Chương 31: Chương 30: Liều mình vì anh em, xông vào cửa hàng nội y
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Có thân hình cao lớn của Cố Phong chắn phía trước, ngay cả ánh nắng gay gắt giữa trưa cũng trở nên dịu đi rất nhiều.
Tô Vũ đứng trong bóng râm, đôi vai vốn căng cứng dần dần thả lỏng.
Cô cúi đầu đi theo sau Cố Phong.
Trong lòng nghĩ rằng tiếp theo chắc sẽ đi mua vài chiếc áo khoác hay quần dài bình thường.
Nhưng bước chân phía trước đột nhiên dừng lại, khiến Tô Vũ suýt nữa đâm vào lưng Cố Phong.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua cánh tay của cậu.
Lập tức đối diện với tấm biển hiệu của một cửa hàng được trang trí bằng tông màu hồng cực kỳ nổi bật.
Trong tủ kính trưng bày vài ma-nơ-canh có vóc dáng quyến rũ.
Trên người chúng là đủ loại đồ lót với rất ít vải nhưng rất nhiều ren.
Đây là một cửa hàng chuyên bán nội y nữ.
Đầu óc Tô Vũ lập tức ù đi.
Cố Phong đứng trước cửa tiệm, không nhúc nhích.
Hai tay cậu đút trong túi quần thể thao, lưng thẳng tắp.
Nhưng chỉ cần nhìn kỹ sẽ phát hiện cơ cổ của cậu đang căng cứng.
Trên gương mặt màu lúa mì xuất hiện một vệt đỏ khả nghi, lan dọc theo đường quai hàm rồi kéo thẳng tới vành tai.
Cố Phong hắng giọng.
"Ừm..."
Cậu không dám quay đầu nhìn Tô Vũ.
Ánh mắt chỉ chăm chăm vào chậu cây xanh đặt cạnh tủ kính.
"Cậu đã định ở lại thành phố A lâu dài rồi thì chắc chắn phải mua thêm nội y để thay đổi chứ."
"Này, đúng lúc ở đây có một cửa hàng, vào mua ít đồ đi."
Tô Vũ thuận theo lời cậu nhìn vào trong.
Từng dãy kệ treo đầy đủ kiểu đồ lót nữ.
Màu hồng, màu đen, màu trắng, màu tím.
Loại ren, loại cotton, loại hơi xuyên thấu.
Nhìn đến hoa cả mắt.
Nhịp thở của Tô Vũ lập tức rối loạn.
Một tháng trước cô vẫn còn là một người đàn ông chính hiệu.
Cho dù cơ thể đã thay đổi, cảm giác ngượng ngùng của một người đàn ông vẫn ăn sâu bén rễ.
Bảo cô một mình bước vào nơi toàn những món đồ riêng tư dành cho phụ nữ như thế này.
Còn phải chọn lựa, còn phải thử đồ.
Chuyện đó còn khó chịu hơn cả giết cô.
Không được!
Tô Vũ liên tục lùi lại nửa bước, hai tay túm chặt gấu áo hoodie rộng thùng thình.
"Những thứ này mua trên mạng cũng được mà, đâu nhất thiết phải mua ở cửa hàng."
Cố Phong lập tức quay đầu phản bác.
"Mua trên mạng lỡ sai kích cỡ thì sao? Đổi trả phiền phức lắm."
Cậu nhìn từ trên xuống dưới dáng người gầy gò của Tô Vũ.
Lập tức nhíu mày.
"Với lại nhìn cậu xem, gầy quá rồi, gió thổi mạnh chút là bay mất luôn."
"Đã đến nhà tớ ở rồi thì chắc chắn tớ sẽ thay đổi món ăn mỗi ngày cho cậu, nhất định nuôi cậu trắng trẻo mập mạp lên."
Cố Phong vỗ ngực.
"Đến lúc đó có thêm thịt thêm da, kích cỡ chắc chắn sẽ thay đổi. Khi ấy lại phải lên mạng mua lại chẳng phải còn phiền hơn à?"
"Mua ở cửa hàng thì đo trực tiếp, thử trực tiếp, vừa nhanh vừa chuẩn."
Tô Vũ cắn môi dưới.
Cô lại quay sang nhìn bên trong cửa hàng.
Nữ nhân viên vốn đang cúi đầu nghịch điện thoại ở quầy lễ tân đã chú ý đến hai người đứng ngoài cửa.
Mắt cô ấy sáng lên.
Lập tức đặt điện thoại xuống rồi nở một nụ cười cực kỳ nhiệt tình với Tô Vũ, thậm chí còn giơ tay vẫy vẫy.
Mặt Tô Vũ lập tức nóng bừng.
Hơi nóng từ cổ lan thẳng lên đỉnh đầu.
Cảm giác xấu hổ như bị xử công khai khiến cô không còn đường lui.
Cô bất ngờ đưa tay ra, nắm chặt góc áo của Cố Phong, như muốn kéo cả hai cùng chết mà lên tiếng:
"Vậy thì, Phong ca, cậu vào cùng tớ đi!"
Cố Phong giật bắn người, lùi hẳn nửa bước.
Mắt mở to tròn.
Hai tay liên tục xua xua.
"Ê ê ê, cậu là con gái đi mua nội y, gọi một thằng đàn ông như tớ vào cùng là thế nào hả?"
Lúc này, trong tiềm thức, Cố Phong đã hoàn toàn xem Tô Vũ như một cô gái thực sự.
Ranh giới nam nữ trong đầu cậu được dựng lên còn cao hơn bất kỳ ai.
Tô Vũ vẫn nắm chặt góc áo cậu không buông.
Ngẩng gương mặt trắng nhợt lạnh lùng lên.
Khóe mắt vì vừa ngượng vừa tức mà hơi đỏ.
Hàng mi dài khẽ run.
"Nếu cậu không đi cùng thì tớ không vào."
Tô Vũ nghiến răng nói.
"Không thì tớ tuyệt đối không vào một mình."
"Chẳng phải cậu nói muốn giúp tớ thay đổi sao?"
"Chẳng phải cậu nói sẽ giúp tớ kiểm tra, góp ý sao?"
"Vậy thì vào cùng tớ đi!"
Cố Phong hoàn toàn bị đánh bại trước dáng vẻ vừa như sắp khóc vừa cố chấp đến cùng ấy của cô.
Nhìn đôi mắt hơi đỏ của Tô Vũ, cảm giác muốn bảo vệ trong lòng cậu lại bắt đầu trỗi dậy dữ dội.
"Được rồi được rồi."
Cố Phong đưa tay lau mặt, nghiến răng thỏa hiệp.
Coi như liều mình vì anh em vậy.
"Đi!"
Hai người đành cứng đầu bước vào cửa hàng.
Luồng khí lạnh lập tức ập tới, xen lẫn hương thơm hoa hồng nhàn nhạt.
Nữ nhân viên nhanh chóng bước tới, nở nụ cười rạng rỡ.
"Chào mừng quý khách~" Ánh mắt cô gái đảo qua hai người một lượt.
Rất tự nhiên xếp Cố Phong vào nhóm những anh chàng đi theo bạn gái để xách đồ.
Vì thế cô bỏ qua Cố Phong, trực tiếp nhiệt tình tiếp đón Tô Vũ.
"Chị đẹp muốn xem kiểu nào ạ? Loại mặc hằng ngày hay đồ thể thao?"
Mặt Tô Vũ đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
Cô cúi đầu, không dám nhìn những món đồ gợi cảm trên các kệ hàng xung quanh, lắp bắp nói:
"Em... muốn mua nội y."
Nụ cười của cô nhân viên không hề thay đổi.
"Dạ được ạ. Cho em hỏi bình thường chị mặc cỡ nào để bên em tư vấn mẫu phù hợp nhé."
Kích cỡ?
Tô Vũ ngẩn người.
Cô làm sao biết được kích cỡ gì.
Suốt một tháng qua, thứ cô mặc đều là những chiếc áo lót thể thao đồng giá rẻ nhất mua đại trong siêu thị.
Hoàn toàn không có khái niệm về số đo.
Tô Vũ quay đầu nhìn Cố Phong cầu cứu.
Cố Phong lúc này đang ngẩng đầu chăm chú nhìn đèn chiếu trên trần nhà.
Giả vờ như không nghe thấy gì.
"Em... em không biết."
Giọng Tô Vũ nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Cô nhân viên lập tức hiểu ý.
"Không sao đâu ạ. Nhiều bạn nữ cũng không rõ số đo của mình lắm. Chị theo em vào phòng thử đồ nhé, em sẽ dùng thước dây đo giúp chị."
Tô Vũ chỉ có thể giống như một con rối bị kéo dây.
Vừa ngượng ngùng vừa cứng đờ đi theo cô nhân viên vào khu phòng thử phía trong cửa hàng.
Bên ngoài chỉ còn lại một mình Cố Phong.
Cậu đứng tại chỗ, tay chân không biết đặt đâu cho phải.
Xung quanh toàn là đủ loại đồ lót nữ.
Màu đỏ, màu đen, màu tím.
Loại ren, loại khoét rỗng, loại bán xuyên thấu.
Mức độ tác động thị giác quả thực quá mạnh.
Cố Phong cảm thấy nhìn đâu cũng thấy không ổn.
Nhìn sang trái là cả dãy quần lót chữ T gợi cảm.
Nhìn sang phải là hàng loạt áo ngực đính đá nâng ngực.
Cuối cùng cậu chỉ có thể cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình.
Cố gắng đếm hoa văn trên nền gạch để phân tán sự chú ý.
Nhưng khóe mắt vẫn vô thức lướt qua một ma-nơ-canh bên cạnh.
Trên đó là một bộ nội y ren đen kiểu Pháp.
Không có lớp mút dày.
Chỉ dựa vào những họa tiết ren tinh xảo để tạo đường nét.
Lượng vải ít đến đáng thương.
Trong đầu Cố Phong bất chợt hiện lên một hình ảnh không thể kiểm soát.
Nếu bộ ren đen ấy được mặc trên người Tô Vũ...
Làn da trắng lạnh gần như trong suốt của cô phối cùng màu đen thuần túy ấy.
Cộng thêm gương mặt thanh lãnh luôn mang theo vẻ yếu đuối và mong manh.
Sự tương phản thị giác mãnh liệt đến khó tin.
Yết hầu của Cố Phong khẽ động mạnh.
Một luồng nóng bừng lập tức dâng lên.
Chết tiệt!
Trong lòng, Cố Phong hung hăng tự tát mình một cái.
Cậu vội vàng lắc đầu liên tục, cố xua hình ảnh nguy hiểm kia ra khỏi đầu.
Đó là anh em của mày đấy, Cố Phong! Mày đúng là chẳng ra gì!
Cậu hít sâu mấy hơi.
Ép bản thân đi tới ghế sofa nghỉ bên cạnh rồi ngồi xuống.
Rút điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Không dám liếc lung tung thêm một lần nào nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn