Chương 15: Trở thành thiếu nữ văn học (2)
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn cạn lời.
"Cái này chẳng phải bắt tôi làm trà xanh đi quyến rũ con trai sao?"
Hệ thống đáp:
"Ngươi sai rồi."
"Đây gọi là trở thành đại sư trà nghệ."
Hạ Tiểu Bạch liếc nhìn nam sinh trông coi thư viện.
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn cô lấy một cái, có lẽ là đàn anh năm tư.
Nhìn dáng vẻ yếu ớt kia, tối qua chắc cũng "nghiên cứu sinh vật học" không ít, vừa ngáp vừa lim dim buồn ngủ.
Tất nhiên Hạ Tiểu Bạch cũng chẳng có tư cách chê người khác.
Xét về khoản này, cô chỉ có hơn chứ không kém.
Cô hít sâu một hơi.
Bộ ngực không quấn băng khẽ nâng lên tạo thành đường cong mê người.
Đôi môi đỏ hé mở, dùng giọng nói trong trẻo như chuông bạc cất tiếng:
"Anh học trưởng... hôm nay em quên mang thẻ sinh viên, có thể thông cảm một chút được không?"
Nam sinh giữ thư viện vốn đang mất kiên nhẫn.
"Đệt, không có thẻ thì em không biết về lấy à..."
Nhưng khi ánh mắt anh ta rơi lên gương mặt thiếu nữ trước mặt, cả người lập tức đứng hình.
Chỉ thấy nơi cửa thư viện là một thiếu nữ váy trắng.
Đôi chân lộ ra ngoài thon dài hoàn mỹ như được Thượng Đế tỉ mỉ phác họa.
Đầu ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng vén vài lọn tóc rơi trước ngực ra sau tai.
Cô hơi áy náy mỉm cười với anh.
Làn da trắng như tuyết, đôi mắt trong veo như mặt hồ, mang theo cảm giác dịu dàng ấm áp.
Thiếu nữ lại khẽ mở miệng:
"Có được không ạ, học trưởng?"
Hàm răng trắng thấp thoáng sau đôi môi mềm đỏ mọng.
Đẹp quá...
Dung nhan tuyệt mỹ ấy gần như khiến anh ta hít thở không thông, nhất thời chẳng biết nói gì.
"Nếu không được thì thôi vậy... em... em quay về cũng được."
Thiếu nữ cụp mắt xuống đầy thất vọng.
Cảm giác cô đơn ấy khiến người ta đau lòng vô cùng.
Nam sinh kia vội vàng lên tiếng, giọng nói còn hơi run.
Trong lòng vừa kích động vừa thương tiếc.
Không ngờ hôm nay lại gặp được một học muội xinh đẹp đến vậy.
"Nếu lần này giúp được em ấy... rồi xin thêm WeChat... làm tròn lên chẳng phải sắp thoát ế rồi sao?!"
Nghĩ tới đây, tim anh ta đập thình thịch.
Lập tức chuyển sang chế độ simp chó liếm, cố làm ra vẻ thật ngầu:
"Học muội xin chờ đã!"
Hạ Tiểu Bạch hơi nhíu mày, đôi mắt màu hổ phách mang theo vẻ u buồn nhìn anh ta.
"Học trưởng... thẻ sinh viên của em bị mất rồi..."
Bị mỹ thiếu nữ nhìn thẳng như vậy, nam sinh kia lập tức đỏ mặt mất tự nhiên.
Anh ta cố giả vờ bình tĩnh cười nói:
"Học muội à, thư viện bọn anh quản lý rất nhân văn."
"Nếu em chỉ đọc sách trong này, không mang sách ra ngoài thì hoàn toàn không có vấn đề!"
"Tuyệt đối là mô hình quản lý cực kỳ nhân văn!"
Hạ Tiểu Bạch lập tức nở nụ cười vui vẻ.
Cô hơi cúi người:
"Cảm ơn học trưởng, học trưởng đúng là người tốt."
Mái tóc đen theo động tác khẽ lay động, đẹp đến mê người.
Nam sinh kia nhìn nụ cười của mỹ thiếu nữ mà ngây ngốc gãi đầu cười ha hả.
"Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn!"
"Phục vụ mọi người vốn là trách nhiệm của anh mà!"
"Anh nổi tiếng người tốt luôn đó, học muội vào đi!"
"Vâng~ cảm ơn học trưởng nhiều lắm."
Hạ Tiểu Bạch khẽ đáp một tiếng.
Ngay lúc đám người phía sau sắp đuổi tới nơi, cô nhanh chóng bước vào thư viện.
Người đẹp đã đi xa.
Nhưng một làn hương thơm nhàn nhạt vẫn còn lưu lại trong không khí, len vào mũi mọi người, quanh quẩn không tan.
"Học muội đi thong thả nha~" Nam sinh trực thư viện lộ vẻ hưởng thụ.
Quả nhiên trò chuyện với mỹ thiếu nữ là niềm vui cực hạn.
Anh ta thậm chí còn tham lam hít hà mùi hương còn sót lại của cô.
Nhưng chưa kịp tận hưởng tiếp thì phía sau đã có một đám nam sinh ồ ạt lao tới.
"Đệt! Mau cho bố vào!"
"Hôm nay bố nhất định phải học tập!"
Nam sinh trực thư viện sửng sốt.
"Sao tự nhiên đông người tới thư viện vậy?"
Rồi khi thấy ánh mắt cả đám đều nhìn chằm chằm vào bóng lưng xinh đẹp bên trong...
Anh ta lập tức hiểu ra.
Nụ cười trên mặt biến mất ngay tức khắc.
Hóa ra là tới tranh học muội với mình!
"Xuất trình thẻ sinh viên!"
Hôm nay là thứ bảy, có mấy ai mang theo thẻ đâu.
"Quét mã app được không?"
Nam sinh trực thư viện nhếch mép cười lạnh:
"Xin lỗi, app đang bảo trì định kỳ."
"Muốn vào thư viện bắt buộc phải có thẻ!"
"Đệt! Linh động chút đi chứ! Quản lý nhân văn đâu rồi?!"
Anh ta vẫn lạnh mặt đáp:
"Xin lỗi, quy định thư viện là phải có giấy tờ."
"Không có thì Thiên Vương lão tử tới cũng không vào được!"
Đám nam sinh tức đến muốn đánh người.
Nhưng vì đối phương là người của hội học sinh nên chỉ có thể cay cú bỏ đi.
"Cứ đợi đó! Bọn tao sẽ quay lại!"
Đương nhiên vẫn có vài người thật sự mang theo thẻ.
Họ đắc ý quăng thẻ trước mặt nam sinh trực thư viện.
"Làm thủ tục nhanh lên cho bố."
Nam sinh kia vẫn lạnh lùng cười nhạt:
"Cố ý gây hấn với nhân viên thư viện."
"Không được vào."
...
Sau khi vào thư viện, Hạ Tiểu Bạch tò mò nhìn quanh.
Dù hôm nay là thứ bảy nhưng vẫn có không ít người tới tránh nóng.
Chỉ là...
Đa số đều đi theo cặp để yêu đương.
Đây chính là hiện trạng thư viện đại học.
Hạ Tiểu Bạch cực kỳ khó chịu.
"Đây là bắt tôi tới ăn cơm chó chứ đọc sách cái gì!"
Sự xuất hiện của cô cũng nhanh chóng thu hút ánh nhìn của không ít nam nữ sinh.
Đều bị vẻ đẹp thuần dục quá mức nổi bật kia hấp dẫn.
"Nè nè nhìn kìa..."
"Bạn nữ đó đẹp thật luôn ấy..."
"Đáng tiếc ngực phẳng... cái quỷ gì chứ! Ai có liên hệ của cô ấy không?! Tôi tặng luôn mười lần roll Genshin!"
Thậm chí còn vang lên tiếng nữ sinh nổi giận với bạn trai.
"Anh còn nhìn nữa?!"
"Anh nói sau này chỉ nhìn mình em thôi mà!"
"Nhìn nữa là chia tay!"
Hạ Tiểu Bạch thấy hơi buồn cười.
Tên kia rõ ràng có bạn gái rồi mà vẫn chưa biết đủ.
Bị mắng cũng đáng đời.
Hệ thống yêu cầu cô đọc vài tác phẩm văn học nổi tiếng để nâng cao kiến thức và tầm nhìn.
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi tìm kiếm trên kệ sách.
Cuối cùng lấy xuống một quyển: 《Anna Karenina》 Sau đó tìm một góc tương đối yên tĩnh rồi tao nhã ngồi xuống.
Bàn tay trắng mịn nhẹ nhàng mở trang sách.
Đây là tiểu thuyết nổi tiếng của đại văn hào Nga Lev Tolstoy.
Văn học Nga cũng là tồn tại đứng đầu thế giới.
Dù bình thường Hạ Tiểu Bạch thích anime và tiểu thuyết nhị thứ nguyên Nhật Bản hơn...
Nhưng nếu nói tới lĩnh vực văn học, văn học Nga đủ sức nghiền nát Nhật Bản không còn mảnh giáp.
《Anna Karenina》 kể về bi kịch tình yêu của nữ chính Anna, cùng tuyến truyện Levin tiến hành cải cách và tìm kiếm lối thoát ở nông thôn Nga.
Bức tranh nước Nga từ Moskva đến vùng quê hiện lên rộng lớn và đầy màu sắc.
Hạ Tiểu Bạch nhanh chóng chìm đắm trong biển tri thức.
Trên gương mặt xinh đẹp nở nụ cười dịu dàng.
Giữa ngày hè oi bức.
Khi bạn học tới mơ màng trong thư viện rồi vô thức mở mắt ra...
Dưới ánh nắng ban mai, thiếu nữ văn học với làn da trắng như tuyết đang ngồi đọc sách.
Nụ cười thanh nhã ấy giống như cơn gió mát giữa mùa hè, khiến tinh thần người ta lập tức tỉnh táo.
Không ít người đã lén lấy điện thoại ra chụp ảnh rồi đăng lên nhóm lớp, nhóm khoa, thậm chí cả diễn đàn trường.
"Ting ting ting—" Trong group trường: [Trời ơi chị gái này đẹp quá, cậu gặp ở đâu vậy?!] [Tui đang ở hiện trường nè! Mỹ thiếu nữ siêu phong cách văn học luôn! Sách cô ấy đọc toàn loại văn học cao cấp mà bình thường tui không đụng tới!] [Đệt, thằng trên chỉ biết đọc doujin thôi chứ gì] [Đúng đó đúng đó! Tôi cũng ở đây! Chỉ tiếc ngực hơi phẳng thôi] [Biết cái quần! Ngực không phẳng sao bình thiên hạ! Nghèo mới là chân lý!] [Đệt mẹ bọn mày đừng xàm nữa! Nói địa điểm mau để bố qua!] [Hehe~ nhìn background là tao đoán được rồi, giờ đi ngay đây~ tiếc là không nói cho tụi mày biết] [Đệt! Không có nghĩa khí!] [Nghĩa khí ăn được à? Nhưng mỹ nữ thì có thể ngắm cho no mắt đó hề hề hề~]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn