Chương 24: Hội Học Sinh (1)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Lý do khiến Grace, người đã trở thành Thánh nữ, rơi vào lộ trình NTR chỉ có một.
Đó chính là vì [Lời Cầu Nguyện Của Thiếu Nữ].
Ma pháp… không, câu chú này được kích hoạt bằng cách hy sinh một lượng thần lực khổng lồ, nó có đặc điểm là có thể hồi sinh người chết, nhưng đổi lại, người đó sẽ hoàn toàn bị lệ thuộc vào đối tượng được hồi sinh.
Nếu chỉ đơn giản là bị lệ thuộc thì tốt biết mấy, nhưng câu chú độc ác đó còn tồn tại vài khiếm khuyết chí mạng.
Thứ nhất. [Lời Cầu Nguyện Của Thiếu Nữ] chỉ đơn thuần là mở ra một cổng dịch chuyển đến nơi đối tượng đang ở dưới âm phủ, và kẻ đầu tiên bước chân vào cổng dịch chuyển đó sẽ sở hữu tất cả mọi thứ của người thi triển.
Chính vì thế, dù có mở cổng dịch chuyển ở gần đối tượng đi chăng nữa, nhưng nếu một vong linh âm phủ ở gần đó khống chế đối tượng và bước vào cổng dịch chuyển thay thế, thì người thi triển sẽ mãi mãi bị vong linh âm phủ đó xoay như chong chóng suốt đời.
Thứ hai. Dẫu cho đối tượng có hồi sinh thành công, nhưng nếu đối tượng không có tình cảm ở một mức độ nhất định với người thi triển, thì người thi triển sẽ lập tức bị kéo xuống địa ngục và bị lũ quỷ giày vò cả thể xác lẫn linh hồn bằng đủ mọi phương thức tàn nhẫn.
Đây chính là nguyên nhân khiến Grace rơi vào lộ trình NTR trong nguyên tác.
Ian có lẽ chỉ coi cô ấy là một người bạn thân thiết chứ không hề nảy sinh tình cảm nam nữ, nên Grace đã phải trả giá bằng việc bị kéo xuống địa ngục sau khi hồi sinh Ian.
Vì phải hy sinh toàn bộ thần lực để thi triển câu chú nên cô ấy thậm chí không thể kháng cự lại lũ quỷ địa ngục, đó quả là một sự trừng phạt tàn khốc đối với một Thánh nữ như cô ấy.
Và thứ ba. Dẫu cho có thỏa mãn được tất cả các điều kiện này, thì kể từ khoảnh khắc đó, người thi triển sẽ trở thành một con rối không hơn không kém, có thể bị đối tượng điều khiển cả thể xác, tâm trí lẫn cảm xúc theo ý muốn.
Tất nhiên trong tác phẩm, vì cô ấy thi triển lên Ian nên không cần phải lo lắng về việc mất đi tôn nghiêm của một con người… nhưng mà.
"Dù vậy thì rủi ro vẫn quá lớn."
Ý đồ của gã tác giả khốn khiếp khi viết ra những thiết lập này để đẩy Grace vào lộ trình ngược luyến tàn tâm là quá rõ ràng.
Việc thi triển câu chú cần một lượng thần lực khổng lồ và việc câu chú đó chỉ được truyền lại cho các Thánh nữ đời sau là minh chứng cho điều đó. Nghe đâu ngay khi trở thành Thánh nữ là sẽ tự nhiên biết cách sử dụng.
Vì thế, tôi đã đề nghị với Grace.
"Ý cậu là… muốn chúng ta lập cùng một tổ đội trong Hội Học Sinh sao?"
"Phải."
Hội Học Sinh của học viện này theo truyền thống sẽ do thủ khoa và á khoa nắm giữ.
Grace, thủ khoa khoa Thần thánh, chắc chắn sẽ tham gia Hội Học Sinh theo đúng nguyên tác, và theo lẽ thường, cô ấy sẽ được xếp vào cùng một tổ đội với Ian để đi thực hiện nhiệm vụ.
Phải ngăn chặn điều đó. Bởi lý do khiến cô nàng này phải lòng Ian chính là vì cái chủ nghĩa chính nghĩa rẻ rách của hắn.
"Nào là kẻ ác cũng có thể hối cải… nào là nếu thấy có khả năng sám hối thì phải ưu tiên tha thứ… ôi mẹ kiếp, mới nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn rồi."
Trong một tổ đội 4 người mà chỉ cần có 1 kẻ bao đồng thôi là độ khó đã tăng vọt rồi, đằng này lại có đến tận một nửa là kẻ bao đồng, hai đứa nó cứ thế tung hứng cho nhau rồi làm những chuyện vượt quá giới hạn khiến Ian lăn đùng ra chết.
Và chính vì thế mà Grace đã khóc lóc thảm thiết rồi kích hoạt [Lời Cầu Nguyện Của Thiếu Nữ] cho Ian, đó chính là toàn bộ diễn biến của sự việc.
Để ngăn chặn điều đó, phương pháp tốt nhất là tôi phải đưa Grace đi cùng mình.
Làm như vậy, Grace sẽ không có cơ hội phải lòng Ian, và 3 người còn lại cũng sẽ ngăn cản Ian khi hắn định làm những chuyện quá sức vô lý.
Vừa bảo vệ được mạng sống của nhân vật chính, vừa có được một bảo hiểm phòng hờ, lại vừa đưa được bình thuốc xịn nhất tác phẩm vào tổ đội của tôi và Lily, đúng là một mũi tên trúng ba đích.
Trong lúc tôi đang mải mê quay cuồng với những suy nghĩ hạnh phúc trong đầu, Grace nhìn tôi và nghiêng đầu thắc mắc.
"…Cậu đã yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên sao? Berry?"
"Không."
"Ừm… là sự thật nhỉ…."
Khi khuôn mặt tôi nhăn nhó đến mức ai nhìn vào cũng thấy và dứt khoát lắc đầu, Grace đưa một tay lên xoa cằm suy nghĩ. Có vẻ như cô ấy cũng thấy được tôi đang nói thật.
Bởi cô ấy được cho là có đôi mắt có thể phân biệt được đối phương đang nói thật hay nói dối.
Tôi không biết nó hiển thị như thế nào vì trong tác phẩm không miêu tả chi tiết… nhưng chẳng lẽ trên đầu tôi lại hiện ra chữ "Thật" hay "Giả" sao?
"Vậy tại sao cậu lại nhất quyết muốn đưa một người vừa mới nói chuyện lần đầu như tôi vào tổ đội chứ?"
"Tôi không thể nói chi tiết được, nhưng có lý do khiến cô bắt buộc phải ở cùng tổ đội với tôi."
"Cậu không thể nói cho tôi biết, nhưng lại có lý do khiến tôi phải đi cùng cậu… ý cậu là vậy sao?"
Đôi mắt đẹp như ngọc bích của cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
Trước cái nhìn đó, tôi chỉ lẳng lặng gật đầu.
Ngay sau đó, Grace lại tung ra cái câu hỏi chết tiệt đó với tôi.
"Không phải vì cậu có cảm tình với tôi nên mới làm vậy sao?"
"…Cái con… đến cả cái vỏ hạt giống tôi cũng không có chút cảm xúc nào như vậy đâu nên cô cứ yên tâm đi."
Vì bị tấn công bất ngờ bởi một câu hỏi nằm ngoài dự tính nên tôi suýt chút nữa đã văng tục.
Không phải là tôi hoàn toàn không hiểu cách suy nghĩ đó.
Ngược lại, tôi thấy điều đó là hoàn toàn có thể. Vì Grace là một mỹ nhân thực thụ, sở hữu thân hình mà bất kỳ người đàn ông nào cũng phải ngoái nhìn.
"Nhưng ít nhất thì không phải là tôi, đồ khốn ạ."
Vì cô mà tôi đã không ít lần suýt bị ung thư khi đọc [Aethelgard: Ma Thần Thảo Phạt Ký] đấy.
Nào là vì muốn cho kẻ định giết mình một cơ hội hối cải nên nhất quyết không chịu giết hắn để rồi bị đâm sau lưng.
Nào là dù trưởng làng cứ nhìn mình bằng ánh mắt dâm tà nhưng vẫn bảo đó là chuyện không thể tránh khỏi rồi cứ thế chịu đựng khiến bản thân không thể ngủ ngon dẫn đến ảnh hưởng đến chiến đấu.
Nào là cứ bao đồng đi chữa trị cho những người không cần thiết để rồi cạn kiệt thánh lực và trở thành gánh nặng vô dụng vào những thời điểm quan trọng, vân vân và mây mây.
Nghĩ đến việc cô nàng này đã gây ra bao nhiêu vụ phá hoại nhờ sự cổ vũ của Ian, tôi chỉ muốn tát cho cô ấy một cái để tỉnh ra ngay lập tức.
Có vẻ như sự chân thành của tôi đã chạm đến cô ấy, Grace nhìn lên bầu trời suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
"Nếu vậy thì tôi chẳng có lý do gì để từ chối lời đề nghị của cậu cả. Dẫu có lý do đi chăng nữa, tôi cũng không thể bỏ mặc người đang cần sự giúp đỡ của mình được."
"Ừ, cảm ơn cô."
Tôi chân thành bày tỏ lòng cảm ơn với Grace.
Bởi vì có vẻ như nhờ cái tính bao đồng đó của cô mà mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ hơn một chút.
-Cốc cốc.
Sau khi Grace kiểm tra tình trạng cơ thể tôi lần cuối và rời đi, ngay sau đó có tiếng ai đó gõ cửa phòng bệnh của tôi.
"Mời vào."
Tôi cứ ngỡ Lily nghe tin tôi tỉnh lại nên đã chạy tới, liền ngồi thẳng lưng dậy để đón tiếp vị khách, nhưng người mở cửa bước vào lại là một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
"…Hiệu trưởng?"
"Cậu thấy trong người thế nào rồi, Berry."
Trước tình huống Hiệu trưởng đích thân đến thăm bệnh và hỏi thăm tình trạng sức khỏe của học sinh, tôi không thể không trả lời, liền cử động cơ thể qua lại để cho ông ấy thấy mình đã gần như hồi phục hoàn toàn.
"Như ngài thấy đấy ạ."
"Thật mừng quá. À, ta tìm đến đây không có gì khác ngoài việc muốn xin lỗi về chuyện vừa rồi… và cũng có chuyện muốn bàn bạc về phần thưởng dành cho cậu."
"Phần thưởng sao ạ?"
Tôi mở to mắt tỏ vẻ ngạc nhiên, thấy vậy Hiệu trưởng gật đầu hài lòng.
Thực ra vì Ian và Selena cũng đã trải qua quá trình này nên tôi đã phần nào đoán trước được, nhưng vẫn cố tình tỏ ra phản ứng lộ liễu.
Bởi vì nếu ở đây mà tỏ thái độ kiểu "À, vậy sao ạ?" thì trông cũng hơi kỳ quặc.
"Phải, đối với một học sinh ưu tú đã ngăn chặn được một sự việc có thể dẫn đến hậu quả khôn lường, thì phải trao phần thưởng xứng đáng chứ. Ta nghe nói, dù là kiếm sĩ nhưng Berry lại không sở hữu một thanh kiếm nào thực sự tốt."
"Vâng, thì… đúng là vậy ạ."
Bởi vì một kẻ xuất thân bình dân như tôi mà mang theo một thanh kiếm tốt thì chẳng phải là rất kỳ lạ sao. Đó cũng là lý do tại sao tôi không dám chạm tay vào những thanh kiếm tốt mà mình đã từng để mắt tới vài lần khi đi tập kích các quý tộc ở Đế quốc.
Nhưng mà là kiếm sao….
Chắc chắn là một diễn biến hoàn toàn khác so với Ian, một quý tộc. Theo tôi nhớ thì trường hợp của Ian, cậu ta đã nhận được một vật phẩm bảo hộ thay vì kiếm.
Trong lúc tôi đang lẳng lặng đảo mắt suy nghĩ, Hiệu trưởng tiến lại gần tôi một bước và nói.
"Nhân tiện, tiểu thư Lilysiana Yekaterina đã mong muốn trao toàn bộ phần thưởng cho cậu đấy. Cô ấy bảo mình chẳng làm được gì cả."
"…Hoàng nữ điện hạ sao ạ?"
Hiệu trưởng gật đầu và nói tiếp.
"Chính vì thế, ta định cho cậu quyền được chọn một thanh kiếm trong số những thanh kiếm có trong kho báu của học viện chúng ta… cậu thấy thế nào?"
"……Nếu ngài đã cho phép như vậy, thì thần chỉ biết đội ơn thôi ạ."
Đội ơn cái con khỉ.
Tôi phải cố gắng lắm mới ngăn được khóe môi mình không vểnh lên tận xương gò má.
Có lẽ đây là kết quả của việc một mình tôi đã nhận được toàn bộ công trạng mà vốn dĩ Ian và Selena phải chia nhau.
Nghĩ đến việc mình, một kẻ vừa mới nhập học chưa được bao lâu, lại có được thứ mà ngay cả nhân vật chính Ian cũng chỉ nhận được sau khi lập công lớn là tiêu diệt ma nhân từng càn quét học viện, khiến đôi môi tôi run rẩy vì sung sướng.
Hiệu trưởng có vẻ cũng nhận ra tôi đang vui mừng, ông ấy vẫn giữ nụ cười hiền hậu trên môi và hỏi tôi.
"Vậy… khi nào thì cậu có thể vào kho báu được? Nếu cơ thể vẫn chưa khỏe hẳn thì có thể đợi thêm một thời gian nữa cũng được…."
"Tôi sẽ đi ngay bây giờ ạ."
Những việc như thế này không nên trì hoãn. Không biết chừng lại có sự kiện quái đản nào đó xảy ra cản trở con đường phía trước của tôi cũng nên.
Phán đoán như vậy, tôi lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi và theo chân Hiệu trưởng hướng về phía kho báu của học viện.
Mà không hề hay biết rằng mình sẽ nhìn thấy một thứ hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng ở nơi đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn