Chương 167: Chương 166. Ngoại truyện - Ký ức của một Hoàng nữ (15)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 #19 Nỗi lòng của họ: Câu chuyện của một ác nhân.
"Ư hừm..."
Nhìn tờ giấy trắng tinh trước mặt, ta chỉ biết buông một tiếng rên rỉ não nề.
Trông thì giống một bức thư bình thường, nhưng thực chất đây là mật thư được viết bằng ám hiệu của tổ chức.
Khác với phần đầu đầy ắp những lời khen ngợi có cánh dành cho ta, phần sau của bức thư lại miệt mài liệt kê chi tiết những hậu quả thảm khốc sẽ xảy ra nếu ta dám phản bội tổ chức.
Tóm gọn lại thì là kiểu: 'Đừng có hòng mơ đến chuyện sống sót trên lục địa này'.
'Ta ghét bị kéo aggro thế này lắm...'
Trong số các gián điệp đang hoạt động cho tổ chức, quả thật có tồn tại những kẻ mang tước hiệu quý tộc.
Thế nhưng, đa phần bọn họ đều là những người đã bí mật hoạt động từ thuở sơ khai của tổ chức, hoặc nhờ sự hậu thuẫn của tổ chức mà mua được tước vị để ngoi lên.
Chuyện đột ngột được phong tước như ta gần như là tiền lệ chưa từng có trong lịch sử tổ chức.
Hiển nhiên rồi, việc được ban tước hiệu quý tộc đồng nghĩa với việc kẻ đó đã cống hiến những công lao to lớn cho Đế quốc.
Mà mục đích của tổ chức phản diện Howling là gì?
Chẳng phải mục tiêu tối thượng là lật đổ Đế quốc và giành lại vinh quang đã mất hay sao?
Dù có là thâm nhập làm nội gián đi chăng nữa, tổ chức cũng tuyệt đối không bao giờ làm ra những hành động mang tính chất giúp đỡ Đế quốc.
Thế nhưng ta lại trót làm một việc cực kỳ, cực kỳ có lợi cho Đế quốc mất rồi!
Đến mức mà mấy tên thiên tài kiêu ngạo kia còn phải hết lời ca tụng đó là 'phát kiến lịch sử vĩ đại có thể thay đổi hoàn toàn phương thức chiến tranh' cơ mà!
Cũng may là ta đã sống chết cãi chày cãi cối rằng, cái mớ lý thuyết bốc phét vô lý của ta thành hiện thực được là nhờ vào bộ não thiên tài của Hoàng nữ, nên mọi chuyện mới chỉ dừng lại ở mức này. Chứ lơ mơ thêm chút nữa là ta đã bị sát thủ của tổ chức cử đến đăng xuất khỏi Trái Đất rồi!
"Muốn từ chức quách cho xong."
Ở giữa bức thư có chèn thêm vài dòng đánh giá của lứa học trò đầu tiên, và nội dung thì hoa mỹ thôi rồi.
Nào là sẽ trở thành nhân tài xuất chúng nhất lịch sử Howling, nào là lũ nhóc chỉ mới được huấn luyện 1 năm mà đã được đánh giá là xuất sắc hơn hẳn lứa nhân viên hiện tại hồi mới vào nghề!
Làm tốt lắm, đám ranh con!
Cứ cày cuốc chăm chỉ vào để nâng cao danh tiếng cho người thầy này đi!
Có thế thì khi quay về ta mới được làm Giáo quan tiếp chứ!
Người thầy này đang phải chịu đựng muôn vàn thống khổ ở cái Hoàng thất - nơi còn tà đạo hơn cả hang ổ của tổ chức phản diện đây này!
* Quả báo đấy ạ.
* Vì lợi ích của các hậu bối, thầy cứ sống cả đời ở đó đi...
"Hửm?"
Có cảm giác như vừa nghe thấy giọng nói của đám học trò văng vẳng quanh đây, nhưng làm gì có chuyện bọn chúng xuất hiện ở chỗ này được.
Chắc dạo này cơ thể suy nhược nên ta nghe nhầm rồi.
Những đứa học trò ngoan ngoãn của ta làm sao có thể nói ra mấy lời ác độc như thế được.
"Hôm nay lại là một ngày sống uổng phí rồi."
Sau khi châm lửa đốt trụi bức thư để phi tang chứng cứ, ta ngả lưng xuống chiếc giường ngủ thân yêu.
Dù chuỗi ngày làm việc dưới trướng Hoàng nữ ngập tràn thống khổ, nhưng điểm thoải mái hơn hẳn đám quản gia thông thường là ta có phòng riêng, và chiếc giường êm ái này.
Nếu so sánh chiếc giường ta dùng hồi mới vào Hoàng thất là ly cà phê bán từ máy tự động, thì chiếc giường này chính là cà phê Starb*cks!
Đừng so sánh hương vị, hãy so sánh sự chênh lệch về giá cả, hiểu như thế cho nhanh.
"Nếu không có khoảng thời gian chữa lành này thì ta biết sống sao đây~" Lăn lộn trên chiếc giường hơi quá khổ so với một người, nếu khéo léo thì thừa sức dùng cho hai người, để khép lại một ngày dài là một trong số ít những niềm vui hiếm hoi của ta.
Vì vậy, kẻ nào dám quấy rầy thời gian nghỉ ngơi này, ta tuyệt đối không tha thứ!
Cốc cốc.
"Đã bảo là không tha thứ rồi cơ mà?"
Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa đã vang lên.
Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này mà lại đi gõ cửa phòng một người đàn ông!
Nghe mùi bất ổn cực kỳ đúng không?
Cứ như thể lại có chuyện toang đến nơi và định lôi cổ ta ra giải quyết vậy!
"Ngài Ast... có ở trong đó không?"
Kèm theo chất giọng hơi run run, một âm thanh vô cùng quen thuộc cất lên.
"Không có ở đây đâu, ngài Leah."
"À, thất lễ rồi... mà không phải! Rõ ràng ngài đang ở trong đó cơ mà?!"
"Chậc."
Cứ tưởng lừa được ngài Leah rồi chứ, tiếc là chỉ sau ba bước chân cô nàng đã nhận ra ta đang ở ngay sau cánh cửa.
"Ngài Ast? Ngài có thể dành cho tôi chút thời gian được không?"
"Không."
"Sao ngài có thể phũ phàng như vậy?! Một... một lát thôi là được!"
"Khò khò..."
"Giả vờ ngủ cũng vô ích thôi!"
"Khò khò khò..."
"Tôi đã bảo là vô ích rồi mà! Không, trước đó, nếu ngài định giả vờ ngủ thì làm ơn diễn cho có tâm chút đi!"
"Á à! Gái chưa chồng định xông vào phòng một người đàn ông trưởng thành giữa đêm khuya kìa!"
"Hình như vị trí bị đảo lộn rồi thì phải, nhưng vô ích thôi! Vì tôi đoán thừa ngài Ast sẽ làm ra mấy trò này nên đã giăng sẵn kết giới cách âm để âm thanh không lọt ra ngoài rồi!"
"Đồ dã thú!"
"Ngài đang nói cái quái gì vậy?!"
"Ngăn không cho âm thanh lọt ra ngoài, ngài định dở trò đồi bại gì với tôi hả, ngài Leah?!"
"Dù tôi có lỡ quá lứa lỡ thì thật, nhưng cơ hội vẫn còn đó nhé! Học sinh đang học ở học viện hay các hiệp sĩ tại ngũ qua 25 tuổi vẫn kết hôn ầm ầm đấy thôi! Không, trước đó, thà tôi sống độc thân cả đời chứ không bao giờ thèm nhắm tới ngài Ast đâu!"
Leah gắt lên với ta bằng một giọng điệu tràn trề niềm tin và lý tưởng.
Không, khẳng định với cái giọng điệu kiên quyết đó thì đến ta cũng thấy tổn thương đấy, hiểu không?
Làm gì mà phải chối bỏ một cách phũ phàng đến thế?
"Vậy có chuyện gì?"
Vừa thấy hơi nhói lòng, vừa muốn trêu chọc thêm chút nữa, ta hé mở cửa và thò đầu ra.
Quả nhiên, mỉa mai người khác thì phải nhìn thẳng vào mặt họ mới thú vị.
"Chuyện là..."
Thứ mà cô nàng chìa ra với vẻ mặt hơi ngượng ngùng là loại giấy dùng trong công việc.
Cứ tưởng tượng nó là giấy A4 ở thế giới này cho dễ hiểu.
"Báo cáo sao?"
"Vâng..."
Nhìn dáng vẻ hơi lảng tránh ánh mắt của Leah, ta lờ mờ đoán được mục đích cô nàng vác mặt đến đây.
Chắc chắn là không giải quyết được bài tập Hoàng nữ giao cho hôm nay nên mò đến cầu cứu ta chứ gì.
"Nhưng sao cứ phải là tôi?"
"Điện hạ dặn là không được nhờ người khác giúp đỡ..."
"Thế còn tôi?"
"Ngài Ast thì không sao."
Cái quái gì vậy? Sao ta lại không sao? Lẽ nào đây là cái bẫy của Hoàng nữ?!
Cái bẫy định tống thêm việc cho ta của Hoàng nữ sao?
Dù có thế đi chăng nữa thì bắt ta dạy kèm cho Leah cũng quá đáng lắm rồi!
"Sao tôi lại không sao?"
"Vì Điện hạ đâu có coi ngài Ast là con người."
"Khụ."
Cú đánh úp bất ngờ của Leah khiến ta choáng váng trong giây lát.
"N-ngài Ast?"
Đã không có ý đồ gì thì chớ, việc cô nàng nói ra câu đó với vẻ ngây thơ vô số tội càng khiến nó mang lực sát thương chí mạng hơn.
Cái gì thế kia, cái ánh mắt ngây thơ lo lắng cho ta là sao?
Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó, đau lòng lắm đấy!
"Làm việc chăm chỉ nhé, ngài Leah."
"K-Khoan đã?!"
Ta vừa chào vội vừa đóng sầm cửa lại, nhưng quả nhiên là Sword Master. Bằng một tốc độ bàn thờ, cô nàng thọc tay vào chặn cánh cửa đang đóng lại.
"Cho dù cô có giăng kết giới cách âm để không ai nghe thấy đi chăng nữa, thì dáng vẻ này vẫn lù lù ra đó thôi! Một thục nữ trưởng thành mà làm ra hành động này thì không hay ho gì đâu!"
"Chắc chắn sẽ có những lời đồn đại chấn động nổ ra đấy, cùng với ngài Ast! Vậy thì anh trai tôi cũng sẽ bắt đầu chú ý đến ngài Ast chứ nhỉ?"
Cái con nhỏ này?
Từ hồi đánh nhau với Kiếm Thiên ta đã lờ mờ nhận ra rồi, hình như cô nàng đang trưởng thành theo một chiều hướng cực kỳ méo mó thì phải?
"Nói cho ngài biết, gia tộc chúng tôi là Hầu tước đấy nhé? Gia tộc Hầu tước!"
"Hự!"
Hầu tước cơ đấy, dưới Hoàng tộc là Đại công tước và Công tước, ngay dưới đó chính là Hầu tước!
Hơn nữa, đối với một kẻ ăn nhờ ở đậu trong Hoàng thất như ta, đó chẳng phải là tồn tại sánh ngang bầu trời, một trong Thập Đại Gia Tộc hay sao!
"Nếu ngài ngoan ngoãn mở cửa và tư vấn cho tôi, sẽ không có chuyện gì kinh thiên động địa xảy ra đâu."
"Ch-chuyện kinh thiên động địa là sao..."
"Gia tộc chúng tôi là gia tộc võ tướng, nhưng cha tôi lại đang bước đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt so với các đời Gia chủ trước. Đúng vậy. Cha tôi chính là Tể tướng của đất nước này! Một trong những cận thần thân tín nhất của Hoàng đế bệ hạ!"
"S-sao có thể?!"
"Lý do tôi phục vụ Điện hạ cũng là do ảnh hưởng từ cha tôi! Đúng vậy đấy. Chỉ cần gửi cho cha tôi một bức thư, ngài Ast sẽ không còn là Nam tước nữa, mà dư sức lên thẳng Tử tước!"
"Ư hự hự..."
Ta đành ngậm ngùi nhận thua.
Chỉ với cái mác Nam tước thôi đã đủ thu hút sự chú ý của Hoàng thất và tổ chức rồi, nếu lên Tử tước thì bao nhiêu sóng gió và khổ ải sẽ ập đến nữa đây?
Nguy cơ bị tổ chức ám sát sẽ tăng lên vùn vụt, đám quý tộc trong Hoàng thất cứ thấy mặt ta là sẽ xì xào bàn tán, kẻ coi ta là cái gai trong mắt, kẻ muốn đu bám ta để thăng tiến sẽ càng bâu xúm lại đông hơn.
Cái tin đồn 'thực ra Nam tước Ast là con rơi của một quý tộc cấp cao' đang râm ran giữa đám hầu gái và quản gia kiểu gì cũng sẽ bị thêm mắm dặm muối rồi lan truyền rộng rãi cho xem.
Ta hoàn toàn không muốn phải đi thu dọn mấy cái tàn cuộc đó đâu.
"Mời vào."
"Tôi vào sẵn rồi mà."
Leah vội vàng đóng cửa lại trước khi có ai nhìn thấy, rồi đưa mắt nhìn quanh phòng ta với vẻ tò mò.
"Bất ngờ thật, gọn gàng phết nhỉ."
"Bất ngờ gì chứ? Quản gia thì vốn dĩ phải gọn gàng rồi."
Ta là người chuyên dọn dẹp bãi chiến trường cho ngài Leah và Điện hạ đấy.
Các thành viên khác trong Hoàng tộc đều có hầu gái bám theo dọn dẹp, nhưng hầu gái phe chúng ta đa phần phải xoay vòng theo chu kỳ một tháng một lần, bởi vì bọn họ sợ Điện hạ chết khiếp.
"Thế, vậy... ngài đang bí ở chỗ nào?"
Thấy ta thở dài thườn thượt vì đánh mất khoảng thời gian chữa lành duy nhất trong ngày, Leah khẽ mỉm cười với vẻ mặt hơi hối lỗi.
"Xin lỗi ngài, ngài Ast. Nhưng mà khó quá."
"Vì đó là ngài Leah mà."
"Sao cơ? Thái độ đó là sao?"
"Chắc chắn đúng như cái thái độ mà ngài Leah đang nghĩ đấy."
Cô nàng tặc lưỡi ngắn ngủn trước câu khịa của ta, nhưng dù sao người cần nhờ vả vẫn là Leah.
Bản thân Leah cũng tự nhận thức được điều đó nên nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề.
"Từ đầu luôn."
"Hờ hờ..."
Dù sao cũng là Sword Master trẻ tuổi nhất được Lục địa công nhận, trả lời thiếu trách nhiệm thế này có quá đáng lắm không?
"Từ đầu là sao? Ý cô là không hiểu một chữ nào luôn á?"
"Vâng!"
"Sao cô có thể gật đầu coi đó là chuyện hiển nhiên thế hả?"
Đầu ta bắt đầu giật giật đau nhức.
"Tôi đã trình bày ý kiến của mình với Điện hạ rồi cơ mà."
"Vâng, tôi biết. Lúc đó tôi cũng nghe cùng mà."
"Ngoài ý kiến đó ra thì không còn gì khác đâu?"
Ý kiến đó cũng chỉ là ta nói bừa theo kiểu mô phỏng Thế chiến thứ nhất thôi.
Chà, mặc dù so với vụ ám sát Sarajevo nổ súng công khai bắt được hung thủ thì hoàn toàn khác biệt, nhưng đại khái là cũng có cớ để bốc phét rồi còn gì?
"Không còn ý kiến nào khác sao?"
"Vâng, không có."
Dù ta học khối C thật đấy, nhưng trường ta không dạy Lịch sử Thế giới.
Ta chỉ biết sương sương mấy kiến thức cơ bản thôi chứ không đào sâu nghiên cứu.
"Nếu chuyện lần này đến tai cha tôi... tôi sẽ không còn mặt mũi nào để nhìn ông ấy nữa."
'Hiện tại cô đã làm gì còn mặt mũi nào nữa?' - Câu này ta đành nuốt ngược vào trong.
Đây là phòng ta. Nếu ta cứ trêu chọc như mọi ngày rồi cô nàng vừa khóc vừa chạy tọt ra ngoài, danh tiếng của ta trong Hoàng thất sẽ lao dốc không phanh mất.
Không, trước đó, lơ mơ ta còn bị hội nữ kỵ sĩ của Hoàng thất úp sọt đánh hội đồng ấy chứ.
Nên thượng sách bây giờ là làm qua loa cho xong rồi tống cổ cô nàng về nhanh!
"Nếu vậy, ngài thử viết thế này xem sao?"
"Như thế nào cơ?"
Leah nhìn chằm chằm vào ta với ánh mắt lấp lánh tràn ngập sự kỳ vọng.
Quả nhiên ngài Leah rất thú vị.
Giống như cái cảm giác khoái trá khi giẫm lên lớp tuyết trắng xóa chưa từng có dấu chân ai vào mùa đông vậy.
Vốn dĩ những thứ trắng tinh sinh ra là để bị nhuộm đen mà.
"Đại khái là, như thế này, như thế này, thế này, thế này, thế này, thế này..."
Ta liên tục lặp đi lặp lại từ 'như thế này' với phong thái của một thiên tài cờ tướng 10 tuổi, nhiệt tình hướng dẫn Leah hoàn thành bản báo cáo.
"Xong hết rồi! Nhưng mà nội dung cái này y chang của ngài Ast mà?!"
"Không sao, cách diễn đạt khác nhau mà."
"Sao mà không sao được! Không đời nào Điện hạ lại không nhận ra chuyện này!"
"Đương nhiên là ngài ấy sẽ nhận ra rồi."
Nói thật, con nhóc Hoàng nữ đó thông minh đến mức dù có nói nó mang ký ức tiền kiếp như ta thì chắc cũng chả ai nghi ngờ.
Chỉ thay đổi vài câu từ nhưng ruột gan vẫn y xì đúc thế này làm sao qua mặt được con nhóc đó.
"Quan trọng là báo cáo này sẽ được gửi về cho gia tộc ngài Leah, đúng không? Chỉ cần gia tộc ngài đọc xong không thấy xấu hổ là ổn rồi."
"Chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng mà..."
Nói thẳng ra là phiền phức vãi chưởng.
Ngày mai ta còn phải tiếp tục cuộc sống Hoàng thất đầy rẫy những rắc rối, ta không thể hy sinh thêm chút thời gian chữa lành ít ỏi của mình được.
Do đó, ta đã vận dụng tối đa 'Phong độn: Võ mồm chi thuật' để thuyết phục Leah, khiến cô nàng ôm vẻ mặt lấn cấn đi về.
Và vài tháng sau, ta đã phải hối hận xanh ruột vì quyết định sai lầm này.
#20 Nỗi lòng của họ: Câu chuyện của một gia tộc.
"Cái này... do Leah viết sao?"
"Chính xác thì con bé bảo là đã được một người quản gia độc quyền làm việc cùng giúp đỡ để viết ra."
Hai người đàn ông ôm đầu, trân trân nhìn vào bản báo cáo dài năm trang giấy.
"Thằng ngốc này, đó đâu phải là vấn đề trọng tâm! Leah... con bé Leah đó... cho dù có được giúp đỡ đi chăng nữa, nó cũng đã viết ra được một bản báo cáo dài tận năm trang!"
"Hự... đúng vậy. Mà nội dung lại còn cực kỳ chất lượng nữa chứ!"
"Nếu nó làm được chuyện đó thì chúng ta đâu có phải khổ sở đến thế?"
"Không ạ, không thể nào."
Hai nhân vật tầm cỡ - Gia chủ đương nhiệm và người thừa kế của gia tộc Arace, thuộc Thập Đại Gia Tộc, những kẻ đang phò tá cho cả Hoàng đế bệ hạ và Đệ nhất Hoàng nữ mà ngài sủng ái nhất - lúc này đang rơm rớm nước mắt nhìn bản báo cáo.
"Leah... con bé Leah mà ngoài kiếm thuật ra cái đầu trống rỗng như một tờ giấy trắng đó..."
"Gia chủ..."
Vị Gia chủ của gia tộc Arace, người được mệnh danh là Tể tướng Thiết huyết, đã bắt đầu rơi lệ.
"Thưa cha, cơ hội đến rồi."
"Cơ hội gì cơ?"
"Nhân cơ hội này... tống cổ nó đi thôi."
Vị Gia chủ tương lai của gia tộc Arace, đồng thời là anh trai của Leah - Regel Ril Arace, nhìn cha mình với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Con thấy thân phận của kẻ đó có môn đăng hộ đối với Leah không?"
"Đúng là xuất thân bình dân. Nhưng hắn có năng lực leo lên chức Nam tước chỉ trong vòng chưa đầy 3 năm. Hơn nữa, hắn lại là cận thần thân tín nhất của Hoàng nữ Điện hạ."
"Dù có là vậy đi chăng nữa..."
"Hắn đã khiến Leah phải động não. Đó là thành tựu vĩ đại mà chưa một ai trong gia tộc làm được!"
"Hức hức..."
"Hơn nữa, cha thực sự nghĩ Leah còn hy vọng gì sao?"
"Hự..."
"Đây là cơ hội ngàn năm có một. Bọn họ suốt ngày ở cạnh nhau nên chắc chắn hắn cũng nắm rõ bản tính thực sự của Leah rồi. Đã biết rõ thì sẽ không có ảo tưởng, mà không ảo tưởng thì cú sốc sẽ ít đi."
Trước những lời thuyết phục liên hồi của Regel, với tư cách là Gia chủ gia tộc Arace, và cũng là cha của Leah Ril Arace, ông đã trăn trở suy nghĩ hết lần này đến lần khác.
"Tống cổ nó đi thôi."
Cuối cùng, ông quyết định đặt niềm tin vào lời của người thừa kế.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn