Chương 166: Chương 165. Ngoại truyện - Ký ức của một Hoàng nữ (14)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~33 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 Cảm xúc đầu tiên của ta sau khi nhận được báo cáo là sự cạn lời.
"Xong... xong rồi á?"
"Là vậy đó, thưa Điện hạ."
"Xong rồi? Nhanh vậy? Thật hả?"
"Vâng. Thần nghe nói Ngài Ast đã đóng góp rất nhiều..."
Bản mặt của Leah lúc này cũng đầy vẻ lấn cấn.
Thú thật, ta chẳng hề mong đợi cái tên Ast đó sẽ giải quyết được chuyện này.
Chỉ đơn giản là ném hắn vào làm vật tế thần cho đám tướng lĩnh và pháp sư xả stress thôi mà.
Thế quái nào hắn lại giải quyết xong?
Do quân đội quá vô dụng? Hay do Ast quá tài năng?
Thật sự không tài nào tiêu hóa nổi.
"Đúng là một bài toán hóc búa."
"Vâng. Thật sự hóc búa."
Ngay cả Leah cũng thừa hiểu vụ này có quá nhiều điểm đáng ngờ.
Một vấn đề mà dàn thiên tài của Đế quốc gom não lại cũng không giải được. Vậy mà hắn kết thúc nó chỉ bằng một buổi họp?
Thuyết âm mưu rằng tất cả những chuyện này nằm trong một kế hoạch được sắp đặt sẵn nghe chừng còn thuyết phục hơn.
Kiểu như Ast là gián điệp do nước khác cài vào, hoặc là điệp viên của một tổ chức hắc ám nào đó chẳng hạn. Nói mấy chuyện đó nghe còn lọt tai hơn.
Nhưng nếu bảo là gián điệp thì giá trị chiến lược của chiến thuật này lại mang đẳng cấp quá cao.
Đó là một chiến thuật mà ngay cả các pháp sư Đế quốc cũng phải vò đầu bứt tai tìm cách ngăn chặn.
Ngay cả quân đội cũng phải đề xuất giải pháp là huy động vài quân đoàn Kỵ sĩ Griffin, Drake và Wyvern để bay tuần tra trên không suốt 24/24.
Nếu tính thêm thời gian luân phiên nghỉ ngơi, thì ít nhất mỗi sư đoàn phải đính kèm một quân đoàn Kỵ sĩ.
Mà còn phải là dàn Kỵ sĩ Bầu trời, lực lượng cao cấp đắt đỏ bậc nhất nữa chứ!
Vì tính phi thực tế của nó, giải pháp này đã bị quân đội quăng thẳng vào sọt rác.
Cớ gì một tên gián điệp lại đi dâng hiến phương án giải quyết cho vấn đề mà những bộ não thiên tài về lý thuyết phép thuật và điều hành quân sự của Đế quốc đều phải bó tay?
"Leah, liên lạc với quân đội, bảo họ cấp huân chương hoặc bằng khen cho Ast đi."
Đối thủ là Ast.
Con chó điên đang ngày càng vang danh sự khét lẹt của mình trong Hoàng thất.
Nên thay vì ngồi vắt óc suy nghĩ, ta quyết định đem Ast ra test thử một ván.
Và kết quả là.
"Á Á Á! Lão Viện trưởng Ma thuật kia, sao ông dám đối xử với tôi như vậyyyyy!"
Ta chốt luôn là suy đoán gián điệp hoàn toàn sai.
"Điện hạ, Ngài Ast có vẻ điên thật rồi... Giờ tính sao đây ạ?"
"Leah, Ast vốn dĩ là một thằng điên mà. Chị rành quá rồi còn gì? Hiện tại hắn chỉ đang kích động thái quá một chút thôi, cứ kệ hắn đi."
Cảnh tượng Ast nước mắt giàn giụa ôm khư khư cái bằng khen vào lòng trông không chỉ giống thằng điên, mà còn đạt tới đẳng cấp dị hợm.
"Hức hức... Lão Viện trưởng... Không ngờ ông lại đâm sau lưng tôi... Tôi đã tin ông vậy mà!"
Nếu đó là diễn kịch thì sao? Thế thì bị lừa cũng là phép lịch sự tối thiểu.
Sinh ra trong Hoàng thất - nơi ngập ngụa những âm mưu xảo quyệt, ta đã lớn lên cùng vô số sự đạo đức giả và lừa lọc.
Ở cái Hoàng thất này, người duy nhất không biết giả tạo và dối trá chắc chỉ có mỗi Leah.
À, ở một khía cạnh nào đó thì chắc tính luôn cả Ast.
Tại vì người có thể thản nhiên làm mấy trò điên khùng đó trước mặt ta thì cũng chỉ có mỗi mình Ast thôi.
Chà, nhờ thế mà ta có một bản năng nhận diện cực chuẩn: ai đang giả trân, ai đang bốc phét.
Những kẻ tay mơ thường để lộ sơ hở khi nói dối.
Những kẻ tầm trung lại có xu hướng bị ám ảnh bởi việc phải tạo ra một lời nói dối quá hoàn hảo, nên rốt cuộc lại lạy ông tôi ở bụi này.
Còn bậc thầy thì sao? Bọn họ tự lừa luôn cả bản thân mình. Vì tin đó là sự thật nên lời nói dối của họ gần như không bao giờ bị bóc phốt.
Và cái bộ dạng của Ast lúc này đã vượt tầm cảm xúc thông thường rồi, đây là cảnh giới linh hồn đang gào thét vì đau khổ.
Nếu ai đó có thể diễn đến mức linh hồn cũng khóc lóc ỉ ôi thế này, thì kẻ đó chắc chắn là siêu cấp lừa đảo vĩ đại nhất trần đời.
"Điện hạ... Giờ thần thấy sợn gai ốc rồi đấy. Ngài làm gì đi chứ."
"Chị đường đường là một Sword Master đấy, đừng có rén trước mấy chuyện này."
Dù đã đứng xem mười phút rồi nhưng màn gào thét của Ast vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Thậm chí, nó còn đang tiến hóa cồng kềnh hơn, đến mức một Sword Master cũng phải rén ngang.
Cứ đà này thì Hoàng thất lại mọc thêm một cái tin đồn ma quái nữa mất, đến lúc dọn dẹp rồi.
"Ast, nếu ngươi không tém tém lại, ta sẽ thăng tước vị cho ngươi lên Tử tước luôn đấy."
"Ngài định dồn tôi vào chỗ chết hả?!"
Bật dậy với vẻ mặt hoảng loạn tột độ của hắn khiến ta bất giác bật cười cạn lời.
Người bình thường nghe thấy được thăng tước vị là sẵn sàng bán mạng ngay.
Còn cái tên này thì nghe đòi thăng tước vị lại trưng ra cái bản mặt như sắp phải chầu ông bà.
Mà thôi, có vẻ như sau vụ dọa đính hôn thì ta lại kiếm thêm được một con bài tống tiền khá xịn.
"Tóm lại là ngươi đã giải quyết rất tốt."
"Với tôi thì chẳng có cái gì được giải quyết cả, thưa Điện hạ."
"Đó là chuyện của ngươi mà."
Ta nhấp một ngụm trà nóng và nhìn Ast, vẻ mặt hắn lúc này hiện rõ sự chân thực, không hề giả trân.
"Cái thái độ lồi lõm đó là sao?"
"Thành thật xin lỗi Điện hạ. Do tôi lỡ để nó lồ lộ ra mặt mất rồi."
"... Không thèm chối luôn nhỉ?"
"Làm sao tôi dám dối gạt người cao quý như Mặt trời là Điện hạ đây chứ."
Bên cạnh, Leah khẽ lầm bầm: 'Thà hắn chối phăng đi còn tốt hơn...' Ta thật sự muốn thả cho chị ấy một lượt like đồng tình.
Rốt cuộc thì tên này to gan hay là nhát cáy đây?
Hắn có thể thản nhiên buông những lời báng bổ Hoàng tộc mà lại rén sợ việc nhận tước vị ư?
"Nhờ ngươi mà lịch trình của ta bị giảm đi một đống, giờ ta rảnh rỗi quá đây này."
"Đừng bảo là ngài bắt tôi phải chịu trách nhiệm vì làm ngài rảnh rỗi sinh nông nổi đấy nhé?"
"Ta cũng đâu có vô lý đến mức đó!"
"... Thế à?"
"Ast thì không thèm chấp, nhưng cả chị nữa Leah, cái ánh mắt đó của chị là ý gì?"
Ta khẽ nhíu mày. Leah vội ho khan một tiếng rồi đánh mắt lảng tránh.
Và Ast thì...
"Thưa Điện hạ, ánh mắt của Ngài Leah vừa rồi mang ý nghĩa là: 'Ồ, ngài mà cũng thế á? Giờ tôi mới biết luôn' đấy ạ..."
"Ngài Ast? Ngươi không cần phải giải thích cặn kẽ thế đâu nhé?"
Hắn đang cực kỳ tốt bụng mà phụ đề trực tiếp ý nghĩa ánh mắt của Leah.
Bỏ mặc Leah đang cố gắng bịt miệng Ast, và Ast thì vừa né đòn vừa hùng hồn thuyết trình về việc Leah đã nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ ra sao, ta bắt đầu lướt xem báo cáo từ Cục Tình báo.
"Hừm... Hô... Hể?"
Mặc dù ta nhúng tay vào quân đội chỉ với mục đích sai vặt Ast, nhưng ta đã được công nhận là một thế lực quân sự độc lập.
Xét về tuổi tác hay thành tích thì đây là một vụ bổ nhiệm cực kỳ phá giá, nhưng làm Hoàng tộc thì vốn dĩ được buff bẩn thế đấy.
Nhờ vậy, với tư cách là một thế lực độc lập mà ngay cả Quân đoàn trưởng cũng không dám đụng tới, ta hoàn toàn có quyền xem xét các báo cáo tình báo tập hợp từ khắp nơi.
Trong đó ghi chép đủ thứ, từ tình hình huấn luyện quân sự của các nước khác, cho đến những vụ đụng độ lớn nhỏ ngoài biên giới và động thái của quái vật.
Đặc biệt, thứ khiến ta chú ý nhất chính là câu chuyện về hai vương quốc nhỏ nằm ở khu vực trung tâm lục địa.
"Có chuyện gì sao?"
"Ừ. Nghe nói hai tiểu quốc ở trung tâm tính thiết lập một huyết minh thông qua việc đính hôn giữa Vương tử và Công chúa để duy trì hòa bình đấy."
"Nghe bùi tai đấy chứ."
"Chẳng hợp với ông chút nào."
"Ấy, kiếm đâu ra một người chuộng hòa bình như tôi. Ngài Leah có thấu hiểu được cái cảm giác ruộng vườn mình dày công cày cuốc bị thiêu rụi thành tro không hả? Nếu không nhờ cái vụ trời đánh đó thì giờ tôi đã được làm một người nông dân bình dị chứ đâu phải cắm mặt đi làm ba cái trò khổ sai này!"
"Xi... Xin lỗi."
Ast, kẻ thường ngày chỉ biết cười nhăn nhở hoặc cắn trả, nay lại đang nổi điên một cách cực kỳ đời thường.
Có vẻ bị dọa dẫm, Leah vội vàng xin lỗi nhưng cũng không dập tắt được cơn thịnh nộ của hắn.
Cái vụ cháy ruộng vườn chắc đã tạo thành sang chấn tâm lý cho hắn luôn rồi.
"Ngài có biết cái cảm giác khi đống hoa màu mình 1 năm trời bán mặt cho đất bán lưng cho trời chăm bẵm bị bà hỏa cuốn sạch là thế nào không?"
"Xin lỗi... Do tôi không biết nên xin lỗi! Tại tôi chưa từng đi làm nông nên tôi không rành!"
Cứ để mặc thế này thì khéo Leah cũng dính PTSD lây mất, phải can thiệp thôi.
"Tử tước Ast?"
"... Là Nam tước! À không, là Nam tước sắp giáng cấp xuống làm thường dân!"
Nhìn bộ mặt đanh lại và lườm ta cháy máy của Ast, Leah bắt đầu dần dần lấy lại bình tĩnh.
"Hà... Sao cái đám thuộc hạ trực tiếp của ta không có lấy một mống nào bình thường hết vậy."
Tự nhiên thấy ai đó lườm mình cháy da cháy thịt, nhưng ta cũng chả thèm bận tâm.
"Thưa Điện hạ, lúc nãy ngài dùng từ 'tính thiết lập', nghĩa là cái kèo huyết minh đó đã toang rồi đúng không?"
"Ừ. Chuẩn rồi đấy."
Người phá vỡ khoảng lặng ngắn ngủi và bắt chuyện trước chính là Ast.
"Đúng là nhảy số nhanh như điện. Dù hai vương quốc đang cố bịt miệng dư luận, nhưng Công chúa bên kia đã bị ám sát rồi."
"Một mớ hỗn độn rồi đây."
"Đúng là toang thật rồi."
"Ừ. Một bãi rác luôn."
Dù ta tóm gọn lại thì đơn giản, nhưng lập trường của hai vương quốc theo như Cục Tình báo báo cáo lại cực kỳ phức tạp.
Trớ trêu thay, Công chúa lại bị ám sát ngay trên đường di chuyển sang vương quốc của Vương tử để chuẩn bị đính hôn.
Hơn nữa, toàn bộ nhân chứng đã bị đăng xuất sạch sẽ. Trừ cái xác của Công chúa ra thì những người khác chết thảm tới mức không nhận dạng nổi.
Hiện trường không để lại dù chỉ là một cọng lông của đám sát thủ.
Vốn dĩ vụ đính hôn này đã gặp nhiều chống đối từ nội bộ, nên phe phản đối bên Công chúa có vẻ như đã mượn cớ đó để phất cờ khởi nghĩa.
"Chưa hết đâu, ngay cả Vương tử cũng bị ám sát luôn rồi."
"Wow..."
Bốp. Bốp. Bốp.
Ast làm bộ mặt ngạc nhiên và bắt đầu vỗ tay lốp bốp.
"Đã cháy nhà rồi còn vác thêm can xăng ra đổ vào nữa."
"Hậu quả là tình hình đã bết bát đến mức sắp xảy ra chiến tranh rồi."
Tình báo cho biết đám quý tộc đang quậy tung nóc, vượt ngoài tầm kiểm soát của Hoàng gia.
"Chắc kèo là sắp có chiến tranh rồi. Chậc... Chỉ khổ thân những người nông dân."
"Thế ngài Vương tộc chết thảm thì không đáng thương à?"
"Đó là cái nghiệp của Hoàng tộc mà. Nếu chơi chính trị mượt thì cả đời bú sung mặc sướng, còn một khi đã lật xe thì đi đày hoặc đăng xuất thôi."
"A, Ngài Ast?"
"Ngươi dám nổ câu đó ngay trước mặt một Hoàng tộc luôn đấy hả."
Hắn tự tin phát biểu đến mức ta cạn lời không muốn phản bác luôn.
"Được rồi. Vậy Nam tước Ast - một kẻ tràn đầy lòng thương xót nông dân, dự đoán tình hình chính trị sắp tới sẽ ra sao?"
Dù quy mô nhỏ gọn nhưng ta vẫn là người đứng đầu một phe phái quân sự độc lập.
Đã được cấp quyền hóng hớt thông tin thì cũng phải gánh luôn cái nghĩa vụ phiền phức là viết báo cáo phân tích gửi lên.
Dù ta biết tỏng là đám quân đội chẳng bao giờ thèm ngó ngàng tới mấy cái báo cáo đó.
"Hừm... Vấn đề nằm ở chỗ chúng là những tiểu quốc ở trung tâm. Đó là những vương quốc nào vậy?"
"Vương quốc Madesen và Vương quốc Halkas."
"Trung tâm của trung tâm... Đã vậy còn lọt top những vương quốc yếu nhớt nhất nữa."
"Cũng nhờ thế mà chúng hay bị đem ra làm bao cát cho mấy nước xung quanh ăn hiếp."
"Thế cái đám đó mà bắt tay nhau thì có lợi lộc khỉ gì?"
"Vì là tiểu quốc yếu kém nên chúng chuyên dùng bài vung tiền đút lót lung tung. Bù đắp cho khoản vũ lực phế vật bằng những mưu hèn kế bẩn trong ngoại giao để sinh tồn."
Nghe ta xì thông tin ra, Ast làm bộ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
"Kèo này có vẻ sẽ to chuyện đấy."
"Trong khi sức mạnh quân sự của bọn nó chỉ cần một Quân đoàn là đủ dọn sạch bách?"
"Nếu chỉ là hai đứa nó vác mõm ra chửi nhau thì chắc dăm ba bữa là tàn cuộc. Nhưng nếu có thế lực khác nhúng tay vào thì đúng là xôi hỏng bỏng không."
"Cụ thể là thế nào?"
"Cỡ một cuộc Đại chiến Lục địa kéo theo hơn phân nửa số quốc gia nhảy vào ăn hôi chẳng hạn?"
"Hả?"
Chúng chỉ là mấy cái tiểu quốc bé tí ở trung tâm.
Những quốc gia nhỏ bé với diện tích và sức mạnh quân sự có thể bốc hơi chỉ sau một đêm. Lẽ nào một cuộc Đại chiến Lục địa lại nổ ra chỉ vì mấy cái quốc gia rách đó sao?
"Giả sử thôi nhé. Nếu vụ này biến thành màn cà khịa so đo sĩ diện, thì mấy nước đồng minh đằng sau cũng sẽ vác mặt ra buff bẩn cho xem."
"Thật vậy à? Nếu Đại chiến Lục địa dễ dàng nổ ra chỉ vì dăm ba cái sĩ diện hão, thì nó đã phải bùng nổ từ lúc vương quốc quê nhà của ngươi toang rồi chứ."
"Hồi đó làm gì có danh nghĩa. Chính Lãnh chúa quê tôi đã chơi ngu đi xâm lược trước mà. Nhưng trong cái kèo này, bọn chúng hoàn toàn có thể tự bẻ lái tạo ra đủ loại cớ lấp liếm sao cho thuận lợi nhất."
"Vì cả Vương tử lẫn Công chúa đều bay màu bởi những tai nạn bí ẩn."
Hoàn toàn không có tí thông tin nào về bọn sát thủ. Thứ còn sót lại chỉ là cái xác của Vương tử và Công chúa.
Thế nên bọn chúng có lu loa bốc phét bịa ra đủ thứ thuyết âm mưu rồi khăng khăng đó là sự thật thì cũng chẳng ai có cơ sở mà cãi lại.
"Dù vậy thì Đại chiến Lục địa nghe vẫn quá lố."
"Chà, đó chỉ là chém gió... à nhầm, ý kiến cá nhân của tôi thôi. Đã là quản gia của Điện hạ thì cũng phải vẽ ra mấy cái kịch bản bốc mùi vĩ mô tí chứ?"
"Thế ý chị thì sao, Leah?"
"Ờ... ừm..."
Ta đảo mắt nhìn sang Leah, chị ấy trưng ra vẻ mặt lúng túng rồi lén liếc nhìn Ast.
"Tôi, tôi cũng thấy Ngài Ast nói có lý!"
"Vậy ý tưởng của Ast là gì?"
"Đại chiến Lục địa?"
"Nói thẳng ra là ngài bí ý tưởng nên tính đu bám theo tôi để lấp liếm chứ gì, Ngài Leah?"
"Ư..."
Bị Ast bóc phốt, Leah đành ngậm chặt miệng lườm hắn. Bộ dạng cay cú này của chị ấy trông dễ thương phết.
"Leah, bài tập về nhà đấy. Hạn chót là ngày mai, chị phải tự vận não viết một cái báo cáo siêu cấp logic đem nộp cho ta."
Dễ thương thế này thì phải chọc cho ức chế thêm mới vui.
"Đ-Điện hạ?"
"Thuộc hạ trực tiếp của ta không chỉ có Ast, mà còn có cả chị nữa, Leah. Chẳng phải về mấy mảng quân sự này, chị mới là người có vai trò lớn hơn sao."
"Điện hạ..."
Cái liếc mắt hờn dỗi đong đầy sự oan ức của chị ấy nhìn mới cưng làm sao.
"Báo cáo này sẽ nộp lên quân đội dưới tên của chị, nên đừng có mà làm cho có lệ nhé. Viết lách mà rác rưởi là ta gửi thẳng cho Hầu tước Areis duyệt đấy."
"Vâ... âng..."
Ast bắt đầu lải nhải cà khịa bên cạnh Leah đang sụt sùi khóc thầm.
Kỹ năng xát muối vào vết thương, xoáy sâu vào nỗi đau tinh thần của đối phương đúng là tuyệt kỹ độc quyền của Ast.
Cuối cùng, hắn đã chọc cho Leah khóc òa lên thực sự.
"Tầm này chắc... đủ xài rồi nhỉ?"
Lấy tiếng hót líu lo cà khịa của Ast và tiếng hét tuyệt vọng của Leah khi phản đam thất bại làm nhạc nền, ta ung dung ngồi chắp bút viết báo cáo.
Nội dung là kịch bản do Ast phác thảo, được ta chêm mắm dặm muối thêm vào.
"Chà, thế này là đẹp rồi."
Đằng nào thì sức ảnh hưởng của phe ta trong quân đội cũng chỉ như muối bỏ bể.
Thế nên, ngay cả ta cũng không thể lường trước được mức độ phá hoại mà cái bản báo cáo chém gió này có thể gây ra.
Bởi vì chỉ nửa năm sau cuộc giao tranh giữa Vương quốc Madesen và Halkas, một cuộc Đại chiến Lục địa đã thực sự bùng nổ y như những gì viết trong báo cáo.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn