Chương 169: Chương 168. Ta đã làm gì cơ chứ (1)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6
"Nghỉ ngơi ở đây chút nhé?"
Ta đã chạy miệt mài suốt một ngày trời.
Dù chưa vượt qua biên giới, nhưng khoảng cách này thì tốc độ của con người tuyệt đối không thể nào bắt kịp được!
Cho dù có là Dũng sĩ đi chăng nữa, cũng không thể xách theo hai người đồng đội mà chạy thi với xe ngựa được!
"Elis ơi, tới nơi rồi con!"
Dù ta có là một tay đánh xe điêu luyện đến đâu, dù đã lót rơm dưới sàn kỹ lưỡng cỡ nào thì cũng chẳng thể cản được cái sự xóc nảy kinh hoàng của cỗ xe này.
Con gái rượu của ta chắc chắn đang ê ẩm cả bàn tọa rồi, phải dừng lại nghỉ ngơi một chút thôi!
"A, tới nơi rồi sao?"
... Ta đã dừng xe với một tâm trạng đầy yêu thương như thế, nhưng thứ chui ra khỏi xe lại hoàn toàn không phải là con gái ta.
* Sao thằng Dũng sĩ lại chui ra từ đó?
* Em cũng chịu.
Thằng Dũng sĩ bước xuống xe với nụ cười sượng trân, và hắn không đi một mình.
Theo sau là một con Elf nhảy xuống với vẻ mặt khinh khỉnh, cùng vị tư tế đang cẩn thận bám vào tay vịn xe ngựa để bước xuống!
* Không ngờ ta lại đi làm xa phu cho cái tổ đội Dũng sĩ này!
* Em cũng nghe nhiều chuyện về tổ đội Dũng sĩ rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nghe nói có xa phu đi cùng đấy!
Không phải đâu, cái đồ cục sắt nhà cô.
Từ xưa đến nay, tổ đội Dũng sĩ là cái thể loại tổ đội gì chứ?
Đó là một cái tổ đội cực kỳ nguy hiểm, đi đến đâu là thu hút sự chú ý đến đó.
Với những kẻ thích tạo nét, hám fame thì đây là một tổ đội tuyệt vời. Nhưng ta thì không có tâm trạng gia nhập một cái tổ đội phiền phức, nơi đủ loại người bám lấy và khóc lóc cầu xin cứu rỗi đâu.
Ở cái tuổi ngót nghét nửa trăm này, làm sao ta có thể chịu nổi chuỗi ngày đánh nhau với quái vật như cơm bữa được?
Cỡ mấy con Orc thì không nói làm gì, nhưng cỡ Ogre thì chém mẻ cả kiếm cũng chẳng đứt nổi da chúng đâu nhé?
Số mệnh của Dũng sĩ là đi tẩm quất boss cuối cỡ Rồng hoặc Ma Vương.
Với một kẻ bần nông dân dã như ta, dính vào chuyện đó chẳng khác nào tự mua vé một chiều đi gặp ông bà.
Ngay cả cha mẹ ở kiếp này của ta cũng vì ở gần những chuyện đó mà chầu ông bà rồi!
* Em hiểu rồi, thế nên xử lý nhanh đi. Sao đây, gõ cho nó một phát to đầu rồi chuồn nhé?
Nghe bùi tai thật đấy, nhưng liệu cái thằng đó có ngoan ngoãn đứng yên cho Gậy sắt nện hay không mới là vấn đề.
Khác với mấy kẻ tự xưng, những Dũng sĩ được Giáo hội kêu gọi là Dũng sĩ chính quy. Đa phần bọn họ được thần linh buff bẩn ngập mặt nên tốc độ thăng cấp nhanh kinh hoàng.
Nền tảng cơ bản kiểu gì cũng phải là Sword Master hoặc Đại Ma Pháp Sư, chưa kể khả năng cao là còn thông thạo thêm một hai nghề phụ nữa.
Vốn dĩ từ hồi còn ở Tổ chức, thằng nhóc này đã thể hiện tài năng xuất chúng rồi, giờ lại còn được thần linh buff cho nữa thì chắc chắn nó đã trở thành tai họa đối với bọn ác nhân.
* Nhưng Chủ nhân lại là tai họa của cái tai họa đó.
* Thì đó vốn là chủ ý của ta mà.
Những đứa học trò lớn lên dưới sự tẩm quất của Gậy sắt từ thuở nhỏ, nỗi sợ hãi với nó đã ăn sâu vào tận gốc rễ linh hồn.
Cái dáng vẻ thằng Dũng sĩ cứ thi thoảng lại liếc nhìn Gậy sắt với ánh mắt đầy rụt rè cũng là do hậu quả tâm lý đó gây ra.
Khuyến mãi thêm vị tư tế cũng đang nhìn ta bằng cái ánh mắt y hệt thằng Dũng sĩ.
Cứ thế, một sự im lặng đầy gượng gạo kéo dài giữa ta và tổ đội Dũng sĩ.
"Ba ơi!"
Đúng lúc hai bên đang thi nhau giữ im lặng, con gái rượu từ trên xe bước xuống và lao thẳng vào lòng ta.
"Con gái cưng của ba, đi đường có mệt không con?"
"Dạ không, con toàn ngủ thôi!"
"Vậy sao."
Ta đưa tay xoa đầu, con bé liền cười tít cả mắt.
"Gì đấy, cái biểu cảm đó là sao?"
Thằng Dũng sĩ đang nhìn ta bằng cái ánh mắt y như một cô gái phép thuật thốt lên câu 'Nếu Soul Gem sinh ra phù thủy, thì tất cả chúng ta chỉ còn nước ngỏm củ tỏi!' rồi bắt đầu màn bóp team tiêu diệt đồng đội vậy.
Sao hả? Cái khuôn mặt như thể mọi ước mơ và hy vọng đều đã tan vỡ đó là sao?
"Không có gì ạ."
Thằng nhóc hơi lảng tránh ánh mắt, nhưng ta sẽ dùng tấm lòng bao la như biển cả của mình để bỏ qua cho nó.
"Chà, có vẻ như mọi người đã xuống xe hết rồi nhỉ."
Ta luồn tay qua nách con gái, nhấc bổng con bé lên.
Sau đó ta thong thả bước tới, tống cổ con bé trở lại vào trong xe ngựa.
"Ơ? Con vừa mới xuống xe mà, sao ba lại bắt con lên lại?"
"Ba có chỗ này cần đi gấp. Xe có thể sẽ xóc dữ lắm, con vào trong góc đó bám cho chặt vào nhé."
"Dạ!"
Nhìn con gái cưng ôm một con mèo và lôi theo một con rồng chui vào góc xe, ta cực kỳ tự nhiên ngồi vào ghế phu xe.
Và rồi, bỏ mặc tổ đội Dũng sĩ đang ngơ ngác đứng nhìn, ta vung roi quất ngựa cái chát.
"Ơ ơ?"
"Khoan đã!"
"Th... Thầy?"
Thầy trò gì ở đây!
À thì, chuyện vị Dũng sĩ được chọn lại là cựu học viên của một Tổ chức tội phạm nghe có vẻ hơi sai sai!
Thế nên cứ coi như chúng ta không quen biết nhau đi!
"Đi!"
Bị quất roi, những con ngựa giật mình và bắt đầu lồng lên định chạy.
Không, chính xác là chúng định chạy, nhưng lại không thể nhích lên phía trước nổi một li.
"Cái gì thế này?"
"Này, Heal! Mau trèo lên xe đi!"
"Cái đồ điên này?!"
Thì ra thằng Dũng sĩ đang dùng tay không giữ rịt lấy chiếc xe ngựa.
Cái này là xe ngựa đôi đấy nhé! Hai con ngựa cùng kéo cơ mà! Thế quái nào mà một sức người lại có thể giữ chặt làm xe không di chuyển nổi vậy?
"Nện nhé?"
Gậy sắt ngồi bên cạnh ta khẽ nghiêng đầu hỏi.
Nện Dũng sĩ á? Đánh lỗi thì nguy hiểm thật đấy, nhưng nếu không đánh thì một chuyến du ngoạn làm osin cho Dũng sĩ đang chờ đón ta.
Do đó, chẳng cần phải tốn quá nhiều nơ-ron thần kinh để suy nghĩ làm gì.
"Nện đi."
"Yaa!"
Gậy sắt nhảy phắt xuống xe ngựa, lạch bạch bước về phía Dũng sĩ.
"Hừ... Ơ? Cô là?"
"Cú đấm Ar★"
"Á á á á á!"
Cùng với tiếng hét thảm thiết, ta cảm nhận được chiếc xe ngựa đã lao về phía trước.
Tuy hơi nguy hiểm nhưng ta vẫn nghiêng người ngoái cổ lại nhìn, đập vào mắt là hình ảnh thằng Dũng sĩ đang lăn lộn trên mặt đất.
* Lên xe rồi nè!
* Tốt lắm!
Tranh thủ lúc đó, Gậy sắt đã phóng ngược lại lên xe.
"Chạy đi! Chạy hăng vào ta sẽ thưởng cà rốt!"
Tuy không chất lượng bằng cà rốt hữu cơ do tự tay ta và con gái trồng, nhưng cà rốt của làng ta cũng khá là ngon đấy!
Không rõ bầy ngựa có hiểu lời ta nói hay không, hay chỉ đơn giản là sợ bị quất roi, chúng hí lên 'Hí iii' một tiếng rồi cắm đầu chạy thục mạng.
* Chủ nhân, có thứ gì đó đang bám theo kìa?
* Cái gì?
* Con Elf ấy!
"Ngươi kia! Dừng lại mau!"
"Đùa à?"
Chẳng biết từ lúc nào, con Elf đã chạy song song ngay bên cạnh ta.
Cả cơ thể cô ta được bao bọc bởi một quầng sáng màu lục lam trông khá kỳ ảo. Cho dù xe ngựa bị giới hạn tốc độ vì trọng lượng, nhưng việc dùng sức người để đuổi kịp hai con ngựa đang chạy nước rút chỉ trong thời gian ngắn đúng là đáng gờm.
Quả nhiên là tổ đội của Dũng sĩ, đúng chuẩn là một cái sở thú toàn quái vật!
"Dũng sĩ cần sức mạnh của ngài."
"Ta thì chỉ muốn nghỉ ngơi thôi."
Ta quất thêm hai nhát roi nữa nhưng tốc độ xe ngựa cũng chẳng thể tăng lên được.
Đây đã là vận tốc cực đại rồi.
Có vẻ như việc cắt đuôi cô ả là bất khả thi.
"Haaa... Ta hiểu rồi."
Dù rất có lỗi với mấy con ngựa vừa bị quất tơi bời, nhưng ta vẫn đành mang vẻ mặt đầy nuối tiếc mà kéo dây cương dừng xe lại.
"Ngài suy nghĩ thông suốt rồi đấy."
Nhìn chiếc xe ngựa dừng lại, con Elf thở phào nhẹ nhõm.
Và rồi, ngay lập tức...
"Chị gái xinh đẹp ơi, chị gái?"
"Ngươi là?!"
"Cú đấm Ar★"
"Á á á á á á!"
Gậy sắt giáng thẳng một chùy vào cô ả.
"Làm thế này có thực sự ổn không đâýy?"
"Dũng sĩ ta còn tẩn cho, dăm ba cái thành viên tổ đội thì nhằm nhò gì."
"Hihi, em thích lắám! Chị gái ơi, đây không phải là tiếng động phát ra từ miệng đâu nhaá!"
Tại một góc đường núi hẻo lánh vắng bóng người.
Ta đứng nhìn Gậy sắt nhảy lên cưỡi cổ con Elf đang ngã lăn ra đất, mồm liên tục hô 'Bốp bốp' - đã lâu lắm rồi ta mới lại thấy cảnh tượng tẩm quất nhiệt tình như thế này.
Ban đầu, những âm thanh phát ra từ mồm con Elf chỉ là tiếng la hét và cầu xin, nhưng cũng chẳng mất bao lâu để chúng chuyển thành những lời chửi thề tục tĩu.
"Ra là tinh linh của rừng xanh cũng biết chửi bới cơ đấy."
"Có vẻ như cô ả chỉ bị ép đến mức phải chửi thề vì sự tàn bạo của cô thôi."
"Hứ, ai đã biến em thành cái thân tàn ma dại này cơ chứ!"
Thả lại một câu đầy mùi gây hiểu lầm, Gậy sắt thản nhiên leo lại lên xe ngựa.
"Bỏ mặc ả nằm ở chỗ khỉ ho cò gáy này thì cũng hơi nguy hiểm..."
Những quốc gia lớn có giao thương với Elf thì ta không nói, nhưng ở mấy vương quốc cò con thì chế độ nô lệ nhắm vào các chủng tộc như Elf hay Dwarf vẫn còn tồn tại.
Mà thôi, đến đồng loại mà chúng còn bắt làm nô lệ thì việc nhắm vào dị tộc cũng là chuyện thường tình.
Thế nên ta đã cất công xách cổ con Elf đó vứt vào một bụi rậm cho an toàn.
Ta lương thiện đến mức này rồi, làm ơn xin đừng ai đến làm phiền cuộc sống của ta nữa đi.
* Lỡ cô ta bị thú dữ hay quái vật xơi tái thì sao?
* Lo đến tận mức đó thì ta đã đắc đạo thành thánh nhân rồi.
Chẳng việc gì phải phân phát lòng nhân đạo cho người dưng nước lã cả.
Cứ thế, bỏ lại con Elf đang bất tỉnh nhân sự phía sau, ta lại quất ngựa chạy không ngừng nghỉ.
Bất chấp việc vắt kiệt sức lực, ngoại trừ vài lần nghỉ ngơi ngắn ngủi, ta đã lái xe ngựa thâu đêm suốt sáng. Và rồi đến ngày thứ 3, chúng ta cuối cùng cũng vượt qua được biên giới.
"Đến tầm này chắc là thoát rồi nhỉ?"
Để duy trì tốc độ tối đa, ta còn phải thay ngựa giữa đường tới tận hai lần.
Cho dù cái đám quái vật kia có khả năng chạy bộ theo kịp xe ngựa đi chăng nữa, thì việc rượt đuổi không ngừng nghỉ suốt 3 ngày 3 đêm là điều hoàn toàn bất khả thi.
Thế nhưng, tại sao...
"Sao cái bọn này lại chui ra từ trong đó hả?!"
Ngay khoảnh khắc ta dựng xong trại và chuẩn bị ăn bữa lót dạ, nhìn thấy thằng Dũng sĩ cùng đồng bọn thong dong bước ra từ trong thùng xe ngựa, ta đã không thể kìm nén mà hét toáng lên.
#1 Câu chuyện của họ: Góc nhìn của một Dũng sĩ nào đó Nhìn thấy khuôn mặt hoảng hốt của Giáo quan, tôi liền nở một nụ cười rạng rỡ.
"Tôi đã lường trước được điều này nên đã thiết lập sẵn một Cổng Dịch Chuyển bên trong xe ngựa rồi."
Tôi đã nhờ Selena bí mật thiết lập vòng ma pháp trong lúc chúng tôi trốn bên trong.
Một Cổng Dịch Chuyển được kết hợp chặt chẽ với Thần thánh ma pháp của Heal!
Sự ổn định của nó hoàn toàn vượt xa những Cổng Dịch Chuyển cùi bắp của bọn ma pháp sư thông thường!
"Chỉ ba đứa tụi mày mà dám kích hoạt Cổng Dịch Chuyển á?"
"Ma lực của chúng tôi hoàn toàn dư sức."
Thông thường, để thực hiện ma pháp dịch chuyển thì phải cần đến Ma thạch hoặc một đội ngũ đông đảo ma pháp sư cùng hỗ trợ.
Thế nhưng, mỗi thành viên trong tổ đội chúng tôi đều sở hữu lượng ma lực khổng lồ!
Ma lực của tôi và Thần thánh lực của Heal đều ở mức độ vượt ngoài ranh giới của nhân loại, nhiều đến mức ngay cả Selena - một tinh linh nổi tiếng với ma lực dồi dào - cũng trở thành người có lượng ma lực ít nhất trong nhóm.
"Chà, vậy thì bây giờ..."
"Ar!"
"Kho, khoan đã!"
Lời chưa kịp dứt, nắm đấm của cô gái tóc bạc từng tẩn tôi bò lê bò càng 3 ngày trước đã giáng thẳng tới.
"Hứ, dám né á!"
"X-xin hãy nghe tôi nói!"
Vào khoảnh khắc ăn trọn cú đấm đó, tôi đã giác ngộ ra một chân lý.
Thứ này chắc chắn là Gậy sắt.
Một cú vung tay của cô gái nhỏ nhắn tuyệt đối không thể nào tạo ra cái cảm giác đau thấu trời xanh như thế này được!
Đó chính là thanh Ma binh tồi tệ nhất đội lốt con người!
Chính vì vậy, tôi đã chuẩn bị sẵn một đối sách hoàn hảo.
Từ thuở xa xưa, tôi đã luôn phải vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào nếu phải đối đầu với Gậy sắt cơ mà.
"Trước đây, Số 1000 đã từng liên lạc với tôi."
"Với... con nhóc đó á?"
Phương pháp đối phó với Gậy sắt, điều đầu tiên và cũng là điều cuối cùng.
"Vâng. Không biết Giáo quan đã nghe qua chưa, nhưng cậu ấy hiện đang hầu hạ Điện hạ."
Đó là: Tuyệt đối không được đánh nhau với nó!
"Đang đe dọa ta đấy à?"
"Tôi nào dám đe dọa người Thầy đáng kính của mình cơ chứ."
Quả nhiên là Giáo quan, với khả năng đánh giá tình hình siêu nhạy bén, ngài ấy lập tức bắt bài được ý đồ của tôi ngay khi tôi vừa mở miệng.
Thêm chút gia vị vào thôi nào.
"Hơn nữa, người đồng đội của tôi - vị tư tế Heal - đã nhận được Thần dụ. Thần dụ tuyên bố rằng, nếu Giáo quan không đồng hành cùng tôi, ngài sẽ trở thành kẻ thù của tất cả các giáo phái."
Tôi không hề nói dối.
Tuy có lược đi đại từ nhưng cái vụ nếu không đi cùng sẽ bị tuyên bố là kẻ thù của các giáo phái thì hoàn toàn là sự thật.
"Tất cả các giáo phái á?"
"Vâng, đúng vậy thưa ngài."
Tôi mỉm cười nói một cách dõng dạc, trong khi Heal và Selena đứng bên cạnh đang tỏ rõ vẻ hoang mang tột độ.
Hai người nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó là ý gì?
Sao lại nhìn tôi bằng cái ánh mắt y như đang nhìn một tên ác nhân chuyên lừa đảo chuyên nghiệp thế hả?
Cả hai đều đã nếm mùi tẩm quất của Gậy sắt rồi cơ mà, vẫn chưa sáng mắt ra à?
"Vậy nên, ngài bắt buộc phải đi cùng chúng tôi."
"Nếu không, lệnh truy nã Giáo quan sẽ được rải khắp toàn bộ đại lục đấy."
Câu này cũng không phải là lời nói dối.
Với quyền lực của vị Điện hạ mà Số 1000 nhắc tới, chuyện này hoàn toàn nằm trong tầm tay của cô ta.
Không, phải nói là tên bạo chúa tồi tệ nhất của Hoàng gia đó có thể làm chuyện này một cách cực kỳ dễ dàng.
"Hừm..."
Và Giáo quan cũng thừa hiểu điều đó.
Thậm chí, ngài ấy còn từng làm việc chung với cô ta nữa, nên chắc chắn mức độ hiểu biết của ngài ấy vượt xa tôi gấp vạn lần.
"Nào, ngài sẽ quyết định ra sao đây?"
Nói thật là tôi cũng đang run lắm.
Nếu cô gái tóc bạc đang gườm gườm nãy giờ mà lao vào, tôi tuyệt đối tự tin là mình sẽ xách dép lên chạy thục mạng một cách xuất sắc nhất.
Nếu ngay cả màn đe dọa trực diện này cũng vô tác dụng, thì thà vứt bỏ ba cái Thần dụ cùi bắp đó mà tiếp tục cắm đầu bỏ trốn còn hơn!
"Haaaa... Chịu thua mày rồi."
Giáo quan khẽ buông một tiếng thở dài, gật đầu thừa nhận.
"Ta là Naruan, là thầy của cái thằng ngu đần này. Từ nay xin được giúp đỡ."
Giáo quan đáng kính của tôi đã tuyên bố như vậy, thế nhưng.
"Lão ta lại chuồn mất dạng rồi kìa?!"
Đêm đó, ngay khoảnh khắc chúng tôi vừa nhắm mắt chìm vào giấc ngủ tại khu cắm trại, ngài ấy đã vứt cả xe ngựa lại và... bốc hơi thêm một lần nữa.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn