Chương 60: Celina Kali (1)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương
"Ừm… anh vẫn luôn thắc mắc chuyện này. Một nam sinh cứ tùy tiện ra vào phòng ký túc xá nữ thế này thật sự không sao chứ?"
Bị Selena nắm tay kéo đi, đến khi hoàn hồn thì Ian đã đặt chân vào tận phòng ký túc xá của cô.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, anh cứ có cảm giác mình đang làm một chuyện không nên làm, bèn hướng về phía bức tường ngăn với căn bếp, nơi Selena vừa khuất bóng, cất tiếng hỏi.
Trước giờ Ian vẫn luôn giữ chuyện này trong lòng, nhưng hôm nay anh quyết tâm phải nói cho rõ ràng.
Selena ló đầu ra khỏi bếp, nhìn Ian vẫn đứng khựng trên tấm thảm trước cửa, chần chừ không chịu bước vào.
"Gì cơ? Anh vẫn còn nói chuyện đó sao? Nếu đã tính toán như vậy, cô hầu gái đang sống cùng Ian chẳng phải cũng rất kỳ lạ à?"
"Không, Cindy đã là hầu gái riêng của anh từ rất lâu rồi…"
Ian bỏ lửng câu nói, gương mặt dần đỏ lên.
Thấy anh ngượng ngùng đưa ngón tay gãi má như muốn che giấu điều gì, nụ cười của Selena lập tức trở nên méo mó. Cô bước về phía Ian.
Một tay cầm ly nước tự pha cho anh, Selena bắt đầu dồn dập truy hỏi nhằm xua tan nỗi bất an vừa trào lên trong lòng.
"Ian, anh đã xảy ra chuyện gì đó với cô hầu gái kia rồi, đúng không?"
"Hả, hả? Không… có chuyện gì đâu…"
"Nhìn anh nói lắp thế kia là em biết có rồi. Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Đ, đâu có… Không có thật mà… Chẳng có chuyện gì hết!"
"Thật sao?"
Selena vẫn nở nụ cười, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Ian.
Thấy Ian lúng túng né tránh ánh mắt của mình, cô làm như không định hỏi thêm nữa rồi đưa ly nước cho anh.
Không biết cảnh tượng này đã lặp lại bao nhiêu lần. Ian bất đắc dĩ nhận lấy thứ chất lỏng màu vàng kỳ lạ mà giờ đây anh đã quá quen thuộc.
Tiếng nuốt ừng ực vang lên. Chất lỏng màu vàng trôi xuống cổ họng Ian, ánh sáng trong đôi mắt vốn trong trẻo của anh cũng từ từ lụi tắt.
Đến khi tia sáng cuối cùng hoàn toàn biến mất, Ian cứng đờ tại chỗ như một món đồ chơi vừa bị tháo mất dây cót, không còn nhúc nhích.
"Ư hư."
Như không thể kiềm chế trước vẻ đáng yêu của Ian, Selena đưa tay vuốt ve má anh rồi lặp lại câu hỏi ban nãy.
"Ian… anh đã xảy ra chuyện gì với cô hầu gái đó? Anh từng hứa rằng dù có chuyện gì cũng sẽ không giấu em mà. Vì vậy, hãy nói cho em biết đi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Đôi mắt trống rỗng của Ian hướng về phía Selena. Anh bắt đầu thản nhiên kể ra chuyện mà dù ngây thơ đến đâu, trước đó anh vẫn không dám nói thành lời.
"…Anh đã lỡ nhìn thấy Cindy khỏa thân."
"Cái gì?"
"Không hiểu vì sao Cindy lại thay quần áo trong phòng anh… Anh đã nhìn thấy cô ấy khỏa thân…"
"Ian, anh không nhớ em đã dặn anh thế nào sao?"
Trước ánh mắt sắc bén như muốn ăn tươi nuốt sống mình của Selena, Ian chỉ ngây người mấp máy môi.
"Ian."
Selena gọi tên anh bằng giọng điệu hệt như một người mẹ đang răn dạy đứa trẻ.
Đôi môi Ian chậm rãi chuyển động, tự nhắc lại điều Selena vẫn luôn căn dặn mỗi khi cho anh uống thứ nước này.
"Anh không được… thân thiết với bất kỳ cô gái nào ngoài Selena…"
"Vậy mà Ian lại bất cẩn nhìn thấy cơ thể trần trụi của cô hầu gái ấy, còn cảm thấy rung động nữa. Đúng không?"
"…Ừ."
"Nếu đã phạm lỗi thì phải chịu phạt, đúng không, Ian?"
Selena hết sức tự nhiên nhắm mắt, ngẩng mặt lên và đưa môi về phía Ian.
Ian vòng tay ôm lấy đầu cô, bắt đầu đón nhận hình phạt vẫn luôn lặp lại mỗi khi anh thân thiết với một cô gái khác ngoài Selena, hoặc mỗi khi anh nảy sinh cảm xúc với một người con gái không phải cô.
Không, đúng như lời Selena đã nói, đây chính là hình phạt. Ian bắt đầu trao cho cô một nụ hôn sâu nồng nhiệt, quấn quýt đầu lưỡi như những người yêu nhau.
Chụt— Đầu lưỡi Ian chần chừ, chậm rãi tiến vào trong miệng Selena. Đầu lưỡi cô vốn đã chờ sẵn lập tức quấn lấy nó như một con rắn, tham lam hút lấy nước bọt của Ian như đang thưởng thức thứ nước quả ngọt lành.
Ưm… Chụt, chụt, chụt.
Rõ ràng Ian mới là người chủ động vì muốn chịu phạt, nhưng Selena lại nhiệt tình hơn anh gấp nhiều lần. Cô tham lam quấn lấy khoang miệng cùng đầu lưỡi Ian, cả cơ thể cũng áp sát vào anh.
"Ian… Ian… Chụt, chụt, ưm…"
"Se, Selena… ưm…"
Chuyển động từ đầu lưỡi Selena liên tục nhắm đúng những điểm yếu mà cô đã quá quen thuộc.
Khoái cảm tê dại như tia chớp chạy thẳng qua đại não, khiến tâm trí Ian dần tan chảy trong cảm giác ngây ngất đặc quánh.
Ngay cả hai bàn tay đang ôm lấy đầu Selena cũng trở nên luống cuống vì khoái cảm, không biết phải đặt ở đâu.
Selena liền nắm lấy hai bàn tay đang mất phương hướng ấy, vòng chúng quanh eo mình, đồng thời dùng hai tay giữ chặt đầu Ian rồi kéo anh lại gần hơn.
Cô không cho phép Ian trốn thoát khỏi khoái cảm choáng ngợp mà nụ hôn này mang đến.
Cô muốn đại não anh thật sự tan chảy trong sung sướng, để anh chỉ còn biết khát khao nước bọt của riêng cô.
Chụt. Chụt. Ưm.
Những âm thanh ướt át cứ thế vang vọng khắp căn phòng của Selena suốt một hồi lâu.
Sự quấn quýt chẳng khác nào hai con thú đang say mê bản năng chỉ kết thúc khi cả hai đã thở hổn hển, nước bọt không thể giữ lại thêm nữa mà bắt đầu tràn khỏi khóe môi.
"Ư hư… Hì hì… Dễ chịu lắm đúng không, Ian?"
"Ừ, ừm…"
"Bây giờ chúng ta còn có thể làm chuyện dễ chịu hơn nữa đấy… Anh thấy sao?"
Selena nhìn Ian bằng đôi mắt chìm trong mê đắm, đầu lưỡi khẽ liếm qua môi.
Có vẻ người không thể kiềm chế sự hưng phấn lại chính là Selena. Cô nắm lấy tay Ian, định kéo nó về phía bầu ngực mình.
Đúng vậy.
Cô đã định làm thế.
Nếu giữa chừng Ian không chống cự, nhất quyết từ chối để tay mình chạm vào ngực cô.
"I, Ian?"
"…Chuyện này không được, Selena… Chúng ta vẫn còn là học viên, hơn nữa còn chưa chính thức hẹn hò…"
"Chúng ta đang hẹn hò mà, đúng không? Như vậy chẳng phải là được rồi sao?"
"…Dù vậy cũng không được."
Rắc— Không thể chịu nổi cảm giác nhục nhã và tức tối, Selena nghiến răng cắn chặt môi mình.
Bất kể cô sử dụng loại tẩy não hay dược vật nào, chuyện cô và thiếu niên tên Ian Cedric vượt qua ranh giới cuối cùng vẫn chưa từng xảy ra.
Như thể chỉ riêng việc ấy tuyệt đối không được phép, Ian luôn thể hiện sự phản kháng quyết liệt hệt như vừa rồi.
"Tư chất của Dũng giả thật sự khác người đến thế sao…! Rốt cuộc tại sao anh ấy vẫn có thể chống cự được chứ!!"
Selena thậm chí đã tìm đến một loại xuân dược mà chỉ cần ngửi thấy mùi, dù là tiểu thư đoan trang đến đâu cũng sẽ biến thành một kẻ dâm loạn sẵn sàng dang chân trước cả loài khỉ. Thế nhưng nó vẫn không phát huy được bao nhiêu tác dụng với Ian.
Thứ duy nhất mang lại hiệu quả tương đối rõ rệt là Atoxination, một loại Ma Pháp Vô Sắc chuyên dùng để tẩy não.
Nếu ngay cả thứ đó cũng không có tác dụng, có lẽ đôi môi Ian đã lại bị con ả dâm đãng kia cướp mất như trước đây.
Vốn dĩ Selena cũng không định sử dụng đến Atoxination.
Không chỉ tiêu tốn lượng ma lực khổng lồ, hoàn toàn không thể so sánh với ma pháp tấn công, bản thân nó còn có thời gian hồi phục rất dài, khiến cô mỗi tuần chỉ có thể sử dụng một lần.
Thế nhưng Selena chẳng còn lựa chọn nào khác.
Theo lời Thánh Kiếm, trái ngược với những gì Ian từng nói với cô, anh vẫn đang sống chung với con hầu gái dâm đãng đó.
Tất cả đều là lỗi của Ian vì không chịu nghe lời khuyên của cô, không để người hầu chuyển đến ký túc xá dành riêng cho người hầu… Selena nghĩ như vậy.
Việc này khiến cô không thể phát huy toàn bộ sức mạnh trong giải đấu, đến mức chỉ giành được chút ưu thế trước một hoàng nữ tàn phế chẳng khác gì phế vật. Quả thật vô cùng đáng tiếc, nhưng cô cũng chẳng còn cách nào.
Bởi kẻ có khả năng trở thành chướng ngại lớn nhất của cô lúc này chính là con hầu gái đó.
Trước khi lịch sử thế giới bị đảo ngược, con hầu gái không biết thân biết phận ấy đã cả gan cướp mất nụ hôn đầu của chủ nhân. Vậy mà giờ đây, ả lại dám đưa cái mặt trơ trẽn của mình đến gần người đàn ông của cô thêm một lần nữa.
Ban đầu, Selena định giết hoàng nữ vốn phải chết không lâu sau khi nhập học tại Học Viện cùng tên kiếm sĩ thường dân không biết từ đâu chui ra trước.
Thế nhưng sau khi nhận ra thân phận thật sự của đối phương, Selena quyết định thay đổi kế hoạch.
"Thánh Kiếm lại là hầu cận của con khốn vô dụng đó… Làm sao ta có thể biết được chuyện ấy chứ!"
Hoàng nữ mắc bệnh, ngày ngày sống lay lắt chẳng khác nào một cái xác, vậy mà giờ đây lại xuất hiện với cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh. Chắc chắn nguyên nhân cũng nằm ở tên Thánh Kiếm kia.
"Bảo sao cô ta mê hắn đến chết đi sống lại…"
Nếu trong kiếp này hoàng nữ ấy vẫn một lần nữa hành động như thể sẵn sàng moi cả tim gan dâng cho Ian, Selena đã giết cô từ lâu.
Thế nhưng đối tượng mà cô ta đem lòng yêu mến lại không phải Ian. Hơn nữa, chỉ cần thiếu niên kia vẫn ở bên cạnh, Selena chưa thể tìm ra cách giết được cô gái ấy, vậy nên cô tạm thời dời việc xử lý cả hai sang một ngày khác.
"Nếu chỉ xét về sức mạnh… có vẻ Thánh Kiếm còn mạnh hơn cả Ian…"
Một học viên năm nhất lại có thể điều khiển cùng lúc hai bảo vật, chỉ trong chớp mắt tiêu diệt sạch ba mươi Ma nhân. Ngay cả một kẻ kể chuyện chuyên khoác lác nghe thấy chiến tích ấy cũng phải trợn mắt, chửi rằng đây là thứ chuyện hoang đường quái quỷ gì.
Khác với Selena, Thánh Kiếm không hề sở hữu vật dẫn giúp hồi tưởng ký ức của thế giới. Vì vậy, xem hắn như một tồn tại vượt khỏi mọi tiêu chuẩn thông thường có lẽ sẽ hợp lý hơn.
Cũng may Ian vì luôn ở bên cạnh cô, người đang nắm giữ vật dẫn, nên dường như đã trở nên mạnh hơn cả lịch sử vốn có.
Không, phải nói rằng anh đang dần tìm lại sức mạnh từng sở hữu trước khi lịch sử bị đảo ngược mới đúng.
"Mà… thôi kệ. Dù sao bọn chúng cũng đã lấy được giấy phép ra vào Khu Vườn Bí Mật. Chắc chúng sẽ đến đó rồi lén lút làm mấy chuyện ấy thôi…"
Selena ngẩng đầu, nhìn Ian vẫn mang vẻ mặt ngây dại, chăm chú nhìn vào khoảng không.
Bàn tay cô chậm rãi đưa về phía má Ian.
"A… Ian của em… Em sẽ không nhường dù chỉ một hạt bụi thuộc về anh cho con đàn bà dâm đãng ấy đâu…"
Bàn tay Selena trượt dọc theo má Ian rồi từ từ hạ xuống, dừng lại trên lồng ngực rắn chắc, nam tính, hoàn toàn không phù hợp với gương mặt xinh đẹp đến mức thoạt nhìn chẳng khác nào thiếu nữ của anh. Cô chậm rãi cảm nhận hơi ấm và xúc cảm nơi đó.
"Muốn làm được vậy, em phải ra tay sau khi hai kẻ ngáng đường kia biến mất trong Khu Vườn Bí Mật, đúng không?"
Khóe môi Selena cong lên rõ rệt, để lộ hàm răng trắng tinh sau đôi môi hé mở.
Tùy vào sở thích của người nhìn, đó có thể được xem là nụ cười quyến rũ chẳng hề thua kém bất kỳ mỹ thiếu nữ nào.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu Selena hiện lên một cảnh tượng.
Trước khi lịch sử thế giới bị đảo ngược, con hầu gái kia đã không nhận ra chất độc cô bí mật bỏ vào thức ăn. Ả nếm thử món ăn chuẩn bị mang cho Ian rồi ngã gục.
Một bộ dạng thê thảm đến mức chẳng thể dùng lời diễn tả.
Hoặc có lẽ bất kỳ ai tận mắt chứng kiến cũng sẽ bị cơn buồn nôn cuộn trào vì ghê tởm chặn đứng cổ họng, không thể tiếp tục thốt nên lời.
Trên khắp làn da của ả nổi lên những đốm đỏ sẫm như dung nham đang sôi sục. Những đốm đỏ ấy lần lượt vỡ tung, mủ đặc bao phủ toàn thân, tỏa ra mùi hôi thối rợn người. Đến tận lúc chết, ả đã biến thành một thứ hình hài không còn có thể gọi là con người.
Nghĩ đến việc mình sắp có thể dạy dỗ kẻ không biết thân biết phận ấy thêm một lần nữa, Selena để lộ nụ cười tựa như một tiếng cười nhạo đầy ác ý.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn