Chương 21: Thiếu nữ trong gió
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau khi chạy khỏi quán trà sữa.
Thời gian cũng đã tới bốn giờ rưỡi chiều, chỉ cần nhịn thêm nửa tiếng nữa là có thể khôi phục nam trang rồi.
Hạ Tiểu Bạch mệt mỏi ngồi dưới bóng râm của một gốc cây lớn, chiếc xe tưới nước lúc nãy suýt nữa đã phun cho cô ướt sũng toàn thân.
Đang lúc chuẩn bị tận hưởng bắp ngô nướng vừa mua, nhìn món ăn trước mắt với vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Thì đúng lúc ấy, một chiếc siêu xe lao vụt qua với tiếng "két", hất tung vũng nước do xe tưới đường để lại.
Hạ Tiểu Bạch lập tức biến thành chuột lột…
Bắp ngô trên tay cũng rơi xuống đất.
Tức tới mức cậu muốn giết người.
May mà nước này sạch.
Chiếc xe phía trước dường như cũng nhận ra mình vừa làm bắn nước lên người khác nên dừng lại.
Thấy vậy, Hạ Tiểu Bạch nhặt ngay một cục đá dưới đất định ném vào xe.
Nhưng khi đi tới gần phát hiện đó là siêu xe trị giá mấy triệu tệ.
À… vậy thì thôi.
Đập hỏng thì bán cậu đi cũng không đền nổi.
Hạ Tiểu Bạch không ngu, nhưng chuyện này thật sự không nhịn nổi, cậu vẫn định lên lý luận một phen.
Cậu giơ tay gõ cửa xe, đối phương rõ ràng cũng biết mình vô tình làm bắn nước lên người khác.
Giữa trời nắng chang chang mà mặt đất lại có một vũng nước đúng là xui xẻo.
Khi cửa xe mở ra, người trong xe bước xuống, cả hai đều ngây người.
Hạ Tiểu Bạch ngơ ngác.
Tại sao lại là tên này nữa vậy!
Mặc Tử Hàn cũng nhận ra thiếu nữ đang lầm bầm chửi thề kia.
Chẳng phải là cô gái đầy "quốc túy" gặp hồi trưa sao?
Chỉ là giờ cô cực kỳ chật vật, toàn thân ướt nhẹp.
Mái tóc dài đen nhánh nhẹ nhàng lay động bên hông.
Mấy giọt nước lăn xuống gương mặt, trượt qua chiếc cổ thon dài và xương quai xanh, mang theo cảm giác quyến rũ khó tả.
Chiếc váy bị nước làm dính sát vào cơ thể trở nên hơi trong suốt, lớp vải mỏng ôm lấy thân thể, làn da trắng nõn ẩn hiện vô cùng mê người.
Tất cả đều rất hoàn hảo.
Chỉ tiếc là… ngực phẳng như boong tàu…
Phải công nhận đây là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.
Nhìn kỹ lại, hình như cô có chút giống một người hắn quen, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là ai.
Thấy ánh mắt Mặc Tử Hàn chăm chú quan sát mình, Hạ Tiểu Bạch lập tức hoảng loạn.
Không lẽ hắn nhận ra rồi?
Nếu bị hắn phát hiện cậu chính là Hạ Tiểu Bạch đang mặc nữ trang thì xong đời mất.
Mặc Tử Hàn lên tiếng trước:
"Chúng ta có phải từng quen nhau không?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức lắc đầu nguầy nguậy, không dám nhìn thẳng hắn.
"Không… không quen đâu, chúng ta chỉ gặp nhau một lần hồi trưa thôi, anh quên rồi à… ha ha…"
Mặc Tử Hàn cũng lắc đầu.
Nếu từng quen thì hắn không thể không nhớ được.
Ngoại hình của cô rất có đặc điểm, vừa thuần khiết vừa gợi cảm.
Hạ Tiểu Bạch định chuồn lẹ, nhưng lại không nhìn đường, vô tình lại đạp trúng vũng nước, cả người loạng choạng ngã ngửa ra sau.
Mặc Tử Hàn định đưa tay đỡ, nhưng cuối cùng lại chần chừ một chút.
Kết quả Hạ Tiểu Bạch cứ thế ngồi phịch xuống đất đau đớn.
Đen đủi… sao lần nào gặp Mặc Tử Hàn người ngã cũng là mình vậy…
˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚ Cậu định đứng dậy mới phát hiện chân mình bị trẹo rồi.
Lần này đúng là chân bị thương thật…
Hạ Tiểu Bạch ngẩng đôi mắt xinh đẹp nhìn Mặc Tử Hàn, cạn lời vô cùng.
Còn bảo là cao thủ tán gái.
Một cô gái xinh đẹp như cậu ngã xuống mà cũng không đỡ.
Cậu cắn chặt môi đỏ.
Mình đâu phải kiểu cô gái mềm mại yếu đuối, mình là Hạ Tiểu Bạch, đàn ông đích thực đấy!
Chân trái chắc bị trật gân rồi, một mình cậu không đứng nổi.
Chẳng lẽ bắt cậu bò về như con giòi sao?
"Anh có thể đỡ tôi một chút không?"
Mặc Tử Hàn bất đắc dĩ chuẩn bị đỡ cô thì— Trời đất…
Hắn nhìn thấy cái gì thế này?!
Từ góc nhìn hiện tại nhìn xuống, thiếu nữ này… không mặc quần bảo hộ.
Đáng tiếc vẫn chẳng thấy được gì cả.
Hạ Tiểu Bạch thấy hắn đứng đờ ra, đôi mắt cũng vô thức nhìn theo ánh mắt hắn…
Cả đầu cậu lập tức chết máy.
Bình tĩnh bình tĩnh… váy mình chắc vẫn che được phần lớn… nhiều nhất cũng chỉ lộ một chút thôi…
Cậu vội vàng dùng tay giữ chặt váy.
Mặc Tử Hàn cũng kịp phản ứng, biết mình thất thố.
Lập tức xấu hổ vô cùng.
Hắn thề hắn không cố ý.
Dù ngoài miệng luôn tự nhận mình là cao thủ tình trường, nhưng thật ra Mặc Tử Hàn vẫn là trai tân chính hiệu…
Trong chuyện phụ nữ hắn vẫn rất thận trọng.
Không phải không hứng thú, chỉ là chưa gặp cô gái nào vừa mắt.
Mà người hắn thích chưa chắc đã thích hắn, ví dụ như Sở Thu Hi.
Cho nên mấy chuyện liên quan tới con gái, hắn cũng chỉ từng thấy qua phim ảnh.
Mặc Tử Hàn cố nén xấu hổ hỏi:
"Cô không sao chứ?"
Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn cạn lời:
"Anh thấy tôi giống người không sao à?! Còn không mau đỡ tôi dậy."
Mặc Tử Hàn chỉ có thể làm theo, đỡ cậu ngồi xuống ghế bên cạnh.
Hạ Tiểu Bạch ôm chân trái, vẻ mặt hơi đau đớn.
Thấy vậy Mặc Tử Hàn lên tiếng:
"Chuyện lúc nãy thật sự xin lỗi."
Hạ Tiểu Bạch: "…"
Mặc Tử Hàn nói tiếp:
"Hay để tôi xem chân cho cô nhé, xử lý đơn giản rồi đưa cô tới bệnh viện."
Hạ Tiểu Bạch nghiêng đầu:
"Anh còn biết xem trật gân à…"
Mặc Tử Hàn cười cười:
"Tôi thường xuyên đánh nhau, bị thương gân cốt là chuyện bình thường. Người ta nói bệnh lâu thành thầy mà."
Hạ Tiểu Bạch cũng không nghĩ nhiều:
"Vậy làm phiền anh…"
Mặc Tử Hàn thở dài:
"Không có gì…"
Khi nâng chân trái của thiếu nữ lên, hắn mới ý thức được…
Mình đang cầm một đôi chân dài trắng nõn của con gái…
Hắn lén nhìn lên phía trên, quả nhiên cô đã vô thức giữ chặt váy.
Một cơn gió nhẹ lướt qua gương mặt thiếu nữ, khiến vài sợi tóc bay nhẹ.
Đôi mắt cô nhìn xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
Mặc Tử Hàn không dám nghĩ lung tung nữa, chậm rãi tháo đôi giày thể thao màu trắng của cô ra.
Hắn hơi nghi ngờ.
Sao lại là kiểu giày nam?
Hạ Tiểu Bạch lúc này căng thẳng muốn chết.
Đệt đệt đệt… mình quên mất giờ đang là thân con gái rồi!
Sao lại để tên Mặc Tử Hàn này xem chân cho mình chứ, mất mặt chết đi được…
Cậu chỉ có thể giả vờ thản nhiên nhìn phong cảnh phía xa.
Không lâu sau, chân truyền tới tiếng "rắc" khe khẽ.
(Suýt chút nữa cậu đã "ư ử" thành tiếng.) Cậu kinh ngạc phát hiện cảm giác đau nhức ở chân trái đã biến mất.
"Khỏi rồi!"
Hạ Tiểu Bạch vui mừng nói.
Mặc Tử Hàn mím môi, đây đúng là một loại dày vò khó chịu.
Hắn ngẩng đầu nhìn đôi mắt to màu hổ phách của thiếu nữ, gương mặt ngọt ngào tràn đầy nụ cười vui vẻ.
Hắn cũng chỉ có thể cười gượng:
"Cũng tạm thôi… kỹ thuật của tôi luôn rất tốt."
Hạ Tiểu Bạch cũng khen:
"Xem ra anh khá lợi hại đó."
Nói xong cả hai mới chậm chạp nhận ra…
Sao câu này nghe cứ có ẩn ý gì đó vậy…
Quá đáng ngờ rồi.
Mặc Tử Hàn nói:
"Để tôi đưa cô tới bệnh viện kiểm tra đi."
Hạ Tiểu Bạch sao có thể để hắn đưa đi được, chỉ cười nhẹ:
"Không cần đâu, nhà tôi gần đây thôi, tự về được."
"Chân thật sự không đau nữa…"
Thật ra vẫn hơi đau âm ỉ, nhưng cậu thật sự không muốn đối mặt với tên này nữa.
Mặc Tử Hàn hơi thất vọng.
Hắn nhìn chiếc váy của cậu rồi nói:
"Cái váy của cô… thật sự xin lỗi, để tôi đền tiền cho."
Mắt Hạ Tiểu Bạch lập tức sáng lên, thuận miệng nói:
"Một ngàn tệ!"
Nói xong cậu lập tức hơi hối hận.
Có phải hét giá quá đáng rồi không?
Nhưng hắn là phú nhị đại mà…
Bộ quần áo hắn đang mặc Hạ Tiểu Bạch biết rõ, hàng mới mùa hè của Louis Vuitton năm nay, mấy ngàn tệ lận.
Mặc Tử Hàn chỉ cười:
"Chuyển WeChat nhé."
Hạ Tiểu Bạch lấy điện thoại ra, rồi đột nhiên nhớ tới nếu chuyển WeChat chẳng phải sẽ lộ thân phận sao?
"Xin lỗi… điện thoại tôi hết pin rồi, hay đưa tiền mặt đi?"
Mặc Tử Hàn chỉ đành lấy một ngàn tiền mặt trong siêu xe đưa cho cô.
Nhìn bóng lưng thiếu nữ dần biến mất dưới ánh hoàng hôn.
Một cơn gió thổi qua, mái tóc dài tung bay trong gió, cho tới khi bóng dáng ấy biến mất trong màn đêm.
Mặc Tử Hàn mới dựa vào siêu xe châm một điếu thuốc.
Rồi hắn chợt nghĩ tới một vấn đề.
Cho tới tận bây giờ hắn vẫn chưa biết tên cô gái ấy…
Đúng lúc chuẩn bị rời đi, hắn mới phát hiện trên mặt đất còn sót lại một chiếc túi xách màu trắng.
Mở ra thì bên trong chỉcó đúng một quyển truyện tranh: 《Nụ hôn trên cánh hoa》???? ⚆_⚆?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn