Chương 177: Chương 176. Đời là những chuỗi ngày chạy trốn (1)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 * Chủ nhân, đập rồng xong rồi nhaá!
* Làm tốt lắm!
"Thực hiện đi."
Nhận được liên lạc từ Gậy Sắt, ta nhìn tất cả mọi người rồi hô lớn.
"Trăm sự nhờ cậu, Dũng sĩ!"
"Cố lên nhé!"
"Vâng..."
Các ma pháp sư trong đội hình bắt đầu truyền ma lực vào ma pháp trận đã được chuẩn bị từ trước.
Những binh lính khác chỉ biết đứng nhìn cảnh đó thì bắt đầu ra sức cổ vũ cho dũng sĩ.
Tất nhiên, việc dũng sĩ đang mang một vẻ mặt vô cùng ngượng nghịu là một bí mật ai cũng biết.
"Ngài không cần phải căng thẳng đâu."
"Nếu là Dũng sĩ thì chắc chắn sẽ làm được."
"Chẳng phải sư phụ của Dũng sĩ cũng đã nói vậy sao? Con rồng đó có một điểm yếu chí mạng!"
Ừ thì, ta đúng là có nói như vậy.
Rằng rồng có vảy ngược, nên nếu tấn công vào đó thì dũng sĩ cũng có thể giành chiến thắng.
Nhưng nói thì dễ, đó là vảy ngược của rồng cơ mà.
Một chiếc vảy duy nhất trong số vô vàn những lớp vảy của rồng.
Chiếc vảy mọc ngược hướng với những chiếc vảy khác!
Vừa là điểm yếu của rồng, đồng thời cũng là nơi mà chỉ cần động vào thì dù là một con rồng hiền lành nhất cũng sẽ nổi điên lên mà tàn phá!
Nhưng nói thì dễ, rốt cuộc rồng có bao nhiêu cái vảy cơ chứ?
Việc tìm ra một cái vảy mọc ngược trên cái thân hình khổng lồ đó, kể cả khi con rồng có đứng yên thì cũng khó như mò kim đáy bể.
Nhưng liệu có con rồng nào lại đứng yên trước một kẻ con người đến để giết mình không?
Đương nhiên là không rồi.
Đã thế đối thủ lại còn là một ác long chẳng thèm tuân thủ luật lệ do loài rồng đặt ra!
Làm gì có chuyện nó nhân từ đứng đợi kẻ đang tấn công mình cơ chứ!
Thế nên tên dũng sĩ kia chắc chắn đang mang tâm trạng của một con vật bị kéo vào lò mổ.
"Dũng sĩ!"
"Xin hãy tiêu diệt ác long!"
"Giáo đoàn Thiên Nhiên muôn năm!"
"Dũng sĩ Ánh sáng, ngài Swin muôn năm!"
Nhưng bầu không khí này không phải là bầu không khí có thể rút lui được.
Nếu rút lui trong bầu không khí này, không chỉ tên dũng sĩ mà cả Giáo đoàn Thiên Nhiên cũng sẽ phải nhận vô số lời chỉ trích.
Và vị Thần Thiên Nhiên của chúng ta thì làm gì có chuyện chấp nhận điều đó!
Rõ ràng là ổng sẽ ban thần dụ xuống để ngăn cản cho xem.
Chà, dù sao nếu cậu ta có bỏ chạy thì ta cũng chỉ việc nhân lúc mọi sự chú ý đổ dồn vào cậu ta mà chuồn êm là xong.
* Chủ nhân, giờ em kết thúc nhé đâý?
* Ừ.
"Chính là lúc này!"
"Không, kho..."
Cùng với một tia sáng lóe lên, tên dũng sĩ đã biến mất.
Đó là nhờ ma pháp dịch chuyển (Teleport) đã đưa tên dũng sĩ đến một vùng đồng bằng cách xa nơi này một chút.
"Công tác chuẩn bị đã xong xuôi rồi chứ?"
"Vâng thưa Hiền giả! Để dũng sĩ không phải bận tâm đến người khác, chúng tôi đã không cho phép bất kỳ ai tiếp cận khu vực đó!"
"Các cạm bẫy được chuẩn bị cũng là bẫy vật lý chứ không phải ma pháp! Chúng tôi đã làm theo lời Hiền giả rằng dù là rồng đi chăng nữa thì cũng khó lòng dò ra những thứ không có ma lực."
"Vậy thì ta sẽ đích thân đi cứu công chúa."
"Liệu có ổn không ạ?"
"Không sao."
Ta gật đầu rồi bắt tay vào chuẩn bị cứu công chúa.
Tên dũng sĩ độc ác đó đã bắt con gái cưng của ta làm con tin ở vương thành nên ta không thể hành động khinh suất được.
Nhưng nếu có cái cớ là cứu công chúa rồi đưa cô ta trở về vương thành thì mọi chuyện lại trở nên đơn giản.
Dù cho việc đột nhập vào hang rồng vì mục đích đó là một hành động điên rồ đối với người bình thường...
"Nhưng với ta thì chẳng hề hấn gì."
"Đến rồi hởơ?"
Rồng là sinh vật của ma pháp.
Là sinh vật đã đạt đến đỉnh cao của ma pháp, rồng chính là loài sinh vật có thể làm được mọi thứ!
Nhưng ta là ai cơ chứ!
Chuyên gia chống ma pháp (Anti-magic), một con người mà toàn thân chẳng khác nào [Imagine Breaker] (ảo sát) cơ mà!
Dù không thể xóa bỏ ma pháp nhưng kẻ miễn nhiễm với nó chính là ta đây!
"Hừm, để xem nào..."
Mái tóc dài màu xanh lam.
Làn da trắng mịn màng ngay cả khi so với những người sống ở phương Bắc.
Dáng vẻ thở từng nhịp mỏng manh kia quả thực là một mỹ nhân hiện thân cho sự đáng thương.
"Đúng là công chúa rồi."
"Ác long có bắt người nào khác đâu, không phải công chúa thì còn là ai được nữaa?"
Nhìn công chúa đang nằm trên một chiếc giường lộng lẫy chẳng hề ăn nhập gì với hang động tối tăm, ta bắt đầu tiến hành công việc.
"Để xem nào, chỗ này với chỗ này..."
"Á, cái đó phải nhích sang bên cạnh một chút nữa chứư?"
"Nền đất hơi nghiêng nên đặt ở đây là chuẩn rồi."
Thứ ta đang lắp đặt là một cổng dịch chuyển (Gate) dùng một lần dành cho ma pháp dịch chuyển.
Tạo ra một thứ chỉ để dùng một lần là quá xa xỉ, nhưng đây là công cụ vô cùng cần thiết để cứu công chúa bình an vô sự.
Ta thì có thể lẻn vào mà không vướng phải những cạm bẫy ma pháp của rồng, nhưng công chúa là người bình thường nên chắc chắn sẽ bị dính bẫy.
Lỡ như vô tình dính bẫy khiến công chúa thiệt mạng thì mọi chuyện coi như xong đời.
Thế nên ta mới phải hành hạ đám ma thuật sư và ma pháp sư của vương thất lên bờ xuống ruộng để làm ra thứ công cụ này đây!
Nếu là ma thuật sư của hoàng thất thì chắc đã làm xong cái một rồi, cảm giác bọn này mất thời gian hơi lâu!
"Lắp đặt xong!"
"Vậy chị gái xinh đẹpp, lát nữa gặp lại nhaá~" Ta dẫn theo cây Gậy Sắt đang vẫy tay chào công chúa để chuồn khỏi hang ổ.
"Hiền giả!"
"Thành công rồi sao?"
Thấy ta đi ra khỏi hang ổ rồng với bộ dạng hoàn toàn lành lặn, Đại ma đạo sư Yulkelis của vương quốc Nayden nhìn ta bằng ánh mắt chan chứa sự kính trọng.
* Một ông chú ngây thơ bị ăn cú lừa của chủ nhân...
* Đây là năng lực của ta, lừa đảo hồi nào!
Đó là năng lực duy nhất ta có được sau khi đánh đổi bằng việc không thể sử dụng cả ma pháp lẫn kiếm khí... đấy.
Đây cũng được tính là năng lực đúng không? Đúng chứ?
"Vâng. Mọi chuyện xong xuôi rồi."
Dù tự nhiên cảm thấy có chút oan uổng nhưng ta không phải là hạng gà mờ đến mức để lộ biểu cảm đó ra mặt.
"Xin cảm tạ ngài, Hiền giả."
"Ôi... Công chúa điện hạ..."
Yulkelis khẽ cúi đầu, còn cô hầu gái Serel thì gạt nước mắt trong sự nhẹ nhõm.
Thấy những binh lính khác cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra ngày thường công chúa ăn ở khá được lòng người.
* Nếu là bà chị Hoàng nữ hay bám đuôi chủ nhân thì thế nào nhiỉ?
* Không khéo toàn bộ người của hoàng thất đang cầu nguyện cho linh hồn của con rồng được siêu thoát không chừng?
Nói thật, nếu là Hoàng nữ thì chắc cô ta đã tự mình càn quét hang rồng rồi trở về ra lệnh cho đám lính đi thu dọn xác rồng rồi ấy chứ.
Rồi sau đó cô ta sẽ mổ xẻ rồng ra bán lấy tiền tống vào ngân khố hoàng thất cho xem.
* Nghĩa là... ngày thường chị ta ăn ở tốt đúng khôngg? Thế đóo?
* Ở một góc độ nào đó thì...
Quân vương nhận được sự tín nhiệm từ cấp dưới là một con số rất nhỏ.
Ngay cả khi tiền tài và quyền lực tan biến, liệu có bao nhiêu người đã xây dựng được mối quan hệ tin tưởng đủ để ở lại bên cạnh người đó?
Ngay cả trong số vô vàn hoàng tử và hoàng nữ của Hoàng đế, những người làm được điều đó cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
* Nhưng chủ nhân bỏ chạy khỏi bà chị Hoàng nữ màa?
* Với ta thì đó là công việc.
Nói thật, ở hoàng thất đáng sợ biết bao nhiêu.
Ngài Leah vốn dĩ trêu chọc rất vui nhưng vì lỡ mồm nói hớ về người tình cuối cùng nên ta chẳng dám trêu chọc bừa bãi nữa, Hoàng nữ thì hở tí là kiếm cớ gây chuyện với ta bằng mấy thứ cỏn con, rồi hoàng thất lại lấy cớ từ mấy chuyện đó mà gọi ta lên ban tước vị, nhờ thế mà để không bị thăng tước, ta phải đem chiến công ban phát cho thuộc hạ khiến đám ranh con đó trở nên trung thành một cách thái quá...
Và vì đám thuộc hạ đó vô dụng ở đâu không biết chứ năng lực lại quá xuất chúng, chúng nó vơ vét hết đống chiến công về khiến tước vị của ta lại tăng lên, lúc đó ta đã phải rơi nước mắt mà nhận tước Bá tước đấy.
Nhờ thế mà ta đã phải gánh chịu sự ghen ghét và đố kỵ từ biết bao nhiêu kẻ cơ chứ?
"Công chúa điện hạ!"
Ngay lúc ta vẫn đang hồi tưởng lại cuộc sống hoàng thất đầy đáng sợ, một tiếng hét của Serel, hầu gái của công chúa vang lên từ cách đó không xa.
Có vẻ như việc giải cứu công chúa qua cổng dịch chuyển tạm thời đã thành công êm đẹp.
"Không có vấn đề gì chứ?"
"Vâng. Ngoại trừ việc bị trúng ma pháp giấc ngủ thì không có gì bất thường cả."
Vài tên ma pháp sư xúm lại bắt đầu giải trừ ma pháp giấc ngủ của rồng.
Chắc con rồng không cố ý dốc sức ếm ma pháp này, nên khi 5 tên ma pháp sư vắt kiệt sức thì công chúa cũng lờ mờ mở mắt.
"Đây... là..."
"Công chúa!"
"Serel đó sao?"
Trước giọng nói yếu ớt của công chúa, cô hầu gái Serel lại bật khóc, công chúa tuy có hơi bối rối nhưng cũng nhanh chóng vỗ về an ủi để cô ấy bình tĩnh lại.
Và khi Serel đã bình tĩnh lại, Yulkelis đại diện đứng ra kể lại toàn bộ tình hình từ trước đến nay, đồng thời đề nghị cô lánh nạn về vương thành...
"Không. Dũng sĩ đã vì cứu ta mà bất chấp tính mạng để chiến đấu với ác long. Ta không thể bỏ mặc một dũng sĩ như vậy để chạy trốn vì sự an nguy của riêng mình được!"
Cô ta vừa tuyên bố dõng dạc rằng mình sẽ ở lại để theo dõi trận chiến giữa dũng sĩ và rồng!
* Điên à? Kế hoạch hoàn hảo của ta!
* Kế hoạch hoàn hảo của chủ nhân hình như đa số đều kết thúc bằng thất bại thì phảii...
* Kh, không phải. Làm gì có chuyện đó!
Nhờ thế mà cái kịch bản hoàn hảo của ta, đưa công chúa chuồn về vương thành rồi dắt con gái cưng bỏ trốn đã chính thức đổ sông đổ bể.
"Nguy hiểm lắm thưa điện hạ!"
"Dũng sĩ nhất định sẽ giành chiến thắng. Vậy nên công chúa xin hãy..."
"Nếu dũng sĩ chắc chắn giành được chiến thắng, thì ta càng không thể lùi bước!"
Gì vậy, cái sự hiên ngang này là sao!
Đã là vương tộc thì phải thản nhiên tuyên bố 'Chuyện đánh đấm cứ giao phó cho cái tên dũng sĩ bình dân đó, chúng ta mau rút về vương thành thôi!' rồi lôi kéo đám người không chịu đi cùng chạy trốn mới là bình thường chứ!
"Thưa công chúa."
"Ngài là ai vậy?"
Cho nên cần phải thuyết phục cô ta.
Nếu là một kẻ vương tộc bình thường thì chắc chắn sẽ gào lên 'Cái thứ bình dân thấp hèn từ đâu chui ra đây!' rồi làm ầm lên, nhưng vì cô ta có vẻ là một thành phần vương tộc lập dị không giống bình thường nên ta cứ bắt chuyện một cách bình thường thôi.
"Vị này chính là sư phụ của Dũng sĩ Ánh sáng Swin, Đại hiền giả Naruan."
"Từ trước đến giờ, mọi chuyện đều diễn ra đúng theo kế hoạch của Đại hiền giả."
"Người đã đích thân tiến vào hang ổ rồng và giải thoát cho công chúa cũng chính là Đại hiền giả đó ạ!"
Khi ánh mắt của công chúa hướng về phía ta, bắt đầu từ Yulkelis, những người thân cận của công chúa thi nhau tuôn ra những lời ca tụng ta.
* Đã tiến hóa từ Hiền giả lên thành Đại hiền giả rồi đóo...
* Không ngờ chỉ đi cứu công chúa một lần mà lại trở thành Đại hiền giả.
Không biết vì mang danh là sư phụ của dũng sĩ, hay vì được gọi là Đại hiền giả.
Hoặc cũng có thể là vì biết được ta là người đã cứu mạng mình.
"Ta là Vera Rik Nayden của vương quốc Nayden."
"Tôi là Naruan."
Nhìn dáng vẻ cúi chào một cách trang trọng của công chúa, ta càng chắc nịch cô ta đúng là một thành phần lập dị.
"Trận chiến giữa rồng và học trò của tôi, dũng sĩ, đã được chuẩn bị một cách vô cùng hoàn hảo. Ngược lại, nếu có biến số nào khác xuất hiện thì sẽ rất nguy hiểm."
Dù sao thì việc cứ thế quẳng cậu ta cho con rồng cũng khiến lương tâm ta có chút cắn rứt nên ta đã lắp đặt vài cái bẫy sẵn rồi.
Thế nên chừng đó là đủ để cậu ta tự thân vận động được rồi!
"Vậy nên mong công chúa hãy trở về vương thành và chờ đợi học trò của tôi."
Tiện thể đợi cùng với tôi luôn!
"Không sao đâu. Ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những người đã dốc sức vì mình được."
"Ôi... Công chúa..."
"Quả nhiên là công chúa của chúng ta..."
Không, mấy cái người này, rơi nước mắt ca ngợi công chúa thì cũng tốt thôi, nhưng dũng sĩ làm đếch gì có cửa thắng được rồng chứ? Tỉnh mộng nhìn vào hiện thực đi!
"Thưa công chúa, dẫu cho Đại hiền giả có vạch ra kế hoạch hoàn hảo đến đâu thì rồng vẫn là sinh vật mạnh nhất. Đó không phải là một tồn tại mà một cá nhân con người có thể một mình đối phó đâu."
Quả đúng là ma pháp sư.
Đúng là Yulkelis, không hổ danh là Đại ma pháp sư đỉnh cao, là đại diện của những thiên tài, ông nhìn thấu được hiện thực đấy!
"Vì thế nếu dũng sĩ gặp nguy hiểm... Yulkelis này sẽ xả thân để bảo vệ ngài ấy!"
Không phải thế!
"Ngài Yulkelis!"
"Tôi cũng vậy. Tôi không thể bỏ mặc dũng sĩ, người đang phải chiến đấu với ác long vì quân vương của chúng ta là công chúa được!"
"Đúng vậy!"
Cái lão Yulkelis chết dẫm đã châm ngòi, khiến cho số lượng mấy con thiêu thân tình nguyện tử vì đạo để bảo vệ dũng sĩ bắt đầu tăng lên từng người một.
"Mọi người..."
Và công chúa thì đang rơi nước mắt cảm động khi nhìn cảnh đó!
Á, không được! Cho dù đứng xem hỏa hoạn hay xem đánh lộn có thú vị đến đâu chăng nữa, thì việc đứng xem dũng sĩ với rồng phang nhau là cái trò vừa xem vừa đi chầu diêm vương đấy!
"Nếu tụ tập quá đông, con rồng có thể sẽ phát hiện ra. Khi đó học trò của tôi cũng sẽ bị cản trở việc chiến đấu. Tôi hiểu ý chí cao cả của mọi người, nhưng mà..."
Phải cản lại. Phải mau chóng cản lại!
Cứ cái đà này thì ta cũng sẽ bị liệt kê vào danh sách mấy con thiêu thân này mất!
"Cho nên mọi người hãy..."
"Vâng, mọi người hãy cứ bám trụ ở đây. Đại hiền giả Naruan sẽ bảo vệ cho ta."
Cái con nhỏ này đang sủa bậy bạ gì thế nhỉ?
"Nếu là ngài Naruan thì chúng tôi hoàn toàn có thể tin tưởng."
"Nếu là Đại hiền giả, người có thể bình an vô sự đột nhập vào tận hang rồng thì chắc chắn sẽ được!"
"Trăm sự nhờ ngài, ngài Naruan!"
Ta chưa kịp thốt ra nửa lời mà bọn chúng đã tự biên tự diễn tự vỗ tay khen hay hết cả rồi.
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Nhưng người ta vẫn nói trong nguy cơ luôn ẩn chứa cơ hội.
Chỉ cần cho công chúa xem cảnh tên dũng sĩ bị hành ra bã rồi nhân cơ hội thuyết phục là ta có thể tiễn cô ta về vương thành an toàn thôi.
Chọn bừa một địa hình đồi núi nào đó đủ để quan sát trận đấu giữa dũng sĩ và rồng rồi đứng xem là được.
"Tôi cũng sẽ đi theo!"
"Nếu chỉ có một người..."
Có thêm người để hỗ trợ việc thuyết phục cũng không tồi.
Đặc biệt nếu là lời của một cô hầu gái thân tín nhất trong số những kẻ thân tín thì công chúa ắt hẳn sẽ nghe theo thôi!
Và rồi, khi vừa đặt chân đến chỗ có thể quan sát được trận đấu của dũng sĩ và rồng, ta đã nhận ra một điều.
"A..."
Lỗ hổng chí mạng trong kế hoạch mà ta đã lập ra.
"A..."
"Dũng sĩ..."
Nhìn ánh mắt sáng rực rỡ của công chúa và cô hầu gái đang dán chặt vào dũng sĩ, ta lại quay đầu nhìn về phía trận chiến giữa dũng sĩ và con rồng.
* Chết đi, ác long!
* Ký a a a a á c!
Hình ảnh con ác long đang vừa hét thảm thiết vừa rụng lả tả dưới lưỡi kiếm của dũng sĩ!
Đúng vậy!
Nếu như tên dũng sĩ đấm chết được con rồng thì toàn bộ kế hoạch ta cất công vạch ra coi như đổ sông đổ bể hết!
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn