Chương 13: Nhân danh Chúa (Hoàn)
Dũng Giả Bị Bỏ Rơi Được Ma Vương Nhặt Về · Cybertronlk1234 · 59 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN
"Hư... ưm... Ngủ ngon quá đi mất..."
Tôi lờ đờ mở mắt, ngồi dậy dùng lược chải lại mái tóc vàng óng giờ đã trở nên quen thuộc, tiện tay gạt đi chút gỉ mắt rồi tự mình sửa soạn.
- Giật mình.
"... Sửa, sửa soạn gì chứ. Đây chỉ là! Việc một con người! Phải làm cơ bản thôi! Không thể cứ để bộ dạng lôi thôi lếch thếch mà đi lại trong Ma vương thành được, đúng không?"
"... Cô đang nói chuyện với ai thế? Leah."
"Hết hồn. Ơ, Abel?"
Abel lù lù xuất hiện sau lưng khiến Leah giật bắn mình. Ngay sau đó, cô đỏ mặt vì xấu hổ khi bị bắt quả tang đang lẩm bẩm một mình.
"Anh đến đây làm gì?"
"Ta đến xem cô ngủ có ngon không, nhưng có vẻ hơi muộn một chút."
"Đồ mặt trắng. Kẻ đào mỏ."
"Lần này lại là vì cái gì chứ...?!"
Abel mếu máo, nhưng đó là cảm nhận thành thật của tôi mà. Khuôn mặt anh ta càng làm tăng thêm cái cảm giác đó. Ai bảo anh sinh ra với gương mặt như thế làm gì.
"Mà nhắc mới nhớ, không thấy Hira đâu nhỉ. Ngoại trừ lần tai nạn trước ra, lúc nào cô ấy cũng dính lấy tôi như sam mà."
"Thấy tình trạng của cô sau chuyện lần trước đã ổn định nên ta cho cô ấy quay lại làm việc rồi. Tứ Thiên Vương có nhiều việc phải làm lắm."
"Ồ, quả nhiên. Dù miệng nói là không làm việc nhưng đang trong chiến tranh xâm lược thì làm sao mà không có việc cho được..."
"? Đó là công việc liên quan đến tranh chấp nội bộ Ma tộc mà."
"... Thế còn chiến tranh? Kế hoạch tiếp tế nhu yếu phẩm? Chiến thuật thì sao???"
"Mấy thứ đó đem đổi kẹo ăn hết rồi."
... Trời đất ơi.
"Không có ai phản đối hay gì sao?"
"Không có."
Thánh thần thiên địa ơi.
"Các người có định thắng không thế...?"
"... Nếu thắng thì Nữ thần sẽ bắt cô..."
"À."
Trong phút chốc, tôi còn lo lắng cho sự thắng bại của Ma vương quân nhiệt tình hơn cả chính họ, để rồi cuối cùng lại sực nhớ ra nguyên nhân của tất cả chuyện này chính là mình.
"Cũng chẳng cần bận tâm làm gì. Dù không có cô thì hầu hết các Ma vương đời trước cũng đều cảm thấy ác cảm với việc sát hại nhân loại rồi kết thúc bằng việc tự diệt vong thôi.... Dù đời thứ 6 có hơi khác một chút."
"Đời thứ 6? Chuyện đó là sao?"
"Ừm... thì là.... Galvein?"
"Bỏ cuộc nhanh quá đấy?!"
Abel không phải kiểu người dùng trí não. Và đó cũng chính là lý do Galvein được tuyển dụng.
"Ngài gọiiii tôiiii đấýýý ààà..."
Trạng thái có vẻ không bình thường rồi...?
"Không sao đâu, cứ để hắn giải thích một lần là hồi sinh ngay ấy mà."
"Giải thííích cááái gììì cơ... khò..."
... Sao anh ta lại buồn ngủ đến thế nhỉ? Thấy lạ, tôi đảo mắt tìm đồng hồ thì nhận ra đồng hồ trong phòng đã biến mất, bèn hỏi Abel về thời gian.
"Bây giờ là... mấy giờ rồi...?"
"3 giờ sáng. Thời điểm cực kỳ thích hợp để giải thích."
"... Galvein, anh mau đi ngủ tiếp đi!! Còn Abel, anh muốn bị đảo chính hay sao mà làm thế hả?!"
Cứ ngỡ vì đây là Ma cảnh kết nối với Ma giới nên buổi sáng mới tối tăm như vậy, hóa ra chỉ đơn giản là vì tôi dậy quá sớm nên trời vẫn còn tối mịt theo đúng nghĩa đen!
Tôi dùng thân mình đẩy Galvein đang lảo đảo vung vẩy cây trượng trở lại phòng không cho ra ngoài, rồi tặng cho Abel một cú búng trán đau điếng.
"Ít nhất thì cũng không được ép thuộc hạ đang ngủ lúc rạng sáng thế này thức dậy để phục vụ việc riêng của cấp trên chứ...!"
"Nữ thần Thiên Bình vẫn làm thế mà."
"Nữ thần Thiên Bình là ngoại lệ rồi..."
- Chát!
Leah vỗ mạnh vào trán rồi vuốt xuống, thầm nghĩ.
Vì dáng vẻ áp đảo trên chiến trường nên tôi hoàn toàn không biết, nhưng gỡ bỏ lớp vỏ bọc đó ra thì anh ta cũng giống như bao người khác... không, đúng hơn là một kẻ ngốc nghếch chính hiệu.
"Hà... Giờ tôi thấy sợ việc anh đã làm những trò này ở đâu khi đang làm Ma vương hơn là lúc anh chiến đấu đấy..."
"?"
"Không, không có gì. Mà tôi muốn nghe chính anh giải thích cơ."
"!"
Hồi phục cũng nhanh quá đấy.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, mắt Abel sáng rực lên và bắt đầu giải thích. Đến tận hôm nay tôi mới biết Abel cũng có năng khiếu diễn đạt đấy.
*
"Vậy nên... ngay từ đầu việc 'Ma tộc' được sinh ra cũng là do Nữ thần làm sao?"
Gật gật, Abel gật đầu lia lịa.
"Mụ ta đúng là rác rưởi mà."
"Và có lẽ ta sẽ là Ma vương cuối cùng. Cả 7 đại tội đều đã tiêu tốn hết rồi, vả lại vì đời thứ 6 đã gây ra sự cố nên Nữ thần đang có ý định vứt bỏ Pangaea."
"Đời thứ 6... Tôi cứ thấy lạ vì hồ sơ về Ma vương đó đặc biệt ít. Anh biết gì sao?"
Ừ, đúng vậy. Nhân loại không hề có thông tin về Ma vương đó. Ngay cả việc lập ra Tổ đội dũng giả như thế cũng đủ hiểu. Nếu họ biết Ma vương đời này mạnh đến mức nào thì đã không chỉ cử mình tôi ra trận mà phải bắt cả ba người kia cùng thực chiến rồi.
"Vốn dĩ là có nhiều đấy, nhưng đời thứ 6 đã xóa sạch tất cả rồi. Ta cũng chỉ được nghe qua lời kể của Mino, một chủng tộc trường sinh (với điều kiện không bị đóng cọc vào tim) thôi."
"Đời thứ 6, đời thứ 6. Nãy giờ anh cứ nói như thể Ma vương đời thứ 6 có vấn đề gì đó... Đã là Ma vương thì muốn phá hủy mọi thứ và không có lý do để chết nên không tự sát là chuyện bình thường mà?"
"À, đúng rồi. Hiện giờ cô đã quên mất nhiều thứ về hệ thống. Cô có muốn nghe giải thích thêm không? Đời thứ 6 là điều cấm kỵ ngay cả trong nội bộ Ma tộc nhưng... thôi thì, nếu thấy khó chịu thì cứ lên làm Ma vương đi."
Dù có chút tò mò nhưng ngay lập tức ý nghĩ ghét những chuyện rắc rối đã chiếm lấy tâm trí tôi.
"Thôi bỏ đi, thực ra tôi định nói chuyện trả thù nhưng lại bị lạc đề. Chuyện chiến tranh tôi cũng lôi ra vì lý do đó... Hôm qua tôi ra ngoài để xem tình hình của mấy con mụ đồng đội cũ nhưng chỉ gặp được Gabriel. Bell và Ena chắc đang ở Đế quốc, còn Sue và Nia thì tìm cũng khó..."
"Muốn ta kể cho nghe không? Tình hình hiện tại ấy."
Abel vừa nói vừa dùng cổng dịch chuyển trộm gà rán từ nhà bếp ra. Mà thôi, dù sao sáng ra anh ta cũng định ăn nên chắc không tính là trộm đâu nhỉ? Mà khoan, sao sáng sớm lại ăn gà rán chứ.
"Anh biết sao?"
"Dĩ nhiên."
"Từ ai trước?"
"Tên Dũng giả được chọn sau ta, cùng với Bell và Ena."
"... À, hai người đó..."
Chỉ có hai chứ không phải ba? Cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ, tôi thấy Abel đang lảng tránh ánh mắt của mình.
"Hai ả đó chắc đang làm nô lệ rồi. Vì không bảo vệ được Dũng giả nên họ đã thua kiện trước khi kịp bào chữa. Nhìn vào áp lực từ phía Thánh nữ thì có vẻ chuyện đó cũng nằm trong kế hoạch của mụ ta."
"Nô lệ? Rõ ràng lần cuối tôi thấy họ..."
À. Nhắc mới nhớ, lần cuối tôi thấy họ là lúc Abel chứng kiến cảnh tôi bị Smith hành hạ. Dù không muốn thừa nhận nhưng sự thật là Abel rất bao che cho tôi, nên khả năng cao là lúc đó anh ta đã thổi bay đầu Smith rồi.
"Hả dạ thật đấy. Tiếc là không được tự tay giết hắn, nhưng hai người còn lại thì để tôi tự mình trả thù là được."
Tôi lại một lần nữa mài sắc lưỡi kiếm trong lòng.
"Còn con nhỏ Elf và con nhỏ đạo tặc, hai đứa đó lần lượt ở Thế Giới Thụ và Tổ đội dũng giả mới."
"Tổ đội dũng giả mới? Chẳng phải Smith chết rồi sao?"
"Nghe nói Thánh quốc đã tự ý chọn người mới mà không thông qua thảo luận. Chắc là họ đã thuyết phục rồi lôi kéo con nhỏ đạo tặc đi theo."
"Thế thì dễ rồi. Hành tung của Tổ đội dũng giả làm sao mà không gây chú ý cho được? Huống hồ đây là Ma vương thành, họ sẽ tự mò đến thôi."
Rộp, tôi dùng đũa cướp lấy một miếng gà Abel đang ăn. Hèn gì thấy anh ta dùng nĩa, hóa ra là gà không xương à? Ngon đấy.
"Ngược lại, phía Elf có khi còn tìm đến nhanh hơn."
"Ưm? Ại ao?" (Hử? Tại sao?)
"Nghe nói Thế Giới Thụ có vấn đề. Ta nhớ là cô đã chữa trị cho nó mà."
"À, chuyện đó... đúng rồi. Chắc giờ này nó đã thành ra như vậy. Vì tôi nảy sinh lòng thù hận với Nia nên phép chữa trị tôi đặt lên đó cũng đã bị giải trừ. Dù sao với tình trạng cơ thể hiện tại do sức mạnh Dũng giả, nếu không chuẩn bị tâm lý để chết thì tôi cũng chẳng thể thi triển lại được nữa."
"Ồ? Phép chữa trị cũng có thể giải trừ sao?"
"Ừ. Chính xác là tôi ngừng duy trì nó. Rễ của nó đã bị thối rữa và tốc độ lây lan ngày càng nhanh, nên tôi đã nói dối đó là sức mạnh Dũng giả rồi đặt một vòng ma pháp chữa trị dài hạn. Dù là sức mạnh của tôi thì việc chữa khỏi ngay lập tức cũng là quá sức."
"Vì nó đã dừng lại... nên sự thối rữa của Thế Giới Thụ sẽ càng tăng tốc hơn."
"Ừ, tôi đã vô tình trả thù được rồi."
Đang trò chuyện thản nhiên, bỗng dưng một nỗi bất an ập đến. Nỗi bất an rằng liệu anh ta có thất vọng về tôi không.
"... Anh không nói gì sao?"
"Tại sao ta phải nói?"
Thấy khuôn mặt đáp lại như thể đang hỏi "sao lại hỏi chuyện hiển nhiên thế", tôi mới thấy an tâm đôi chút. Phải rồi, anh ta là Ma vương mà.
"... Sao mình lại phải lo lắng chuyện này cơ chứ?!
Cái này, cái này chỉ là... tôi sợ lại bị phản bội lần nữa nên mới thế thôi... không có tình cảm gì khác đâu!"
A, thốt ra lời đó xong tôi mới thấy mặt mình nóng bừng lên. Hóa ra Abel chẳng nói gì mà chỉ có mình tôi chột dạ rồi tự tiện khai ra hết.
Abel ngẩn người một lát rồi khẽ cười, đưa tay xoa đầu tôi.
"Ư... ư ư..."
Dù sao có muốn gạt ra thì cũng không lại về sức mạnh, nên tôi bỏ cuộc và lẳng lặng ăn gà tiếp. Ừm, ngon thật.
... Tuyệt đối không phải vì được xoa đầu thấy thích hay gì đâu nhé. Chỉ là vì bầu không khí yên bình này rất tốt nên tôi mới rộng lượng bỏ qua thôi.
"... Này."
Nhưng cuối cùng rồi anh cũng sẽ chết. Vì cái xiềng xích mang tên tôi mà anh không thể chống lại Nữ thần, và Nữ thần thì coi anh như một con chó săn sẽ bị xử tử vào một ngày nào đó.
"Anh đừng có chết đấy."
Ngay cả khi tôi có phải chết đi chăng nữa. Nếu anh chết vì bảo vệ tôi để rồi mình tôi sống sót, chuyện đó chắc chắn sẽ tăm tối lắm.
Ừm, giờ thì tôi đã hiểu tại sao lại có nhiều truyện cổ tích về việc anh hùng cứu công chúa rồi yêu nhau đến thế. Hay trong trường hợp này, là lý do tại sao có nhiều phụ nữ bị mấy gã đào mỏ bỏ bùa mê chăng.
Đã cứu mạng người ta, lại còn đối xử tốt như thế này thì làm sao mà không thích cho được.
... Ý tôi là nếu tôi là con gái thì sẽ như vậy. Không phải là tôi thích anh ta đâu!
Chỉ là, tôi cảm kích đến nhường ấy thôi.
*
"Con mụ đó là ai?"
"Thưa vị tôn quý...? Hiện giờ hình tượng của ngài—"
"Câm miệng và trả lời xem đó là ai."
Mino mồ hôi vã ra như tắm. Đó là do Leah đang ở bờ vực bùng nổ.
'Tại sao? Tại sao chứ? Sao mỗi lần tiểu nhân ở cùng vị tôn quý là y như rằng chuyện này lại xảy ra? Đến mức này thì tiểu nhân thực sự nghi ngờ không biết có phải chính mình là kẻ làm nhiễu loạn cảm xúc của vị tôn quý hay không nữa...'
"Nhà mình ơi~" Đó là chuyện xảy ra chỉ sau 5 phút kể từ khi thủ lĩnh của loài Succubus (người sở hữu thân hình cực kỳ nảy nở) mặc bộ đồ chẳng khác gì nội y xuất hiện.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên Mino biết rằng Leah dù chỉ trong thoáng chốc nhưng có thể tỏa ra một áp lực nghẹt thở không khác gì một Abel đang nổi giận.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn