Chương 163: Chương 162. Câu chuyện của những người khác (3)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 #5 Nỗi lòng của họ: Một vị Tư tế nào đó.
Thần linh.
Đó là danh xưng để chỉ những tồn tại chịu trách nhiệm quản lý thế giới này, dưới trướng hai vị Sáng thế chủ đã tạo ra trời đất.
Bằng quyền năng của mình, họ duy trì sự cân bằng và giữ cho thế giới tiếp tục vận hành.
Lấy một ví dụ tiêu biểu, đó là những tồn tại đến từ chiều không gian khác.
Khi những vị Thần ngoại lai hay Đại Ác ma lập khế ước với Triệu hồi sư để giáng lâm xuống thế giới này, chúng không thể sử dụng toàn bộ sức mạnh nguyên bản. Đó là bởi vì chư Thần của thế giới này đã áp chế sức mạnh đó để duy trì cán cân cân bằng.
Thoạt nhìn, họ có vẻ là những vị Thần rất chính nghĩa.
Nhưng họ cũng có cá tính và đặc điểm riêng biệt của mình.
Thần Mùa Xuân và Thần Mùa Thu là chị em ruột, tính tình vô cùng ôn hòa.
Tuy nhiên, vì được nhào nặn từ bàn tay của hai vị Sáng thế chủ khác nhau nên mối quan hệ giữa họ lại chẳng tốt đẹp gì.
Dù được đánh giá là những vị thần có bản tính hiền lành nhất, nhưng người ta tương truyền rằng cứ mỗi khi hai người họ chạm mặt là một cuộc chiến kinh thiên động địa lại nổ ra.
Chính vì để can ngăn bọn họ, Thần Mùa Hè và Thần Mùa Đông mới phải đứng xen vào giữa Thần Mùa Xuân và Thần Mùa Thu, từ đó tạo ra vòng tuần hoàn bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông như hiện tại.
Ngược lại, Thần Mùa Hè và Thần Mùa Đông mang hai thuộc tính hoàn toàn trái ngược nhau và nổi tiếng là có tính khí cục cằn, nhưng nghe nói họ chỉ phớt lờ đối phương chứ tuyệt nhiên không bao giờ động tay động chân.
Giống như vậy, chư Thần mỗi người một tính, cách hành xử cũng khác nhau một trời một vực.
Trong số đó, vị thần mà tôi đang phụng sự – Thần Tự nhiên – nổi tiếng là người có nhân cách, à không, là vị thần có "thần cách" tuyệt vời nhất trong số vô vàn Thần linh.
Người luôn trân trọng tín đồ hơn bất cứ ai, và là một tồn tại yêu chuộng hòa bình của thế giới.
Hơn nữa, là người có thể trực tiếp lắng nghe giọng nói của Người, tôi hiểu rõ Thần Tự nhiên yêu thương chúng tôi đến nhường nào.
Thế nhưng, một vị Thần như vậy lại...
[Này, mẹ kiếp. Bám dính lấy cái đám kia cho ta. Bằng mọi giá!] Người vừa ban xuống một Thần Dụ với nội dung như vậy.
Ban đầu, tôi còn tưởng mình dính phải lời nguyền nào đó.
Lúc đó cũng có sự hiện diện của Ma tộc, nên tôi cứ ngỡ mình bị trúng tà thuật và nghe nhầm thành giọng nói của ác ma.
Nhưng một lát sau.
[Nghe ta nói không hả? Không phải ảo giác đâu, là ta đang nói thật đấy! Nghe cho kỹ đây! Bắt buộc phải bám đuôi đôi nam nữ đó. Không được rời mắt dù chỉ một giây, phải đích thân dùng mắt mà giám sát bọn chúng! Đây là Thần Dụ đấy! Là Thần Dụ nghe chưa!] Khi tôi còn đang ngơ ngác, những lời Thần Dụ xen lẫn đủ loại ngôn từ chửi thề tiếp tục dội thẳng vào đầu.
Liệu đây có đúng là Thần Tự nhiên mà tôi luôn tôn kính bấy lâu nay không?
Hay là tôi đang bị ác ma đùa giỡn đây?
[Khụ... Bình tĩnh nào, Heal. Tại ta quá kích động nên mới vô tình ban thử thách cho ngươi. Ta xin lỗi.] Nhờ giọng nói ôn hòa quen thuộc vang lên, tôi mới có thể trấn an cõi lòng.
Sau đó, tôi đã truyền đạt lại y nguyên lời dạy của Thần cho ngài Dũng sĩ.
"Đây là Thần Dụ yêu cầu chúng ta phải duy trì cuộc gặp gỡ này. Bắt buộc phải bám theo họ. Phải làm vậy, thưa ngài Dũng sĩ!"
Và rồi tôi bị từ chối phũ phàng.
Tôi đã cố gắng thuyết phục theo cách của mình, nhưng vẫn bị gạt đi không thương tiếc.
Sau đó.
[À, chờ chút. Nó là Dũng sĩ do đích thân ta chọn cơ mà! Sao nó dám không nghe lời ta hả?!] [Chuyện này nghiêm trọng đến mức nào chứ?] [Vậy thì chúng ta cũng chơi tới bến luôn. Đại Thần Dụ, Đại Thần Dụ!] Đại Thần Dụ?
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy từ này.
[Tuyệt vời, kết thúc cuộc họp. Đại Thần Dụ là Thần Dụ được ban xuống sau khi chư thần thống nhất ý kiến. Và lần này, không chỉ có Thần của nhân loại mà cả các vị Thần của Ma tộc cũng nhúng tay vào!] [Chuyển lời lại cho Dũng sĩ nghe cho rõ đây. Nếu không chịu bám theo, thì coi như nó đang tuyên chiến với toàn bộ Thần linh tồn tại trên thế giới này!] Thành thật mà nói, tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tại sao Thần Tự nhiên, người luôn khoan dung và nhân từ, lại trở nên bạo lực thế này?
[Thần linh thông tỏ vạn vật trên thế giới. Nhưng cũng có những tồn tại ngoại lệ. Chúng ta gọi đó là 'Điểm kỳ dị'.] [Và trong số đó, thứ kia là cái Điểm kỳ dị tồi tệ và ác ôn nhất. Đã không thể xác nhận danh tính, lại còn không cho bất cứ ai đụng vào, cực kỳ phiền phức.] [Nhưng, với đôi mắt của Dũng sĩ và Thánh nữ được chính Thần linh đích thân lựa chọn thì lại là ngoại lệ, chúng ta có thể mượn tầm nhìn để theo dõi được.] [Vì hòa bình thế giới! Vì hòa bình thế giới, nhất định phải tóm chặt lấy đôi nam nữ đó!] Chính Thần Tự nhiên đã đích thân tuyên bố rằng đây là vì hòa bình thế giới.
Là bề tôi của Người, tôi không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục đi thuyết phục Dũng sĩ.
Thế nhưng 10 phút sau, trải qua đủ loại đe dọa và thuyết phục để làm xoay chuyển tâm trí của Dũng sĩ...
"Ừ, vẫn là không được đâu."
[Cái thằng khốn kiếp này?] Ngài Dũng sĩ vẫn kiên quyết từ chối, và Thần Tự nhiên thì nổi trận lôi đình.
[Tại sao ta lại chọn cái thằng rẻ rách này làm Dũng sĩ cơ chứ!] Những tràng chửi rủa theo sau đó là những ngôn từ mà tôi thực sự không muốn lưu lại trong ký ức chút nào.
Bởi vì nếu nhớ lại chúng, tôi có cảm giác một thứ gì đó thiêng liêng và quý giá bên trong mình sẽ vỡ vụn mất.
[Phải làm nó đổi ý trước khi nó kịp bỏ trốn!] Có lẽ số lần tôi nhận Thần Dụ trong ngày hôm nay còn nhiều hơn cả tổng số lần trong suốt cả năm qua gộp lại.
"Thưa ngài Dũng sĩ, rốt cuộc lý do ngài không thể bám theo họ là gì vậy?"
"Vì cái gậy sắt đó."
"Dạ?"
Là do tôi có vấn đề, hay là hôm nay mọi thứ xung quanh tôi đều bất thường?
Ngay cả Thần linh cũng tuôn ra những lời lẽ khó hiểu, thế mà giờ đến cả ngài Dũng sĩ cũng bắt đầu thốt ra những lời vô lý.
"Bị nện bằng gậy gỗ thôi đã đau thấu trời rồi, bây giờ lại còn là gậy sắt nữa. Không được đâu. Nếu không biến mất khỏi tầm mắt ổng thì thể nào cũng bị tẩm quất bằng gậy sắt cho mà xem."
"Ngài Dũng sĩ! Ngài có đang nghe tôi nói không vậy? Đây là ý chí của toàn bộ chư Thần đấy. Chỉ vì cái gậy sắt quèn đó mà...!"
"Cái gậy sắt quèn? Cậu đã bao giờ bị nó phang chưa? Đã bị nện chưa hả! Trời đất ơi, cậu không biết nó thấu xương đến mức nào đâu! Không, cái cảm giác đó vốn không thể dùng từ 'đau đớn' để diễn tả được!"
Nhìn ngài Dũng sĩ lao tới với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, tôi bỗng chốc cứng họng không thốt nên lời.
Từ ngàn xưa, Dũng sĩ là tồn tại thế nào?
Là người biết hy sinh bản thân vì thế giới.
Là kẻ dám thách thức những điều bất khả thi.
Là người vượt qua giới hạn của nhân loại.
Chỉ duy nhất vì hòa bình của thế giới, kẻ thực thi tất cả những điều đó mới được xưng tụng là Dũng sĩ.
Thế mà ngài ấy lại trưng ra cái vẻ mặt nghiêm trọng đó chỉ vì sợ bị ăn đòn sao!
"Thưa ngài Dũng sĩ. Ngài có ý thức được bản thân mình là một Dũng sĩ không vậy?"
"Trời ạ, Heal. Cậu thốt ra được mấy lời đó là do cậu chưa bị nện bao giờ thôi, hiểu không?"
"Ngài Dũng sĩ!"
Trước những lời ngụy biện dai dẳng của ngài Dũng sĩ, tôi rốt cuộc cũng nổi điên.
Dù có Thần Tự nhiên chỉ thị đi chăng nữa, tôi cũng không ngờ một người mang danh Dũng sĩ lại thiếu trách nhiệm đến mức này.
"Không, cái đó... Thôi bỏ đi. Có nói cũng chẳng ích gì. Heal, cậu thử chịu đòn đúng 5 phút thôi."
"Dạ?"
"Chỉ cần cậu chịu đòn nổi 5 phút, tớ sẽ dùng mọi thủ đoạn để đồng hành cùng họ."
"Thật chứ?"
Nhìn cái gật đầu của ngài Dũng sĩ, tôi thở dài một hơi.
Thần Tự nhiên cũng đang ban Thần Dụ để cổ vũ tôi.
Là một người phụng sự Thần linh, lời của Thần chính là chân lý.
Tôi bước lên phía trước ngài Dũng sĩ, tự tin đứng trước mặt tồn tại mà Thần linh gọi là 'Điểm kỳ dị', cũng chính là người thầy cũ của Dũng sĩ, và dõng dạc tuyên bố:
"Xin hãy nện tôi đi!"
Và một lúc sau.
"Lạy Thần Tự Nhiên, xin ngài cứu mạng với!"
[Vì hòa bình thế giới! Hòa bình thế giới! Ráng chịu đựng thêm chút nữa đi!]
"Thần không chịu nổi nữaaa!"
Tôi đã lỡ khắc sâu một nỗi đau đớn không thể nào quên vào cơ thể mình mất rồi.
#6 Nỗi lòng của họ: Kẻ chạy trốn nào đó.
Ở kiếp trước, có rất nhiều khái niệm được gọi là Thần linh, nhưng tôi chưa bao giờ thấy một vị Thần nào thực sự hiển linh trước mắt mình.
Chính vì thế, triết gia người Đức, Nietzsche, mới có thể dõng dạc tuyên bố rằng: 'Thần đã chết!'.
Nhưng thế giới này thì khác, sự tồn tại của Thần linh là rành rành ngay trước mắt.
Chỉ cần dám mở miệng hô 'Thần đã chết', thì thế giới này hoàn toàn có thể cho bạn đăng xuất ngay lập tức vì tội báng bổ Thần linh.
Những người có đức tin sống quần tụ tại các đền thờ, và cũng có những Tư tế, Tu sĩ nuôi dưỡng đức tin để thi triển phép màu.
Họ mượn sức mạnh của Thần linh để ban phát phép thuật.
Phục hồi cho những người bị thương hoặc ốm đau, chữa trị cho những người dính lời nguyền, và phân phát lương thực cho người nghèo.
Tất cả các tu sĩ tôi từng gặp ở Hoàng thất đều như vậy.
Tất cả đều chân thành, tận tụy và là những con người ngay thẳng.
Thực ra thì cũng dễ hiểu thôi.
Sẽ chẳng thể nào tìm ra một vị tu sĩ tha hóa như trong những cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc ngày xưa, hay trong những câu chuyện thời Trung cổ đâu.
Ở thế giới này, Thần linh hoạt động cực kỳ năng nổ.
Lúc nào rảnh rỗi thì ban Thần Dụ, còn thấy có chuyện gì hơi lớn một chút là lập tức mượn xác tín đồ để giáng lâm xuống trần.
Trong một thế giới mà Thần linh đi lại nhan nhản như vậy, làm gì có kẻ nào dám mượn danh Thần để lừa đảo, trục lợi cá nhân chứ?
Ăn thiên phạt ngay. À không, trước đó thì toàn bộ Thần lực sẽ bị tước sạch, rớt xuống cái đáy xã hội đến mức không còn xứng đáng gọi là Tư tế nữa.
Thế nên, tất cả Tư tế tồn tại trên thế giới này đều là những con người chuẩn mực.
Vậy mà, cái tồn tại đã giáng cho tôi một cú sốc đi ngược lại hoàn toàn với suy nghĩ đó... chính là High Elf, kẻ được coi là Tư tế của tộc Elf.
Đúng là lũ điên.
Cái cảnh ả ta bất thình lình lao tới và sủa mấy câu kiểu "gặp được định mệnh đời mình" đúng là hiện thân của sự kinh hoàng.
Rốt cuộc ả dựa vào cái niềm tin chết tiệt nào mà dám làm loạn lên đòi bám theo tôi chứ.
Cái điệu bộ gào thét 'Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại nhau! Vì đó là định mệnh mà!' trong khi bị lũ Elf khác lôi xềnh xệch về cây Thế giới, đến tận bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thấy nổi da gà.
May mắn thay, khác với những Tư tế thờ phụng các vị Thần khác, thứ mà tộc Elf tôn thờ là Cây Thế Giới.
Cây Thế Giới là một thánh vật do Nữ thần Từ bi và Cống hiến tạo ra để ban phước cho vùng đất này.
Nhiệm vụ của các High Elf là cầu nguyện, mong chờ ngày Nữ thần Từ bi và Cống hiến – người đã hy sinh bản thân để phong ấn Ác thần – được hồi sinh.
Đúng vậy.
High Elf là tu sĩ, nhưng họ lại đang tôn thờ một vị Thần hiện không còn tồn tại.
Vì thế, cho dù có một Tư tế không đủ tư cách xuất hiện, cũng chẳng có cách nào để mà biết được!
Chỉ cần sinh ra là High Elf thì nghiễm nhiên sẽ trở thành Thần quan.
Cho dù cái con Thần quan đó có làm ra cái trò điên rồ là tự ý bẻ gãy nhành Cây Thế Giới – thánh vật của Thần linh – rồi ship thẳng đến tay người khác đi chăng nữa, thì cũng làm quái gì có vị Thần nào đứng ra trừng phạt ả!
Nên việc con ả Thần quan đó dù có làm ba cái trò khùng điên thì cũng dễ hiểu thôi! Nhưng mà!
"Xin hãy nện tôi đi!"
Cái thằng ranh này là thể loại gì đây?
* Chủ nhân, tên này có sở thích biến thái đúng không taá?
Đang vuốt ve cô con gái đã khóc mệt rồi ngủ thiếp đi, tôi và Gậy sắt đồng loạt phán quyết cái tên Tư tế đột nhiên xuất hiện này là một tên khổ dâm. Tóm lại là một tên biến thái.
"Thay vào đó, nếu tôi trụ được 5 phút... Xin hãy đồng hành cùng chúng tôi trong chuyến hành trình này."
À, ra là vậy. Hồi nãy thằng học trò cũ làm ầm ĩ lên bảo là có Thần Dụ giáng xuống mà.
Khác với thằng nhóc học trò bị tôi nạt cho một câu "không muốn ăn đòn thì cút" là xách dép cút ngay tắp lự, tên Tư tế này có vẻ vẫn còn lưu luyến lắm.
"Được thôi."
Dù sao thì cũng chẳng trụ nổi 1 phút đâu.
Chỉ cần ra tay hơi mạnh một chút là khiến hắn tự động bỏ cuộc luôn cho xong.
"Vậy, ta bắt đầu đây."
Trong cái tình cảnh chưa biết chuyện quái gì sẽ xảy ra với cục cưng nhà mình, tôi phải tiết kiệm Ma lực.
Hơn nữa đối thủ chỉ là một Tư tế.
Không phải là Tư tế chiến đấu kiểu Paladin, mà chỉ là Tư tế hạng bét thông thường.
Nhìn qua là thấy cái vẻ mặt chỉ biết làm cái bình máu di động buff dạo rồi.
Tẩm quất nhẹ nhàng một gậy là đăng xuất khỏi sàn đấu ngay.
Sau đó chắc chắn hắn sẽ phải khóc lóc van xin tha mạng thôi.
"Ta bắt đầu nhé."
"Vâng!"
Ngay khoảnh khắc hắn ta gật đầu với khuôn mặt bi tráng, tôi vung gậy nện thẳng xuống.
Keng!
"Á á á á á á á á á!"
Cùng với tiếng kim loại lanh lảnh trong trẻo, cái loại tiếng hét quen thuộc mà tôi vẫn thường nghe lại vang lên.
* Thích quá đi luôòn!
* Tấu nhạc lên nàòo!
Vài giờ trước, dù có vả lũ Ma tộc thừa sống thiếu chết, nhưng đó cũng chỉ là hành động trút giận do tôi bị cơn thịnh nộ lấn át.
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại lẩm nhẩm hát theo nhịp điệu của Gậy sắt, và tên Tư tế cũng bắt đầu cất cao giọng ca của mình.
Nếu phải đặt tên, thì chắc đó là một bài hát mang âm hưởng của sự gào thét trong tuyệt vọng và đau đớn.
"Ô kìa?"
Cứ thế, trong lúc tôi vung gậy sắt đều tay theo tiếng gào 'Lạy Thần linh ơi!', 'Làm ơn dừng lại!', tôi chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Trôi qua bao lâu rồi nhỉ?"
Lạ thật. Dù biết người vung gậy thường có cảm giác thời gian trôi qua nhanh hơn, nhưng tôi vẫn thấy hình như đã qua quá nhiều thời gian rồi.
Tay vẫn tiếp tục vung gậy, tôi quay đầu sang phải và thấy thằng học trò Dũng sĩ đang nhìn tên Tư tế bằng khuôn mặt sốc toàn tập.
Quay sang trái, lại thấy ông già nhà hàng xóm đang nhìn tên Tư tế với ánh mắt đầy kính trọng.
"Đã... 5... phút... rồi... ạ."
Bịch.
Nhìn tên Tư tế đổ gục xuống sàn, đến cả tôi cũng phải giật mình.
* Ta, ta mà lại thua ưỡ!?
Và trong số những người ở đây, có lẽ Gậy sắt là kẻ chịu đả kích tinh thần nặng nề nhất.
* Gì vậy Chủ nhân, Chủ nhân? Tên này là cái quái gì thế?!
* Là gì á, là một tên cuồng tín bị tẩy não bởi đức tin chứ sao.
* Làm sao có thể?! Cựu học trò cộng thêm tên cuồng tín với con Elf không rõ lai lịch! Theo lời Chủ nhân thì Elf là lũ điên rồ mà!
* Chà, chính xác thì ả ta là High Elf.
* Thế giờ tính saòo? Phải đi du lịch cùng bọn chúng thật aà? Thật áá?
Gậy sắt tuôn ra một tràng âm thanh uốn éo liên tục, có vẻ hơi hoảng loạn.
Đồng hành cùng Dũng sĩ đi du lịch á.
Đúng là một chuyến đi tìm đường chết tuyệt vời.
Đương nhiên là...
* Đi cái gì mà đi? Đương nhiên là nửa đêm xách dép chuồn êm rồi!
* Quả nhiên là Chủ nhân của em đâýy!
#7 Nỗi lòng của họ: Một vị Dũng sĩ nào đó.
"... xác suất ông ấy nói câu 'đương nhiên là nửa đêm chuồn êm' là 60%."
"Cậu đoán chuẩn đấy."
Một góc trong cỗ xe ngựa chở hàng lúc rạng sáng.
Chúng tôi chui rúc vào khoảng trống ngập tràn đủ loại hành lý, cắn răng chịu đựng những trận rung lắc xóc nảy của cỗ xe.
"Ngài Dũng sĩ, chúng ta thực sự phải đi theo cách này sao?"
"Chuyện đó, đừng hỏi tớ, cô đi mà hỏi Heal và Thần Tự Nhiên ấy."
Dù Serena nhăn nhó phàn nàn nhưng cũng đành chịu thôi.
Giáo quan là bậc thầy bỏ trốn.
Đến cả cái Đế quốc vĩ đại kia còn chẳng thể dễ dàng tóm được ông ấy cơ mà.
Cách duy nhất để đồng hành cùng một nhân vật cộm cán như vậy.
"Dự đoán trước lộ trình tẩu thoát, và bám theo bằng mọi giá!"
Với tư cách là một Dũng sĩ, vì mục tiêu cứu rỗi thế giới này.
Tôi bắt đầu cắm đầu cắm cổ bám theo cái bóng của Giáo quan bằng toàn bộ sức lực của mình.
— Chuyên mục Trans trải lòng: cụ thể là Heal ừa thì quả tên lại vừa có thể dịch là Heal vừa là Hill đã đành, còn thêm cả tác giả giấu luôn giới tính nữa chứ, toii hong biết đâu mà lần: V —

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn