Chương 56: Chu Thanh, tôi biết cậu là người tốt
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trong ký túc xá lúc này, Triệu Trình, Lý Lương và Chu Thanh đều đang bận việc riêng.
Người thì nhắn Wechat cua gái, người thì chơi game.
"Xem tôi phản đao đây!"
"Long Vương Phá!"
Thậm chí còn vang lên cả tiếng cười he he đầy biến thái.
Thấy Hạ Tiểu Bạch vui vẻ bước vào phòng, mọi người đều nhận ra trên gương mặt xinh đẹp của cậu tràn ngập vẻ hưng phấn.
Chu Thanh lập tức mang dáng vẻ liếm cẩu tiến tới hỏi:
"Tiểu Bạch, sao vui dữ vậy? Ngoài đường gặp trai đẹp à?"
Hạ Tiểu Bạch tức giận liếc hắn một cái, môi khẽ mở:
"Biến sang một bên."
Nhưng ngay sau đó cậu vẫn không giấu nổi vẻ sung sướng, ngẩng đầu ưỡn ngực đầy đắc ý.
"Tôi nói cho mấy cậu biết, Thu Hi đã đồng ý cho tôi dọn tới ở chung rồi!"
"Bây giờ tôi sẽ chuyển qua căn hộ của cô ấy!" ₍₍ ง(*Ӧ)ว ⁾⁾
"Sau này chắc chỉ còn gặp nhau trên lớp thôi."
"Mấy cậu ở ký túc xá nhớ tự chăm sóc bản thân đấy."
"Bột giặt với kem đánh răng của tôi sau này không được dùng ké nữa đâu, nhớ tự bỏ tiền ra mua."
Mấy người lập tức trợn mắt kinh ngạc.
"Cái gì?! Tiểu Bạch cậu muốn dọn đi?"
Triệu Trình và Lý Lương đều lộ vẻ ghen tị.
Đó là sống chung với hoa khôi số một học viện đấy!
Triệu Trình lau khóe mắt giả vờ xúc động:
"Tiểu Bạch độc thân ba năm, còn từng bị tra nữ đá một lần."
"Trải qua muôn vàn gian khổ cuối cùng cũng cua được hoa khôi số một học viện."
"Hy vọng lần này không bị đá nữa."
Hạ Tiểu Bạch tức tới bật cười.
Nghe kiểu gì cũng thấy tên này đang coi thường mình.
"Thu Hi không phải kiểu con gái đó."
"Cô ấy rất yêu tôi."
"Tôi thấy cậu chỉ là ghen tị thôi."
Triệu Trình thở dài:
"Để chúc phúc cho đôi uyên ương cuối cùng cũng thành đôi…"
"Tiểu Bạch mời một bữa chắc không quá đáng nhỉ?"
"Tôi nghe gần đây có quán cừu nướng nguyên con cực ngon, một con cũng chỉ khoảng 1200 tệ thôi."
Hạ Tiểu Bạch suýt hộc máu:
"Đúng là Triệu Trình, nói cả nửa ngày cuối cùng vẫn là muốn vặt lông tôi!"
Lý Lương cười ha hả:
"Thôi đi, cậu còn không biết tình hình kinh tế của Tiểu Bạch à?"
Triệu Trình lập tức phản bác:
"Đó là trước kia thôi."
"Bây giờ Sở hoa khôi là bạch phú mỹ đó!"
"Tôi còn thấy cô ấy đổi mấy chiếc siêu xe rồi, thậm chí còn có Rolls-Royce Phantom đưa đón."
"Tiểu Bạch bám được phú bà rồi, sau này chỉ cần nằm ăn là đủ."
Hạ Tiểu Bạch biết rõ tên này chỉ muốn kiếm cớ ăn ké mình.
Nhưng nghĩ lại dù sao cũng là anh em, cuối cùng chỉ đành đồng ý.
Lý Lương lúc này cũng như bừng tỉnh:
"Hình như đúng thật…"
Hạ Tiểu Bạch thở dài:
"Được rồi được rồi, tôi mời là được chứ gì."
"Mấy cậu đúng là toàn quỷ chết đói đầu thai."
"Không thì tán gái, không thì ăn."
Triệu Trình thấy âm mưu thành công thì vui vẻ ra mặt.
Lúc này hắn mới chú ý Chu Thanh từ đầu tới giờ vẫn im lặng.
Triệu Trình vỗ vai hắn:
"Chu Thanh, sao thế?"
"Tiểu Bạch đồng ý bao ăn rồi mà không thấy cậu vui chút nào?"
Chu Thanh cúi đầu thở dài.
Nói thật, hắn thật sự không nỡ để Hạ Tiểu Bạch dọn đi.
Sau này sẽ không còn được ngắm mỹ nhân sau khi tắm nữa…
"Tiểu Bạch ở ký túc xá tốt như vậy, sao cứ phải chuyển ra ngoài?"
"Lão đại cũng có bạn gái mà vẫn ở ký túc xá đấy thôi."
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ nhìn hắn:
"Chu Thanh, cậu cũng biết tình huống của tôi mà."
"Cậu nghĩ tôi còn thích hợp ở đây sao?"
Triệu Trình nhìn hai người cứ liếc mắt đưa tình thì lập tức trợn mắt:
"Đệt! Chu Thanh, cậu không phải thật sự thích Tiểu Bạch đấy chứ?!"
"Các cậu không biết đâu, thật ra Tiểu Bạch là…"
"Chu Thanh!!"
Hạ Tiểu Bạch lập tức ngắt lời.
Cậu không muốn mất đi những người anh em này.
Nếu mọi người biết cậu là con gái…
Có lẽ sau này sẽ không còn thoải mái ở cạnh cậu như bây giờ nữa.
Chu Thanh suýt nữa đã buột miệng nói ra: Tiểu Bạch thật ra là con gái.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách của Hạ Tiểu Bạch mang theo chút cầu xin…
Cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống.
Triệu Trình và Lý Lương gãi đầu đầy khó hiểu.
Lý Lương nói:
"Sao nghe hai cậu như sinh ly tử biệt vậy…"
Chu Thanh cười khổ:
"Lão đại, cậu không hiểu đâu."
"Tôi thiếu tình yêu, áp lực lớn lắm."
Triệu Trình cười bỉ ổi:
"Lão đại nhìn không ra à?"
"Chu Thanh muốn đấu kiếm với Tiểu Bạch đó." ʱªʱªʱª Hạ Tiểu Bạch mím môi, nhảy lên đá thẳng vào mông Triệu Trình.
"A!"
Lý Lương nghi ngờ nhìn Chu Thanh:
"Tôi nhớ cậu có một cô bạn gái rất đẹp mà?"
"Còn thường xuyên mang canh bổ tới cho cậu nữa."
Chu Thanh cười khổ:
"Cô ấy không phải bạn gái tôi."
"Là hôn thê do gia đình sắp xếp."
"Cũng xem như thanh mai trúc mã đi."
Ba người lập tức lộ vẻ kinh ngạc lẫn hâm mộ.
"Má! Cậu có hôn thê luôn rồi?!"
Triệu Trình nuốt nước miếng:
"Có phải chị gái đeo tất đen đi giày cao gót lần trước tới lớp tìm cậu không?"
"Tôi còn tưởng chị gái cậu cơ."
"Không ngờ lại là hôn thê."
"Hình như lớn hơn chúng ta hai ba tuổi nhỉ?"
Chu Thanh gật đầu:
"Hơn tôi ba tuổi."
Triệu Trình giơ ngón tay cái:
"Nữ hơn ba, ôm hũ vàng."
Chu Thanh bất lực nói:
"Mấy cậu lần trước cũng thấy rồi còn gì."
"Không thấy cô ấy rất mạnh thế sao?"
Mọi người nhớ lại lần đó.
Vị ngự tỷ lạnh lùng kia tới tận ký túc xá mắng Chu Thanh nghiện anime một trận.
Nhưng may là không mắng giữa lớp.
Chủ yếu là trách hắn quá mê nhị thứ nguyên.
Còn bắt hắn vứt hết ôm gối, figure và đống hàng anime đi.
Mấy người nhìn nhau.
Triệu Trình nhìn giường Chu Thanh.
Chăn ga in Rem mặc đồ bơi.
Ôm gối là Hu Tao toàn thân.
Gối đầu là Tifa.
Trên tường dán Hatsune Miku.
Laptop là Thiên Tuyển Cơ Tianxuan Ji.
Bên cạnh còn bày đầy figure với đồ anime.
Triệu Trình không nhịn được mà chửi:
"Thật ra hôn thê cậu nói cũng không sai."
"Nhị thứ nguyên thì tốt thật…"
"Nhưng nghiện quá là không ổn đâu."
"Cơ thể hư rồi thì lấy gì làm nghĩa vụ đàn ông với hôn thê?"
"Người ta lo cho cậu là bình thường."
Chu Thanh khinh thường:
"Cậu không hiểu."
"Tính cách cô ấy giống hệt mẹ tôi."
"Chuyện gì cũng muốn quản."
"Nhưng vợ giấy thì khác."
"Chỉ cần tôi nạp tiền là các cô ấy sẽ nũng nịu với tôi."
Hạ Tiểu Bạch nghe xong khóe miệng co giật.
Triệu Trình và Lý Lương nhìn nhau.
Tên này hết cứu rồi.
Hạ Tiểu Bạch cũng lười để ý:
"Được rồi, tôi phải thu dọn đồ đây."
Chu Thanh lập tức nói:
"Để tôi giúp!"
Triệu Trình cũng cười hì hì:
"Tôi nữa!"
Hạ Tiểu Bạch nhìn đống đồ trên giường.
Chủ yếu toàn quần áo xuân hạ thu đông, chất đầy hai túi lớn.
Chu Thanh lúc này đã quên sạch chuyện vừa rồi.
Còn gì thoải mái hơn ngắm Tiểu Bạch thêm vài lần.
Hắn lén lút lục lọi thứ gì đó.
Cuối cùng trong đống quần áo…
Hắn tìm được một chiếc quần lót trắng đáng yêu.
Đôi mắt lập tức sáng rực như phát hiện bảo vật.
Triệu Trình nhìn thấy Chu Thanh cầm quần lót của Hạ Tiểu Bạch đứng đờ người.
"Đệt! Chu Thanh!"
"Tôi tố cáo! Nó trộm quần lót cậu!"
Hạ Tiểu Bạch quay đầu lại.
Vừa lúc nhìn thấy Chu Thanh giấu thứ gì đó ra sau lưng.
Nhưng cậu vẫn kịp nhìn thấy.
Gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng:
"Khốn kiếp! Trả lại đây!"
Chu Thanh chỉ đành hung hăng trừng Triệu Trình một cái rồi miễn cưỡng trả lại.
Triệu Trình nhìn chiếc quần lót kia rồi không nhịn được hỏi:
"Đây là đồ con gái mà?"
"Còn là loại dây màu trắng nữa!"
Hạ Tiểu Bạch liếc hắn:
"Biết cái gì."
"Cái này gọi là thời trang."
Trong lòng cậu chỉ biết thở dài.
Hệ thống bắt cậu mặc đồ nữ thì biết làm sao được.
Rất nhanh Hạ Tiểu Bạch đã thu dọn xong hành lý.
Cậu chỉ lấy quần áo mùa hè, gối đầu cùng ít đồ sinh hoạt.
Chu Thanh nói:
"Tiểu Bạch, để tôi lái xe chở cậu đi."
"Nhiều đồ như vậy xách mệt lắm."
Hạ Tiểu Bạch vui vẻ gật đầu, mỉm cười với hắn.
Đôi môi mỏng cong lên thành nụ cười đẹp mắt:
"Chu Thanh, tôi biết cậu là người tốt."
"Cảm ơn nhé."
Chu Thanh: ………… (ー_ー)!!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn