Chương 28: Chương 27: Rắc rối trên xe buýt
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Trước khi ra khỏi nhà, lúc thay giày ở huyền quan, Cố Phong quay đầu nhìn Tô Vũ một cái.
Cô đứng trước cửa, mặc chiếc hoodie đen đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần. Ống tay dài quá một đoạn, nuốt trọn cả bàn tay, chỉ để lộ phần đầu ngón tay.
Bên dưới là chiếc quần jean kia, ống quần nhăn thành hai nếp ở mắt cá chân.
Tóc không buộc, xõa xuống hai bên vai, che khuất hơn nửa khuôn mặt.
Cả người co lại trong quần áo, giống như một con ốc sên được bọc kín trong lớp vỏ.
Cố Phong thở dài trong lòng.
Được rồi, đây chính là đối tượng mà hôm nay cậu phải cải tạo.
Đường còn dài lắm.
"Đi thôi."
Tô Vũ cúi đầu đi theo cậu ra khỏi nhà.
Hai người đi từ cổng đông khu dân cư ra ngoài, đi khoảng ba trăm mét thì tới trạm xe buýt gần nhất.
Hệ thống xe buýt của thành phố A khá phủ rộng. Từ chỗ Cố Phong ở đến khu phố thương mại, đi tuyến 137 là tới thẳng, khoảng bốn mươi phút.
Cố Phong lấy điện thoại ra kiểm tra xe theo thời gian thực.
"Còn hai trạm nữa là tới, khoảng năm phút."
Tô Vũ đứng bên cạnh cậu, hai tay đút trong túi hoodie, vai theo thói quen hơi co lại.
Cuối tháng mười ở thành phố A, nhiệt độ đã giảm xuống hơn mười độ.
Cơn gió buổi sáng mang theo hơi lạnh thổi qua, hất một góc tóc của Tô Vũ lên, để lộ một đoạn cổ trắng đến quá mức.
Cố Phong vô thức liếc nhìn một cái rồi lập tức dời mắt trở lại màn hình điện thoại.
Xe buýt tới đúng giờ.
Cửa vừa mở, Cố Phong bước lên trước, quẹt thẻ xong thì quay đầu chờ Tô Vũ.
Lúc Tô Vũ bước lên bậc xe, Cố Phong để ý thấy động tác của cô chậm hơn người bình thường nửa nhịp, chân cũng không nhấc cao, như thể sợ bị ngã.
Trong xe không quá đông, lác đác đã có hơn nửa số ghế được ngồi.
Phía sau vẫn còn vài chỗ trống.
Cố Phong hất cằm về phía sau.
"Còn chỗ ngồi phía sau, đi."
Tô Vũ gật đầu rồi đi theo cậu.
Hai người ngồi xuống hàng ghế áp chót.
Tô Vũ ngồi cạnh cửa sổ, Cố Phong ngồi bên ngoài.
Ở giữa cách nhau khoảng một nắm tay.
Xe buýt lắc lư khởi hành.
Cố Phong tựa vào lưng ghế, lấy điện thoại ra lướt vài tin tức.
Trong tầm nhìn, Tô Vũ nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, cằm tựa lên cổ áo hoodie.
Khung cảnh thành phố A đối với cô hoàn toàn xa lạ.
Bốn năm đại học cô đều ở thành phố C, sau khi tốt nghiệp cũng ở lại đó làm việc.
Đây là lần đầu tiên cô tới thành phố A.
Những hàng ngô đồng lướt qua ngoài cửa sổ, những quán ăn sáng, những người đàn ông trung niên đi xe điện đưa con đến trường... tất cả đều là những hình ảnh cô chưa từng thấy.
"Đẹp không?" Cố Phong thuận miệng hỏi.
Tô Vũ không quay đầu lại, giọng hơi trầm.
"Không giống thành phố C lắm."
"Không giống chỗ nào?"
"Lá cây vàng rồi."
Cố Phong sững lại một chút rồi bật cười.
"Ở thành phố C ngô đồng cũng vàng mà?"
"Cuối tháng mười ở thành phố C vẫn chưa vàng."
Tô Vũ ngừng một chút.
"Thành phố A lạnh sớm hơn."
Cố Phong nhìn cô một cái.
Định hỏi sao cô chỉ mặc một chiếc hoodie đi ra ngoài, nhưng lời tới miệng lại nuốt xuống.
Thôi vậy, lát tới trung tâm thương mại mua cho cô một cái áo khoác trước đã.
Xe buýt đi thêm ba trạm nữa thì người trên xe bắt đầu đông lên.
Đầu tiên là một nhóm ông bà lớn tuổi xách giỏ đi chợ lên xe, chiếm gần kín nửa đầu khoang xe.
Sau đó lại có vài học sinh cấp ba đeo cặp sách chen lên, ríu rít nói chuyện.
Thêm hai trạm nữa, tình hình bắt đầu mất kiểm soát.
Một lượng lớn hành khách tràn lên xe, giống như tàu điện giờ cao điểm, cả cửa trước lẫn cửa sau đều chật kín người.
Không khí trong khoang xe rõ ràng trở nên ngột ngạt hơn, đủ loại mùi trộn lẫn vào nhau, không dễ chịu chút nào.
Cố Phong nhíu mày.
Cuối tuần mà tuyến 137 đáng lẽ không nên đông thế này mới phải.
Cậu ngẩng đầu nhìn màn hình điện tử phía trước xe.
Trên đó hiện một dòng chữ đỏ:
"Thông báo: Do đoạn đường Đại lộ Ngân Hạnh đang thi công, tuyến 138 và 142 tạm thời ngừng hoạt động. Hành khách vui lòng chuyển sang tuyến 137."
Được rồi.
Lượng khách của ba tuyến dồn hết vào một tuyến.
Cố Phong quay đầu nhìn Tô Vũ.
Cô đã bắt đầu co người sát về phía cửa kính.
Vai dính chặt vào cửa sổ, hai tay rút khỏi túi áo, bắt chéo ôm trước ngực.
Cô không thích môi trường đông người.
"Cậu ổn chứ?" Cố Phong hạ giọng hỏi.
Tô Vũ gật đầu, không nói gì.
Xe vẫn tiếp tục đón khách.
Nhiều người hơn bị đẩy lên, lối đi đã kín đặc, bên cạnh hàng ghế cuối cũng chen thêm vài hành khách đang bám vào tay vịn.
Cố Phong vốn ngồi bên ngoài, giờ bên cạnh cậu đã có một nam sinh béo đeo ba lô đứng sát.
Chiếc khóa kéo trên ba lô gần như chọc vào mặt cậu.
Cậu lặng lẽ dịch về phía Tô Vũ một chút.
Khoảng cách một nắm tay giữa hai người lập tức rút ngắn còn hai ngón tay.
Xe đi thêm hai trạm nữa.
Mật độ hành khách trong khoang đã tới mức khiến người ta khó thở.
Cố Phong có thể ngửi thấy mùi thuốc lá trên người ông chú phía trước, còn người phụ nữ bên trái đang xách một túi tỏi sống.
Không gian tiếp tục bị thu hẹp.
Cố Phong đã bị ép tới mức nửa người đè sang phía Tô Vũ.
Tay phải của cậu không biết đặt đâu, chỉ đành chống lên phần đỉnh tựa lưng ghế của Tô Vũ, miễn cưỡng duy trì tư thế không để toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên cô.
Đúng lúc đó, xe tới một ngã tư.
Tài xế đạp phanh.
Những hành khách đang đứng đồng loạt chúi về phía trước.
Làn sóng người đẩy tầng tầng lớp lớp, cuối cùng toàn bộ lực đều dồn tới hàng ghế phía sau.
Nam sinh béo bên cạnh Cố Phong bị xô nghiêng, vai đập thẳng vào người cậu.
Cố Phong bị cú va đó húc lệch cả người.
Phản ứng đầu tiên của cậu không phải giữ thăng bằng cho mình.
Mà là dùng tay trái giữ lấy vai Tô Vũ, tay phải chống lên khung cửa sổ, tự mình gánh toàn bộ sức nặng của cơ thể.
"Không sao chứ?"
Cậu cúi đầu nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ bị cậu chắn giữa cơ thể cậu và cửa kính nên không bị va phải.
Nhưng khoảng cách từ mặt cô tới ngực Cố Phong lúc này chỉ còn chưa đầy mười centimet.
Chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy bên trong cổ áo phông của cậu.
Cô ngẩng đầu.
Góc độ này... cực kỳ vi diệu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn