Chương 196: Chương 195. Thế giới này không chịu buông tha cho tôi (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Part 7 #5 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một vị Đoàn trưởng nào đó
"Ơ kìa~" Tôi nghiêng đầu. Cứ lắc qua lắc lại hết bên này sang bên kia.
"Hừm~?"
Tôi tự động phát ra tiếng hừ mũi.
"Ê hê~" Thế này là sao nhỉ?
"Đúng là chỗ này chứ?"
"Vâng, đúng vậy ạ."
Dù có nghiêng đầu vắt óc suy nghĩ thế nào thì tôi vẫn không tìm ra được đáp án.
Thế nên tôi mới bắt chuyện với tên cấp dưới đứng cạnh, nhưng có vẻ cậu ta cũng đang nghĩ giống hệt tôi.
"Chỗ này là ngõ cụt rồi mà?"
"Đúng vậy ạ."
"Nhưng tín hiệu lại nằm ở tít đằng xa kia đúng không?"
"Đúng vậy ạ."
Tên cấp dưới cứ răm rắp trả lời, trong khi ánh sáng từ ma pháp cụ trên tay cậu ta vẫn đang nhấp nháy từ một nơi xa xăm nào đó.
Thế nhưng, thứ hiện ra trước mắt chúng tôi lúc này lại là một bức tường thành khổng lồ. Nơi được mệnh danh là phòng tuyến cuối cùng, nằm tại thành phố cuối cùng của nhân loại.
"Nhưng tại sao lại gọi là phòng tuyến cuối cùng? Đây chẳng phải là phòng tuyến đầu tiên sao?"
"Chắc ý họ là nếu tuyến đầu này bị chọc thủng thì phía sau cũng không còn gì nữa ấy ạ."
"Trước khi cái chỗ này được xây lên thì cũng bị chọc thủng mấy lần rồi, mà người ta vẫn sống tốt đấy thôi?"
"Đoàn trưởng, ngài nói thế ở đây là bị chém đấy..."
Nhìn tên cấp dưới đang lấm lét nhìn ngó xung quanh, tôi thở dài thườn thượt.
"Đương nhiên là ta đã bật phép cách âm rồi."
"À..."
Haizz! Tính ra cũng làm việc chung được mấy năm rồi cơ mà.
Trong lúc làm việc, lời nói rất dễ bị lọt ra ngoài, nên việc bật ma pháp cách âm là quy tắc cơ bản của cơ bản.
Giáo quan từng nói, tai vách mạch rừng, ngày có chim nghe, đêm có chuột chực.
Càng nói chuyện bí mật thì càng có nhiều kẻ rình nghe.
Thế nên cách âm là điều bắt buộc. Hơn nữa, phải truyền đạt mọi thông tin trong một hoàn cảnh thật tự nhiên, không được tạo ra tình huống khả nghi.
"Haizz, ta đúng là đang dắt theo một lũ ăn hại đi bắt giáo quan mà."
"Chúng tôi xin lỗi."
Trong khoảnh khắc, chuỗi combo ngôn từ vô hạn mà giáo quan từng dạy xẹt qua đầu tôi, nhưng hiện giờ đang bận. Tiếc là không có cơ hội lôi ra dùng rồi.
"Tình hình không khả quan lắm."
"Đúng vậy ạ."
"Tình hình vòng vây sao rồi?"
"Đã ba ngày kể từ khi mạng lưới bao vây của các vương quốc xung quanh, lấy Vương quốc Neyden làm trung tâm, được hoàn tất."
"Nhưng vẫn không tìm thấy ai chứ gì?"
"Vâng, đúng vậy ạ."
"Biết ngay mà..."
Là một Đoàn trưởng, tôi phải đánh giá tình hình thật nhanh nhạy.
Xác suất để giáo quan chọc thủng vòng vây và tẩu thoát là bao nhiêu? Còn xác suất giáo quan vượt qua bức tường thành này để sang Ma lục địa thì sao?
"Hừm..."
Rõ ràng cả hai đều là những chuyện có khả năng xảy ra rất thấp.
Tuyệt đối không thể, hoặc nội việc thử làm thôi cũng đã là hành động điên rồ rồi.
Nhưng hễ ghép thêm hai chữ "giáo quan" vào phía trước, không hiểu sao tôi lại thấy chuyện đó hoàn toàn khả thi và ông ấy dư sức làm được.
"Quay về thôi."
"Chúng ta quay về sao?"
"Thế ngươi có muốn thử vượt tường không?"
Vút.
Ánh mắt của tên cấp dưới hướng về phía bức tường thành khổng lồ.
"Không ạ."
"Thế định đứng đây đợi à?"
Lần này, ánh mắt của tên cấp dưới lại hướng về cái ma pháp cụ mà cậu ta đang cầm.
Ánh sáng nhấp nháy trên ma pháp cụ đang chầm chậm tiến về phía trước, dù chỉ nhích từng chút một.
"Cứ đợi thế rồi Điện hạ mà nổi cáu thì ngươi có gánh nổi không?"
"Không ạ, chúng ta đi mau thôi!"
Nếu Rie có ở đây thì chỉ cần nói một tiếng là hiểu ngay rồi.
Do phó quan ưu tú của tôi đã bị bắt cóc (?) nên tôi đành tiện tay bốc đại một tên đi theo, đúng là dưới mức kỳ vọng mà.
Xong vụ này chắc phải bẩm báo với Điện hạ để huấn luyện lại đám lính mới một chút mới được.
"Vậy thì đi mau thôi."
"Rõ!"
Dù có hơi chậm tiêu, nhưng cấp dưới của tôi vẫn rất xuất sắc.
Sau khi chầm chậm rời khỏi thành phố và đi đến một nơi vắng vẻ, chúng tôi dùng ma pháp dịch chuyển đến căn cứ đang chuẩn bị sẵn ở nơi gần nhất có thể.
Ma pháp dịch chuyển không gian đòi hỏi một lượng ma lực khá lớn, nhưng vì chúng tôi luôn được Điện hạ cung cấp ma thạch cao cấp nhiều đến mức thừa mứa, nên việc di chuyển chẳng gặp vấn đề gì.
"Đoàn trưởng?"
"Tình hình sao rồi ạ?"
Khoảng 20 nhân sự đang nhìn tôi và vội vã cất tiếng hỏi.
Tôi khẽ mỉm cười, giúp họ giải đáp thắc mắc.
"Ừ, có vẻ như chúng ta toang rồi."
"À..."
Bầu không khí có vẻ đột ngột đóng băng, nhưng lúc này có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.
"Chuẩn bị xong cổng dịch chuyển hết rồi chứ? Chúng ta phải di chuyển đến Hoàng thất nhanh nhất có thể."
"Vâng!"
Con đường khổ hạnh bắt đầu.
Một chuỗi các cổng dịch chuyển khoảng cách ngắn.
Việc liên tục dịch chuyển qua các căn cứ lân cận để đến được thành phố thượng vị của Đế quốc là một việc cực kỳ mệt mỏi và kiệt sức.
Phải liên tục tiếp xúc với ma lực quá tải dẫn đến say ma lực, cộng thêm việc dịch chuyển không gian liên tục gây ra say không gian.
Dạ dày tôi quặn lộn vì hai cơn say ập đến cùng lúc, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định nôn ra 24 món đặc sản của Liên minh thành phố mà mình vừa vất vả ăn được.
"Ngài... không sao chứ?"
"Ưm..."
Thấy sắc mặt tôi không tốt, đám cấp dưới tỏ vẻ lo lắng, nhưng đây là tình huống khẩn cấp, sơ sẩy một chút là mất đi cần câu cơm như chơi.
Làm sao tôi có thể để vuột mất cần câu cơm tuyệt vời như ảo mộng này được chứ!
Thế là, vì không muốn đánh mất công việc tốt nhất trần đời, tôi đã di chuyển một quãng đường dài bằng một nửa đại lục trong chưa đầy một ngày.
"Hả? Đoàn trưởng Mirua?"
"Ông chú..."
"Này, tôi vẫn chưa đến tuổi gọi là ông chú đâu..."
Tôi nhìn ông chú pháp sư, người cứ khăng khăng không nhận mình là ông chú chỉ vì lý do 30 tuổi vẫn chưa kết hôn.
"... 30 tuổi."
"Khụ!"
Tôi mặc kệ ông chú đang ôm tim ho sặc sụa và tìm kiếm một người trông có vẻ tỉnh táo hơn.
"Không có ai cả..."
Toàn là những người hay bị gọi là ổng ế vợ.
Mà chuyện này cũng đành chịu thôi.
Đội quân của Điện hạ là một nơi làm việc đỉnh cao, là lực lượng mạnh nhất mà người ngoài lúc nào cũng phải ngước nhìn, nhưng lại là một môi trường hoàn toàn không phù hợp để kết hôn.
Bởi vì khoảnh khắc bạn kết hôn, Điện hạ và chị Leah sẽ đích thân đến tận hôn lễ, và nhìn chằm chằm từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc.
Nói thêm là, Điện hạ thì mỉm cười nhìn cô dâu chú rể, còn chị Leah thì lườm họ cháy máy.
Đã có vô số tiểu thư quý tộc bị hạ gục bởi những ánh mắt tấn công đó.
Nhờ vậy mà dạo này quân đoàn hiếm khi tổ chức đám cưới, buồn thật sự.
Đồ ăn trong đám cưới ngon lắm mà...
"Không, không được."
Lơ mơ là không chỉ đồ ăn đám cưới, mà đến đồ ăn bình thường tôi cũng chẳng có mà ăn.
"Ông chú, tình huống khẩn cấp."
"Tầm cỡ nào?"
"Hừm... Đủ để Điện hạ nổi điên trong khoảng một tháng tới?"
"Cô phải nói chuyện đó đầu tiên chứ!"
Xung quanh lập tức biến thành một cái chợ vỡ.
Người thì chạy thục mạng, người thì lấy ma pháp cụ ra liên lạc khắp nơi, người thì vấp ngã, người thì than vãn 'Hôm nay lại phải tăng ca rồi~'.
Đứng nhìn cảnh tượng đó, đột nhiên...
"Ưm...!"
Cơn buồn nôn ập đến.
"Này, khoan đã! Đừng có nôn ở đây!"
"Đừng có coi thường tôi, ông chú. Làm gì có chuyện tôi lại nôn ra đồ ăn... Ưm!"
"Nó đâu còn ở cái mức cô tự kiềm chế bằng ý chí được nữa!"
Ông chú dùng ma pháp cường hóa cơ thể, nhấc bổng tôi lên rồi chạy thục mạng vào nhà vệ sinh.
Nhưng cơ thể nào có nghe theo ý chí.
Tôi vất vả nhịn cơn buồn nôn, đang được ông chú cõng trên lưng định quay lại một cách đầy oai phong thì... Ưm!
"Ông chú, xin lỗi nha."
"Đừng có nôn lên áo tôi!"
Cuối cùng, tôi vẫn để lại dấu vết thất bại của mình lên chiếc áo choàng pháp sư còn chưa trả góp xong của ông chú.
Có lẽ sau này tôi phải giải quyết vụ này theo diện tai nạn lao động thôi.
"Có chuyện gì vậy, Đoàn trưởng Mirua?"
Nhờ sự hy sinh của ông chú pháp sư, dạ dày tôi phần nào ổn định lại và cuộc họp chính thức bắt đầu.
Ở vị trí chủ tọa là chị Leah, cùng với tất cả nhân sự cấp Đoàn trưởng trở lên hiện đang cư trú tại Hoàng thất đều đã có mặt.
"Có vẻ như giáo quan đã bỏ trốn đi rất xa rồi."
"Hừm... Để sổng mất rồi sao?"
Chị Leah cau mày.
Tuy Điện hạ vẫn chưa đến, nhưng nếu biết tin để sổng, chắc chắn ngài ấy sẽ rất buồn.
Nhưng vấn đề không nằm ở đó.
"Bỏ trốn thì đúng, nhưng vẫn có người của chúng ta bám theo. Cơ mà vị trí lại..."
"Là ở đâu!"
Rầm!
Dưới khí thế đập bàn của chị Leah, tôi bất giác khai luôn vị trí.
"Là Ma lục địa."
"Hả?"
"Tín hiệu phát ra từ phía bên kia của nơi gọi là Thành phố cuối cùng, nói thật là tôi cũng không xác nhận được ông ấy đã qua đó hay chưa."
"Ma... lục địa?"
"Vâng."
Vừa thấy tôi gật đầu, tất cả mọi người đều ngơ ngác đảo mắt nhìn xung quanh.
Giống như thể họ đang kiểm tra xem mình có nghe nhầm hay không vậy.
"Chuyện đó khả thi sao?"
"Biết đâu được. Chỉ là tín hiệu phát ra từ vòng cổ thôi mà. Có khi hắn tháo vòng cổ ra buộc vào một con chim rồi thả bay đi cũng nên."
"Hoặc biết đâu hắn chỉ ném mỗi con bé tên Rie đó sang Ma lục địa..."
"Này, dù có làm vậy thì hắn vẫn là con người mà. Không lẽ hắn lại đẩy một người sang Ma lục địa thật sao?"
"Đồ ngốc! Đối thủ là Ast đó, là cái gã Ast đó! Nếu là hắn thì những chuyện kinh khủng hơn thế hắn cũng dư sức làm!"
"Gì thế này? Rõ ràng là một chuyện vô lý, nhưng khoảnh khắc nghe đến cái tên đó, tôi lại thấy chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra!"
"Đối thủ là Ast, tên tay sai của ác thần có khả năng lừa phỉnh cả Đại ác ma cơ mà!"
"Đúng thế. Tên đó từng có tiền án dùng mỗi cái lưỡi mà phá sập cả một quốc gia. Nếu là hắn thì làm cái trò gì cũng chẳng có gì lạ!"
Hội trường họp nóng lên bừng bừng, nhưng nội dung lại có chút kỳ lạ.
Mọi người đều cho rằng chuyện này là vô lý, nhưng ngay khi tên của giáo quan được nhắc đến, họ lại nói chuyện đó hoàn toàn có khả năng xảy ra. À thì, tất nhiên tôi cũng đã đi đến kết luận y hệt.
Xem ra những người này cũng từng bị giáo quan quay cho như dế không ít lần rồi.
"Ra là vậy. Chắc chắn... Nếu là ngài Ast thì hoàn toàn có thể tống một người sang Ma lục địa rồi một mình chuồn êm."
"Bây giờ hắn đang ở đâu nhỉ... Không lẽ hắn vẫn còn ở Liên minh thành phố Lubella?"
"Rất có khả năng."
"Ngược lại, cũng có khi hắn đã đánh bài ngửa, xâm nhập thẳng vào nội bộ Đế quốc rồi."
"Đúng vậy. Mất tích ở phương Bắc, biết đâu hắn đã trà trộn vào phe của Nhất Hoàng tử Điện hạ rồi cũng nên."
"Đi xa quá rồi. Bên phe Nhất Hoàng tử cũng có khối kẻ đang nghiến răng nghiến lợi khi nghe đến cái tên Ast, việc này quá nguy hiểm. Nó không hợp với tính cách của Ast đâu."
"Có khi hắn lại cố tình nhắm vào điểm đó đấy."
"Nghe cũng có lý."
Đủ loại ý kiến được đưa ra bàn tán xôn xao.
Rõ ràng là đang có manh mối về đường chạy trốn của kẻ tình nghi, nhưng sao các tuyến đường trốn chạy lại ngày càng mọc ra nhiều thêm thế này.
"Không đâu. Vẫn còn Ma lục địa cơ mà. Khả năng hắn ta sang Ma lục địa thật sự không thể bỏ qua được!"
"Đúng rồi. Nếu là tên đó thì hắn dư sức lừa cả Ma tộc!"
"Ký hợp đồng nô lệ với Ma Vương bằng cách lừa lọc, rồi sống sung sướng ở Ma lục địa cũng nên."
"Nghe điên rồ thật, nhưng tình hình hiện tại không cho phép chúng ta bỏ qua một chuyện điên rồ như thế, đúng là điên thật rồi!"
Rõ ràng cuộc họp được mở ra để thu hẹp phạm vi bỏ trốn của giáo quan, thế mà kết quả lại đi đến quyết định phải lục soát không chỉ lục địa của loài người mà cả lục địa của Ma tộc nữa.
"Khoan đã! Cứ đà này, có khi Điện hạ sẽ phát động luôn cả Đại chiến Lục địa mất!"
"Thì, muốn điều tra Ma lục địa thì đành phải làm thế thôi, ngài Leah."
"Dù là Đế quốc đi chăng nữa, chúng ta cũng không có tầm ảnh hưởng lên đến Ma tộc được."
"Đúng vậy. Đụng đến Ma lục địa thì hơi quá sức."
Nhìn các Đoàn trưởng gật gù, tôi cũng hùa theo gật đầu.
Đúng lúc đó.
"Bởi vì mọi người nghĩ là không thể nên hắn mới đi đó. Đó chính là phong cách hành động của Ast."
"Điện hạ!"
Cửa mở, Điện hạ bước vào, chị Leah lập tức nhường lại chiếc ghế chủ tọa.
"Ta đã nghe sơ qua tình hình rồi. Tín hiệu truyền đến tận Ma lục địa sao?"
"Vâng."
Nhận được ánh mắt của Điện hạ, tôi vội vàng gật đầu.
Điện hạ không nói gì, nhắm mắt lại suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng mà không thèm mở mắt.
"Đoàn trưởng Mirua, hiện tại số lượng nhân sự được phái đến Liên minh thành phố Lubella là bao nhiêu?"
"Tổng quân số là 300. Hiện tại được phân bổ theo tổ 5 người, mỗi thành phố đã có 1 tổ thâm nhập. Ngoài ra, các điểm chốt giao thông quan trọng cũng đang được tổ 3 người giám sát."
"Còn gì nữa?"
"Đã thiết lập các căn cứ tạm thời với quy mô 20 người để sử dụng ma pháp dịch chuyển. Hiện có 3 căn cứ đã sẵn sàng hoạt động mà không gặp vấn đề gì gần Liên minh thành phố."
"Vậy sao?"
Nghe xong báo cáo của tôi, Điện hạ nhắm mắt suy nghĩ thêm khoảng 3 phút rồi mới mở mắt ra.
"Được rồi. Vậy chúng ta sẽ làm thế này."
"Vâng, thưa Điện hạ!"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào miệng Điện hạ.
Bởi vì lời từ miệng Điện hạ thốt ra sẽ quyết định xem chúng tôi phải làm gì tiếp theo.
"Trước mắt, mỗi Đoàn trưởng cứ giám sát chặt chẽ khu vực mình đang phụ trách. Đừng để một con chuột nhắt nào lọt lưới."
"Vâng, Điện hạ."
Duy trì hiện trạng. Có vẻ như Điện hạ đang muốn quan sát tình hình thêm.
"Tuy nhiên, Đoàn trưởng Mirua có một nhiệm vụ độc lập cần phải thực hiện."
"Dạ?"
Ơ, điềm chẳng lành rồi.
Giáo quan từng nói, đã mang danh nhiệm vụ độc lập thì chẳng có cái nhiệm vụ nào ra hồn cả.
Đành rằng cái nhiệm vụ thâm nhập vào Marsis dưới danh nghĩa học sinh vài năm trước cũng khá vui, nhưng bây giờ thì...
"Hãy sang Ma lục địa và thu thập chút thông tin về đây."
"Hức..."
Linh cảm bất an quả nhiên không bao giờ sai.
Ma lục địa sao. Chỗ đó làm sao mà đi được chứ?
"Điện hạ..."
"Không sao. Ta đã có cách hết rồi."
Điện hạ bảo tôi chờ một chút rồi rời khỏi chỗ ngồi.
Và một lát sau.
"Đây, có cái này là ổn thôi."
"... Điện hạ?"
Điện hạ mỉm cười, tự tay đeo lên đầu tôi một chiếc băng đô có gắn sừng Ma tộc.
"Làm được chứ?"
Nụ cười tươi rói cùng câu hỏi khiến người ta muốn chửi thề, nhưng đối phương lại là sếp của tôi, đồng thời là Hoàng nữ của Đế quốc.
Đáp án vốn đã được định sẵn rồi còn gì.
"Vâng..."
Cứ thế, cuộc họp kết thúc. Khi mọi người rời đi với ánh mắt thương hại nhìn tôi, chị Leah, người nán lại đến cuối cùng, vỗ vai tôi an ủi.
"Cứ coi như đây là cơ hội để nếm thử đặc sản Ma lục địa đi. Chị sẽ liên hệ với Bộ Tài chính để em được mang theo thật nhiều tiền!"
Lời an ủi của chị ấy khiến cõi lòng đang chán nản của tôi được an ủi phần nào.
Đúng vậy, đã đến nước này thì! Lên đường tìm kiếm những món ăn Ma lục địa thần bí thôi!... Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ thế, trong đầu tôi chợt nảy sinh một thắc mắc.
"Nhưng mà chị ơi."
"Hửm?"
"Bên Ma lục địa có xài tiền Đế quốc được không?"
"Chắc là không được đâu nhỉ?"
Nhìn chị Leah chớp chớp mắt, tôi cạn lời.
"..."
"Chị sẽ lấp đầy bằng vàng cho em."
"Vâng..."
Thế là, tôi đã bắt đầu chuyến đi đến Ma lục địa.
[note104260]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn