Chương 65: Đóa Hoa Hai Lưỡi (1)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~28 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương
"Finn này, em nghĩ tuyệt đối anh không được cười với người phụ nữ khác ở bất cứ đâu đâu. Nếu anh hứa với em là sẽ không cười như thế với ai khác… thì em sẽ coi như chuyện lần này chưa từng xảy ra. Và theo đúng lời hứa, em… em cũng sẽ cho anh biết về em nữa."
Lily đỏ mặt như trái cà chua, khuôn mặt trắng sứ ấy giờ đây rực lên sắc hồng, em ấy nói khẽ vào tai tôi bằng một giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Dù em ấy đang quay mặt đi khiến tôi không thể nhìn rõ biểu cảm, nhưng cao độ và tông giọng đã cho thấy cơn giận của Lily đã hoàn toàn tan biến.
Tôi chẳng thể tìm được từ nào khác ngoài hai chữ "may mắn" để diễn tả cảm xúc lúc này.
Phải chăng vì là tiểu thuyết mạng, nên tôi đã hấp thụ được hết tinh hoa của các bộ ngôn tình lãng mạn mà mình từng đọc chăng?
Dù không cố ý, nhưng có vẻ như ở thời đại này, tôi sở hữu một "năng lực lãng mạn" khá đáng nể.
Bởi lẽ Lipre và Bianca, những kẻ đang há hốc mồm kinh ngạc ở phía cuối tầm mắt tôi, đã lầm bầm thế này.
"…Con người, khi yêu nhau họ toàn nói mấy lời như thế à?"
"Không, theo tôi thấy thì tên đó chắc chắn đã dùng lời lẽ ngon ngọt để quyến rũ Hoàng nữ rồi. Cứ tưởng hắn dùng thực lực và ngoại hình, ai dè nghe mấy lời đó xem, chẳng khác gì mấy gã hát rong yếu đuối hay thốt ra cả."
"Đúng không? Những người đàn ông tôi từng thấy đều bình thường, còn cái, cái gã đó là kẻ lập dị đúng không?"
Đừng có chỉ trỏ vào người khác như thế, coi chừng tôi lại cho cô một bài học nhớ đời như Irene bây giờ đấy.
Vì không thể nói thẳng ra như vậy, tôi chỉ khẽ tỏa ra một chút sát khí.
"Hiiii!"
Có lẽ những chuyện ở giải đấu đã trở thành chấn thương tâm lý sâu sắc, Lipre vừa chạm phải sát khí của tôi đã cúi gầm mặt xuống như một con chuột nhắt sợ hãi, rồi quay ngoắt đi chỗ khác.
"Sao vậy? Lipre."
"Suỵt, suỵt! Bianca, cậu cũng quay đi đi! Đừng có chọc giận gã đó nữa…!"
"Sao cơ, hắn làm gì cậu à?"
Bianca, người vừa nãy còn đang nhìn Lipre đang run rẩy cúi đầu, giờ lại chuyển ánh mắt sang phía tôi.
Họ muốn lầm bầm gì cũng được, nhưng tôi muốn họ làm việc đó ở nơi nào tôi không nghe thấy, nên tôi đã dùng Ảo Ảnh để tạo ra những dòng chữ chỉ cho hai người họ thấy.
[Ồn ào quá, im lặng đi. Đừng có phá hỏng bầu không khí.] Tôi cứ ngỡ thế là họ đã hiểu chuyện, nhưng có vẻ như cách họ tiếp nhận lại không được như vậy. Hoặc giả là những uất ức từ giải đấu vẫn còn âm ỉ trong lòng họ.
"Cái tên khốn đó, ở khoảng cách này mà vẫn nghe thấy chúng ta nói gì rồi làm trò đó sao."
Sau khi buông một lời phàn nàn như vậy, Bianca mới miễn cưỡng quay đi và bắt đầu chống cằm vẻ khó chịu.
"Chúng tôi có hôn nhau hay làm gì quá đáng ở nơi công cộng đâu, chỉ ôm nhau một chút thôi mà làm gì căng thế không biết."
Nghe thấy lời phàn nàn đó, có lẽ trong tôi cũng trỗi dậy chút bực bội, nên ánh mắt tôi cứ dán chặt về phía đó.
"…Finn, anh sao vậy?"
Lily, người đang nhìn tôi đăm đăm, bỗng dõi theo hướng mắt của tôi rồi khẽ nhíu mày.
"Chẳng lẽ, không phải chứ?"
Chính xác là em ấy nhìn sang Lipre, người sở hữu vẻ đẹp đặc trưng của tộc Elf, và Bianca với bộ đồ bó sát lộ rõ thân hình săn chắc, rồi lại quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Dĩ nhiên là không phải rồi. Chỉ là, vì mấy kẻ đó cứ lườm nguýt bên này nên…."
"Hóa ra là vậy sao? Chờ em một chút."
"Hoàng nữ điện hạ?"
Bỏ lại câu hỏi của tôi, Lily phóng ma lực từ bàn tay và bắt đầu niệm chú.
Việc phải niệm chú có nghĩa là mức độ thuần thục của em ấy đối với ma pháp này vẫn còn thiếu sót.
Có lẽ đây là thứ em ấy vừa học được ngay trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu.
"Seclusio."
Seclusio.
Ngay khoảnh khắc từ đó thốt ra từ miệng Lily, dù không thể hiện ra ngoài nhưng tôi không khỏi thán phục.
Trong nguyên tác, phải đến năm thứ hai Selena mới có thể lĩnh hội được ma pháp này.
Xoẹt— Ma lực từ tay Lily tán ra, tạo thành một bức màn che chắn khổng lồ giữa chúng tôi và hai cô gái kia, cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn.
"Cái, cái gì thế này…!"
"…Bình tĩnh đi Bianca, là chiêu của Hoàng nữ bên kia đấy. Chắc là ý bảo đừng có làm phiền họ chăng?."
"Cái gì? Đúng là đủ trò. Đúng là nồi nào úp vung nấy mà."
Dù vẫn nghe thấy những lời lầm bầm nhỏ xíu không lọt tới tai Lily, nhưng vì không còn nhìn thấy nhau nữa nên tôi cũng chẳng buồn bận tâm. Nếu còn để ý đến bên đó thêm nữa, chắc chắn Hoàng nữ điện hạ của tôi sẽ dỗi thật sự cho mà xem.
"Nhưng mà em vẫn thấy ghét lắm… dù em đang ở ngay trước mặt mà anh vẫn nhìn người phụ nữ khác. Dù là vì lý do bất khả kháng đi chăng nữa."
Lily bĩu môi, dụi mặt vào lồng ngực tôi và nói.
"Vậy nghĩa là ngoài Hoàng nữ điện hạ ra, tôi không được cười với người phụ nữ khác, mà ngay cả nhìn cũng không được sao?"
Tôi bật cười khổ sở hỏi lại xem liệu từ giờ mình có phải nhắm mắt mà đi không, Lily liền đấm thùm thụp vào ngực tôi, hai má phồng lên phụng phịu.
"Ý em không phải thế…!"
Và dĩ nhiên, cách đối phó của đàn ông trong tình huống này cũng có sẵn cả tá trong "thư viện" đầu óc tôi.
Dù mối quan hệ giữa Hoàng nữ và anh hầu không phải là một chủ đề quá phổ biến để tôi có thể bê nguyên văn mẫu, nhưng ít ra tôi cũng biết mình nên hành động thế nào cho phải.
Tôi nắm lấy cổ tay của Lily, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn đang không ngừng đấm vào cơ ngực mình, rồi từ từ chuyển từ cổ tay xuống lòng bàn tay em ấy.
"Chắc là tay người đau lắm. Tôi chỉ đùa chút thôi, xin người đừng giận nữa."
Bàn tay to lớn của tôi nhẹ nhàng vuốt ve và bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn, thanh mảnh của Lily. Ngay lập tức, khuôn mặt em ấy đỏ bừng lên, rồi Lily bắt đầu nhìn tôi với một biểu cảm vô cùng phức tạp.
"Hoàng nữ điện hạ?"
"Finn."
"Vâng, xin người cứ nói."
"Mỗi khi anh làm thế này với em, em lại nảy sinh rất nhiều suy nghĩ. Anh có biết không?"
Đó là một câu trả lời và phản ứng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Chẳng lẽ hành động tôi chọn là sai lầm?
Chắc là không phải đâu. Nếu sai thì em ấy đã chẳng đỏ mặt thẹn thùng đến thế này.
Dù đã suy nghĩ một lúc nhưng vẫn không tìm ra đáp án, tôi đành hỏi lại lý do.
"Như tôi đã nói, đây là vấn đề mà tôi khó lòng thấu hiểu được. Liệu người có thể chỉ bảo cho tôi không?"
"…Đừng có bày ra vẻ mặt lo lắng như thế. Không phải là em ghét đâu."
Chẳng lẽ biểu cảm của tôi lộ rõ ra ngoài đến vậy sao. Lily nhìn thẳng vào mắt tôi, từ từ đưa tay lên vuốt ve gò má tôi.
"Trước hết, anh biết là em nợ anh mạng sống mà đúng không? Rất nhiều lần."
"…Chuyện đó," Như thể không muốn nghe tôi phản bác, Lily lắc đầu và nói tiếp.
"Không, dù ai nói gì đi nữa, mạng sống của em đã được anh cứu rất nhiều lần. Một mạng người đã chẳng biết phải đền đáp thế nào cho xuể, vậy mà anh còn cứu em bao nhiêu lần. Thậm chí bao gồm cả mạng sống của Phụ hoàng nữa. Đây là sự thật không thể phủ nhận, đúng không?"
"Đúng là như vậy, nhưng mà…."
Được cứu mạng. Cứu mạng Phụ hoàng. Mang ơn. Trả ơn.
Tôi, kẻ đang nắm giữ cuốn sách ký ức về tất cả những sự thật vốn đã không còn là sự thật nữa, vừa nghe thấy những lời mà mình chẳng dám thốt ra.
Những câu chữ tôi định nói bỗng vỡ vụn thành từng từ, rồi tan biến thành từng âm tiết, ý thức của tôi mờ mịt đi trước những ký ức thậm chí còn không tồn tại trong bộ nhớ của thế giới này.
Bởi lẽ việc tôi bàn luận về điều đó chính là sự đảo lộn bản chất, là một sự mâu thuẫn nực cười.
Ngay từ đầu, lý do tôi có thể tận hưởng cuộc sống ở thế giới này là gì? Lý do tôi có được sức mạnh để tồn tại là gì?
Tất cả đều là vì em. Lilysiana Yekaterina.
Chỉ với ý nghĩ đơn giản: "Cứu Hoàng nữ ở đây rồi đi theo đuổi nhân vật mình yêu thích, trải nghiệm cảm giác xuyên không một chút." mà chính tôi đã khiến em phải chết trong một hoàn cảnh còn đau đớn hơn cả nguyên tác.
Thế nhưng, dù biết rằng ý kiến và báo cáo về việc đi tìm Elixir đó là do tôi đưa ra, em vẫn hiến dâng mạng sống để cống hiến cho tôi.
Một kẻ rác rưởi như tôi vốn dĩ không có tư cách đó. Không có tư cách được em chăm sóc. Không nên được em ban phát ân huệ đó.
Dĩ nhiên là em không biết. Không, có lẽ cả đời này em cũng sẽ không bao giờ biết được.
Rằng kẻ thù đã khiến em phải sống một vận mệnh bất hạnh hơn cả định mệnh vốn có chính là tôi. Và chính em là người đã vô tình trao đi tình yêu và ân huệ cho kẻ thù đó.
Dù tôi có nói ra, em cũng sẽ không biết. Sẽ không thể hiểu nổi.
Nếu nói ra, may mắn thì bị coi là kẻ hoang tưởng, còn nếu em có tin đi chăng nữa, thì đối với Lily hiện tại, đó là chuyện không có chút thực tế nào nên em cũng chẳng bận tâm.
"Tôi chưa bao giờ ban phát cho em thứ gì cao cả như ân huệ cả."
Ân huệ là thứ mà em đã trao cho tôi, còn những gì tôi đã làm cho em chỉ đơn giản là trả ơn.
Đó là đạo lý hiển nhiên mà một con người sinh ra trên đời phải làm.
Vì vậy, dù biết Lily định nói gì với mình, tôi cũng không nỡ nghe. Không, chính xác là tôi đã cố tình không muốn nghe.
Bởi lẽ những gì Lily định nói với tôi lúc này là.
"Vậy mà anh vẫn cứ tiếp tục quan tâm em như thế này… đối xử tốt với em như thế này, thì biết đến bao giờ em mới trả hết nợ ân tình đây…."
Khác với Finn, người đã trả hết nợ rồi ra đi, tôi là kẻ vẫn chưa trả xong nợ nên không có tư cách để nghe những lời đó.
Tôi vẫn chưa thể cho em thấy một kết thúc có hậu.
Ngay cả việc đảm bảo tương lai của em sẽ có một cái kết tốt đẹp hơn trước hay không, tôi cũng không dám chắc chắn.
"Finn, em biết anh muốn một mối quan hệ như thế này. Nhưng, nếu anh cứ dịu dàng với em hơn mức này nữa, em sẽ chẳng biết phải làm sao đâu…."
Vì vậy, tôi đã thốt ra một câu nói có phần hèn nhát, một câu nói mà Lily buộc phải chấp nhận.
Bởi tôi không thể cho Lily biết toàn bộ sự thật và lòng mình.
"Chỉ là vì cái danh đàn ông, tôi muốn tỏ ra thật ngầu trước mặt người phụ nữ mình thầm thương trộm nhớ mà thôi. Vậy nên…."
"Đây chính là lý do thứ hai đấy."
Lily nhìn tôi với một biểu cảm thiết tha, có chút gì đó buồn bã, nhưng mâu thuẫn thay, em ấy lại nở một nụ cười.
"Mong là do em đa nghi, nhưng không hiểu sao đôi khi em lại cảm thấy giữa anh và em có một bức tường nào đó. Em biết anh yêu em, và tất cả những lời anh nói đều ngọt ngào đến mức khiến em đôi khi cũng phải xiêu lòng… nhưng tại sao nhỉ, đôi khi những lời ngọt ngào của anh lại không chạm đến trái tim em."
"…."
Giờ đây, tôi hoàn toàn câm nín, đến mức không thể thốt ra nổi một âm tiết nào.
Bởi vì trong đầu tôi bắt đầu hiện lên câu hỏi: Từ bao giờ vậy?
Lily đã thu trọn sự ngập ngừng thoáng qua đó vào mắt, và kết quả thì đã quá rõ ràng.
"Có vẻ như em đã đoán đúng rồi nhỉ, anh có tò mò làm sao em nhận ra không?"
"…Không, chuyện này là."
"Khi anh là Berry, em hoàn toàn không nhận ra, vì lúc đó em không để tâm đến anh. Nhưng kể từ khi biết anh là Finn, em luôn đặt anh trong mắt và trong tim, nên dù không muốn thấy thì nó vẫn cứ hiện ra thôi. Chắc là vì anh là người em thực lòng yêu chăng?"
"…."
"Nên em đã tự suy nghĩ, chẳng lẽ… anh đang đọc nguyên văn những lời thoại trong tiểu thuyết ngôn tình sao? Vì anh nghĩ làm vậy thì em sẽ vui?"
Câu hỏi của Lily là liệu có phải vì tôi đọc nguyên văn lời thoại trong tiểu thuyết nên cảm xúc và lời nói của tôi không chạm đến trái tim em ấy hay không.
Có lẽ em ấy suy đoán dựa trên phát ngôn trước đó của tôi về việc đã đọc tiểu thuyết ngôn tình và áp dụng phương pháp đó với em ấy.
Sự suy luận đó đúng một nửa nhưng cũng sai một nửa.
Tuy nhiên, trong tình cảnh hiện tại, đó là một sự hiểu lầm vô cùng đáng mừng và là một suy đoán chính xác đến một nửa.
"Thật là xấu hổ quá. Tôi xin lỗi. Tôi chỉ vì muốn thấy dáng vẻ vui mừng của Hoàng nữ điện hạ nên mới…."
Vì vậy, tôi đã thốt ra những lời đó. Bằng cảm xúc và trái tim trọn vẹn của mình, không sử dụng bất kỳ kiến thức nào.
Trong khi vẫn cố gắng che giấu những phần cần phải giấu kín.
"Không sao, không sao đâu, nếu là lý do đó thì được rồi. Vì em từng nghe nói đàn ông ai cũng có phần như thế, nên ngược lại em thấy nhẹ lòng hơn đấy. Xin lỗi nhé, vì em đã hành động thiếu tinh tế quá."
Hi hi.
Lily nở một nụ cười hồn nhiên mà tôi đã từng thấy đâu đó trước đây.
Có lẽ Lily đã lầm tưởng rằng tôi cũng giống như bao chàng trai khác, muốn thể hiện bản thân theo nhiều cách trước mặt cô gái mình thích nên mới hành động như vậy.
Thật sự, tôi chẳng thể nghĩ được gì khác ngoài hai chữ "may mắn".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn