Chương 175: Chương 174. Ta đã làm gì cơ chứ (7)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~33 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 Hiiiing!
"Chạy đi, ngựa ơi!"
Dưới nhát roi chát chúa, con ngựa hí lên thảm thiết.
"Bố ơi, nhanh quá!"
Giọng nói như tiếng hét thất thanh của con gái rượu vang lên, nhưng cũng hết cách rồi.
Xe ngựa thì chậm. Tất nhiên là nhanh hơn người chạy bộ.
Nhưng đây là Vương thành, chúng có thể cưỡi danh mã đuổi theo ta bất cứ lúc nào.
Đối thủ là băng đảng của Giáo phái Tự nhiên.
Chẳng biết khi nào chúng mới nhận ra, nhưng cái đám dai như đỉa đó không đời nào lại không đuổi theo ta.
"Giờ thì mấy Giáo phái khác chắc cũng rượt theo Chủ nhân nhở?"
Nghe con điên Gậy sắt đang cười khúc khích khoái chí bên cạnh, ta đành gật đầu thừa nhận.
"Đúng vậy. Nhưng ta sợ Cổ Long hơn."
Thú thực thì Rồng, ta chỉ mới nghe đồn... à không, cũng từng bỏ 7 đồng bạc mua quả trứng rồi tận mắt thấy nó nở ra!
Nhưng đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy dấu vết chiến đấu của một kẻ được mệnh danh là Cổ Long.
À không, liệu có phải là chiến đấu không nhỉ? Nhìn thiệt hại thì khéo con rồng đó chỉ đánh tơi bời từ một phía cũng nên.
Những lúc thế này sủi bọt là thượng sách. À không, chắc kèo 100% là phải sủi!
"Chủ nhân, đằng kia có cái gì kìa?"
"Ở chốn rừng thiêng nước độc này á?"
Ta đã dùng kỹ thuật lái xe điêu luyện để bẻ lái chiếc xe ngựa lao thẳng vào khu rừng núi vốn dĩ xe ngựa không thể tiến vào.
Ta đang phải đánh cược rủi ro bánh xe gãy nát bất cứ lúc nào để cắm đầu chạy, thế quái nào lại có người ở đây?
"Hừm... Do ta nhìn nhầm sao... Trông bộ đồ ả đang mặc có vẻ đắt tiền thật đấy..."
"Chủ nhân nhìn chuẩn đấýy. Lại còn là bộ hầu gái xịn xò nữaaa!"
Trang phục của hầu gái Hoàng gia không giống thế này.
Khác với đám tỳ nữ đa phần là quý tộc, những hầu gái làm công việc chân tay đơn thuần chỉ là bình dân.
Cho dù có được đào tạo bài bản đến đâu, về cơ bản bọn họ cũng chẳng thể nào quen với việc mặc những bộ đồ lộng lẫy nhường ấy để sinh hoạt.
"Bơ đi mà chạy là tốt nhất nhỉ?"
"Với cái nết của Chủ nhân thì kiểu gì trong tình huống này cũng bị cuốn vào rắc rối cho xeem."
Dù hơi cay cú nhưng Gậy sắt nói chuẩn không cần chỉnh.
Thế nên ta định nhắm mắt làm ngơ mà phóng qua.
"Cái đó... hình như là ma pháp..."
Một tia sáng xanh lam lóe lên... và một bức tường băng dựng đứng ra chặn đường.
"Chậc..."
Một kẻ vừa mặc bộ đồ hầu gái lộng lẫy vừa xài được ma pháp thì trên đời này chắc đếm trên đầu ngón tay.
"Xin hãy giúp tôi. Tôi là tỳ nữ hầu cận của Công chúa Vera, tên tôi là Serel di Keinel."
Đang trong tình huống dầu sôi lửa bỏng mà ả vẫn cúi chào đúng chuẩn lễ nghi, đích thị là quý tộc rồi.
Chà, tỳ nữ. Lại còn là tỳ nữ hầu cận của Công chúa thì việc ả là một nữ quý tộc cấp cao cũng chẳng có gì lạ!
"Hiện tại Công chúa Vera đã bị Ác long Archetai bắt cóc rồi."
Ừ, ta biết thừa.
Tại ta vừa mới ở cùng với anh trai của cô Công chúa đó xong mà.
"Công chúa Vera..."
Ta chẳng thèm quan tâm mà ả cứ định thao thao bất tuyệt kể lể sự tình.
Vera duy nhất mà ta biết là tiệm kem Vera, và chỉ cần một tiệm đó là đủ rồi.
Thế nên, mau mau giải trừ cái bức tường băng kia đi để ta lấy Gậy sắt gõ cho ả một phát ngất xỉu rồi chuồ...
"Đằng kia!"
"Có chiếc xe ngựa ở đằng kia!"
* Bị tóm rồi hở?
* Chết tiệt!
Nghe thấy tiếng hô hoán vọng lại từ xa, ả hầu gái lập tức phản ứng!
"Ở đây ạ!"
"Cô Serel!"
"Quả không hổ danh là thầy của ngài Dũng sĩ!"
"Lời ngài Dũng sĩ bảo thầy ấy đang đi trước để bám theo dấu vết của Rồng hóa ra là sự thật!"
Cái mớ ngôn từ chó má gì thế này? Bám theo dấu vết? Ta á?
* Hình như Dũng sĩ giở trò rồi đâýy? Vừa mới tự hào khoe là thầy xong, giờ bảo thầy xách dép bỏ trốn thì cũng hơi nhụcc.
* Không ngờ cái thằng đần đó lại trở nên xảo quyệt đến mức này!
Chắc chắn nếu nó khai thật là ta sủi bọt thì bọn chúng đã chẳng cử người đi lùng sục thế này.
Vì bọn chúng phải tập trung toàn lực để đập rồng cơ mà!
Nhưng nếu nó bốc phét là ta đang truy vết rồng, cần cử người đi theo hỗ trợ khẩn cấp thì sao? Bọn chúng chẳng dốc toàn lực ra mà rượt theo à?
"Thầy ơi!"
Đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên vác Gậy sắt ra gõ u đầu hết đám này rồi bế con gái rượu sủi bọt tiếp không, thì thằng ranh Dũng sĩ hớn hở vẫy tay chạy rảo tới chỗ ta.
* Nào, Chủ nhân, tới giờ chốt kèo rồi đâýy. Một vương quốc cộng thêm tổ đội Dũng sĩ VS Con rồng sống dai 2 vạn năm! Lựa chọn của Chủ nhân là gìi?
* Ta chỉ muốn dẹp hết mẹ đi rồi bế con gái rượu tót sang đầu bên kia đại lục thôi?
Phía sau Dũng sĩ là hơn 100 tên lính.
Nhìn trang bị thì đúng chuẩn tinh binh sừng sỏ.
Mà không, xét theo trình độ của cái vương quốc này thì có vẻ bọn chúng đã lôi hết lực lượng mạnh nhất ra rồi.
"Ngài bảo đây là Dũng sĩ sao!"
"Đúng vậy, cô Serel. Đây chính là Dũng sĩ Ánh sáng Swin, người sẽ giải cứu Công chúa Vera!"
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, con ả mặc đồ hầu gái bên cạnh lại rơm rớm nước mắt bày tỏ lòng biết ơn.
"Đội ơn ngài... Đội ơn ngài Dũng sĩ... Và cũng vô cùng biết ơn thầy của ngài Dũng sĩ nữa ạ!"
Không, đừng có đội ơn ta.
Ta hoàn toàn đ... à nhầm, không hề có hứng thú cứu cái cô công chúa kem Vera đó đâu, thế nên làm ơn tha cho ta đi!
"Nào, có vẻ như chúng ta cũng đã tìm thấy nhân chứng rồi, vậy nên xin thầy hãy từ tốn cùng em về VƯƠNG. THÀNH. để nghe báo cáo chi tiết nhé, thưa thầy."
Thằng Dũng sĩ rặn ra một câu sặc mùi cay cú.
* Quạu rồi kìaa! Chủ nhân sủi bọt nên Dũng sĩ quạu rồìi!
* Không, nó mang mác Dũng sĩ nên mới bị giao mấy cái quest tàn bạo như đi săn Rồng, mắc mớ gì lại xả cục tức lên đầu ta!
* Giận cá chém thớt aà?
Đứa phải xả cục tức lúc này là ta mới đúng.
Ai cho phép nó dám lôi một người thầy đáng kính cao như Thái Sơn đi vào cái chốn săn Rồng nắm chắc 100% vé đăng xuất khỏi Trái Đất hả?
* Chắc tại thầy cao như Thái Sơn quá nên nó không phân biệt được đâýy? Thầy ngang hàng với bầu trời nên nó muốn tiễn thầy lên chầu trời luôn chớ gìì?
Chà chà... Ta lại không nghĩ sâu xa được tới mức đó.
Một người thầy cao như bầu trời nên muốn tiễn lên chầu trời luôn!
"Elis cũng đồng ý đi cùng rồi, nên chúng ta mau xuất phát thôi thưa thầy."
Cái thằng ranh con này, dám lôi tên con gái rượu của ta ra để khịa à?
* Dám cả gan lôi em gái thứ hai của ta ra đe dọa saoo! Chủ nhân, cứ nện nát bét hết lũ này rồi sủi bọtt đi!
Cả Gậy sắt - đứa luôn tự nhận con gái ta là em gái nó - có vẻ cũng bốc hỏa trước câu nói của thằng Dũng sĩ.
Đằng nào thì tham gia săn rồng cũng chầu ông bà cả lũ, thà ăn mấy gậy của Gậy sắt rồi nằm đo ván ở đây khéo còn...
"Được rồi. Đi tới Hoàng thất thôi."
"Dạ?"
Trước câu trả lời của ta, thằng Dũng sĩ lại là đứa đứng hình.
"Còn đứng thộn mặt ra đó làm gì! Công chúa Kem... à nhầm! Công chúa Vera đã bị con Ác long xấu xa bắt cóc rồi, chúng ta làm gì có thời gian mà nhởn nhơ ở đây nữa!"
"V... Vâng..."
Thấy ta dõng dạc hô hào, thằng Dũng sĩ có vẻ sốc ngang.
* Cuối cùng Chủ nhân cũng điên thật rồii! Tự vác xác chui đầu vào bãi săn Rồng saoo!
* Không, đây là cơ hội vàng! Ta có thể tiện tay chôn sống thằng ranh Dũng sĩ ngay tại đây!
* Kh-Không lẽ nàoo?
* Chuẩn... Mượn đao giết người! Ta sẽ nhiệt tình buff cho Dũng sĩ... để nó solo 1vs1 với Rồng!
* Con người mà đi solo 1vs1 với Rồng áa? Chuyện đó khả thi saoo?
* Bất khả thi nên ta mới xúi nó làm chứ. Cơ mà nó là Dũng sĩ của Giáo phái Tự nhiên, một cái hệ phái chuyên buff sinh tồn mà, nếu ăn may thì chắc nó vẫn lết xác bỏ trốn được.
* Nếu ăn mayy. Thực sự phải cực kỳ ăn may cơờ! Bình thường thì ngỏm củ tỏi chắc rồii! Tà ác quá đi Chủ nhânn! Đồ phản diệnn!
* Sai, là cựu phản diện!
Ít nhất thì trong lúc nó bận ăn hành với Rồng, ta dư sức cúp đuôi chạy trốn.
Nhỡ nó có tèo thì cũng đâu phải lỗi của ta. Đúng không, Thần Tự nhiên?
"Không còn thời gian nữa! Đối thủ là Ác long! Hãy nghĩ đến Công chúa đang phải co rúm sợ hãi ngay lúc này xem!"
"Dù đối thủ là Rồng, ngài ấy vẫn đặt sự an nguy của Công chúa lên hàng đầu..."
"Quả không hổ danh là khí phách của một người thầy đào tạo ra Dũng sĩ!"
"Chính nhờ được thọ giáo từ một người như vậy, Dũng sĩ Ánh sáng mới có thể lập nên bao chiến công hiển hách!"
* Á á á! Tụi nó đang lải nhải cái quái gì vậyy! Toàn mấy lời bốc phét không hề ăn nhập gì với Chủ nhân luônn! Mấy đứa ơii tụi bây bị lừa rồii! Tất cả đang bị dắt mũi đấyy!
Nghe mấy tên hiệp sĩ và binh lính xung quanh xì xầm ca tụng, Gậy sắt bắt đầu gào thét cạn lời.
Và thằng Dũng sĩ cũng đang trân trân nhìn ta với cái bản mặt thèm gào thét hệt như Gậy sắt, nhưng vì ánh nhìn của bàn dân thiên hạ nên đành phải cắn răng nín nhịn.
Khẩu hình miệng nhép nhép của nó hình như đang muốn nói: [Rốt cuộc thầy đang bày ra cái trò điên rồ gì thế hả?!] Tất cả mớ bòng bong này đều do mày tự chuốc lấy cả thôi con ạ.
Ai bảo mày không chịu ngoan ngoãn thả ta đi trong êm đẹp cơ chứ.
"Đệ tử của ta bảo phải nhanh chóng chấn chỉnh đội hình rồi quay về Vương thành ngay lập tức! Mọi người mau khẩn trương lên!"
"Là lệnh của ngài Dũng sĩ! Nhanh chân lên!"
Ả tỳ nữ mặc đồ hầu gái của Công chúa được nhét vào xe ngựa của ta, còn đám lính thì lục đục nhảy lên ngựa của bọn chúng.
"Còn đứng đực ra đó làm gì? Chẳng phải nhóc vừa bảo phải mau chóng về Vương thành sao."
Trước khi bước lên xe ngựa, ta ném cho thằng Dũng sĩ - kẻ vẫn đang thẫn thờ nhìn ta - một nụ cười ngập tràn sự chế giễu.
"Nào, tất cả mọi người ở đây đều đang hướng mắt về nhóc và chờ đợi đấy. Mau xuất phát thôi chứ?"
Giờ thì, thứ chờ đợi nhóc ở phía trước...
Sẽ là một chuyến solo săn Rồng đi vào huyền thoại theo bất cứ nghĩa nào đi chăng nữa!
#4 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của một cô con gái.
Sự rung lắc cồng cộc của chiếc xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại.
"Ư ưm..."
Tôi vội vã nhảy xuống khỏi xe ngựa, cố gắng làm dịu đi cái dạ dày đang nôn nao.
"Say xe hảá? Để chị vuốt lưng cho cưng nhaá?"
"A, không cần đâu!"
Nhìn thấy bộ dạng của tôi, chị hai tiến lại gần, nở một nụ cười tươi rói và thốt ra một câu đáng sợ kinh hoàng.
"Chậc."
"Chị đừng có tỏ vẻ tiếc nuối như thế!"
Tôi vừa cảnh giác liếc nhìn bà chị đang tặc lưỡi lùi lại, vừa tự vuốt ngực cho xuôi khí.
Dạo gần đây cảm giác như tôi phải ngồi trên xe ngựa cả ngày trời vậy.
Ngủ trên xe ngựa, thức dậy trên xe ngựa, bước xuống xe rồi lại chui tọt vào xe ngựa...
Vì nhà đã bị thiêu rụi nên chiếc xe ngựa này nghiễm nhiên trở thành ngôi nhà di động của chúng tôi.
"R-Ra là vì thế nên bố mới bảo việc sở hữu một ngôi nhà quan trọng đến nhường nào..."
Hồi bố bảo sẽ trích một phần tiền tiêu vặt của tôi để dành dụm mua nhà cho tôi sau này, tôi đã hơi thất vọng một chút.
Không ngờ có một mái nhà lại quan trọng đến thế!
Lời bố dạy "Ra khỏi nhà là bão táp mưa sa" quả nhiên không sai một ly!
"Mình phải ngoan ngoãn nghe lời bố mới được."
Sau khi dạ dày đã êm êm một chút, tôi ôm lấy Misha và KoKo rồi lạch bạch chạy theo sau lưng bố.
"Bố ơi!"
"Elis!"
Vì đang ôm cả Misha lẫn KoKo nên tôi rúc vào lòng bố một cách hết sức cẩn thận.
Cảm giác lâu lắm rồi mới được ôm bố.
Mới dạo trước tôi còn được ôm bố đều đặn sáng, trưa, chiều, tối cơ mà!
"Bố à, dạo này bố hơi lơ là con rồi đấy nhé!"
Tôi nằm gọn trong vòng tay bố, khẽ làm nũng một chút.
"Bố xin lỗi con gái. Dạo này cứ bị cái tên Dũng sĩ rách việc kia bám đuôi mãi."
"Tên Dũng sĩ xấu xa!"
Tôi cứ đinh ninh Dũng sĩ phải là một người vô cùng ngầu lòi và tốt bụng, ai dè lại là một kẻ xấu xa chuyên đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác như thế này!
"Bố ơi, mình còn phải đi chung với Dũng sĩ đến bao giờ nữa ạ?"
Kể từ ngày Dũng sĩ xuất hiện, cuộc sống của chúng tôi chỉ xoay quanh việc di chuyển bằng xe ngựa.
Tôi biết anh ta từng là đệ tử của bố và đã cống hiến rất nhiều vì hòa bình thế giới.
Nhưng bố đã từng dạy.
Dân đen thì cứ an phận sống cuộc đời của dân đen thôi!
Gia đình cực kỳ bình thường (?) của chúng tôi chính là tầng lớp dân đen đưới đáy xã hội.
Thế nên chúng tôi tuyệt đối không được phép dây dưa với một Dũng sĩ cục súc như vậy!
Phàm là Hoàng tộc, Vương tộc, rồi thì Quý tộc cấp cao cùng đám con rơi con rớt của bọn họ!
Cả những kẻ mang vẻ mặt sặc mùi quá khứ bi đát và Dũng sĩ, tuyệt đối không bao giờ được phép lại gần! Rõ ràng bố đã dặn đi dặn lại như thế cơ mà!
Vậy mà giờ chính bố lại đang đèo bòng Dũng sĩ đi rong ruổi khắp nơi!
Đã thế, nghe lỏm thì hình như họ đang bàn mưu tính kế để đi đánh Rồng nữa chứ.
Rồng đáng yêu biết bao nhiêu!
Cứ nhìn bé KoKo nhà chúng tôi là đủ hiểu rồi!
Cho dù có tồn tại một con rồng xấu xa mang cái tên na ná tên chị hai đi chăng nữa, thì chỉ cần mắng mỏ dạy dỗ một trận là nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi.
Hoặc là để chị hai gõ đầu cho một trận đòn nhẹ (?) thì kiểu gì nó cũng răm rắp phục tùng.
"Bố xin lỗi. Nhưng chỉ cần ráng thêm một chút nữa thôi, chúng ta sẽ lại được tự do tự tại trồng trọt như ngày xưa."
"Thật ạ?"
Tôi ngước nhìn bố bằng đôi mắt lấp lánh như sao trời.
Làm nông vui lắm.
Dù công việc có cực nhọc và vất vả đến đâu, nhưng chỉ cần được cày cuốc cùng bố thì lúc nào cũng tràn ngập niềm vui!
Và cái cảm giác sung sướng tột độ khi những mầm non do chính tay mình chăm bẵm lớn lên khỏe mạnh, rồi hóa thành những món ăn thơm ngon chễm chệ trên bàn tiệc!
Đó là một thứ khoái cảm gây nghiện mà chỉ những người nông dân thực thụ mới có thể thấu hiểu.
"Đúng vậy, thế nên con gái cưng của bố ráng kiên nhẫn chờ thêm chút nữa nhé?"
"Vâng ạ!"
"Giỏi lắm. Ngoan, ngoan."
Tôi đã thưởng thức đủ thứ của ngon vật lạ trong Vương thành để chờ bố quay lại.
Tôi gập từng ngón tay để đếm ngược từng ngày, từng ngày trôi qua.
Và khi 10 ngón tay không còn đủ để đếm nữa, một tin đồn chấn động bắt đầu lan truyền khắp Vương thành.
Rằng ngài Dũng sĩ quả cảm đã lên đường đi săn Rồng!
#5 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của một Dũng sĩ nào đó.
Rốt cuộc mọi chuyện đã sai ở khâu nào cơ chứ.
"Ngài Dũng sĩ vạn tuế!"
"Cầu mong thần linh ban phước cho Dũng sĩ Ánh sáng, ngài Swin!"
Tôi rảo bước tiến lên phía trước giữa những tiếng hò reo cổ vũ nồng nhiệt của dân chúng.
"Ngài ấy định một mình chiến đấu với con Ác long Archetai đó sao!"
"Khắp cả đại lục, à không, kể cả trong lịch sử các đời Dũng sĩ cũng chưa từng có ai sở hữu lòng quả cảm ngút trời đến nhường này!"
"Ngài ấy đích thị là tấm gương sáng chói cho mọi Dũng sĩ noi theo!"
Từ lúc đặt chân đến Vương thành, sau khi bị cuốn vào đủ thứ rắc rối rồi chợt bừng tỉnh, tôi bàng hoàng nhận ra cái tin đồn tôi sẽ đi solo săn rồng đã lan truyền rộng rãi khắp cả nước.
"Vị anh hùng vĩ đại, Dũng sĩ Ánh sáng ngài Swin đang xuất chinh!"
"Quốc vương Bệ hạ vạn tuế! Dũng sĩ Ánh sáng ngài Swin vạn tuế!"
Dưới tiếng tung hô của chính vị Quốc vương đích thân cúi mình bày tỏ lòng kính trọng, tôi đành ngậm đắng nuốt cay lôi tổ đội của mình hướng thẳng đến cái hang ổ tạm thời của Ác long Archetai để... một mình solo với rồng.
... Thế quái nào mọi chuyện lại ra nông nỗi này?!
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn