Chương 80: Giương đông kích tây
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch lấy bàn tay thon thả che trước lồng ngực đang phập phồng vì lo lắng. Giữa đêm đen kịt, gương mặt của đối phương gần ngay trước mắt. Mặc Tử Hiên định đưa ngón tay nâng cằm Hạ Tiểu Bạch lên, nhưng lập tức bị cậu nghiêng đầu né tránh.
"Mặc Tử Hàn, anh đừng có mà càn rỡ! Tôi không còn là đứa yếu đuối như hồi cấp ba nữa đâu!" Hạ Tiểu Bạch chu mỏ, lườm hắn một cái sắc lẹm: "Muốn gì thì nói thẳng ra đi!"
Mặc Tử Hiên khẽ đưa tay sờ lên vết cào vẫn còn rớm máu trên gương mặt đẹp trai của mình, tặc lưỡi: "Khuôn mặt cực phẩm này của tôi bị cậu cào rách thế này, kiểu gì cũng phải bồi thường chứ nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch cạn lời. Cái tên Mặc Tử Hàn này từ bao giờ lại trở nên tự luyến đến mức phát điên như vậy chứ?
"Thế anh nói đi, muốn đền bao nhiêu? Tôi nói trước, tôi đây thuộc diện 'ba không': không tiền, không xe, không nhà!" Hạ Tiểu Bạch khẽ cắn môi dưới, ấm ức thương lượng: "Hay là tôi đưa hết tiền tiêu vặt trên người cho anh, được không?"
Nhìn biểu cảm vừa đáng yêu vừa ngây thơ của cậu, Mặc Tử Hiên thầm cảm thán đúng là sự kết hợp hoàn hảo giữa ngây thơ và quyến rũ. Hắn ngày càng cảm thấy hứng thú với cô gái này rồi.
Thằng em trai ngu ngốc của mình đúng là phí của trời! Một đại mỹ nữ thanh thuần, cực phẩm như thế này bày ra trước mắt mà lại không thèm tán.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý. Mặc Tử Hiên giơ một ngón tay ra trước mặt cậu: "Chính cô tự nói là muốn bồi thường cho tôi đấy nhé."
Thấy vậy, Hạ Tiểu Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm: "Chỉ có một trăm tệ thôi á? Anh không nói sớm! Một trăm tệ thì tôi có, chuyển khoản qua WeChat luôn nhé?"
Mặc Tử Hiên bật cười, khẽ lắc đầu.
Hạ Tiểu Bạch ngẩn ra, sau đó vẻ mặt liền nhăn nhó vì xót tiền: "Một nghìn tệ?!" Cậu ngập ngừng: "Một nghìn tệ thì... cũng không phải là không thể..."
Mặc Tử Hiên lại lắc đầu lần nữa: "Gương mặt đẹp trai này của tôi mà chỉ đáng giá một nghìn tệ thôi sao?"
Hạ Tiểu Bạch trợn tròn mắt, triệt để nghẹn họng: "Không lẽ anh muốn một vạn tệ? Tôi chỉ là một đứa sinh viên nghèo kiết xác, đào đâu ra lắm tiền thế chứ! Anh đang cố tình chơi tôi đúng không?"
Mặc Tử Hiên vẫn lắc đầu như cũ: "Vẫn chưa đủ."
Hạ Tiểu Bạch muốn xỉu ngang: "Chẳng lẽ là mười vạn? Thôi thế này đi, anh cứ đánh tôi một trận cho bõ tức luôn đi!" Nói rồi, cậu nhắm tịt mắt lại, bày ra vẻ mặt "muốn làm gì thì làm", sẵn sàng chịu trận.
Nhìn hàng mi dài khẽ rung động khi cậu nhắm mắt, trái tim Mặc Tử Hiên bỗng lỗi một nhịp.
Đáng yêu quá!
– Hắn nghĩ thầm, rồi chậm rãi cúi xuống ghé sát tai cậu thì thầm: "Tôi muốn cô ở bên tôi một đêm."
Hạ Tiểu Bạch chỉ ngẩn người ra một giây, rồi lập tức tỉnh ngộ.
Thì ra từ đầu đến cuối tên Mặc Tử Hàn này chỉ đang đùa bỡn cậu! Nên nhớ rằng, trong mắt Mặc Tử Hàn, cậu vẫn là một đứa con trai kia mà! Hắn đòi một đứa con trai bồi túc một đêm? Rõ ràng đây là trò trêu ác ý nhằm sỉ nhục cậu!
Cơn thẹn quá hóa giận lập tức bùng lên. Đôi lông mày thanh tú dựng đứng, gương mặt vốn thanh tao, thoát tục giờ đây đỏ bừng vì tức giận.
"Mặc Tử Hàn, vui lắm hả? Anh nghĩ cái trò đùa nhạt nhẽo này buồn cười lắm sao?!"
"Cái đồ *&%#$@...!" Một tràng những lời mắng chửi thô tục tuôn ra xối xả, nhưng trớ trêu thay, chúng lại được phát ra bằng chất giọng thiếu nữ vô cùng ngọt ngào và êm tai của cậu.
Mặc Tử Hiên cũng không ngờ mỹ nhân trước mặt lại phản ứng dữ dội đến vậy. Hắn bị mắng đến nghơ ngác, nhưng chất giọng trong trẻo như tiếng chuông bạc kia lọt vào tai hắn lại biến thành một giai điệu vô cùng "bắt tai" và dễ chịu.
Hạ Tiểu Bạch mắng đến mức thở hồng hộc, lúc này mới phát hiện ra tên khốn kia không những không giận mà còn bày ra vẻ mặt hưởng thụ y như một tên biến thái. Cậu tức tối định đẩy Mặc Tử Hiên ra, nhưng hắn đã nhanh tay hơn, vươn tay chặn đường, ép thẳng cậu vào góc tường theo tư thế "Kabedon".
"Nàng công chúa đanh đá, tôi phát hiện mình ngày càng thích cô rồi đấy. Mười vạn một đêm, chịu không?"
Một làn gió đêm thoảng qua, mùi hương cơ thể thanh khiết từ làn da trắng ngần của cậu bay vào mũi hắn. Mùi hương ấy giống như hương tre xanh trong thung lũng vắng, tao nhã nhưng lại có sức mê hoặc lòng người đến lạ kỳ.
"Mỹ nhân à, em thơm quá, thơm đến mức khiến tôi say đắm không dứt ra nổi rồi."
Hạ Tiểu Bạch nghe những lời sến sẩm cùng hành động của hắn mà da gà da vịt nổi hết cả lên. Đây rõ ràng là sự sỉ nhục trắng trợn! Ngày thường hắn mắng cậu là đồ "ẻo lả" thì hắn nhịn, giờ lại giở cái trò này ra để chơi xỏ cậu. Tên này chắc chắn đang ghen ăn tức ở vì mình đã "cướp" mất Thu Hy, nên mới cố tình bày mưu hạ nhục cậu đây mà!
Về phần Mặc Tử Hiên, hắn vô cùng tự tin vào kỹ năng tán gái của mình. Xét về nhan sắc hay vóc dáng, hắn đều thuộc hàng cực phẩm; xét về gia thế, hắn lại càng không thiếu tiền, siêu xe biệt thự muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Ngay cả tòa trang viên này cũng là tài sản đứng tên hắn.
Ở khoảng cách gần thế này, nhan sắc của Hạ Tiểu Bạch khiến hắn phải kinh ngạc. Gương mặt không một chút phấn son nhưng làn da lại mịn màng, trắng mịn như có thể búng ra sữa.
Mặc Tử Hiên nhướng mày: "Sao nào, cân nhắc chút chứ hả?"
"Cân nhắc cái đầu anh ấy!" Hạ Tiểu Bạch vung tay, định tát cho tên khốn này một cú nổ đom đóm mắt.
Mặc Tử Hiên khẽ thở dài, làm bộ cực ngầu mà đưa tay bắt gọn lấy cổ tay trắng ngần của cô: "Đúng là một nàng công chúa đanh đá..."
Thế nhưng, lời của hắn còn chưa dứt, khóe môi đỏ mọng của Hạ Tiểu Bạch đã khẽ nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh. Cô hoàn toàn không cho hắn cơ hội phản ứng.
Giương đông kích tây!
Đôi chân thon dài của cô thình lình tung một cú đá móc hiểm hóc thẳng vào "bộ hạ" của đối phương. Cô quyết định tiễn "đàn em" của hắn lên đường luôn!
Bốp!!!
Một cơn đau thấu trời xanh ập đến khiến mặt Mặc Tử Hiên lập tức chuyển sang màu đỏ gấc. Hắn ôm lấy "chỗ hiểm", đau đớn quỳ rạp xuống đất, run rẩy giơ ngón tay chỉ vào Hạ Tiểu Bạch: "Cái... cái đồ đàn bà này... dám đánh lén... không có chút võ đức nào hết!"
Hạ Tiểu Bạch thấy vậy thì cười đắc ý: "Đến 'lão tử' mà anh cũng dám trêu à? Mau nói lời tạm biệt với người anh em của anh đi nhé!"
Cậu phủi phủi hai tay, lùi lại một bước định chuồn lẹ. Dù sao thì mối thù này giữa cô và Mặc Tử Hàn cũng coi như kết sâu rồi. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, cô vừa bước lùi lại một bước thì phía sau... lại chính là bể bơi.
Tùm tõm!
Cả người cậu ngã lộn nhào xuống bể bơi. Đen đủi thay, vị trí cậu rơi xuống lại ngay sát khu vực nước sâu gần hai mét.
Hạ Tiểu Bạch vốn là một con vịt cạn chính hiệu, vừa rơi xuống nước liền hoảng loạn tột độ. Cậu không ngừng vùng vẫy, vô tình uống phải mấy ngụm nước lớn, khuôn mặt xinh đẹp bị sặc nước đến đỏ gay.
Mặc Tử Hiên chứng kiến cảnh đó thì trong lòng có chút hả dạ. Cho đáng đời! Bộ cô không biết là khi đánh con trai thì tuyệt đối không được đụng vào "tôn nghiêm" của người ta à? Có điều, hiện tại chính hắn cũng đang đau đến thấu xương thấu tủy, đành phải ngồi xổm một góc chịu đựng...
"Cửu... cứu mạng! Mặc Tử Hàn, lão tử không biết bơi... ọc ọc... ục ục..."
Mặc Tử Hiên vừa đau vừa cạn lời. Nàng công chúa đanh đá này đã chẳng phải lần đầu tiên tự xưng là "lão tử" trước mặt hắn rồi. Thật chịu luôn, cô nàng này thật sự nghĩ mình là đấng nam nhi đại trượng phu chắc? Rõ ràng là một cô gái trăm phần trăm rành rành ra đấy thôi.
Cuối cùng, hắn vẫn phải nén đau, nhảy bõm xuống nước vớt cậu lên bờ.
Hạ Tiểu Bạch lúc này có thể nói là hận Mặc Tử Hàn thấu xương thấu tủy. Cậu không chỉ bị sặc mấy ngụm nước lớn mà cả người còn ướt sũng như chuột lột. Những giọt nước từ trên mái tóc dài thi nhau chảy xuống, đọng lại vài giọt trên gương mặt thanh tú thoát tục, càng làm tôn lên vẻ đẹp sắc nước hương trời. Quần áo ướt nhẹp dính chặt vào làn da trắng ngần, khiến những đường cong quyến rũ trên cơ thể thoắt ẩn thoắt hiện, gợi cảm vô cùng.
Nhìn dáng vẻ "hoa rớt nước, hoa súng mới nở" của cậu, Mặc Tử Hiên hoàn toàn bị hớp hồn, ngẩn ngơ như người mất hồn. Hắn định mở lời giải thích, nhưng đập vào mắt lại là ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết của cậu.
Mặc Tử Hiên biết thầm than "toang thật rồi", lần này hắn đã triệt để chọc giận vị mỹ nhân nhỏ này rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao thì nãy giờ hắn cũng đang mượn danh nghĩa của Mặc Tử Hàn để "hành sự", chắc là không sao đâu nhỉ? Mà chắc chắn là không sao rồi! Em trai sinh ra không dùng để gánh tội thay thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
"Khụ... Hay là cô vào phòng thay bộ quần áo khác đi?"
Hạ Tiểu Bạch im lặng đứng dậy, lạnh lùng đáp: "Cảm ơn ý tốt của anh, không cần."
Giọng nói của cậu lạnh ngắt như tiền, cậu hoàn toàn không muốn dây dưa thêm một giây nào với cái tên Mặc Tử Hàn này nữa. Cả đời này cậu chưa từng căm ghét ai đến mức độ này.
Đúng lúc này, một luồng gió lạnh thổi qua, Hạ Tiểu Bạch không kìm được mà hắt hơi một cái, trên hai cánh tay trắng muốt lập tức nổi đầy da gà. Bây giờ đã là mười hai giờ đêm, cho dù có là mùa hè đi chăng nữa, việc cả người ướt sũng mà phải hứng gió đêm thì vẫn lạnh thấu xương.
Mặc Tử Hiên thấy vậy liền ướm lời hỏi tiếp: "Ngay cạnh bể bơi có một căn phòng có sẵn quần áo, cô chắc chắn là không cần chứ?"
Gương mặt Hạ Tiểu Bạch vẫn không một chút cảm xúc, nhưng rốt cuộc cô vẫn thỏa hiệp, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Dẫn đường."
Giận thì giận, nhưng nếu để bản thân bị nhiễm lạnh rồi đổ bệnh thì người chịu khổ vẫn là chính cậu. Hạ Tiểu Bạch không ngốc đến mức hành xử cảm tính như mấy cô gái khác.
Căn phòng nằm ngay bên cạnh bể bơi, có cửa kính lớn hướng ra cảnh đêm tuyệt đẹp bên ngoài.
Đúng là thế giới của lũ nhà giàu!
– Cậu thầm nghĩ.
Bước vào phòng, cậu lập tức chốt chặt cửa lại, không quên đe dọa một câu qua khe cửa: "Nếu anh dám nhìn trộm, tôi sẽ giết anh đấy!"
Hạ Tiểu Bạch đi tới trước tủ quần áo, bên thường quả nhiên treo đầy trang phục nam hàng hiệu đắt đỏ. Cô cởi bỏ bộ đồ ướt nhẹp ném xuống đất, rồi âm thầm lấy một cuộn băng vải sạch từ trong không gian hệ thống ra để quấn chặt vòng một lại, sau đó mới thay quần áo mới vào. Tuy nhiên, vì chủ nhân của đống quần áo này cao tới một mét tám, nên Hạ Tiểu Bạch mặc vào trông lọt thỏm, ống tay áo dài thừa ra hẳn một đoạn.
Cô lấy một chiếc túi bên cạnh để bỏ bộ quần áo bẩn vào, sau đó mới bày ra vẻ mặt vô cảm mà mở cửa phòng.
Mặc Tử Hiên đứng ngoài cửa, chỉ biết gãi đầu cười gượng: "Hi!"
"Tránh ra cho khuất mắt tôi! Chó ngoan không chắn đường!"
Mặc Tử Hiên có chút bất lực né sang một bên, nhưng vẫn lên tiếng dặn dò: "Quần áo bẩn của cô cứ bỏ vào giỏ giặt đồ bên cạnh là được, tôi sẽ bảo người hầu đem đi xử lý."
Hạ Tiểu Bạch cười khẩy trong lòng. Nghĩ cô không biết cái ý đồ đen tối, biến thái của hắn chắc? Đến nước này thì cô triệt để nhìn thấu bản chất của tên "Mặc Tử Hàn" này rồi.
"Thế thì tôi phải đa tạ 'ý tốt' của anh quá cơ... Đi chết đi!"
Mặc Tử Hiên đứng nhìn theo bóng lưng Hạ Tiểu Bạch cho đến khi cậu khuất dạng. Lúc này hắn mới sực nhớ ra là mình còn chưa kịp hỏi tên của người ta.
Hắn khẽ thở dài, thầm cầu nguyện trong lòng: Mặc Tử Hàn ơi là Mặc Tử Hàn, mong là chú em gánh nổi cái kiếp nạn này thay anh.
Dù sao thì nhìn vào ánh mắt lạnh như tiền của cô gái lúc nãy, hắn thừa biết lần này mỹ nhân đã thực sự nổi trận lôi đình rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn