Chương 180: Chương 179. Đời là những chuỗi ngày chạy trốn (4)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 #4 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một dũng giả.
Tôi nhận ra có điều gì đó kỳ lạ là vào khoảng một tuần sau trận chiến với con rồng.
"Kìa? Sao không thấy ai gọi mình nhỉ?"
Hôm nay tôi vẫn đang lăn lộn trên chiếc giường êm ái, và chợt nhận ra rằng kể từ sau lần gặp mặt Quốc vương ở vương thành, chẳng có lấy một ai tìm đến tôi nữa.
"Kỳ lạ thật..."
Đó là một con rồng đấy, mà lại còn là cái chết của một Cổ Long đã sống suốt 2 vạn năm.
Với vương quốc, đây là cơ hội ngàn năm có một.
Lẽ bình thường thì ban ngày tôi phải đi vòng quanh vương quốc, cùng công chúa vẫy tay chào bách tính để thu phục lòng dân, còn ban đêm thì bị réo gọi tới đủ mọi loại tiệc tùng giới thượng lưu để gặp gỡ các quý tộc.
Lần trước khi tôi hạ gục 20 con Ogre ở một vương quốc phía Tây, họ cũng đã làm y như vậy, thế mà giờ tôi diệt cả rồng rồi lại chẳng thấy động tĩnh gì...
"Chẳng lẽ đất nước này làm chính trị kém đến vậy sao?"
Một tình huống khiến tôi bất giác phải nghiêng đầu khó hiểu.
Chuyện tôi nghiêng đầu quá đà rồi vùi luôn mặt vào giường là bí mật đấy nhé.
"Chà, dù sao thì nhàn rỗi cũng tốt..."
Cái nghề dũng giả này lúc nào cũng thiếu thốn thời gian nghỉ ngơi.
Cứ hễ hoàn thành xong một việc, đang định bụng nghỉ ngơi một chút... thì thần dụ lại giáng xuống!
Và ngay khi giải quyết xong thần dụ đó, một thần dụ mới lại ập đến!
Khoảng cách thì toàn kiểu bảo đi từ tận cùng phía Đông sang phía Tây, vừa từ Tây quay về Đông thì lại bắt lộn ngược về Tây!
Thật tình, ít nhất cũng phải tuyển thêm nhiều dũng giả để rút ngắn khoảng cách di chuyển lại chứ!
Dù có liên kết với Ma Tháp để sử dụng ma pháp dịch chuyển đi chăng nữa, thì cũng đâu phải chỗ nào trên đại lục cũng có Ma Tháp.
Thêm vào đó, có vài Ma Tháp lại nằm ở những nơi khỉ ho cò gáy chẳng có bóng người, thà đi bộ luôn cho xong!
Nhờ vậy mà tôi toàn phải ngủ bờ ngủ bụi, nên làm sao một dũng giả có thể cưỡng lại được sự cám dỗ của chiếc giường cao cấp thế này cơ chứ.
Kẻ nào muốn tiếp đãi dũng giả, hãy chuẩn bị một chiếc giường thật xịn vào!
Trong thâm tâm, các dũng giả luôn khao khát một chiếc giường êm ái!
Ngay lúc tôi đang lăn qua lăn lại trên giường.
"Dũng giả, ngài có ở trong đó không?"
"Vâng. Tôi có ở đây."
Nghe thấy tiếng công chúa vọng vào từ ngoài cửa, tôi vội vàng bật dậy.
"Ta vào được chứ?"
"Vâng!"
Vì hơi căng thẳng nên giọng tôi có hơi cao lên, nhưng chắc là cô ấy không nhận ra đâu.
"Hôm nay ngài vẫn khỏe chứ."
"Vâng. Nhờ sự biệt đãi của vương quốc mà tôi đang có một cuộc sống rất thoải mái."
Đây không phải là nói suông đâu, tôi đang thực sự tận hưởng cuộc sống ăn sung mặc sướng đấy.
Tôi dành phần lớn thời gian trong ngày để lăn lộn trên giường, và họ thậm chí còn để trống hẳn một khu huấn luyện chỉ dành riêng cho tôi.
Khi nào đói bụng, chỉ cần gọi người hầu bên ngoài yêu cầu bữa ăn là sẽ có dịch vụ mang đồ ăn đến tận phòng!
Đúng là làm dũng giả, thì trong đời ít nhất cũng phải đi săn rồng một lần.
Quả nhiên trên đời này thành tích là nhất! Đây là khoảng thời gian để tôi nhận ra chân lý đó.
"Vì ngài là vị dũng giả đã cứu rỗi vương quốc mà. Trên cương vị một vương quốc, chúng ta phải làm tất cả những gì có thể cho ngài chứ."
Nhìn công chúa nở nụ cười xinh đẹp nhìn tôi, tự dưng tôi lại cảm thấy rùng mình một cái.
"Cảm ơn lòng tốt của công chúa."
"Ngài khách sáo quá."
Nhưng để lộ sự ớn lạnh đó ra mặt thì đúng là hành động của kẻ hạ lưu.
Nhờ nụ cười rất đỗi tự nhiên nên có vẻ tôi đã không bị lộ.
'Mà rốt cuộc là cô ấy đến vì chuyện gì nhỉ?'
'Giáo quan lại định chuồn tiếp sao?'
'Phải bảo Tư tế Heal và Selena tăng cường giám sát Elis chặt chẽ hơn mới được.'
'Vì khác với tôi, hai người họ có vẻ đã trở nên khá thân thiết với Elis rồi.'
"Mà này... Công chúa đột nhiên ghé thăm thế này, có chuyện gì xảy ra sao?"
'Cuối cùng thì mình cũng phải đi lưu diễn vòng quanh vương quốc rồi à?'
'Đúng thật, dù có là một vương quốc nát bét về mặt chính trị đi chăng nữa, thì kiểu gì cũng sẽ có yêu cầu từ bọn quý tộc bay đến thôi.'
"Không đâu. Ngài làm ta buồn đấy. Hôm qua ta đã hứa là hôm nay sẽ đến gặp ngài rồi mà."
Nhưng đáp lại chỉ là một lời hờn dỗi dễ thương.
Cô ấy hơi phồng má, nhăn mặt tỏ vẻ giận dỗi, nhưng ai nhìn vào cũng biết đó chỉ là diễn.
"A, tôi xin lỗi."
Dù lên tiếng xin lỗi nhưng tôi không khỏi cảm thấy có gì đó sai sai.
'Cái đất nước này, lúc bị rồng tấn công có phải đã bị dính Hơi Thở của rồng vào chỗ hiểm không? Thế nên mấy gã quý tộc làm chính trị mới bị quét sạch hết rồi à!'
'Giờ là lúc bắt đầu có nơi réo gọi mình rồi, thế mà người duy nhất tôi gặp lại chỉ có mỗi công chúa.'
"Hứ. Dũng giả để ta ngồi ngay trước mặt mà lại đang mải suy nghĩ chuyện gì thế?"
Công chúa liếc nhìn tôi một cái nhẹ rồi nói sau lời xin lỗi của tôi.
'Tôi lại để lộ suy nghĩ ra mặt, thật không giống tôi chút nào.'
"Không có gì đâu. Tôi chỉ đang nghĩ là, thường thì qua ngần này thời gian, hẳn phải có vài quý tộc muốn gặp tôi rồi chứ."
"A! Ra là chuyện đó. Để cân nhắc cho ngài, hoàng thất đã chặn hết mọi yêu cầu gặp mặt rồi. Hoàng thất chúng ta luôn đặt sự an nguy của Dũng giả lên hàng đầu mà."
"A..."
Tôi bỗng cảm thấy hối hận đôi chút.
'Việc liên tục từ chối yêu cầu của các quý tộc là một hành động gây thiệt thòi rất lớn cho hoàng thất!'
'Thế mà tôi lại dám lo ngại rằng hoàng thất - những người đang dành cho tôi đặc ân lớn đến vậy - lại yếu kém về mặt chính trị sao!'
"Tôi thực sự không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn trước thiện ý của Vương quốc Nathan."
"Chúng ta đâu phải người dưng nước lã? Không sao đâu."
'Rõ ràng là người dưng nước lã hoàn toàn, nhưng tôi không dại gì mà chỉ ra điều đó.'
'Đơn giản là hết chuyện để nói nên đành cười trừ cho qua thôi.'
Thế là cuộc trò chuyện với công chúa kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ như thường lệ.
Bắt đầu từ những chuyện về Vương quốc Nathan, rồi lan sang cả những chuyện cá nhân.
Phần lớn là chuyện cô ấy đang gặp rắc rối vì mấy lão quý tộc cứ liên tục gửi thiệp cầu hôn, và nhờ sự giúp đỡ của giáo quan, hàng loạt món ăn vặt mới đang được chế biến trong hoàng thất.
"Tôi không ngờ giáo quan cũng có am hiểu về nấu nướng đấy."
"Đúng vậy, những món tráng miệng được làm theo công thức mà ngài Naruan chỉ dạy có chất lượng cực kỳ cao, hiện đang rất nổi tiếng trong giới tỳ nữ và hầu gái đấy."
"Ra là vậy."
"Vâng, chúng ta đang nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ ngài Naruan mà."
'Cũng phải, giáo quan từng làm việc ở hoàng thất rồi mà.'
'Đến cả vị hoàng nữ mạnh nhất không chính thức của hoàng thất còn đang đuổi theo thầy ấy, thì chắc chắn năng lực của thầy phải ở mức đỉnh cao rồi.'
"Vậy sao. Thấy giáo quan giúp ích được như vậy, phận làm học trò như tôi cũng thấy tự hào lây."
Nhưng lúc đó tôi không hề hay biết.
Rằng sự 'giúp đỡ' mà công chúa nhận được từ giáo quan rốt cuộc là cái quái gì.
Rằng tất cả những thứ này đều là mưu hèn kế bẩn của giáo quan để tìm đường bỏ trốn!
Khoảng 2 tuần sau đó.
Cho đến trước lúc tôi lần đầu tiên được gặp một người không thuộc hoàng thất hay là công chúa.
Tôi vẫn ngây thơ tiêu tốn thời gian mà không hề nhận ra mình đã trở thành một con chim bị nhốt trong lồng.
"Cảm tạ Thánh giả!"
"Không có gì đâu."
Nhìn người phụ nữ rơi nước mắt nói lời cảm tạ, tư tế chạy vặt của chúng ta nở một nụ cười ôn hòa.
"Nào, vậy mời người tiếp theo!"
Nhìn bóng dáng người phụ nữ rời đi trong khi vẫn không ngừng nói lời cảm ơn, tên lính hoàng thất cử đến liền gọi tên người tiếp theo.
Lần này, một ông lão tầm 70 tuổi bước vào, nhận ma pháp trị liệu, rồi cũng rơi nước mắt cảm tạ y hệt người phụ nữ ban nãy trước khi rời đi!
Và tên lính lại tiếp tục gọi người kế tiếp...
* Quả là cái việc chẳng phải dành cho con người mà.
* Đúng là tư tế chạy vặt có khác...
Nhìn những công việc cứ lặp đi lặp lại liên tục thế này, ta và Gậy Sắt dần bắt đầu thấy kiệt sức.
"Tạm dừng một lát!"
"Thánh giả cần được nghỉ ngơi!"
Và tư tế chạy vặt của chúng ta thì cũng chỉ là người trần mắt thịt.
Nụ cười ôn hòa tuy chưa vụt tắt nhưng dáng vẻ ngày càng kiệt sức đã lộ rõ, thấy vậy, đám lính được hoàng thất phái đến liền chặn dòng người lại và thông báo nghỉ giải lao.
Mà, vì đã ưu tiên tiếp nhận những bệnh nhân nguy cấp trước, nên có vẻ bách tính cũng chẳng phàn nàn gì.
* Phàn nàn thì đúng là không có lương tâm.
* Lòng tốt trao đi nhiều quá người ta lại tưởng đó là quyền lợi. Cứ thử nghĩ xem, người đi trước được chữa, đến lượt mình thì lại bị cắt ngang, lúc đấy người ta sẽ quên béng mất đây là làm không công và bắt đầu mở miệng chê bai thôi.
Nghĩ theo hướng đó, ta có thể nhận ra lòng tin của bách tính đất nước này dành cho vương thất là khá cao.
Theo những thông tin mà ta thu thập được trong lúc làm mấy trò này, tên vương tử từng tới quấy rầy chúng ta và cô công chúa kem lạnh bị rồng bắt cóc có độ nổi tiếng cực kỳ khủng khiếp.
Nghe nói họ không giống với những hoàng thân quốc thích bình thường, thường xuyên lộ diện trước bách tính và cũng hay ban phát ân huệ.
Nhờ thế mà lúc rồng tấn công và bắt cóc công chúa, dù sợ hãi run rẩy nhưng vẫn có những người dân sẵn sàng đứng lên chiến đấu!
Nhờ vậy mà kế hoạch của ta cũng đang tiến triển vô cùng suôn sẻ!
"Ngài vất vả rồi."
"Ngài quá lời rồi. Nhờ có Dũng giả Swin và ngài Naruan mà vương quốc của chúng ta mới vượt qua được cuộc khủng hoảng này."
"Đã vậy, đích thân vị Thánh giả Heal chạy vặt đây còn ra tay chữa trị cho bách tính nữa..."
"Đúng là người của Giáo đoàn Tự Nhiên chan chứa tình yêu thương có khác!"
'Với ta thì đó là một câu chửi rủa đấy...'
'Mà này, Giáo đoàn Tự Nhiên chan chứa tình yêu thương cơ à.'
'Một hai người nói thì còn bảo là chém gió, chứ đi đến đâu cũng nghe thấy câu này thì chắc có lẽ chỉ có vị thần, tên dũng giả và vị thánh giả đó là một lũ kỳ dị mà thôi.'
"Ta nói chuyện với người dân một lát được chứ?"
"Tất nhiên rồi thưa ngài!"
Thằng nhãi dũng giả đã gài tư tế chạy vặt và con nhãi Elf đi theo giám sát ta và con gái, nhưng mục đích hiện tại của ta đâu phải là bỏ trốn.
Đằng nào bỏ trốn cũng bị tóm lại thôi, chẳng việc gì phải làm mấy trò vô bổ để tạo ra tình huống đáng ngờ cả!
Việc cần làm bây giờ là chế tạo một cái cùm chân để trói chặt thằng nhãi dũng giả đó lại!
"Nào, vậy hôm qua ta đã kể đến đâu rồi nhỉ?"
"Đoạn con rồng độc ác bắt cóc công chúa ạ!"
"Đúng rồi, cảm ơn nhóc."
Vì chỉ nói lời cảm ơn thì hiệu quả khá kém, nên ta đã tặng luôn cho đám nhóc mấy cái bánh quy do đám hầu gái hoàng thất làm.
Do ta đã tuồn ra ngoài vài công thức bí truyền học được từ bếp trưởng hoàng gia nên hương vị luôn được đảm bảo tuyệt đối.
"Cháu cảm ơn ạ!"
Thằng nhóc này cũng khá biết điều đấy, nó cúi gập đầu cảm ơn rồi bắt đầu chia cho bạn bè cùng ăn.
"Được rồi, giờ thì ta kể tiếp nhé. Sau khi biết tin công chúa bị bắt cóc, Dũng giả đã..."
Dù có là một cô công chúa bị ghẻ lạnh thì khi nghe xong câu chuyện này cũng sẽ vọt lên thành người nổi tiếng thôi.
Hơn nữa, độ nổi tiếng của công chúa ở vương quốc này có thể coi là cao chót vót!
Nhờ vậy mà ta chỉ cần thêm thắt tí gia vị thôi là đám trẻ con đã bắt đầu say sưa vào câu chuyện rồi.
Đại khái nội dung là câu chuyện Dũng giả đi giải cứu người yêu của mình - tức vị công chúa bị bắt cóc.
Vốn dĩ hai người đó không phải người yêu, nhưng cổ tích thì phải dặm thêm chút gia vị mới thành một câu chuyện cuốn hút chứ.
Đám trẻ con đang nhìn chằm chằm bằng ánh mắt đầy hứng thú trước câu chuyện được bắt đầu như thế!
Nhìn cảnh này, ta có cảm giác như được thấy khuôn mặt của con gái cưng, dạo này thời gian ở cạnh con bé đã bị giảm đi đáng kể.
'Ráng đợi một chút nhé... Ngay khi gài xong còng tay cho tên dũng giả ác độc kia, người cha này sẽ dắt con gái rời khỏi cái vương quốc này ngay!'
"Thế là con ác long xấu xa đã bị tiêu diệt, công chúa và dũng giả trở về vương quốc, sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi."
"Oaaa!"
Dù đang ở độ tuổi mê mẩn mấy câu chuyện cổ tích kiểu này, đám trẻ thừa biết đây là một câu chuyện được xây dựng dựa trên sự thật.
Sao mà không biết cho được.
Bọn nhóc đã thấy tận mắt con rồng khổng lồ bay ngang qua trên đầu mình mà!
Chắc phải sợ hãi lắm nhỉ?
Nỗi khiếp sợ khổng lồ vốn dĩ chỉ xuất hiện trong những câu chuyện nay lại lượn lờ ngay trên đầu mình cơ mà!
Tuy nhiên, khoảnh khoắc Dũng giả đánh bại con rồng, nỗi khiếp sợ ấy lập tức chuyển thành sự tôn kính và ngưỡng mộ dành cho Dũng giả.
Một thực thể khổng lồ mà con người không thể nào chống lại được, vậy mà hắn lại một mình chiến đấu!
Đã thế lại còn là vì mục đích đi cứu người yêu thương của mình là công chúa nữa chứ (tất nhiên là trong câu chuyện giả tạo kia rồi)!
"Dũng giả ngầu quá đi mất!"
"Đúng là người yêu của công chúa có khác!"
Vài đứa trẻ nhạy cảm thậm chí còn bắt đầu rơm rớm nước mắt.
'Đến mức này thì đại thành công rồi.'
Thêm vào đó, những người đang nghe câu chuyện này không chỉ có mỗi đám trẻ con.
Khác với tụi nhỏ, những người lớn xung quanh vốn biết rõ thân phận thật của ta sẽ tin rằng những gì phát ra từ miệng ta đều là sự thật.
Không, thực tế thì cũng là sự thật mà.
Ngoại trừ cái thiết lập người yêu và yêu nhau thắm thiết ra thì ta chỉ kể lại những gì mình trực tiếp chứng kiến và trải qua thôi!
Sau khi rời đi, đám trẻ con và người lớn bắt đầu tích cực phao tin đồn đi khắp nơi.
Có người kể chuyện trên bàn nhậu, có người lại lấy đó làm truyện cổ tích ru con ngủ, lại có những kẻ kiếm chác bằng cách đem bán thông tin nghe được cho mấy tay ngâm thơ rong với một cái giá hời!
Nhờ đó mà quanh vương thành đã bắt đầu râm ran những phiên bản cải biên tình yêu sướt mướt thảm thiết hơn nhiều, dựa trên câu chuyện gốc của ta.
Và nguồn gốc của chúng là từ những người ngâm thơ rong tứ xứ!
Đám người kiếm cơm bằng tài ăn nói ấy đã mắm dặm muối, biến câu chuyện thực tế của ta thành một bản trường ca lãng mạn hư ảo (trừ đi vài tình tiết sự thật) rồi phát tán nó đi muôn nơi.
Đúng là những kẻ sống dựa vào chuyện kể có khác, họ biết quá rõ đâu mới là xu thế thời thượng nhất hiện tại!
Thế là toàn bộ những người ngâm thơ rong trên khắp vương quốc bắt đầu hào hùng và bi lụy truyền tụng tiểu sử của Dũng giả Ánh sáng Swin.
"Hôm nay ngài cũng đã giúp đỡ rất nhiều, cảm ơn ngài."
Không hề hay biết kế hoạch của ta đang được âm thầm thực thi ở bên ngoài, tư tế chạy vặt hôm nay vẫn làm việc chăm chỉ như một chú kiến thợ, mỉm cười và cảm tạ ta.
"Không đâu, ta cũng chẳng giúp được gì nhiều."
"Tôi nghe nói ngài đã mua vui cho mọi người trong lúc tôi trị liệu. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã là một sự giúp đỡ to lớn rồi."
Nhìn biểu cảm biết ơn chân thành của tư tế chạy vặt, lương tâm ta hơi cắn rứt đôi chút, nhưng nếu chỉ vì thế mà từ bỏ thì ta đã không mang mác người của tổ chức tội ác!
"Chỉ là thú vui giải trí nhỏ thôi."
Ta cũng mỉm cười nhìn vị tư tế.
Tất nhiên, điểm mấu chốt là không quên thòng thêm câu ngày mai cũng mong được giúp đỡ!
Cứ thế, mỗi ngày trôi qua, độ nổi tiếng của thằng nhãi dũng giả lại cao ngút ngàn, nhưng vì hắn mãi không thèm lộ diện nên lại càng làm tăng thêm sự bí ẩn.
Và khi những ảo tưởng về Dũng giả đạt đến đỉnh điểm.
"Khoảng bao giờ thì được nhỉ?"
"Chắc đã đến lúc phải bắt đầu ra tay với đám quý tộc rồi."
Công chúa và ta bắt đầu lần lượt lôi kéo từng tên quý tộc một.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn