Chương 176: Chương 175. Ta đã làm gì cơ chứ (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6
"Uwaaaaaaaa!"
"Dũng sĩ muôn năm!"
"Xin hãy đánh bại ác long!"
Mọi người dân ở thủ đô đều đang hò reo cổ vũ cho dũng sĩ.
Việc vung tiền nhiệt tình để phao tin đồn đã phát huy tác dụng.
Ngay khi vừa đến vương thành, việc ta làm rất đơn giản.
Tạo ra cục diện 1 chọi 1 giữa dũng sĩ và rồng!
Dù sao thì có đông người đi chăng nữa cũng chỉ tổ tăng thêm số lính cần phải bảo vệ mà thôi.
Thế nên phải sử dụng lực lượng tinh nhuệ, à không, thực chất là phải làm sao để tạo thành một trận quyết đấu 1 chọi 1 giữa dũng sĩ và rồng.
Ta đã nỗ lực tạo ra luồng dư luận đó, và nhờ vào những tin đồn của ta, năng lực của dũng sĩ đã bị thổi phồng lên một mức độ khủng khiếp, nói hơi quá thì giờ có gọi cậu ta là dũng sĩ vĩ đại nhất lịch sử cũng chẳng có gì sai.
Rồi ta lại rót tiền vào khắp nơi, lan truyền tin đồn đó vượt ra khỏi vương thành, lan rộng ra toàn bộ đất nước này.
Nhờ vậy mà giờ đây, từ vương thất, quý tộc cho đến người dân, chẳng một ai nghi ngờ năng lực của dũng sĩ cả!
Tất nhiên những kẻ ôm lòng hoài nghi cũng nhiều, nhưng ở cái đất nước không có lấy một Sword Master và chỉ có duy nhất một Đại ma pháp sư này, thì làm gì có ai dám cất tiếng hoài nghi dũng sĩ cơ chứ.
Sau vô số những bước dọn đường, cộng thêm chút kỹ năng đu dây chính trị để dồn ép bọn họ đến mức không thể đưa ra bất kỳ sự nghi ngờ hợp lý nào!
Kết quả là chỉ trong vòng chưa đầy mười ngày, một tổ đội săn rồng đã được hoàn thiện.
"Như thế này liệu có ổn không...?"
Gã đàn ông trung niên đang ngồi cạnh ta.
Kẻ mạnh nhất của đất nước này, Đại ma pháp sư Yulkelis khẽ thở dài.
"Đằng nào thì đông đến mấy cũng sẽ tan chảy chỉ sau một cú Hơi thở của rồng mà thôi."
"Cũng đúng..."
Ông ta là một Đại ma pháp sư và là người đàn ông được xưng tụng là kẻ mạnh nhất đất nước này.
Người đàn ông canh giữ vương thất Nayden này hẳn đã tận mắt chứng kiến.
Sự oai phong của con ác long Archetai, kẻ tự do bay lượn trên bầu trời thủ đô và nhạo báng toàn bộ người dân của vương quốc Nayden.
Cảnh tượng bức tường thành của vương thất vốn đã trụ vững hàng trăm năm lại bị nung chảy thê thảm chỉ bởi một cú Hơi thở của con rồng đó!
Thế nên mới sợ chứ. Đương nhiên là phải sợ rồi.
"Cậu ta là dũng sĩ được Thần Thiên Nhiên phái đến để cứu rỗi đất nước này. Xin ngài hãy tin tưởng."
"Hình như tôi lại nói lời thừa thãi rồi. Xin lỗi ngài."
Ông ta hơi cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi về hành động của mình.
Đó là một kẻ địch khó nhằn ngay cả khi sĩ khí đang ở mức cao nhất.
Trong tình cảnh đó, nói ra những lời làm giảm nhuệ khí quân ta là một hành động tuyệt đối không được phép làm.
Vậy mà một kẻ ở cấp chỉ huy như ông ta lại lỡ lời, nên ông ta lập tức tự kiểm điểm bản thân chẳng màng đến phong thái quý tộc.
"Là chỗ kia. Nơi đó chính là hang ổ của ác long Archetai!"
Để tìm ra nơi này, ta đã nhận tài trợ từ vương quốc để thuê người.
Một hang động mà ai nhìn vào cũng thấy rõ là nhân tạo.
Nơi đó chính là hang ổ của ác long Archetai!
"Chỗ đó là hang rồng..."
"Ưực."
Toàn bộ hơn một trăm người được chuẩn bị cho chiến dịch bắt đầu nuốt nước bọt.
Rồng.
Sinh vật mạnh nhất trên mặt đất.
Sức mạnh khổng lồ ấy khủng khiếp đến mức chủng tộc này chẳng cần tới sự trợ giúp của thần linh.
Trong số tất cả các sinh vật trên lục địa, chúng là chủng tộc duy nhất không thờ phụng vị thần nào ngoại trừ Đấng Sáng Tạo!
May ra thì chủng tộc rồng chỉ công nhận duy nhất Nữ thần của lòng nhân ái và sự hy sinh, người đã hiến thân để cứu thế giới khỏi ác thần.
Trận chiến với một con rồng như vậy đang hiển hiện ngay trước mắt.
Kể từ sau Đại Chiến, vương quốc Nayden chỉ là một trong số những vương quốc phương Bắc vốn toàn là các quốc gia yếu kém.
Hầu hết bọn họ đều thiếu kinh nghiệm thực chiến, vậy họ sẽ cảm thấy áp lực lớn nhường nào khi phải chiến đấu với rồng cơ chứ?
"Mọi người cứ làm đúng như kế hoạch là được. Chúng ta hãy cố gắng hết sức để hỗ trợ và đóng vai trò yểm trợ cho dũng sĩ."
"Vâng!"
"Đã rõ thưa Hiền giả!"
"Khụ khụ!"
Tên dũng sĩ ho khan một tiếng lớn nhưng cứ phớt lờ cậu ta đi.
Thứ cần thiết lúc này là sĩ khí của những người lính sẽ đóng vai trò như bánh răng trong kế hoạch.
Nên ta phải đem dũng sĩ ra bán đứng để xóa bỏ áp lực cho họ.
Dù sao thì mấy người cũng chẳng phải đánh đấm gì đâu. Dũng sĩ sẽ bao thầu hết!
'Tất nhiên là khoảnh khắc dũng sĩ ngã ngựa thì mấy người sẽ phải liều mạng mà chiến đấu rồi?'
'Thì dắt theo là vì mục đích đó mà.'
Tất nhiên, cái bẫy ở đây là tỷ lệ mất mạng còn cao hơn cả việc liều mạng chiến đấu, nhưng dù sao thì đó cũng là số phận bắt buộc phải chiến đấu rồi.
Nhà vua cũng có cách hy sinh công chúa vì đại cục.
Nhưng cho dù con rồng đó có bắt cóc công chúa vì nghe đồn cô ta xinh đẹp cỡ nào đi chăng nữa, thì chuyện đó duy trì được bao lâu chứ?
Nó sẽ mau chóng chán chê rồi lại đòi hỏi thứ khác từ vương quốc mà thôi.
Cứ bị tước đoạt từng thứ một rồi chết mòn, thì thà đặt cược mạng sống vào tia hy vọng mỏng manh mang tên dũng sĩ còn hơn!
"Được rồi, vậy chúng ta bắt đầu thực hiện kế hoạch!"
"Trăm sự nhờ cậu, Dũng sĩ!"
"Nhờ cậu cả đấy!"
"À, vâng, tôi biết rồi."
"Dũng sĩ..."
Được các hiệp sĩ và binh lính tung hô, dũng sĩ gật đầu với vẻ mặt ngượng nghịu.
Chỉ duy nhất vị thánh tử của cùng giáo đoàn, trùm cuối của hệ hồi máu, cái máy bơm máu chạy bằng cơm (Heal) là nhìn dũng sĩ với ánh mắt xót xa.
Thế mới bảo, ai mướn cậu chọn cái nghề phiền phức như dũng sĩ làm gì?
Dũng sĩ vốn dĩ là cái nghề như vậy sao?
Một cái nghề làm culi cao cấp không thể từ chối khi được nhờ vả!
Đã thế thù lao nhận được lại gần như con số không!
Giả sử cậu ta có hạ gục được con ác long này đi chăng nữa, thì cái xác đó sẽ bị vương quốc nuốt trọn chứ chẳng đời nào chui vào túi của dũng sĩ đâu.
Cùng lắm là một khoản quyên góp khổng lồ sẽ được chuyển vào Giáo đoàn Thiên nhiên dưới danh nghĩa từ thiện?
Tất nhiên dũng sĩ có thể xin tiền trợ cấp từ giáo đoàn, nhưng vì khoản tiền đó do các chi nhánh chi trả chứ không phải tổng bộ, nên số lượng cũng chỉ nhỏ giọt mà thôi.
Đại khái số tiền trợ cấp đó chỉ vừa đủ để nhóm dũng sĩ lo bữa ăn và tiền thuê nhà trọ.
Thử hỏi trên đời này tìm đâu ra cái nghề nào culi hẩm hiu hơn thế này cơ chứ!
Nhìn theo góc độ này, bọn thần linh xem ra còn tàn ác hơn cả thủ lĩnh của tổ chức tội phạm Howling nữa.
'Chắc đám thần linh đó đang cảm thấy oan ức lắm đây.'
'Dù sao thì bọn họ cũng có biết ta đang nghĩ gì đâu?'
Đã từng có thời ta cũng không dám chửi rủa thần linh bừa bãi.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Bây giờ ta chẳng tin vào thần hay quỷ nào sất!
À không, chính xác thì ta đã nhận ra rằng bọn họ chẳng giúp ích gì được cho ta cả!
Thế nên chỉ cần tống khứ cái tên dũng sĩ chết tiệt kia và nhóm của cậu ta đi thật xa, ta sẽ lại được tận hưởng cuộc sống nhàn hạ cùng con gái cưng!
"Đã chuẩn bị xong!"
"Tốt, vậy thì...!"
Ngay khi ta vừa dứt lời quyết tâm, ta cũng đúng lúc nghe được thông báo mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất.
Nào, vậy thì hãy báo hiệu bắt đầu trận Dragon Raid thôi nhỉ?
"Lên đi, Gậy sắt!"
"Arư! Arư!"
Khoảnh khắc cây gậy sắt từng đánh cả thần, quỷ và rồng con (Hatchling) tiến vào hang ổ để đập một con cổ long.
#6 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của một ác long nào đó Một ngày, rồi lại một ngày.
Thời gian trôi qua thật vô nghĩa.
Những khoảng thời gian vô nghĩa ấy cứ chồng chất lên nhau, khiến rồng sinh ra tính lười biếng.
Tất nhiên không phải toàn bộ loài rồng đều lười nhác.
Có kẻ đắm chìm vào tiền tài, có kẻ say mê học thuật, cũng có kẻ nghiện mấy trò tạp nham.
Nhưng đó cũng chỉ là thú vui nhất thời.
Dù là một con rồng không có tài năng rèn kiếm đi chăng nữa, thì 1 năm, 10 năm, 100 năm, 1. 000 năm!
Cứ nung chảy sắt, đập rèn mãi thì tự khắc cũng vượt qua kỹ thuật của tộc Người lùn – những kẻ được mệnh danh là thợ rèn giỏi nhất một cách dễ dàng.
Những công việc mà họ từng cống hiến tất cả.
Khi đã chạm đến đỉnh cao của nó, ngay cả những con rồng từng siêng năng nhất rồi cũng trở nên lười biếng.
Trong số đó, ta là một cổ long được xếp vào hàng lão làng.
Một tồn tại đã sống qua 2 vạn năm thanh xuân.
Nhưng cái chết vẫn không chịu đến với ta.
Nhắm hai mắt lại, ta có thể nhớ lại những sự kiện được con người gọi là lịch sử của ngàn vạn năm trước!
Thế mà ta vẫn còn sống sờ sờ ra đây!
Điều này thật chán biết bao!
Vì vậy, ta đã khao khát cái chết.
Thế nên ta đã phá vỡ luật lệ của bộ tộc, trở thành một ác long và bắt đầu hành động theo ý mình.
Bởi vì thứ có thể chấm dứt cuộc sống gần như bất tử này của ta chỉ có thể là đồng loại rồng mà thôi!
Thành thật mà nói, ta đã rất mong đợi.
Ta tin rằng vô số những kẻ đang chìm trong sự lười biếng tột độ giống ta trong tộc sẽ liều mạng đến ngăn cản hành động của ta.
Ta đã kỳ vọng vào một trận chiến sinh tử với chính bộ tộc của mình!
Nhưng bộ tộc lại ngoảnh mặt làm ngơ ta.
Họ chỉ chọn một kiếp rồng sống vô nghĩa trong những giấc ngủ triền miên!
Một kiếp rồng thật vô nghĩa làm sao!
Là chủng tộc mạnh nhất chẳng sợ cả thần linh thì đã làm sao.
Khi mà phần lớn cuộc đời lại chìm trong sự lười biếng và những giấc ngủ!
Vì thế, ta quyết định đặt cược những giây phút cuối đời của mình vào con người.
Nếu xét về tuổi thọ và năng lực thì họ bị xếp vào tầng lớp thấp kém nhất, nhưng thỉnh thoảng lại sinh ra những anh hùng có khả năng giết chết cả bộ tộc của chúng ta.
Một chủng tộc sống ở hầu hết các lục địa ngoại trừ Ma Lục, và sở hữu sức sống mãnh liệt nhất có thể tồn tại ở bất cứ môi trường nào!
Ta nghĩ chỉ có họ mới có thể giải quyết được sự chán chường mà ta đang phải chịu đựng.
Nhưng con người lại là một trong những chủng tộc yếu đuối nhất.
Thường thì họ sẽ chọn cách khuất phục trước sức mạnh khổng lồ của rồng chứ không chọn cách đứng lên chiến đấu.
Rốt cuộc thì thứ gì có thể khiến con người dám đưa ra lời thách thức với ta cơ chứ?
Sau bao phen trăn trở, ta đã dùng hình dạng con người để thu thập thông tin và nghe được một tin đồn.
Đó là tin đồn về nhan sắc của Vương nữ Vera Rik Nayden thuộc vương quốc Nayden!
Là một vương quốc nằm ở vùng phía Bắc, nàng ta mang một vẻ đẹp trắng ngần!
Vẻ mỏng manh nhưng đầy kiêu hãnh hòa quyện cùng nhan sắc ấy, gọi nàng là đệ nhất mỹ nhân phương Bắc cũng chẳng ngoa!
Ngay khi nghe những lời đó, ta bắt đầu nhớ lại một vài ví dụ về việc con người đứng lên chống lại rồng trong những ký ức xa xưa.
'Hình như một đứa trẻ của Huyết tộc (Red Dragon) đã chết dưới tay con người thì phải.'
'Thật là nỗi nhục của bộ tộc.'
'Nghe nói nó mới 1. 700 tuổi đầu mà dám ngông cuồng chống lại con người rồi chết.'
'Cái gì? 1. 700 tuổi? Bộ tộc cứ thế để mặc một đứa trẻ như vậy chết sao?'
'Nghe nói thằng nhãi đó đã bắt cóc công chúa trước, nên chúng ta không thể nhúng tay vào.'
'Hừm... Đã ra tay trước thì... bộ tộc cũng bị ràng buộc bởi minh ước mà.'
'Nếu thần linh mà nhúng tay vào, thì dù là chúng ta cũng sẽ phiền phức lắm.'
'Mà này, đội quân ngông cuồng đó. Bọn chúng huy động đông phết nhỉ. Chẳng phải các quốc gia của con người hiện nay đều có lực lượng quân sự sàn sàn nhau sao? Có quốc gia nào đủ tiềm lực để huy động ngần ấy binh lính à?'
'À, nghe bảo không phải quân chính quy mà là những kẻ tập hợp lại một cách phi chính quy.'
'Chuyện đó khả thi sao?'
'Nghe nói cô công chúa đó đẹp lắm. Nhà vua đã lấy công chúa làm phần thưởng. Kẻ nào cứu được công chúa khỏi tay ác long. Sẽ trở thành phu quân của công chúa!'
'Chà, chỉ bằng một khuôn mặt mà tập hợp được cả một đội quân đủ sức đi săn rồng. Ghê gớm thật?'
Đúng vậy... Công chúa!
Hơn nữa lại còn là một công chúa xinh đẹp!
Khoảnh khắc ta bắt cô công chúa đó đi, con người sẽ xúm lại lao vào ta như bầy ong vỡ tổ!
Một con ác long bắt cóc mỹ nhân tuyệt sắc và những dũng sĩ liều mạng lao đến để cứu mỹ nhân!
Trong vô vàn những cuộc chiến sinh tử, dũng sĩ sẽ lập nên chiến công và trở thành anh hùng!
Sẽ có bao nhiêu kẻ lao đến để lấy mạng ta đây?
Sẽ có bao nhiêu kẻ ngã xuống và bỏ mạng trước sức mạnh của ta đây!
Và để đổi lấy vô số cái chết đó, liệu một dũng sĩ nào sẽ đứng trên xác của ta!
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ thấy phấn khích rồi.
Đây sẽ là trò tiêu khiển tuyệt vời nhất trong kiếp rồng vô nghĩa này!
Dù sao thì thời gian cũng còn nhiều.
Bởi cái mạng này chẳng thể bị đứt đoạn chỉ vì sự trôi chảy của thời gian.
10 năm, 100 năm, 1. 000 năm!
Đối với con người thì khoảng thời gian đó không khác gì sự bất tử, nhưng với ta thì nó chẳng dài gì cho cam.
Chính vì thế, để bắt cóc công chúa, ta đã gửi một lời thông báo tới vương quốc Nayden.
Bảo chúng hãy chuẩn bị sẵn những kẻ có thể đánh bại ta!
Nhưng vương quốc Nayden mà ta quay lại tìm quá đỗi vô dụng.
Lời cảnh báo của ta bị xem nhẹ quá chăng?
Vậy nên ta đã nâng mức độ cảnh báo lên bằng cách thực sự bắt cóc công chúa.
Sau đó, để truyền đạt ý định của mình, ta đã vứt bỏ một cô hầu gái đi cùng trên đường núi, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi tin đồn này sẽ lan truyền khắp vương quốc.
Tin đồn rằng [Công chúa xinh đẹp đã bị ác long bắt đi!] Bây giờ dũng sĩ và những kẻ tự xưng là dũng sĩ sẽ lao đến chỗ ta để cứu mỹ nhân đó.
Cho đến lúc đó, ta ếm phép ngủ say lên người công chúa, và bản thân ta cũng chìm vào giấc ngủ để chờ đợi ngày đó.
Ta đã giăng ma pháp khắp nơi trong hang ổ, nên chỉ cần con người bước vào là ta sẽ nhận ra ngay.
Cứ thế, khi ta đang nhắm mắt và đánh một giấc trong cái hang ổ tạm bợ do chính mình tạo ra...
"Kuuuooooong!"
Ta đột nhiên cảm nhận được một cơn đau đớn khủng khiếp đến mức đánh thức cái tinh thần đang mơ màng của ta ngay lập tức.
"Gaaaaaaaaaa!"
Thứ tuôn ra khỏi miệng ta là một tiếng hét.
Sinh ra là một con rồng, sinh vật mạnh nhất trên mặt đất, thế mà đây lại là tiếng hét đầu tiên ta phải thốt lên trong đời!
"Gaaaaaaaang!"
Một giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt.
Trong chốc lát, ta đã bị hoảng loạn.
Nước mắt sao? Giống như cái loại nước mắt chảy ra lúc ngáp ấy hả?
Hóa ra câu nói của con người rằng đau đến mức chảy nước mắt là sự thậ...
"Gựcccccccc!"
Đau quá. Đau quá. Đau. Đau quá!
Cơn đau không ngừng ập đến khiến ta phải gào thét thảm thiết.
Phải mau chóng chấm dứt cơn đau này.
Ở đâu, là kẻ nào từ đâu đã gây ra cho ta cơn đau này!
"Là chỗ đó!"
Trong một khoảnh khắc, ta có thể cảm nhận được dao động của ma lực.
Sinh vật sống duy nhất trong không gian này chỉ có công chúa.
Có vẻ như kẻ gây ra cơn đau này cho ta đã dùng ma pháp dịch chuyển (Teleport) để chạy trốn rồi.
"Ta sẽ xé xác ngươi!"
Thà chết thì chết đi, lại dám bắt ta phải chịu đựng cơn đau này sao!
Ta sẽ đích thân xé xác cái tên con người độc ác này, và thiêu rụi cái vương quốc đã phái chúng đến đến mức một con chuột nhắt cũng không thể sống sót!
"Là ngươi sao?!"
Lần theo dấu vết của ma pháp dịch chuyển, thứ hiện ra trước mắt ta là một con người duy nhất.
Trừng mắt nhìn cái tên con người nhỏ bé với mái tóc vàng óng, ta mang theo đầy sự oán hận mà gầm lên.
"Chết đi!"
Và khi nghe thấy tiếng hét của ta, tên con người độc ác đó với vẻ mặt cực kỳ oan ức đã nói như thế này.
"Không phải, tôi đâu..."
Một vẻ mặt trông có vẻ thực sự oan ức.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn