Chương 189: Chương 188. Thế giới này không chịu buông tha cho tôi (1)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 7
"Phù... Mất kha khá thời gian đấy."
Cứ cắm đầu chạy và chạy, cuối cùng tôi cũng vào được Liên minh thành bang Rubella với một tốc độ phi lý.
Chiến tranh đã nổ ra từ khá lâu rồi. Vì đây là tiền tuyến chống lại Ma tộc nên việc kiểm tra diễn ra khá gắt gao. Tuy nhiên, nhờ có tín vật của vương quốc Nathan do Công chúa Vera trao tặng, tôi đã vượt qua cửa khẩu để vào thành phố nhanh hơn những người khác.
"Giữ chân người ta một cách phiền phức thế này cơ đấy. Toàn là một lũ vô dụng. Nếu là ma tộc thì chẳng phải chúng đã nhắm thẳng vào ngươi rồi sao."
"Cô nói cũng có lý."
Để tránh rắc rối lớn nhất có thể xảy ra do con gái, cùng với cả mèo và rồng, tôi đã tống Gậy Sắt vào trong xe ngựa, và con bé bắt đầu tuôn ra một rổ lời phàn nàn.
Mặc dù đã có tín vật và thư tay từ hoàng gia của một nước để tạo điều kiện thông quan nhanh chóng, chúng tôi vẫn bị giữ lại kiểm tra mất khoảng 30 phút.
* Rõ ràng là em có thể thắng được rồìi!
* Rồi rồi. Tiếc thật đấy.
Hóa ra con bé đang cay cú vì lính canh lục soát bên trong xe ngựa đã làm hỏng bét ván cờ caro vẽ trên sàn.
* Sắp thắng đến nơi rồi mà! Lẽ ra em đã có thể phô diễn uy nghiêm của một người chị gáii!
* Không, đừng có dùng ba cái trò đó để thể hiện uy nghiêm của chị gái chứ!
* Ứứ! Chủ nhân chả biết gì cả! Đang đánh Bo5, tỉ số hòa 2-2, và em đang trên đà lật kèo cực kỳ ngoạn mục đấyy!
Theo những gì tôi biết thì khoảnh khắc Bo5 kịch tính nhất là pha 3 liên hoàn hầm (3-bunker rush) cơ.
Chưa từng có ký ức nào vừa trống rỗng lại vừa gay cấn như thế.
* Đã có thể thắng cơ mà... Thắng chắc luôn rồi đâýy!
* Thôi đi, về nhà trọ rồi chơi lại.
* Không hiểu sao nhưng em có linh cảm chơi lại thì sẽ thua mất...
Gậy Sắt lầm bầm càu nhàu rằng chuyện đó sẽ làm giảm sút uy nghiêm của một người chị.
Không, rốt cuộc thì uy nghiêm chị gái mà rớt giá chỉ vì thua một ván cờ caro thì nó phèn đến mức nào vậy?
Ngay từ đầu, nếu uy nghiêm đó được bồi đắp bằng dăm ba trận cờ caro thì dẹp quách đi cho rồi!
"Vậy thì xem nào..."
Tôi nhẹ nhàng điều khiển xe ngựa, đưa mắt tìm kiếm một chỗ để nghỉ ngơi trong hôm nay.
Nhờ con đường được xây dựng khá kiên cố ở trung tâm thành phố, tôi có thể thoải mái điều khiển lũ ngựa trong khi nhẩn nha ngắm nghía xung quanh.
* Tốt nhất là chúng ta nên té nhanh đi thì hơn?
* Dù ta đã tung hỏa mù với tên Dũng giả là mình sẽ đến đây, nhưng vì thằng nhóc đó đã bị lừa quá nhiều lần rồi, chắc chắn nó sẽ nghi ngờ ta tẩu thoát sang nơi khác. Thế nên, việc ta cứ ung dung nghỉ ngơi ở đây trái lại sẽ làm nó không thể nào bắt được ta đâu.
* Ngộ nhỡ bị tóm thì sao?
* Thì cầm cô lên mà nện nó rồi vọt lẹ chứ sao.
Nếu quân đội của một quốc gia khác tiến vào khu vực xung quanh Liên minh thành bang Rubella, chắc chắn họ sẽ bị chú ý ngay lập tức.
Dù chỉ là những tiểu quốc, nhưng đây là nơi quyền lực của hoàng gia Nathan hoàn toàn vô tác dụng, đồng nghĩa với việc các vương quốc khác cũng chẳng làm ăn gì được ở đây.
Do đó, nếu có động tĩnh thì ngoại giao sẽ phải đi trước một bước. Sau đó, có thể lường trước được tình huống một nhóm tinh anh thiểu số sẽ bí mật xâm nhập!
Mà tôi thì lại là một người đàn ông sợ số lượng áp đảo hơn là sợ nhóm tinh anh thiểu số.
Không, thực ra tôi nghĩ trên đời này chẳng có ai gánh nổi sức mạnh của "hội đồng" đâu!
"Thế nên cứ an tâm xõa một ngày cũng chả sao đâu!"
Và dự đoán của tôi hoàn toàn chính xác.
Tôi thuê một nhà trọ hơi đắt tiền một chút, có chỗ để cất xe ngựa và cho lũ ngựa nghỉ ngơi. Sau đó, chúng tôi đã trải qua khoảng thời gian thư giãn thoải mái tại nhà trọ, không chỉ một mà đến tận hai ngày!
Sau một thời gian dài mới lại được cùng con gái ăn những món ngon và tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc, chúng tôi đã mua lương thực dự phòng cùng một vài vật dụng để chất đầy xe ngựa, sẵn sàng rời khỏi thành phố đầu tiên.
"Hình như anh mua khá nhiều đồ đắt tiền đấy, có ổn không?"
"Đằng nào thì tiền tệ của con người cũng đâu thể đem dùng ở lãnh thổ Ma tộc được."
Số tiền thưởng từ việc bán đứng tên Dũng giả cho Công chúa... E hèm. À không, tôi đã nhận được một khoản lộ phí khá hời với tư cách là sư phụ của người yêu chuẩn bị đi xa.
Thêm vào đó, mấy cái quỹ đen mà tôi âm thầm tích cóp trong suốt thời gian chung sống với con gái vẫn còn dư dả chán!
Nhưng vì việc vác tiền của con người đi tiêu pha trên đất Ma tộc là một hành động gây chú ý cực kỳ nguy hiểm, nên tôi quyết định tẩu tán gần hết chỗ tiền con người ở đây luôn.
"Dù sao thì tôi cũng chừa lại một mớ vàng thỏi, thứ tiền tệ lưu thông vạn năng rồi."
Ngoài ra, tôi cũng găm thêm vài món trang sức đá quý nữa.
Quả nhiên khi đi tẩu tán, không có quỹ dự phòng nào qua mặt được vàng và đá quý. Kích thước nhỏ gọn nhưng giá trị gần như ở mọi nơi, đúng là đỉnh cao của quỹ đen mà.
Trái lại, lúc này đầu tư mua ma thạch để chạy xe ngựa, hoặc mua những món ma pháp cụ có khả năng hút ma lực dồi dào từ con mèo (đứa có thể dùng ma lực thoải mái) hoặc Koko (đứa có một lượng ma lực khổng lồ nhưng không biết xài) để giúp cuộc sống chạy trốn thêm phần tiện nghi, mới là món hời lớn nhất.
"Thì, nếu Chủ nhân đã nói vậy chắc chắn là không có chuyện lỗ vốn rồi."
"Ừ ừ. Hửm?"
Chuyện xảy ra khi chiếc xe ngựa đang thong dong lăn bánh qua một bình nguyên trắng xóa.
"Hả? Chỗ kia có người đúng không? Sao lại có người ở nơi đồng không mông quạnh thế này?"
"Làm gì có thằng điên nào dám hành nghề sơn tặc ở Rubella cơ chứ..."
Nhắc lại một lần nữa, quái vật hay thổ phỉ đều là những mục tiêu tập huấn thực chiến cực kỳ ngon ăn cho binh lính và kỵ sĩ.
Đặc biệt là với nhiều thành phố thuộc Liên minh thành bang Rubella – tiền tuyến chống Ma tộc, thì đám đó đích thị là bãi cày điểm kinh nghiệm vô cùng quý giá!
Nhờ thế, hễ nghe ngóng được tin có ổ sơn tặc hay làng quái vật nào mới mọc lên, quân đội của Liên minh Rubella sẽ ăn mừng phấn khởi hơn bất cứ ai và lập tức vác quân đi san bằng nơi đó.
Điều đó có nghĩa là,
"Là cướp à?"
Những sự tồn tại kiểu như sơn tặc tụ tập xây dựng thế lực chắc chắn không có cửa sống sót ở Rubella.
Dù vậy, đã là nơi con người sinh sống thì không thể nào loại trừ hoàn toàn mối đe dọa từ đồng loại được.
Cho dù Liên minh thành bang Rubella có tự hào về tỷ lệ tội phạm thấp nhờ sức mạnh quân sự áp đảo và luật pháp nghiêm minh, thì cũng không thể vỗ ngực xưng tên là nơi đây hoàn toàn không có tội phạm.
Bởi vì những kẻ ngu ngốc nhắm mắt làm liều do không kiềm chế được dục vọng nhất thời thì ở đâu có con người, ở đó sẽ xuất hiện.
"Là phụ nữ à..."
Quần áo rách bươm tứ bề, đầu lại cúi gằm nên tôi không thể thấy rõ mặt, nhưng với mái tóc vàng óng và bộ váy bồng bềnh đó thì nhìn kiểu gì cũng khó có thể là đàn ông được.
"Chủ nhân, tính sao giờo?"
"Cái đó thì đương nhiên..."
Giữa mùa đông giá rét mà lại mặc phong phanh như vậy rồi bị vứt bỏ ở một nơi thế này.
Nhìn thoáng qua cũng thấy đó là trang phục đắt tiền, chắc mẩm phải là con gái quý tộc hay phú thương nào đó rồi.
Thế cho nên.
"Bơ đi rồi té thôi!"
"Chủ nhân đúng là đồ rác rưởi màà!"
Ai rảnh mà đi lo mấy cái chuyện phiền phức đấy chứ. Cứ có cảm giác xen vào là sẽ tự rước thêm một mớ nhiệm vụ theo kịch bản vậy?
Với tôi bây giờ, tẩu thoát mới là ưu tiên hàng đầu, đây đâu phải là cái giai đoạn cày cuốc nhiệm vụ để thăng cấp nữa!
Vậy nên, mấy cái nhiệm vụ kiểu này cứ giao cho mấy tên Dũng giả qua đường để câu giờ cho bọn ác nhân như tôi là đẹp nhất.
"Chẳng phải chủ nhân bảo mình không phải là ác nhân sao?"
"Có thêm từ 'cựu' vào, nhưng dù sao thì chuyện xưa tao làm vẫn sờ sờ ra đấy thôi."
"Chủ nhân của em lại là một gã tồi tệ có quá khứ bất hảoo... Thôi thì, hiện tại với tương lai cũng chả phải loại đàn ông tốt đẹp gì cho cam."
Cuộc đời của một gã đàn ông tồi tệ!
Tôi mặc kệ con Gậy Sắt lầm bầm bên tai và bắt đầu tăng tốc xe ngựa.
"Cứu tôi với!"
Nghe thấy tiếng xe ngựa chạy ngang, người phụ nữ cất giọng hét lên bằng một âm vực thanh thúy.
"Phi nhanh lên, Nâu, Đen!"
Kèm theo tiếng 'Ya', tôi quất roi vào lũ ngựa.
Híiii!
"Hả? Cái gì?"
Bị đánh thì đau, cái chân lý đó áp dụng cho cả người lẫn vật.
Những con ngựa rú lên và bắt đầu phi nước đại, trong khi người phụ nữ đằng xa nhìn lũ ngựa với vẻ hoảng hốt tột độ,
"Dựng lên, Tường Băng!"
Ngay trước đầu xe ngựa, một bức tường băng khổng lồ đột ngột mọc lên chắn ngang.
"Cái đệt gì thế này?"
Khoảnh khắc đó, ký ức về cuộc đi săn rồng cách đây không lâu lại ùa về trong đầu tôi.
"Tình thế bây giờ khác xưa rồi!"
Hồi đó là đường núi hiểm trở đến mức người bình thường còn chẳng dám nghĩ đến chuyện trèo lên, nhưng bây giờ dù có tuyết rơi thì nó vẫn là một vùng bình nguyên bằng phẳng!
Chỉ dựa vào bức tường băng dăm ba cắc này mà đòi cản đường tao á, mơ đi!
"Đây chính là kỹ nghệ đánh xe ngựa của cựu xa phu Hoàng gia!"
Tôi giật dây cương qua lại, điều khiển xe ngựa bằng đôi tay ảo diệu.
Con mụ điên kia có thể tiện tay quăng ra cái thứ ma pháp cỡ đó. Một đứa như thế mà lại vác cái bộ dạng đó đứng chơ vơ giữa đồng không mông quạnh này á?
Dù có nhiều uẩn khúc đi chăng nữa thì cái uẩn khúc này cũng không phải dạng vừa đâu.
Dám lấy mấy cái trò phiền phức đó ra để ngáng đường tao sao!
Con mụ xảo quyệt này!
"Chỉ vì bị ngáng đường tẩu thoát mà lại đi đổ vạ người ta là mụ xảo quyệtt..."
Bên cạnh văng vẳng tiếng Gậy Sắt nói mỉa mai đầy cạn lời, nhưng tôi cứ thế mà bơ đi.
Tự dưng dựng tường băng chắn trước xe ngựa. Rõ ràng mụ đó cũng chẳng phải loại người bình thường đúng không?
Lỡ mà không né kịp tông thẳng vào đấy thì tình huống này nguy hiểm đến mức bọn tôi có khi còn đăng xuất luôn khỏi trái đất ấy chứ?
Y như tôi đoán, con mụ đó có bình thường đâu?
"Hả?"
Sau khi lách qua bức tường băng bằng một pha cua xe điệu nghệ, tôi ngoái đầu nhìn lại chỗ con mụ điên khi nãy đứng, nhưng mụ ta đã bốc hơi như một ảo ảnh.
"Trốn đi đằng nào rồi?"
"Chủ nhân, phía trướcc!"
Tiếng hét của Gậy Sắt khiến tôi ngoảnh phắt lại phía trước. Ở đó, tôi nhìn thấy một người đang đứng chễm chệ trên lưng Nâu, một trong hai con ngựa kéo xe.
"Lẽ nào, mày là?"
Đứng trên lưng con ngựa đang phi nước đại, mái tóc vàng óng ả và tà váy của người đó tung bay dữ dội trong gió.
Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ không chút do dự gọi đó là một mỹ thiếu nữ, nhưng tôi lại có cảm giác quen mắt đến lạ kỳ!
"Vâng, sư phụ, là em đây."
Nhìn nụ cười mang chút gì đó trống rỗng kỳ lạ, tôi lập tức ngộ ra chân tướng của "con mụ điên" này.
"Cái thằng mang danh Dũng giả như mày sao lại vác cái bộ dạng đó lù lù ở đây?!"
"Tất cả chuyện này đều là nhờ phúc của sư phụ đấy ạ!"
Giọng nói đầy sát khí hoàn toàn không ăn nhập gì với mái tóc bồng bềnh tung bay và bộ váy diêm dúa khiến tôi giật bắn mình.
"Đừng nói là... Đế quốc nhé?"
"Vâng, đúng là cái 'đừng nói là' đấy đấy ạ."
Chết tiệt, toang rồi.
Không ngờ vòi tuộc của Đế quốc đã vươn tới tận cái xó xỉnh này!
"Cứ tưởng là bị Công chúa giam lỏng rồi, nhưng nhờ có Đoàn trưởng, à không, Mirua mà em mới trốn thoát được. Chỉ là... lại bị tóm ở một chỗ hoàn toàn mới lạ thôi."
Bàn tay của nó khẽ đưa một đường, chuyển động của chiếc xe ngựa bỗng chậm lại rõ rệt.
Chỉ bằng một cái vung tay trong nháy mắt, nó đã chém đứt phăng phần khớp nối giữa cỗ xe và lũ ngựa một cách chính xác đến đáng sợ.
Một đường kiếm đúng là đạt đến cảnh giới thần thánh!
"Cũng nhờ thế mà em phải cải trang thành nữ, vừa đi vừa chầu chực đợi sư phụ đấy."
Chiếc xe ngựa tách rời khỏi lũ ngựa nên đương nhiên bị mất đà.
Khi tên Dũng giả nhảy xuống ngựa và tiến lại gần, tốc độ xe ngựa cũng theo đó mà chậm dần.
Đúng hơn là có cảm giác chiếc xe ngựa đang từ từ trôi về phía Dũng giả!
Kiếm thuật thì như thần, ma pháp cũng ở mức thượng thừa.
Rốt cuộc thì giới hạn của cái thằng này nằm ở đâu vậy trời!
* Đã hạ được cả rồng rồi thì còn cái quái gì khiến chủ nhân phải há hốc mồm nữa hả?
Không, nói thật là lúc đó vì nó đang đập con rồng bằng cái cách vô học quá nên tao không để ý, chứ giờ nhìn lại thì thấy nó xài kiếm thuật lẫn ma pháp tinh tế phết.
Nhanh gọn lẹ và chính xác, không mảy may lãng phí, nó lấy chi phí cực thấp để đổi lấy kết quả bản thân mong muốn.
Không chỉ bẩm sinh sở hữu ma lực dồi dào, mà nó còn thao túng thành thạo đến mức này!
"Nhờ phúc của sư phụ mà đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Vâng. Đúng là vô vàn chuyện đấy."
Lúc này, chiếc xe ngựa đã dừng lại hẳn.
Chạm mắt với tôi, tên Dũng giả lôi một thứ gì đó từ cổ mình kéo xuống.
"Vòng cổ á?"
"Vâng. Là chiếc vòng cổ mà Mirua, à không, Số 1. 000 đã đeo vào cổ em ngay sau khi cứu em thoát khỏi tay Công chúa. Nghe bảo là hàng độc quyền do Đế quốc chế tạo cơ. Đủ mọi loại cấm đoán, rồi cả tín hiệu nữa. Đã thế cái của em còn đặc biệt hơn."
Tách.
Tên Dũng giả thẳng tay bứt đứt chiếc vòng cổ của chính mình rồi ném nó sang một bãi đất trống.
"Nếu có ai đó bứt đứt cái này, một vòng tròn ma pháp triệu hồi sẽ tự động được kích hoạt để bắt em."
"Mày bị điên à?"
Ngay khoảnh khắc chiếc vòng cổ nhỏ bé chạm đất, một luồng sáng xanh biếc lóe lên, kéo theo một vòng tròn ma pháp hiện ra dưới mặt đất.
"Muộn rồi ạ."
"Mẹ kiếp!"
Rốt cuộc trình độ khoa học kỹ thuật của Đế quốc kinh khủng đến mức nào vậy trời!
Chỉ cần cắt đứt cái vòng cổ thôi mà cũng gọi ra được vòng tròn ma pháp triệu hồi á!
Vòng tròn ma pháp triệu hồi là một loại ma pháp cưỡng chế dịch chuyển những cá nhân đã được chỉ định trước!
Vì đối tượng bị gọi đến không phải là thú triệu hồi mà là con người đang sống sờ sờ trên thế giới này, nên ngoài tính chất cưỡng ép ra thì nó chẳng khác nào ma pháp dịch chuyển tức thời (Teleport).
Đúng vậy. Mấu chốt ở đây, đó là ma pháp cưỡng chế triệu hồi đối tượng.
"Hả?"
"Hả?"
Luồng sáng xanh tản đi, và thứ hiện ra trước mắt tôi cùng tên Dũng giả là...
"Hửm?"
Bộ dạng đang mặc nguyên đồ ngủ với khuôn mặt ngơ ngác đờ đẫn của Số 17.
"Cái, cái quái gì thế này?"
"Này, khoan đã! Sao cô lại vác cái bộ dạng đó hả!"
"Vừa mới nãy tôi còn cắm mặt làm việc, định chợp mắt một tẹo... Giáo quan?"
Dù chen ngang lúc mày đang nói thì hơi bất lịch sự thật nhưng.
"Ăn đòn trước đã."
"Khô, khôngggg!"
"Chết tiệt!"
Một Dũng giả giả gái và một Ma pháp sư bận đồ ngủ!
Trước khi tên Dũng giả "bốc phải lá xui xẻo" lật ngược tình thế, tôi cầm Gậy Sắt lao lên để đập gục hai đứa cựu học trò.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn