Chương 23: Tỏ tình (5)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Lilysiana Yekaterina buộc phải dừng bước khi một sự việc gây sốc đột ngột xảy ra ngay trước mắt mình.
"Be, Berry…?!"
Đó là vì cơ thể của cậu thiếu niên, người vừa mới lao mình ra để ngăn chặn con ma vật khổng lồ không rõ lai lịch kia vì em, đã bị ném xuống ngay trước mặt em.
Thiếu nữ vội vàng chạy lại phía cậu thiếu niên, nhưng tình trạng cơ thể của cậu thì ai nhìn vào cũng thấy là tệ đến mức không thể tệ hơn.
Vì tiếp tục chiến đấu mà không chữa trị cánh tay trái bị con ma vật đen ngòm kia tấn công, nên cánh tay của cậu thiếu niên đã rơi vào tình trạng mà những phương pháp chữa trị thông thường không thể cứu vãn nổi.
Đâu chỉ có vậy.
Một cái lỗ đỏ thẫm hiện ra ngay giữa cơ thể tan nát của cậu.
Và một lượng máu lớn chảy ra từ cái lỗ đó đang tạo thành một vũng máu nhầy nhụa.
"Này, này!! Berry!! Tỉnh lại đi Berry!!"
Thiếu nữ dồn dập gọi tên cậu thiếu niên, nhưng cậu không hề có bất kỳ phản ứng nào, ngọn lửa sự sống trong mắt cậu đang dần lịm tắt.
Chẳng lẽ, mình lại một lần nữa mất đi người đã hy sinh vì mình sao.
Một cách bất lực như thế này.
Một cách hư ảo như thế này.
Dù đã nỗ lực đến mức rệu rã cả xương cốt, đổ bao nhiêu máu để trở thành một Hoàng nữ đúng nghĩa theo tâm nguyện của cậu, Vậy mà mình vẫn còn cách quá xa so với hình mẫu lý tưởng đó sao.
Ngay khoảnh khắc thiếu nữ đang tự trách móc và hạ thấp bản thân trong nỗi dằn vặt, cậu thiếu niên đột nhiên bật dậy.
"Be, Berry?! Với cơ thể đó mà đột nhiên đứng dậy thì…!! Be…ry?"
Giọng nói ngơ ngác của thiếu nữ gọi tên cậu thiếu niên.
Cũng phải thôi, bởi vì tình trạng của cậu thiếu niên vừa rồi, nếu hỏi bất kỳ ai qua đường về sự sống chết của cậu, thì trăm người như một, Tất cả sẽ chỉ biết lắc đầu thương cảm trước bộ dạng thảm hại của cậu.
Thế nhưng cậu thiếu niên lại đứng dậy như thể không có chuyện gì xảy ra, như thể dáng vẻ vừa rồi của mình chỉ là ảo ảnh, cậu phủi bụi trên người, Rồi cứ thế lẳng lặng bước ra sau lưng thiếu nữ.
Chính xác là hướng về phía con ma vật đen ngòm đang âm thầm rình rập sau lưng thiếu nữ.
-Vù vù.
Luồng không khí đột ngột thay đổi theo từng bước chân tiến về phía trước của cậu thiếu niên.
Bầu không khí đáng ngại vốn đang bao vây như muốn nuốt chửng thiếu nữ và cậu thiếu niên bỗng sợ hãi lẩn trốn, Thay vào đó, thiếu nữ cảm nhận được một luồng không khí ấm áp như ánh mặt trời đang quanh quẩn bảo vệ mình.
Luồng không khí mà cậu thiếu niên tạo ra đã khác, và bầu không khí tỏa ra từ cậu cũng mang một dáng vẻ hoàn toàn khác so với trước đây.
Chẳng phải trước khi ngã xuống, cậu thiếu niên chỉ tỏa ra sát khí giống như một con rắn đang lặng lẽ rình rập thời cơ để kết liễu con mồi sao?
Thế nhưng cậu thiếu niên lúc này, nếu dùng một từ để diễn tả thì chính là một bức tường thành vững chãi và kiên cố.
Thiếu nữ có vẻ kinh ngạc trước việc một người có thể thay đổi hoàn toàn chỉ trong một khoảnh khắc như vậy.
Ngay sau đó, khi cậu thiếu niên chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra, đôi mắt đã mất đi sức sống của cậu lại bắt đầu tỏa sáng rực rỡ.
Đôi mắt vàng kim huy hoàng còn rực rỡ hơn cả đôi mắt đỏ.
Người ta thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Như để chứng minh điều đó, cậu thiếu niên dường như đang đốt cháy linh hồn mình trong từng bước chân tiến về phía trước.
Cộp.
Cậu thiếu niên lẳng lặng bước đi trong khi nhìn thẳng vào bóng tối.
Một dáng đi không hề có chút phù phiếm nào, hoàn toàn không có một động tác thừa thãi.
Giống hệt như chuyển động của một lão tướng dày dạn kinh nghiệm đã kinh qua bao nhiêu nghịch cảnh và gian khổ.
Cộp.
Giữa màn đêm tĩnh lặng, khi cậu thiếu niên tiến bước, bóng tối lùi lại như thể đang sợ hãi cậu.
Thấy vậy, cậu thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Dường như cậu đang trách móc tại sao nó lại định chạy trốn khỏi mình.
Thiếu nữ vẫn hướng cái nhìn về phía cậu thiếu niên và chỉ khẽ chớp mắt một cái.
Có vẻ như em không thể tin nổi vào tình cảnh hiện tại.
Ngay sau đó, cậu thiếu niên biến mất khỏi tầm mắt của thiếu nữ.
Thiếu nữ tự hỏi liệu có phải mình đã nhìn nhầm hay không, nhưng câu hỏi đó sớm có lời giải đáp và tan biến mất.
Bởi em nhận ra rằng hình bóng của cậu thiếu niên, người vừa biến mất khỏi tầm mắt mình, đã di chuyển đến sát sườn của bóng tối từ lúc nào không hay.
Tiếp đó, cậu thiếu niên vẽ một đường bằng thanh kiếm.
Thiếu nữ không tìm được cách nào khác để diễn tả ngoài cách đó.
Bởi cậu thiếu niên thực sự đã vẽ ra một đường chỉ vàng kim giữa thế giới bóng tối này.
Xoẹt.
Cùng với tiếng xé toạc tấm màn che là tiếng một thứ gì đó nặng nề rơi xuống.
Đó là vì cơ thể của bóng tối đang đe dọa cậu thiếu niên và thiếu nữ đã bị chém làm đôi.
Tiếp đó là tiếng những cành cây trong rừng rơi xuống rào rào.
Khi khu rừng che khuất mặt trời biến mất, ánh nắng lộ diện qua cái lỗ đó và soi sáng dáng vẻ của cậu thiếu niên.
Cậu thiếu niên, người duy nhất tỏa sáng trong bóng tối nhờ nhận được ánh nắng mặt trời, quay đầu lại nhìn thiếu nữ.
Một ánh mắt như đang hoài niệm, như đang nhìn lại những ký ức xưa cũ.
Ngay sau đó, cậu thiếu niên nở một nụ cười ấm áp mà thiếu nữ đã từng cảm nhận được trước đây, rồi đổ gục xuống đất một cách yếu ớt như thể đã tiêu tốn hết toàn bộ sức lực vừa vắt kiệt được.
"Berry!!"
Cái vĩ nghiệp mà những anh hùng truyền thuyết được cho là đã làm được khi dùng kiếm xẻ đôi bầu trời.
Tất nhiên, thực tế cậu chỉ là chém đứt khu rừng đang che khuất bầu trời mà thôi, nhưng thiếu nữ vẫn vội vàng chạy lại phía cậu thiếu niên, người vừa cho thấy vĩ nghiệp chém đứt bầu trời cùng với bóng tối áp đảo đang bao trùm lấy họ.
Vì lo sợ rằng thực sự.
Cậu đã đốt cháy đến cả ngọn lửa sự sống cuối cùng của mình rồi chăng.
Vì bất an rằng ngọn lửa sự sống ấy giờ chỉ còn lại tro tàn và sắp sửa tan biến mất chăng.
Thiếu nữ sải bước chạy tới.
Ngay khi thiếu nữ tiếp cận sát sườn cậu thiếu niên, cậu nói với thiếu nữ bằng một giọng nói mờ nhạt như chỉ để em nghe thấy.
Có lẽ vì quá mệt mỏi nên cậu đã nghĩ khuôn mặt thiếu nữ đột ngột xuất hiện trước mặt mình lúc này chỉ là một giấc mơ mà thôi.
"Hoàng nữ điện hạ…."
"Cậu… tại sao lại làm đến mức đó chứ… tại sao lại làm vậy khi cơ thể đã ra nông nỗi này…."
Thiếu nữ không tài nào hiểu nổi.
Vì em là Hoàng nữ của Đế quốc nên nếu để em mang ơn thì chắc chắn sẽ nhận được sự giúp đỡ không nhỏ ở đâu đó.
Nhưng nếu cân nhắc xem điều đó có đáng để đánh đổi cả mạng sống hay không thì… ngay cả bản thân thiếu nữ cũng phải lắc đầu ngao ngán.
Dẫu có nói rằng muốn bảo vệ người mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, thì thiếu nữ cũng cảm thấy hoài nghi về điều đó.
Bởi em nghĩ trên đời này chỉ có duy nhất một kẻ ngốc nghếch dám đặt mạng sống của mình lên bàn cân so sánh với người mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, đó chính là tên hầu mà em hằng mong nhớ mà thôi.
Và khi cậu thiếu niên mở miệng để trả lời cho thắc mắc của thiếu nữ, em đã phải nín thở và mở to mắt trước câu trả lời nằm ngoài dự tính của mình.
"Vì tôi đã hứa rồi mà…."
"…Hả?"
Cậu thiếu niên chỉ nói bằng một giọng điệu thản nhiên.
Trông cậu không giống như đang nói dối, và trong hoàn cảnh như thế này thì chẳng ai lại đi nói dối làm gì, nên thiếu nữ buộc phải công nhận lời nói đó là sự thật.
Vậy thì hứa với ai? Tại sao?
Đó là thắc mắc lớn nhất hiện lên trong tâm trí thiếu nữ.
Rốt cuộc cậu đã hứa với ai mà lại có thể đánh đổi cả mạng sống để cứu em.
Và cậu đã nhận được gì làm thù lao mà lại chấp nhận lời hứa đó.
"Vì tôi đã hứa sẽ bảo vệ Hoàng nữ điện hạ… thay cho phần của cậu ấy rồi mà…."
Cậu thiếu niên, người chẳng biết từ lúc nào đã tỏa sáng bằng đôi mắt đỏ thay vì mắt trái, đã đưa ra câu trả lời theo cách của riêng mình, nhưng thiếu nữ chỉ biết nheo mắt trước câu trả lời đó.
Cậu thiếu niên không thể biết được những thắc mắc trong lòng thiếu nữ, và vì thế câu trả lời của cậu càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của em.
Tiếp đó cậu thiếu niên nói.
"Thế nên, thật may vì lần này tôi đã có thể bảo vệ được cô. Hoàng nữ điện hạ."
"…Cái gì cơ?"
Ngay khi dứt lời, cậu thiếu niên tắt lịm đôi mắt vốn đang tỏa sáng rực rỡ và ngất đi.
Và đôi mắt đẹp như ngọc bích của thiếu nữ, nơi một sự nghi ngờ đậm đặc không thể giải tỏa đã ngự trị, bắt đầu dao động dữ dội vì mất phương hướng.
Hít sâu. Thở ra.
Tiếng hít thở của chính mình vang vọng bên tai.
"Thật may là sau đó không có chuyện gì xảy ra và đã quay về an toàn sao."
Tôi mở đôi mắt nặng trĩu như có vật nặng treo vào, thấy trần nhà được trang trí theo phong cách Baroque và những tấm màn trắng bao quanh mình.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để suy luận ra mình đang ở đâu, nhưng dù vậy tôi vẫn không thể không thốt ra câu thoại này.
"Aaa… một trần nhà xa lạ."
Cảm giác của cái thằng nhóc yếu đuối đó là như thế này sao.
Ngay khi tôi vừa thốt ra câu thoại nổi tiếng trong một bộ phim hoạt hình từng xem, một giọng nói thánh thót như tiếng chuông nhà thờ vang lên báo hiệu sự hiện diện của chủ nhân nó.
"Cậu tỉnh rồi sao, Berry khoa Kỵ sĩ."
Giật mình.
Nếu thế giới này là Trái Đất thì đây quả là một tình huống vô cùng xấu hổ, nhưng nơi này thì khác.
Bởi vì đây là thời đại và bối cảnh mà dù có thốt ra những câu thoại sặc mùi "trẻ trâu" như thế cũng chẳng có gì là lạ lùng cả.
Vì thế, tôi chỉ lẳng lặng quay đầu lại để xác nhận danh tính của chủ nhân giọng nói đó.
Mái tóc vàng bạch kim mềm mại như lụa xõa xuống tận thắt lưng, đóng vai trò như một tấm rèm ngăn cản tôi nhìn thấy dáng vẻ gợi cảm của cô ấy từ phía sau.
Đôi mắt xanh biếc như nước biển ở bãi biển Topaz đã phơi bày sự thanh khiết và thuần khiết của cô ấy.
Các đường nét trên khuôn mặt rõ ràng đến mức chỉ cần nhìn qua từng đặc điểm thôi cũng đủ biết cô ấy là một mỹ nhân, Và thân hình gợi cảm của cô ấy….
Ực.
"Ôi trời, vừa tỉnh dậy đã có phản ứng như vậy rồi sao… thật mừng là cậu có vẻ vẫn khỏe mạnh."
Cô ấy nở một nụ cười mãn nguyện khi nhìn tôi đang nằm trên giường bệnh.
"Grace."
"…Sau buổi lễ nhập học, đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau nhỉ."
Lần thứ hai? Đối với cô có lẽ là lần thứ hai, nhưng tôi đã nhìn thấy cô hàng chục, hàng trăm lần qua những con chữ rồi.
Cô ấy là bạn cùng khóa với tôi và là thủ khoa khoa Thần thánh. Grace.
Dù hiện tại thì chưa, nhưng vào thời điểm kết thúc năm nhất, cô ấy sẽ thức tỉnh và trở thành một tồn tại được tôn sùng là Thánh nữ.
Và….
"Là nhân vật bất hạnh sẽ rơi vào lộ trình NTR vì là tồn tại duy nhất ở thế giới này sở hữu phương thức hồi sinh người chết."
Tôi không thể để cái bình thuốc di động có hiệu suất cao nhất này chết vì cái lý do vớ vẩn đó được.
Bởi vì sự tồn tại của cô ấy chắc chắn sẽ là một sự ức chế lớn đối với Ma thần.
Vì thế, tôi nói với Grace, người đang nhìn xuống tôi với nụ cười từ ái trên giường bệnh.
"…Tôi muốn nói chuyện với cô một chút."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn