Chương 53: Chương 52: Không giữ được bằng tay, vậy thì dùng xiềng xích
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Theo bản năng, Cố Phong muốn bấm mở đoạn ghi âm.
Ngón tay vừa chạm vào màn hình, cậu chợt nhớ tới sức sát thương của đoạn ghi âm lúc nãy, lập tức rụt tay về.
Cậu liếc nhìn xung quanh.
Ngô Lỗi ngồi bên cạnh, miệng nhồm nhoàm nhai bánh sandwich.
Trương Phàm ngồi đối diện, đeo tai nghe gõ code.
Mấy đồng nghiệp khác cũng đang bận việc riêng.
Cố Phong bình tĩnh mở ngăn kéo, lôi ra một chiếc tai nghe không dây, nhét vào tai.
Lúc này cậu mới bấm mở đoạn ghi âm.
"Vâng, Phong ca! Tớ xuống ăn ngay đây!"
Giọng điệu vui vẻ như một chú chim nhỏ vừa được thả khỏi lồng, nhảy nhót tung tăng, mỗi chữ đều mang theo âm cuối nhấc cao lên.
Hoàn toàn khác với đoạn ghi âm đáng thương cầu xin tha thứ lúc nãy.
Cố Phong bất giác tưởng tượng ra biểu cảm của Tô Vũ khi nói câu này.
Suýt chút nữa cậu bật cười vì tức.
Vừa rồi còn lo lắng vì giọng điệu của cậu ấy, hóa ra tên này đang giả vờ!
Nhưng biết Tô Vũ không hề suy sụp tinh thần, Cố Phong cũng bật cười.
Cậu đoán lúc này Tô Vũ chắc đang cong cong đôi mắt, khóe môi nhếch lên hai bên, để lộ một chút răng.
Có khi còn nghiêng đầu một cái, mái tóc dài màu đen trượt khỏi vai, rơi xuống bên xương quai xanh.
Giống hệt một học sinh tiểu học vừa được thầy giáo khen ngợi.
Cố Phong nhìn chằm chằm màn hình.
Ngón tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ nổi một chữ.
Khoảng nửa phút sau, cậu đột nhiên hoàn hồn.
Không đúng!
Tại sao cậu lại đi tưởng tượng biểu cảm của Tô Vũ?
Tại sao cậu lại đang tự não bổ cảnh một cô gái cười với điện thoại?
Hơn nữa còn tưởng tượng chi tiết đến vậy, ngay cả tóc rơi xuống từ bên nào cũng có luôn?
Cố Phong tháo tai nghe xuống, cầm cốc giữ nhiệt trên bàn uống một ngụm nước lớn.
Uống quá vội nên bị sặc.
Cậu ho khan hai tiếng, hắng giọng rồi nhanh chóng gõ mấy chữ trả lời.
"Ừ, mau đi đi."
"Ăn no rồi mới có sức làm việc cho tốt."
"Đừng có không nghe điện thoại nữa."
Gửi xong, cậu lật úp điện thoại xuống bàn.
Sau đó mở file code trước mặt, ép bản thân tập trung đọc.
Một dòng.
Hai dòng.
Ba dòng.
Từng dòng đều nhận ra, nhưng ghép lại thì chẳng đọc lọt nổi một chữ nào.
"Chết tiệt."
Cố Phong nhỏ giọng chửi một câu rồi xoa xoa thái dương.
Ngô Lỗi bên cạnh thò đầu sang.
"Hôm nay cậu bị gì thế? Lúc thì cuống cuồng chạy đi, lúc lại quay về, ngồi nhìn màn hình ngẩn người như thằng ngốc ấy."
"Không có gì."
Ngô Lỗi "ồ" một tiếng rồi thu ánh mắt lại.
Ở bên kia.
Sau khi xác nhận Cố Phong không hề có ý ghét bỏ mình, Tô Vũ cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác sợ hãi bị vứt bỏ.
Đoạn ghi âm vui vẻ vừa rồi hoàn toàn là giả vờ.
Mỗi âm cuối nhấc lên, mỗi từ ngữ nhảy nhót đều được cô cố tình điều chỉnh cẩn thận.
Cô sợ Cố Phong nhận ra rằng vừa rồi mình suýt nữa đã sụp đổ chỉ vì vài tin nhắn không được trả lời.
Loại cảm xúc này không thể để Cố Phong biết được.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đều ổn rồi.
Cố Phong không ghét cô.
Thậm chí còn giới thiệu cho cô một quán mì, viết hẳn một đoạn dài để đề cử.
Anh ấy không giận.
Ngay khoảnh khắc nhận thức được điều đó, cảm xúc của Tô Vũ bắt đầu tăng vọt.
Không phải từ từ hồi phục.
Mà là kiểu "vút" một cái bật ngược trở lại.
Từ hầm băng năm phút trước lao thẳng lên cảm giác ấm áp hiện tại.
Nhanh đến mức chính cô cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Tô Vũ dựa lưng vào ghế, áp điện thoại lên ngực, nhắm mắt lại một lúc.
Tim vẫn đập rất nhanh.
Nhưng không còn là vì sợ hãi nữa.
Mà là niềm vui gần như ngây ngất.
Chỉ vì Cố Phong không ghét cô.
Chỉ vì anh ấy vẫn sẵn lòng nói chuyện với cô.
Tô Vũ mở mắt, nhìn lên trần nhà.
Cô biết mình không bình thường.
Thật ra những lúc hiếm hoi thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc, cô vẫn có đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó.
Sự phụ thuộc của cô vào Cố Phong...
Đã vượt quá mức rồi.
Những chuyện này nếu đem ra xem xét kỹ thì chuyện nào cũng không bình thường.
Nhưng dù biết rõ là không bình thường, Tô Vũ cũng không định sửa đổi.
Cô cam tâm tình nguyện.
Cố Phong là tia sáng duy nhất trong thế giới tăm tối của cô.
Dù thế nào cô cũng phải nắm lấy tia sáng ấy.
Dùng tay không giữ được, cô sẽ dùng xiềng xích.
Xiềng xích vô dụng, cô sẽ dùng chính cơ thể mình.
Kiểu gì cũng sẽ có cách.
Tô Vũ đứng dậy khỏi ghế máy tính, đầu gối vì ngồi quá lâu mà phát ra hai tiếng lách tách.
Đến lúc đi ăn rồi.
Cố Phong đã nói muốn cô chụp ảnh gửi cho anh.
Cô phải làm thật tốt.
Mọi chuyện đều phải làm thật tốt, như vậy mới không bị bỏ rơi.
Tô Vũ cúi đầu nhìn quần áo trên người mình.
Áo hoodie cũ, quần thể thao cũ.
Cổ tay áo đã hơi bạc màu vì giặt quá nhiều lần, ống quần cũng được xắn lên một đoạn, trông khá luộm thuộm.
Ban đầu cô định cứ thế mà ra ngoài.
Dù sao cũng chỉ xuống quán ăn trước cổng khu dân cư ăn một bát mì, ai quan tâm cô mặc gì chứ.
Nhưng cô chợt nghĩ tới một chuyện.
Lát nữa cô phải chụp ảnh đồ ăn gửi cho Cố Phong.
Vậy thì bản thân cô cũng có thể lọt vào khung hình nhỉ?
Khi chụp đồ ăn, để lộ một bàn tay, hoặc từ góc chéo phía trên vô tình lấy vào một chút gương mặt.
Cái kiểu cảm giác như vô ý ấy.
Vậy tại sao không mặc đẹp hơn một chút?
Biết đâu như vậy sẽ khiến Cố Phong để ý đến cô hơn thì sao?
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện liền không thể dập tắt được nữa.
Tô Vũ đứng giữa phòng khách, ánh mắt quét về phía túi mua sắm mang về hôm qua đặt cạnh ghế sofa.
Bên trong xếp mấy bộ quần áo mới.
Nằm trên cùng chính là chiếc váy hoa màu hạnh nhạt ấy.
Cô rút chiếc váy ra.
Vẫn chưa giặt.
Thẻ mác còn nguyên, sợi dây nhựa của nhãn vẫn buộc ở vòng nhãn bên hông váy.
Không có thời gian giặt nữa rồi.
Với lại quần áo mới cũng đâu có bẩn.
Cô xách chiếc váy đi vào phòng tắm, tiện tay khóa cửa lại.
Động tác thay quần áo của cô rất nhanh.
Áo hoodie cũ được kéo qua đầu cởi xuống, quần thể thao tuột xuống mắt cá chân rồi bị cô đá sang một bên.
Tô Vũ đứng dưới ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm, trên người chỉ còn đồ lót, cúi đầu nhìn bản thân.
Xương quai xanh nhô lên thành hai đường cong rõ rệt.
Đường nét xương sườn cũng thấp thoáng hiện ra.
Cánh tay rất thon.
Khi giơ lên, làn da mặt trong cánh tay trắng đến mức có thể nhìn thấy những đường tĩnh mạch màu xanh nhạt.
Gầy thì đúng là rất gầy.
Nhưng gầy thì gầy, nền tảng của cơ thể này thật sự quá tốt.
Vòng eo thon nhỏ.
Đường cong từ dưới ngực đến xương hông mượt mà đến mức quá đáng.
Làn da cũng rất đẹp.
Mịn màng, trắng sáng, gần như không nhìn thấy lỗ chân lông.
Tô Vũ ngắm mình trong gương hai giây rồi đưa tay tháo thẻ mác xuống.
Chiếc váy được trùm qua đầu.
Lớp vải mềm mại trượt dọc theo vai buông xuống.
Cô đưa tay kéo tóc từ trong cổ áo ra ngoài rồi chỉnh lại gấu váy.
Chất liệu váy là loại vải pha cotton và lanh rất thích hợp cho đầu thu.
Nền màu hạnh nhạt được điểm xuyết những bông hoa nhỏ lác đác.
Màu sắc là tông hồng nhạt pha xám và trắng kem, không hề quá sặc sỡ.
Phần eo có một vòng cúc ngầm tạo dáng ôm eo.
Vừa khéo nằm đúng vị trí thon nhất trên cơ thể cô.
Gấu váy dài đến trên đầu gối khoảng ba bốn centimet.
Khi bước đi sẽ nhẹ nhàng đung đưa.
Tô Vũ xoay một vòng trước gương.
Đuôi tóc theo đó vẽ thành một đường cong trong không khí.
Mái tóc dài hơi xoăn màu đen buông trên đường vai màu hạnh nhạt.
Sự tương phản màu sắc vô cùng rõ rệt.
Gương mặt vì những dao động cảm xúc ban nãy vẫn còn hơi ửng đỏ.
Môi cũng hồng hào hơn thường ngày một chút.
Toàn bộ con người cô trông không còn giống chính mình nữa.
Hoặc phải nói là giống một phiên bản khác của cô.
Một cô gái hai mươi lăm tuổi hoạt bát, bình thường, không còn u uất như trước, thích mặc váy ra ngoài ăn mì.
Tô Vũ nhìn mình trong gương vài giây.
Cô vén mấy sợi tóc lòa xòa ra sau tai, rồi lại thả xuống, rồi lại vén lên.
Cuối cùng cô quyết định để một nửa tóc buông tự nhiên bên ngoài, nửa còn lại vén sau tai.
Như vậy trông sẽ tự nhiên hơn một chút.
Không giống như đã cố ý ăn diện.
Cô không muốn Cố Phong nghĩ rằng mình là cố ý.
Mặc dù cô đúng là cố ý.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn