Chương 184: Chương 183. Đời là những chuỗi ngày chạy trốn (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~29 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 7 #9 Nỗi lòng của họ: Dũng giả
"Ý nhóc là, chúng ta cùng nhau chuồn chứ gì?"
"Đúng vậy ạ."
Tôi gật đầu trước câu nói kèm theo tiếng thở dài của giáo quan.
Đó là hạ sách nguy hiểm nhất, nhưng trong tình thế này, tôi buộc phải đưa ra một lời đề nghị mà giáo quan không thể chối từ.
Theo lời của Tư tế chạy vặt, cả vương quốc này đang coi chuyện hẹn hò giữa tôi và Công chúa là ván đã đóng thuyền.
Bây giờ mà tôi đứng ra phủ nhận thì tôi sẽ chỉ biến thành một tên dũng giả tồi tệ, trăng hoa đùa giỡn với Công chúa mà thôi.
Trong cái tình cảnh này, việc duy nhất tôi có thể làm là bỏ trốn.
Trước mắt, nếu chỉ có một mình, tôi có thể dùng sức mạnh để càn quét và tẩu thoát.
Nhưng cách này hậu quả khôn lường, nên cách duy nhất còn lại là nhờ cậy đến chuyên gia tẩu thoát! Kẻ mà ngay cả Đế quốc cũng chẳng thể tóm cổ! Kẻ chạy trốn chuyên nghiệp, giáo quan của tôi.
Và vị giáo quan đó...
"Không."
Đã từ chối lời đề nghị của tôi một cách dứt khoát.
"Dạ?"
"Ta bảo là không."
Trong phút chốc, đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
Là một cú lừa sao? Thầy ấy định lừa tôi à?
Nhưng bước chân của giáo quan khi bỏ mặc tôi để tiến về phía Elis lại chẳng có chút lưu luyến nào.
"Tại sao chứ?"
Đầu óc trống rỗng thốt ra câu hỏi, nhưng tôi không thể đưa ra câu trả lời chính xác.
Thầy ấy định bỏ cuộc sao?
Không, đã nói chuyện đến mức này thì chí ít cũng phải có thời gian để bỏ trốn chứ.
Cho dù có tận dụng tính cơ động nhanh chóng của Đế quốc đi chăng nữa, thì sáng nay các Tư tế tối cao của Giáo đoàn Tự nhiên mới bắt đầu rục rịch.
Bọn họ chắc chỉ nghĩ đó là một bức thư bình thường nên sẽ di chuyển với tốc độ thong thả.
Nếu vậy thì ít nhất cũng phải mất một, nhiều thì hai ngày. Và đến khi Mirua nhận được bức thư đó rồi báo cáo lại cho Hoàng nữ, thì bèo nhất cũng phải 3 ngày trôi qua.
Và nếu tính cả thời gian để nhân lực bên Đế quốc bắt đầu di chuyển, thì thời gian để bỏ trốn là hoàn toàn dư dả.
Thế mà lại bỏ cuộc ư?
Chẳng lẽ thầy ấy có tuổi rồi nên muốn an cư lạc nghiệp?
Không, nếu vậy thì thầy ấy đã chẳng chạy trốn khỏi chúng tôi.
Vậy tức là thầy ấy có suy tính khác sao?
Nhưng mà đi cùng chúng tôi thì việc bỏ trốn sẽ dễ dàng hơn cơ mà?
Vậy tại sao thầy ấy lại từ chối chứ?
Chẳng lẽ thầy ấy đang vẽ ra một bức tranh toàn cảnh lớn hơn mà tôi không thể nhìn thấu? Hay là chuyện này cũng đã nằm trong dự tính của thầy ấy từ trước rồi?
Nếu vậy thì tôi phải làm sao đây?
"Chết tiệt..."
Vô vàn suy nghĩ bủa vây trong đầu khiến tôi bất giác buông ra một lời chửi rủa ngắn gọn.
Tôi phải lập ra một kế hoạch mới với giả định rằng giáo quan sẽ không hành động.
Nhìn tên dũng giả đang đứng đực mặt ra đó, ta nhận ra thằng nhóc này vẫn còn non và xanh lắm.
Ta thực sự không biết đầu óc thằng nhóc này thông minh hay ngu ngốc nữa.
* Cùng chuồn chẳng phải tốt hơn sao?
* Chẳng tốt chút nào.
Vũ lực của thằng nhóc đó đã đạt đến mức vượt xa sức tưởng tượng.
Một mình nó có thể đấm gục một con rồng cấp Cổ Long!
Nhưng thứ vũ lực đó chẳng có ích lợi gì mấy khi chạy trốn cả.
Kịch bản bỏ trốn hoàn hảo nhất, đúng như tên gọi của nó, là phải tẩu thoát thật nhanh!
Việc cần đến vũ lực chỉ xuất hiện vào khoảnh khắc bỏ trốn thất bại và chuẩn bị bị tóm mà thôi.
Và nơi ta đang đứng hiện tại không phải Đế quốc Karuan, mà là Vương quốc Nathan.
Nếu ta bỏ trốn, người của Vương quốc Nathan sẽ chẳng rảnh rỗi mà đi lùng bắt ta.
Nhưng với tên dũng giả thì khác. Nó đã bị cô Công chúa đang sực nức mùi Yandere nhắm trúng rồi, nên cái giây phút nó định bỏ trốn, hiệp sĩ và binh lính của vương quốc này sẽ dốc toàn lực ra ngăn cản.
Đúng vậy. Vốn dĩ nắm đấm ở gần bao giờ cũng đáng sợ hơn luật pháp ở xa!
Cũng giống như thế, thứ ta cần đề phòng là Vương quốc Nathan ở ngay sát bên, chứ không phải Đế quốc Karuan cách xa vạn dặm.
Giả sử Hoàng nữ đã đặt chân đến khu vực gần vương quốc này thì ta mới cần đến sự trợ giúp của dũng giả, nhưng nếu tin tức mới được gửi đi vào hôm nay, thì nhanh nhất cũng phải đến ngày mai ta mới hết thời gian.
Nghĩa là, nếu đêm nay ta chuồn mất, thì dù có là Hoàng nữ đi chăng nữa cũng khó lòng mà đuổi theo gót chân ta.
Nhưng nếu bỏ trốn cùng dũng giả thì sao?
Đầu tiên là Vương quốc Nathan sẽ đuổi theo, và dù có trốn được đi chăng nữa thì cũng sẽ bị nắm đuôi.
Thêm vào đó, nhờ có sự hiện diện nổi bần bật của tên dũng giả ở bất cứ đâu, cuối cùng ta cũng sẽ bị Hoàng nữ tóm cổ mà thôi.
Bởi vì cái nghề dũng giả, kẻ phải làm việc như chó một khi nhận được Thần dụ, vốn chẳng hề hợp với việc bỏ trốn chút nào!
Thế nên, đi trốn cùng thằng nhóc này là một việc chẳng mang lại cho ta nửa cắc giá trị nào.
Vậy mà thằng nhóc đó lấy đâu ra sự tự tin để rủ ta cùng tẩu thoát với nó nhỉ?
* Chắc là do cuống quá rồi. Với lại suy nghĩ theo lẽ thường, có một đồng minh đánh gục được cả rồng thì ai mà chẳng thấy vững tâm? Trừ phi là người có suy nghĩ vặn vẹo như Chủ nhân.
* Đó là một suy nghĩ ngu ngốc. Có một kẻ đánh gục được cả rồng đi bên cạnh thì sẽ kéo theo bao nhiêu thù hận hả.
Câu chuyện tình yêu giữa dũng giả và Công chúa đã được lan truyền qua các thi nhân, nhưng chuyện nó đánh gục rồng cũng đang lan truyền với tốc độ bàn thờ không kém.
Chắc giờ này tin đồn đã lan rải khắp đại lục rồi, sẽ có bao nhiêu kẻ bới lông tìm vết để tìm thằng nhóc này đây?
Thuê một lính đánh thuê cấp thấp đã là một số tiền khổng lồ đối với bình dân, thế mà một kẻ đấm gục được rồng lại đang làm tình nguyện viên miễn phí!
Những bình dân đang gặp khó khăn trên đại lục thì khỏi bàn, hầu hết các quý tộc cấp thấp với lực lượng quân sự yếu kém chắc chắn đều đang khao khát có được thằng nhóc này.
Cái khoảnh khắc ta đi cùng thằng nhóc này, mọi người dân sống trên đại lục đều sẽ trở thành người giám sát.
* Và đằng nào thì chúng ta cũng định bỏ trốn khỏi thằng nhóc đó mà. Thời điểm hoàn hảo để thực hiện việc đó chính là lúc này đây.
Ngay từ đầu, tại sao dũng giả và rồng lại đánh nhau?
Đó là do ta đã lên kế hoạch để bỏ trốn trong lúc chúng nó tẩn nhau!
Chỉ vì xảy ra cái hiện tượng lạm phát sức mạnh vớ vẩn kia thôi, chứ nếu theo đúng kế hoạch ban đầu, thì ta và con gái đã rời khỏi chốn này, và khi mùa đông qua đi, mùa xuân tới, ta đã lại có thể tiếp tục trồng trọt rồi.
* Vậy là Chủ nhân định loại dũng giả ra và tự mình bỏ trốn nhỉ.
* Tất nhiên.
Cũng có trường hợp kẻ thù phải hợp lực trong lúc khó khăn như Ngô Việt đồng chu (cùng chung thuyền), nhưng nếu vừa bước xuống thuyền mà ta bị ăn thịt ngay thì câu chuyện lại đi theo một hướng khác rồi.
Nếu thằng nhóc đó cùng bỏ trốn, vẫy tay chào tạm biệt rồi đường ai nấy đi thì còn đỡ, đằng này sau khi bỏ trốn xong, ta lại phải tiếp tục chạy trốn khỏi bàn tay của tên dũng giả tay không đấm chết rồng kia.
Liệu ta có thể tẩu thoát khỏi một kẻ dùng ma pháp bay lượn trên không trung và tẩn chết rồng được không? Mà kẻ đó lại còn được chính ta truyền thụ kỹ năng theo dấu nữa chứ?
Tuyệt đối không thể nào.
Thế nên, thằng nhóc dũng giả này phải "bị kết hôn" ở nơi đây.
* Không phải là kết hôn, mà là bị kết hôn à.
* Chứ sao.
Sự khác biệt giữa "làm" và "bị" là rất lớn.
Người nào từng trực tiếp rơi vào hoàn cảnh đó mới hiểu được sự khác biệt giữa hai từ này lớn đến nhường nào.
* Chắc vậy rồi. Vì Chủ nhân cũng từng rơi vào nguy cơ bị kết hôn ở khắp mọi nơi mà.
* Thế nên để bảo vệ ta thì cô mới phải làm việc chăm chỉ vào!
* Em chọn nhầm chủ nhân mất rồi~ Hơ hơ, nếu không có ta thì cô còn chẳng được sinh ra trên đời đâu.
Không, trước đó thì có bao nhiêu kẻ dám sử dụng cái thứ bị coi là vũ khí của ác thần dính đầy lời nguyền cơ chứ?
Chỉ có người cỡ ta mới dùng được thôi.
* Tự nhiên thấy tâm trạng tồi tệ quá...
* Đó là câu ta phải nói mới đúng?
Người khác thì không nói, chứ việc bị cây Gậy Sắt đánh giá như thế thì lòng tự tôn của ta không cho phép.
Cái thứ mà nếu không có ta thì còn chưa chào đời cơ mà!
* Đúng vậy. Quả nhiên là bố của em!
* Xin lỗi. Nổi hết da gà rồi nên đừng có làm thế nữa.
Cái giọng điệu ra vẻ dễ thương vang vọng trong linh hồn khiến toàn thân ta bắt đầu nổi da gà.
Con gái của ta chỉ có mỗi Elis thôi!
"Bố ơi!"
Đúng là con gái của ta.
Chẳng biết có phải thần giao cách cảm hay không mà con gái ta lạch bạch chạy tới.
"Mình đi về thôi bố!"
"Được rồi."
Ta xoa đầu con gái vài cái rồi nắm lấy tay con bé đi về phòng.
"À, tôi đi cùng được không ạ?"
"Vâng."
Khi ta và con gái đứng dậy, Selena cũng đứng lên theo.
Đồng bọn của tên dũng giả độc ác đang bám đuôi con gái ta kìa!
Nhưng hiện tại ta quá yếu đuối nên chẳng thể ngăn cản.
Aizz, sự yếu đuối này đúng là một điều đáng buồn làm sao!
Đây hẳn là nỗi đau của các bậc tiền bối thời xưa khi đất nước trở thành thuộc địa vì không có sức mạnh, cũng là nỗi đau của chúng ta khi đất nước bị chia cắt và bị bắt đi nghĩa vụ quân sự.
* Chủ nhân đang nói nhảm cái gì thế?
* Chỉ là thấy ấm ức thôi.
Đặc biệt là quân đội, ấm ức đến mức không thể ấm ức hơn.
Rốt cuộc là bọn họ đã ăn bớt bao nhiêu tiền để lấy cái ngân sách đó đi tái chế bình tông đựng nước suốt hàng chục năm trời cơ chứ?
Cái bình tông ta từng dùng là từ thập niên 80, tuổi thọ còn cao hơn cả ta, lúc xuất ngũ ta vẫn trả lại nguyên vẹn nên không chừng giờ vẫn có kẻ nào đó đang dùng nó.
Vậy mà bọn chúng vẫn mở mồm ra rêu rao mấy lời nhảm nhí như làm nam nhi thì phải có nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc, hay đi nghĩa vụ quân sự về dù chẳng ai công nhận nhưng sẽ trở thành một người đàn ông tuyệt vời.
À, nhưng việc không học được các kỹ xảo tham nhũng trong ngành công nghiệp quốc phòng đúng là một điều vô cùng đáng tiếc.
Nếu ta học thêm một chút về mấy kỹ thuật đó, ta đã có thể bòn rút thêm chút đỉnh khi làm việc trong Hoàng thất rồi.
Do trình độ còn non nên ta đã bị Hoàng nữ bắt quả tang vài lần và bị tịch thu hầu hết thu nhập, lấy đó làm cái cớ, ta bị đẩy lên tuyến đầu trong các phi vụ tham nhũng quy mô lớn do Hoàng nữ điều hành, khiến mạng sống lúc nào cũng ngàn cân treo sợi tóc.
Lúc Đại Hoàng tử huy động Bộ Tài chính đến điều tra, ta đã thực sự nghĩ rằng mình sẽ phải nhận án tử hình tại đó.
May mà ta không để lại bằng chứng nên mới giữ được cái mạng quèn này, chứ nếu không thì...
"Khà..."
Bây giờ nghĩ lại tình cảnh rùng rợn khi đó, ta vẫn bất giác phát ra một tiếng rên rỉ.
"Bố ơi?"
"Không có gì đâu con."
Khoảnh khắc định mở cửa phòng, con gái ta đã phản ứng lại tiếng rên rỉ từ phía sau.
Ta xua tay bảo không có gì, con gái ta nghiêng đầu khó hiểu nhưng khi cửa phòng mở ra, con bé liền chạy tót vào trong.
"Mấy đứa ơi!"
"Meo~"
"Cục tác!"
Nhìn thấy thú cưng của mình là mèo và gà, con gái ta bắt đầu bật cười khanh khách.
"Chị cũng chơi cùng không?"
"Không sao đâu con."
Dù đã khá thân thiết với con gái ta, nhưng có vẻ Elf vẫn thấy ngượng ngùng nên Selena nhìn Gà Koko rồi lắc đầu.
"Vậy ạ?"
Dù thoáng lộ vẻ tiếc nuối nhưng con bé lại nở nụ cười rạng rỡ và chạy ùa vào ôm mèo và Koko trong tiếng cười đùa vui vẻ.
"Cô có muốn ngồi không?"
"Tôi không sao."
Nhân tiện đi lấy ghế nên ta hỏi thử, nhưng sau khi từ chối, Selena đã đứng tựa nghiêng vào một góc tường.
"Are, em cũng ra chơi đi."
"Vâng!"
"Meo meo meo~!"
"Cục tác cục tác!"
Cây Gậy Sắt từ nãy đến giờ vẫn im lặng bề ngoài vừa được ném vào, mèo và Gà Koko lập tức hét lên thảm thiết rồi bắt đầu chạy trốn.
"Ch... Chị?!"
"Chơi với em nữáa!"
"Á á á!"
Con gái ta cũng giơ hai tay lên và hét lên thảm thiết rồi bắt đầu bỏ chạy trước cây Gậy Sắt đang lao tới.
"Để vậy có sao không ạ?"
"Trẻ con thì phải chạy nhảy đùa giỡn chứ."
"Không, nhưng dù nói vậy thì..."
Có lẽ do từng trải qua cảm giác bị Gậy Sắt đánh trong hình dạng đó nên Selena nhìn chằm chằm vào Gậy Sắt đang chạy loanh quanh trong phòng với ánh mắt kinh hoàng, nhưng ta không bận tâm.
Không, ngược lại, việc ánh mắt của Selena hướng về Gậy Sắt lại là một lợi ích ngoài dự tính.
"Meo... Meo meo meo~!"
Ta tóm lấy con mèo đang chạy trốn Gậy Sắt và nhấc nó lên.
Dù vừa bị ta tóm là con mèo giãy giụa và kêu la thảm thiết, nhưng khi nghe câu nói tiếp theo của ta, nó bắt đầu im bặt.
"Từ giờ hãy nghe cho kỹ. Sắp tới ta sẽ rời khỏi nơi này."
"Meo..."
"Đến lúc đó, mi có việc phải làm."
"Meo~" Trước lời thì thầm nhỏ nhẹ, con mèo vẫy đuôi và bắt đầu diễn vai một con mèo bình thường.
"Bây giờ ta sẽ giải thích kế hoạch."
Biến số duy nhất mà đám dũng giả không nắm rõ.
Tuy bị lu mờ trước hiệu ứng chấn động của Rồng làm thú cưng, nhưng con nhóc này cũng không phải thú cưng bình thường đâu!
Chính là quý tộc của tộc Thú nhân!
Và dù chưa đạt đến Kiếm Aura, nhưng nó là một con mèo có thể sử dụng Kiếm khí!
"Vì vậy, tuyến đường tẩu thoát của Elis sẽ giao cho mi."
"Meo~" Tuy ngáp dài ngoác miệng với dáng vẻ không khác gì một con mèo thực thụ, nhưng ánh mắt nó lại đang sáng rực rỡ hơn bất cứ lúc nào.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn