Chương 179: Chương 178. Đời là những chuỗi ngày chạy trốn (3)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 * Ta... Đường đường là Archetai mà lại phải đón nhận cái chết dưới tay một con người nhỏ bé sao!
A a... Đi rồi. Ngài ấy đi mất rồi.
Tia hy vọng bỏ trốn của tôi, Cổ long Archetai, cứ thế bị tên dũng sĩ đánh cho tơi bời rồi ngỏm củ tỏi. Tôi đã mong nó cố gắng thêm chút nữa cơ.
Tôi đã mong nó có thể khạc ra cái Hơi thở từng san bằng cả thủ đô của một quốc gia thêm một lần nữa!
Nhưng tên dũng sĩ ác ôn kia cứ canh đúng lúc con rồng hít vào là lại tập trung đập vào hàm và cổ nó, khiến nó chẳng thề khạc nổi cái Hơi thở nào.
* Đó chẳng phải là mánh khoé Chủ nhân đã dạy cho hắn sao?
* Đúng thế.
* Cái đồ độc ác nàýy!
Vốn dĩ, chỉ có bọn ác nhân rởm đời mới đứng chờ kẻ thù vận chiêu cuối.
Cứ nhìn mấy bộ phim Siêu X nhân mà xem, chẳng phải toàn mấy con quái vật đứng yên chờ cái tia laser to bằng người bắn tới sao!
Nếu cứ đập nát thứ đó trước khi tụi nó kịp lắp ráp thì số lượng quái nhân chết thảm đã giảm đi biết bao nhiêu rồi!
Trừ phi là cái gã anh hùng hói đầu mặc áo choàng nào đó, chứ hầu hết chiêu cuối nào mà chẳng có thời gian hồi chiêu!
"Á, Dũng sĩ đang nhìn mình kìa!"
Trong lúc tôi còn đang bận cổ vũ cho toàn thể quái thú và quái nhân trên thế giới này thì cô công chúa bắt đầu làm ầm lên.
Cái vẻ mặt đó chẳng khác gì mấy cô nàng đi xem concert và bắt gặp thần tượng đang nháy mắt về phía mình ấy nhỉ?
Không, trước đó thì... xin lỗi nhé, cô công chúa ạ.
Hình như người thằng nhóc đó đang tìm là tôi thì phải?
* Á, chạm mắt rồii.
* Hình như nó vừa lườm ta, là do ta tưởng tượng thôi đúng không?
* Đâu có, không phải do Chủ nhân tưởng tượng đâúy.
Chẳng biết là nhờ dùng ma cụ hay xài ma pháp, nhưng tên dũng sĩ đang bay trên trời kia đã bắt đầu lao về hướng tôi.
* Chuồn thôi chứ nhỉ?
* Có chuồn được không mới là vấn đề nhaá?
Từng là một thằng nhóc đệ tử dễ bắt nạt, thế mà giờ nó đã trở thành một tên quái vật có thể đánh chết cả rồng.
Người ta hay bảo con người luôn luôn phát triển, nhưng thằng nhóc này phát triển quá đà rồi.
* Cái tầm này thì không thể dùng từ 'phát triển' để hình dung nữa rồi.
* Vượt qua giới hạn con người luôn rồii.
Bằng chứng là tôi mới nói bóng gió vài câu với Gậy Sắt thôi mà tên dũng sĩ đã bắt đầu hạ cánh.
"Nhóc vất vả rồi."
Tạm thời cứ phải ra tay trước cái đã.
Có công chúa ở ngay bên cạnh, chắc nó sẽ không làm ra cái trò vô đạo đức như rút kiếm chém chết người hướng dẫn của mình đâu nhỉ.
"Mọi chuyện đều đúng như lời thầy nói."
Thằng nhóc liếc nhẹ sang công chúa, dường như cũng nhận ra tình hình nên cúi đầu một cách rất lịch sự.
* Tạm thời có vẻ nó không định đâm ta đâu nhỉ?
* Đút kiếm vào vỏ không có nghĩa là an toàn đâúy!
Một con rồng mà lại chẳng bắt được nhịp để khạc nổi cái Hơi thở.
Thêm vào đó là đòn roi bằng Kiếm Aura mang đậm bản sắc của Giáo phái Tự nhiên!
* Chủ nhân, em mới nhận ra là em với Thần Tự nhiên có vẻ hợp cạ nhau lắmm!
* Chắc là thế...
Nếu là ngày xưa, tôi sẽ gọi đó là đỉnh cao của sự báng bổ thần linh, nhưng sau khi chạm trán dũng sĩ - cánh tay phải của Giáo phái Tự nhiên, và Thánh tử - cánh tay trái của họ, thì tôi đã thay đổi suy nghĩ.
Nếu là Thần Tự nhiên, chắc chắn ông ta có thể nói chuyện đàng hoàng với Gậy Sắt!
Kéééét.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nghe thấy tiếng nghiến răng ken két, cứ như thể Thần Tự nhiên đang nổi cơn thịnh nộ vậy.
"Mọi chuyện đều đúng như lời thầy nói."
Nhưng nguồn gốc của âm thanh đó lại phát ra từ tên dũng sĩ.
Quả không hổ danh là học trò của tôi, nó vẫn giữ được bộ mặt lạnh tanh hoàn hảo, nhưng cái sát khí ngùn ngụt kia thì chẳng giấu đi đâu được.
"Không đâu. Đó hoàn toàn là nhờ sức mạnh của nhóc."
Vào tai công chúa, câu này nghe như kiểu nó làm theo lời dặn của người thầy là tôi nên mới đánh thắng được rồng. Nhưng nếu đem đi dịch thuật, thì nghĩa thật của nó là 'Tao đã khô máu với rồng theo đúng ý mày rồi đấy!'
Xin nói thêm, câu trả lời của tôi có thể được phiên dịch lại thành 'Thắng rồi thì phàn nàn gì nữa?'.
Rồng cũng diệt rồi, công chúa cũng cứu rồi.
Nhờ vậy mà danh tiếng và sự nổi tiếng của Dũng sĩ Ánh sáng Swin sẽ còn vươn xa hơn nữa, khí thế của Giáo phái Tự nhiên cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết~ * Và rồi sẽ có vô số người lao đến khóc lóc 'Dũng sĩ ơi~ cứu chúng tôi vớii~' cho mà xemm!
* Chuẩn không cần chỉnh!
Người ta có câu chó sủa ngõ hẻm ba năm cũng biết ngâm thơ, Gậy Sắt ở cạnh tôi đủ lâu nên cũng đang dần thấu hiểu chân lý của thế giới này.
"Không... Hử?!"
Ngay đúng cái lúc thằng nhóc chuẩn bị nghiến răng ken két một lần nữa, công chúa đã lao thẳng vào vòng tay dũng sĩ.
"Dũng sĩ!"
Hình ảnh công chúa giàn giụa nước mắt sà vào lòng dũng sĩ đúng là chuẩn một phân cảnh trong truyện cổ tích!
Xưa nay, dù là một anh chàng đẹp mã hay một cô nàng sắc nước hương trời, hễ bị bắt cóc thì kiểu gì cũng tơi tả. Không được tắm rửa, không thể chăm chút bản thân, lại còn bị căng thẳng đến mức thân tàn ma dại mới đúng.
Chẳng biết là do rồng cất công chăm sóc tử tế hay do thời gian bị bắt cóc quá ngắn, nhưng ngoại hình của công chúa vẫn vô cùng xinh đẹp.
Xinh đến mức khiến thằng nhóc dũng sĩ cũng phải xao xuyến!
* Nhìn kìa nhìn kìa, hắn ta ngại rồi đâýy!
* Vốn dĩ mấy tên dũng sĩ theo mô-típ truyền thống đa phần đều là thể loại như vậy mà.
Những nhân vật chính trong tiểu thuyết dũng sĩ truyền thống lúc nào cũng phải đội trên đầu cái danh hiệu 'liệt dương'.
Và khác với mấy thằng nhóc lố lăng dạo gần đây, được ngắm nhìn một dũng sĩ giữ gìn truyền thống đỏ mặt tía tai thế này khiến cho tâm hồn tôi cảm thấy thật bình yên...
Bình yên cái búa ấy!
Mồ hôi lạnh vẫn đang túa ra như suối trên lưng tôi đây này.
Với phương châm kế hoạch luôn có nguy cơ thất bại, tôi đã vạch sẵn thêm tầm 5 cái phương án dự phòng. Nhưng tất cả bọn chúng đều được xây dựng dựa trên tiền đề cơ bản là con rồng sẽ giành chiến thắng.
Vì ngay từ đầu, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện con rồng sẽ thua!
"Khốn kiếp..."
Dường như công chúa sẽ không dễ dàng buông tha cho dũng sĩ...
Nhưng con gái tôi vẫn đang ở trong lâu đài, nên ngay khoảnh khắc tôi bỏ trốn, tên dũng sĩ sẽ lập tức quay về đó.
Nó là cái thể loại có khả năng không chiến với cả rồng, nên dù tôi có nhảy lên xe ngựa phóng thục mạng thì nó vẫn sẽ đến nơi trước.
Kể cả khi không bay, chỉ cần gom lũ ma pháp sư trong đội lính túc trực bảo vệ công chúa ở quanh đây lại, thì việc Dịch chuyển tức thời về lâu đài cũng dư sức.
Khỉ thật, chấm hết rồi sao?
* Chủ nhân, Chủ nhân? Nhìn cái cách cô công chúa đó động chạm kìá.
* Ta đang không có thời gian bận tâm đến dăm ba cô công chúa đâu!
* Chủ nhân cứ nhìn thử một cái đi, đảm bảo sẽ đổi ý ngayy!
Bị Gậy Sắt dụ dỗ, tôi đành liếc mắt sang nhìn công chúa và dũng sĩ - hai kẻ nãy giờ vẫn đang ôm nhau.
Và tôi đã hiểu được ẩn ý trong câu nói của Gậy Sắt.
* Đó... Cái đó là...
Khoảnh khắc đó, tôi suýt chút nữa đã bật thốt lên thành tiếng.
Tuy công chúa đang giàn giụa nước mắt trong vòng tay dũng sĩ, nhưng hành động của cô ả lại hoàn toàn trái ngược!
* Cô ta đang lén lút ưỡn ngực ép sát vào người một tên dũng sĩ không có sức đề kháng với phụ nữ, khiến hắn lúng túng không biết làm sao, trong khi đôi bàn tay kia thì lại đang thản nhiên sờ soạng khắp cơ thể hắn!
* Cô ả đang sờ nắn từng múi cơ bắp cẩn thận như thể đang chạm vào một tác phẩm nghệ thuật vậýy.
* Cô công chúa đó... rõ ràng hôm nay mới gặp thằng nhóc này lần đầu mà!
* Ngay cả cái cô High Elf mà Chủ nhân hay nhắc tới, chẳng phải vừa nhìn thấy mặt đã bù lu bù loa lên rằng cô ta và Chủ nhân bị ràng buộc bởi định mệnh saoo.
* Ừm... Vậy ra cô công chúa này cũng là một con ả điên khùng rồi.
Mà lại còn là một con ả điên khùng cực kỳ đáng sợ nữa chứ.
Đối mặt với người lần đầu tiên gặp gỡ, lại còn là một tên dũng sĩ vừa mới tẩn con rồng nhừ tử cách đây vài phút, thế mà cô ả dám chọn một chiến thuật mạnh bạo như vậy để tấn công.
Dù là đã tính toán kỹ lưỡng thì cũng đáng sợ, mà nếu là hành động theo bản năng thì lại càng kinh dị hơn.
Nếu đã vậy...
* Phải lợi dụng cô công chúa này thôi!
* Ê hèm! Đừng quên tất cả là nhờ công lao của em đấýy!
* Tất nhiên rồi!
Nếu được, tôi chỉ muốn lập tức ban đặc quyền cho phép nó mỗi ngày đi đập tầm ba tên cho sướng tay.
"Công chúa điện hạ, cho dù quan hệ giữa ngài và Dũng sĩ có thân thiết đến mức nào đi chăng nữa, phô bày hình ảnh này ở bên ngoài cũng không hay cho lắm."
Bàn tay nãy giờ vẫn không ngừng mân mê cơ thể dũng sĩ của công chúa bỗng dừng lại.
"Ôi trời, ta vô ý quá..."
Nhìn cái cách cô ả ôm lấy hai má với vẻ thẹn thùng rồi lùi lại phía sau, tôi đã ngộ ra một chân lý.
Mọi hành động của cô công chúa này đều nằm trong kế hoạch!
Vừa âm thầm lùi lại, vừa chọn đúng cái vị trí mà khi lọt vào tầm mắt dũng sĩ, trông bản thân cô ả sẽ là xinh đẹp rạng rỡ nhất!
Nhóc dũng sĩ ơi là nhóc dũng sĩ, phen này nhóc bị gài một vố thật rồi!
Mà thế thì tôi lại càng mừng!
"Trước mắt, thần nghĩ tốt nhất là chúng ta nên trở về lâu đài."
"Được. Cứ làm vậy đi ngài Naruan."
"Những câu chuyện dang dở, hai vị có thể tiếp tục tâm sự ở lâu đài... À không, ở c. h. ỉ. h. a. i. n. g. ư. ờ. i. trong xe ngựa để trò chuyện riêng tư thì cũng không tệ đâu."
Rõ ràng mang danh dũng sĩ nhưng lại đang nhìn tôi bằng ánh mắt như thể được cứu rỗi, biểu cảm trên gương mặt thằng nhóc lập tức cứng đờ.
"Ôi chao."
Trái ngược hoàn toàn, đôi mắt công chúa nhìn tôi bắt đầu ánh lên sự thiện cảm tràn trề.
"Thật khó để có thể chứng kiến một đôi tiên đồng ngọc nữ đứng cùng nhau thế này. Càng có tuổi, tôi lại càng thấm thía điều đó."
"Ngài Naruan trông vẫn còn trẻ trung lắm."
Không biết có phải đã hiểu được dụng ý đẩy thuyền giữa mình và dũng sĩ của tôi hay không, công chúa cũng bắt đầu trò chuyện với tôi bằng một thái độ vô cùng thân thiện.
Và nhìn thấy cảnh hai chúng tôi kẻ xướng người hoạ, tên dũng sĩ có vẻ như đã đánh hơi thấy mùi bất ổn, nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Một khi đã lọt vào mắt xanh của công chúa thì mọi quyền lựa chọn của nhóc coi như bốc hơi hết rồi, hiểu chưa?
Nếu vẫn còn là một trong những người thừa kế của Đại Công tước Raina thì không nói, chứ với thân phận dũng sĩ tự thân vận động như nhóc bây giờ thì chẳng làm được trò trống gì đâu.
Về mặt vũ lực thì nhóc có thể đánh chết cả rồng, nhưng về mặt chính trị, nhóc vẫn chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa chẳng có chút quyền lực nào!
"Chắc hẳn các binh lính đang túc trực gần đây. Chúng ta nên di chuyển nhanh chóng để họ không phải lo lắng."
"Đúng vậy... Chắc hẳn các con dân cũng đang run sợ trước Ác long... Phải mau chóng thông báo cho họ biết về cái chết của Ác long Archetai mới được!"
Có lẽ do từng có kinh nghiệm hầu hạ những kẻ tương tự nên chúng tôi phối hợp với nhau vô cùng ăn ý.
Cô người hầu dường như cũng không có ý định phá đám, cứ lặng lẽ lảng vảng quanh công chúa hệt như một bóng ma mờ nhạt.
"Còn đứng đó làm gì, mau xuất phát thôi!"
Duy chỉ có tên dũng sĩ là vẫn đứng cứng đờ như trúng phải ma pháp Hóa đá, chỉ biết trừng mắt lườm tôi với hàm ý: Rốt cuộc thầy tính bày trò gì nữa đây. Nhưng tôi mặc kệ.
Trắng trợn nói thẳng là tao đang gài cho mày cưới công chúa thì còn gì là lãng mạn nữa?
Xưa nay, đám cưới của dũng sĩ và công chúa luôn phải đi liền với sự lãng mạn mà lị!
#3 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một dũng sĩ nào đó.
"Á a a! Là Dũng sĩ kìa! Dũng sĩ đó!"
"Tránh ra xem nào, tôi cũng muốn xem!"
"Dũng sĩ Ánh sáng Swin vạn tuế!"
"Dragon Slayer, ngài Swin vạn tuế!"
"Anh hùng Cứu quốc, ngài Swin vạn tuế!"
Tôi có thể nghe thấy tiếng hò reo tung hô tên mình vang vọng từ ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí tôi hiện tại chẳng còn để tâm được đến chuyện đó.
"Ngài thấy trong người không khoẻ ở đâu sao?"
Mái tóc xanh biển khẽ bay, và ngay sau đó là nụ cười tươi tắn của một mỹ nhân lọt vào tầm mắt tôi.
Vera Lick Nathan.
Cô ấy là công chúa của vương quốc này, người đã bị Ác long Archetai bắt cóc.
"Không có gì ạ."
"Thấy sắc mặt ngài không được tốt nên ta có chút lo lắng."
"À, vết thương lúc chiến đấu với rồng tự nhiên nhói lên một chút..."
Thực ra là do tôi đang lo nơm nớp xem giáo quan lại đang ủ mưu tính kế gì, nhưng cái miệng đã được ông ta tôi luyện của tôi lại tự động tuôn ra một lời biện hộ vô cùng tự nhiên.
"Ôi trời!"
Nghe tôi biện hộ vậy, Công chúa Vera với vẻ mặt lo lắng chân thành, khẽ vươn tay về phía tôi.
"Ngài bị thương ở đâu?"
"Khô, Không sao đâu ạ."
"Đó là vết thương ngài phải chịu vì ta mà? Ta không thấy ổn chút nào đâu."
Tôi vội xua tay từ chối, nhưng bàn tay của công chúa không hề dừng lại, cô ấy tiếp tục sờ soạng khắp cơ thể tôi để tìm kiếm vết thương.
"Thực sự không sao mà."
"Vừa về đến vương thành, ngài phải đi điều trị ngay lập tức đấy nhé."
Lời nói kiên quyết của cô ấy dường như mang một uy lực vô hình.
"... Giờ đây cơ thể đó không còn là của riêng một người nữa rồi."
"Dạ?"
Tôi không hề bỏ sót lời lẩm bẩm với giọng siêu nhỏ vừa rồi.
"Không có gì đâư~" Cơ thể không phải của riêng một người là sao...? Có lẽ ý cô ấy là vương thành đã bị phá hủy một nửa, nên cô ấy định lợi dụng tôi để xoa dịu sự bất an của người dân chăng?
Xem ra sắp tới tôi sẽ phải rong ruổi khắp nơi, diễu hành như một bức tượng đài sống biểu tượng cho việc tiêu diệt được rồng rồi.
"Là vậy sao ạ?"
"Vâng, đúng là vậy đấy!"
Sau câu nói đó, trái ngược với sự ồn ào huyên náo bên ngoài, một sự im lặng kỳ lạ bắt đầu bao trùm lấy không gian bên trong xe ngựa.
Chà, dù sao thì việc ở chung một chỗ với phụ nữ thế này cũng khiến tôi hơi lúng túng, nên đây có thể xem là một điều may mắn.
Cho đến khi về đến vương quốc, tôi phải bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để có thể trói chân giáo quan ở lại lâu hơn mới được.
"A, chúng ta đến nơi rồi!"
Ngay lúc tôi vừa mới phác thảo ra sương sương đến kịch bản thứ 26.
Khoảnh khắc bước chân vào Vương thành Nathan, công chúa với vẻ mặt phấn khích khó tả đã cất tiếng thông báo chúng tôi vừa đến nơi.
"Vậy chúng ta đi chứ?"
"Vâng."
Khi người xà ích mở cửa xe ngựa, tôi chìa tay ra và nhẹ nhàng hộ tống công chúa.
"Dũng sĩ Swin giá lâm!"
Cánh cổng đồ sộ của vương thành rộng mở để chào đón tôi và công chúa, tôi cùng công chúa, những người đồng đội, và giáo quan bước qua cánh cổng ấy...
"Ơ kìa?"
Khi một tháng trôi qua, tôi chợt nhận ra rằng mình vẫn chưa thể thoát khỏi vương thành này.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn