉ là thấp đi hai mươi centimet.
Và có thêm vài thứ không nên xuất hiện trên người anh em.
Cậu nhắm mắt lại.
Được.
Đêm nay cứ vậy đi.
Ngày mai rồi nói.
Ngày mai nhất định sẽ nói chuyện tử tế.
Vừa mới nhắm mắt.
Bàn tay của Tô Vũ đã động đậy.
Ngón tay cô từ từ thả lỏng.
Sau đó lòng bàn tay bắt đầu trượt xuống từ vị trí cơ ngực.
Lướt qua xương sườn.
Lướt qua lớp mỡ mỏng bên hông bụng.
Lướt qua đường eo.
Xuống tới bụng dưới.
Đầu ngón tay xuyên qua lớp vải áo thun.
Ấn lên vị trí cách rốn hai đốt ngón tay về phía dưới.
Vẫn còn tiếp tục đi xuống.
Mắt Cố Phong lập tức mở bừng.
Tuyến phòng thủ tâm lý vừa mới dựng lên.
Trong nháy mắt sụp đổ hoàn toàn.
Không đúng không đúng không đúng!
Chuyện này không thể giải thích bằng việc thiếu cảm giác an toàn được.
Thiếu cảm giác an toàn có thể ôm ngực người khác ngủ.
Nhưng tuyệt đối sẽ không đưa tay sờ xuống dưới.
Tô Vũ đang làm gì?
Rốt cuộc cô muốn làm gì?!
Toàn bộ cơ bắp từ sau gáy đến lưng và eo của Cố Phong căng cứng như thép.
Ngăn cách bởi một lớp vải.
Cảm giác từ từng đầu ngón tay đều rõ ràng đến mức khiến da đầu tê dại.
Không được nữa.
Thật sự không được nữa.
Bây giờ cậu nhất định phải xoay người lại.
Cố Phong giả vờ ngủ đến mức này rồi, nếu còn không ngăn lại nữa thì vấn đề không còn là ngượng hay không ngượng nữa.
Mà là có xảy ra chuyện hay không.
Bàn tay dưới gối của Cố Phong siết chặt.
Cậu chuẩn bị ngồi dậy.
Cậu đang định xoay người một trăm tám mươi độ.
Đối mặt trực diện với Tô Vũ.
Phá vỡ cục diện chết tiệt này.
Nhưng cũng đúng vào khoảnh khắc ấy.
Cậu nghe thấy tiếng nức nở cực kỳ nhỏ.
Truyền tới từ vị trí sau gáy mình.
Luồng khí đập lên da cậu.
Ngắt quãng.
Tô Vũ đang khóc.
Động tác xoay người của Cố Phong khựng lại giữa chừng.
Vai mới vặn chưa tới ba mươi độ.
Lại dừng lại.
Bàn tay của Tô Vũ cũng dừng trên bụng dưới của cậu.
Năm ngón tay hơi cong lại.
Lòng bàn tay áp trên bụng cậu.
Không tiếp tục đi xuống nữa.
Cả cơ thể Tô Vũ đang run rẩy.
Cô đang nhịn.
Nhịn không phát ra tiếng.
Cố Phong có thể nhận ra điều đó.
Cô run theo từng đợt.
Lồng ngực nén hơi thở lại.
Nén đến cực hạn.
Thì cơ thể đột nhiên co giật một cái.
Sau đó một luồng khí nhỏ mang theo tiếng nấc nghẹn chen ra khỏi khe môi đang mím chặt.
Nhưng tiếng nghẹn ngào tràn ra từ sâu trong cổ họng.
Giống như vòi nước không khóa chặt được.
Từng giọt từng giọt rơi xuống sau gáy cậu.
Luồng khí thế muốn xoay người chất vấn ban nãy của Cố Phong.
Bị tiếng nức nở ấy đánh tan hoàn toàn.
Mặc dù cậu không biết vừa rồi Tô Vũ định làm gì.
Nhưng điều cậu có thể chắc chắn là.
Một người đang âm thầm khóc đến suy sụp.
Sẽ không mang theo ý nghĩ xấu xa nào.
Cô chỉ đơn giản là đã sụp đổ rồi.
Cổ họng Cố Phong nghẹn lại.
Gương mặt Tô Vũ áp vào chỗ lõm giữa sau gáy và vai cậu.
Nước mắt men theo da cậu chảy xuống.
Thấm vào áo thun.
Bàn tay dừng trên bụng dưới từ từ siết lại.
Nắm lấy một nhúm áo thun của cậu.
Siết rất chặt.
Giống như người sắp chết đuối bấu lấy khúc gỗ cuối cùng.
Sống mũi Cố Phong cay xè.
Trong lòng cậu thở dài thật sâu.
Tô Vũ à, Tô Vũ.
Ba năm nay cậu đã sống kiểu gì vậy?
Tô Vũ mà cậu quen biết.
Dù không thích bộc lộ cảm xúc.
Dù luôn sĩ diện đến mức tự làm khổ bản thân.
Nhưng tận sâu trong xương cốt là một người rất kiên cường.
Hồi cấp ba.
Thành tích của Tô Vũ không ổn định.
Thi thử trượt mấy lần.
Mẹ cậu ấy mắng xối xả qua điện thoại.
Sau khi cúp máy.
Tô Vũ lau mắt.
Sáng hôm sau vẫn đúng sáu giờ thức dậy học tiếng Anh như thường.
Lên đại học.
Tô Vũ đi làm thêm kiếm tiền.
Mùa hè người khác đều về nhà.
Một mình cậu ấy ở lại trường làm trong quán trà sữa suốt hai tháng.
Nóng đến phát điên.
Cả người cháy nắng tróc mất một lớp da.
Nhưng chưa từng than mệt lấy một câu.
Tô Vũ của ngày ấy.
Không đến mức phải ôm lưng một người khác rồi âm thầm khóc như thế.
Nhưng Tô Vũ của bây giờ.
Thì có.
Bởi vì cậu ấy đã trở thành cô ấy.
Không phải nói con gái yếu đuối hơn con trai.
Mà là từ khoảnh khắc cơ thể cô thay đổi.
Thái độ của cả thế giới đối với cô cũng thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.
Công ty cướp đi cơ hội thăng tiến của cô.
Mẹ cô xem cô như đồ bỏ đi.
Cơ thể cô biến thành dáng vẻ mà ngay cả chính mình cũng không nhận ra.
Toàn bộ nhận thức về bản thân được xây dựng suốt hai mươi lăm năm.
Trong vòng một tháng.
Đều bị xóa sạch.
Cô là ai?
Cô không biết.
Cô có thể làm gì?
Cô cũng không biết.
Điều duy nhất cô biết.
Chỉ có một chuyện.
Anh em vẫn còn ở đây.
Đó là thứ cuối cùng còn sót lại trong cuộc đời cô.
Không phải tiền bạc.
Không phải công việc.
Không phải tình thương của mẹ.
Mà là một người quen biết từ thời cấp ba đến tận bây giờ.
Sẵn sàng nấu cho cô một bát mì giữa đêm khuya.
Sẵn sàng đẩy cô ngồi xích đu.
Sẵn sàng nói với cô rằng:
"Cậu không cần phải cảm ơn."
Cho nên cô liều mạng muốn giữ lấy.
Dù bằng cách ngu ngốc nhất.
Vụng về nhất.
Hay khó coi nhất.
Tiếng nức nở của Tô Vũ càng lúc càng nhỏ.
Không phải vì cô đã bình tĩnh lại.
Mà vì cô ép âm thanh xuống mức thấp nhất.
Môi mím chặt.
Hô hấp hoàn toàn dựa vào khoang mũi.
Từng hơi thở đứt quãng.
Run rẩy.
Bàn tay đang nắm áo Cố Phong cũng dần mất sức.
Không phải cô muốn buông.
Chỉ là không còn sức nữa.
Khóc cũng đã mệt rồi.
Cố Phong nằm trên giường.
Không hề cử động.
Góc chiếu của ánh trăng lại thay đổi.
Từ bên cạnh gối.
Dời tới cánh tay cậu.
Ánh sáng trắng nhạt chiếu rõ từng sợi lông tơ trên cẳng tay.
Hơi thở của Tô Vũ dần trở nên đều đặn.
Khoảng cách giữa những tiếng nấc ngày càng xa.
Sự run rẩy của cơ thể cũng từng chút từng chút biến mất.
Cô bắt đầu dựa hẳn lên người cậu.
Sức nặng trên lưng tăng lên.
Nhưng đối với Cố Phong thì chẳng đáng là bao.
Dù sao cô cũng chẳng nặng đến mức nào.
Cuối cùng.
Tô Vũ ngủ thiếp đi.
Cố Phong lại đợi thêm khoảng năm phút.
Xác nhận hơi thở của cô hoàn toàn ổn định.
Cậu mới để mình thở ra một hơi thật dài.
Vệt nước mắt trên sau gáy đã bị nhiệt độ cơ thể hong khô một phần.
Chỉ còn chút ẩm ướt sót lại.
Lành lạnh dính trên da.
Bàn tay của cô vẫn đặt trên bụng dưới cậu.
Các ngón tay hờ hững nắm lấy một nhúm vải.
Cố Phong mở mắt trong bóng tối.
Nằm thêm rất lâu.
Trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Ba năm sau khi tốt nghiệp đại học.
Từ những người bạn cùng phòng ngày nào cũng gặp mặt.
Cậu và Tô Vũ đã trở thành những người bạn bình thường.
Thỉnh thoảng mới nhắn cho nhau một tin WeChat.
Ba năm đó.
Rốt cuộc Tô Vũ đã sống như thế nào?
Đã trải qua những gì?
Mới bị ép thành bộ dạng này?
Cố Phong rút nắm tay từ dưới gối ra.
Nhẹ nhàng đặt lên mặt chăn.
Sau khi sợi dây căng thẳng ấy buông xuống.
Cơn buồn ngủ liền như nước vỡ đê tràn tới.
Đã quá khuya rồi.
Cơ thể không chịu nổi nữa.
Mí mắt Cố Phong từ từ khép lại.
Ý nghĩ tỉnh táo cuối cùng lướt qua đầu.
Hôm nay nhất định phải nói chuyện tử tế với cô ấy.
Ánh trăng tiếp tục dịch chuyển.
Từ cánh tay bò lên chăn.
Rồi từ chăn trượt xuống mép giường.
Trong phòng ngủ.
Chỉ còn lại tiếng hô hấp đều đặn của hai người.
Đan xen vào nhau trong màn đêm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn