Chương 67: Trang phục nữ của Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Triệu Trình và Phùng Mập chui xuống gầm bàn, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu chính xác.
Đối diện là từng đôi chân dài trắng nõn, nhưng chỉ có Hạ Bạch Hà mang tất đen.
Chẳng mấy chốc, hai người đã xác định được mục tiêu.
Chiếc váy ngắn ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong mềm mại.
Lớp tất mỏng ôm lấy đôi chân thon dài, phác họa những đường nét uyển chuyển, khiến cặp chân ấy gần như hoàn mỹ.
Điều khiến hai người thất vọng là...
Mấy cô gái đều mặc quần bảo hộ.
Còn hai chân của Hạ Bạch Hà thì khép lại rất duyên dáng, hoàn toàn không cho họ cơ hội "đi ngược dòng", nhìn xem bên trong.
Triệu Trình: — Đệt! Tên béo chết tiệt, cậu chắn tầm nhìn của tôi rồi!
(°д°) Phùng Béo trừng mắt: — Cút! Đây là vị trí của tôi mới đúng!
╰_╯╬ Mấy cô gái trên bàn đều giật giật khóe môi.
— Hai tên này biến thái quá rồi...
— Lại còn chui xuống gầm bàn nữa chứ.
Vừa bực mình, vừa buồn cười.
Lý Lương ôm trán.
Đúng là gặp gái là mất hết mặt mũi đàn ông.
Còn Chu Thanh thì từ đầu đến cuối chỉ chăm chú ngắm khuôn mặt thanh nhã thoát tục của Hạ Tiểu Bạch.
Đôi mắt tràn ngập tình ý.
Gương mặt đẹp đến mức không tìm ra một khuyết điểm nào hiện ngay trước mắt.
Cánh tay trắng nõn mềm mại như ngó sen.
Dáng người tao nhã.
Mái tóc dài chấm eo.
Hạ Tiểu Bạch đẹp đến mức như một bài thơ trữ tình.
Khắp người đều toát lên vẻ ngây thơ và sức sống của tuổi thanh xuân.
Bị Chu Thanh nhìn chằm chằm như vậy, Hạ Tiểu Bạch nổi hết da gà.
Cậu thật sự không muốn "đấu kiếm" với cậu ta.
Đối diện ánh mắt đầy si mê ấy.
Cậu chỉ đành cầm thực đơn lên giả vờ gọi món để xua tan bầu không khí ngượng ngùng.
Cố gượng cười hỏi: — Ờ... sao cậu cứ nhìn tôi mãi thế?
Chu Thanh lúc này mới giật mình.
— Xin lỗi...
— Tớ nhất thời không kiềm chế được.
— Tiểu... cô Bạch Hà thật sự quá đẹp.
Sở Thu Hi chống cằm khẽ thở dài.
Không ngờ hôm nay toàn bộ hào quang của mình đều bị Hạ Tiểu Bạch cướp sạch.
Nhưng...
Điều đó chỉ khiến cô thấy tự hào.
Dù sao thì...
Nữ thần mà mấy người đang ngưỡng mộ tối qua vừa bị mình đè xuống ghế sofa đến mức kêu oa oa...
Ba phút sau...
Thấy Triệu Trình và Mã Béo vẫn chưa chịu bò ra khỏi gầm bàn, mấy cô gái nhìn nhau.
Rồi đồng loạt giơ đôi chân dài lên...
Liên tục giẫm vào mặt hai người.
(Đừng ghen tị, các cô ấy đều đi giày.) — Á á á á!!!
— Ôi da!
Sở Thu Hi tức đến mức vỗ mạnh lên mặt bàn.
— Hai người nhặt cái ống hút lâu thật đấy!
— Gián còn chẳng biết bò bằng hai cậu!
Cuối cùng, hai người mặt đầy dấu giày và chảy máu mũi, lồm cồm bò trở lại bàn.
Vừa lấy khăn giấy lau mặt.
Vừa sưng mũi bầm mắt.
Nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ lưu luyến với những đôi chân dài.
Chu Thanh co giật khóe miệng nhìn hai người.
May mà mình không làm theo.
Nếu không khuôn mặt đẹp trai này cũng tiêu đời rồi.
(ˊˋ) Đúng là Tiểu Bạch nói không sai.
— Cảm ơn cậu, Tiểu Bạch...
Hạ Tiểu Bạch:??????
Triệu Trình nhìn Hạ Bạch Hà.
— Người đẹp, sao tôi cứ thấy cô quen quen nhỉ?
— Chắc chắn chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi.
Tim Hạ Tiểu Bạch giật thót.
Chẳng lẽ...
Cậu ta nhận ra mình rồi?!
Σ(°△°|||) Cậu cố giữ bình tĩnh.
— Chúng... chúng ta chắc là lần đầu gặp nhau thôi.
— Anh nhận nhầm người rồi.
Chu Thanh cũng vội vàng giải vây.
— Đúng vậy.
— Triệu Trình, đây là lần đầu chúng ta gặp cô gái xinh đẹp này.
— Chiêu bắt chuyện của cậu lỗi thời quá rồi.
— Tôi bỏ dùng từ mấy năm trước rồi.
Chu Thanh hoàn toàn không muốn Triệu Trình biết cô tiên nhỏ trước mắt chính là Hạ Tiểu Bạch.
Nếu không sẽ lại có thêm một đối thủ cạnh tranh.
Mà Triệu Trình thì nổi tiếng mặt dày.
Triệu Trình vẫn chăm chú quan sát Hạ Tiểu Bạch.
Thậm chí còn đứng dậy, ghé sát mặt lại.
Khuôn mặt tinh xảo không tì vết của Hạ Bạch Hà như đang tỏa sáng.
Khiến cậu rung động dữ dội.
Làn da trắng như tuyết còn tỏa ra mùi hương nhàn nhạt.
Làm cậu gần như không thể dời mắt.
Chưa kịp mở miệng.
Sở Thu Hi đã như gà mẹ bảo vệ con, giơ tay tát thẳng một cái.
( ̄e(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) — Đệt! — Đừng có đứng sát bạn thân tôi như thế! — Cậu ấy mềm yếu lắm, chỉ hợp ở cạnh tôi thôi! Triệu Trình ôm mặt. — Mọi người không thấy chị Bạch Hà hơi giống Bạch Hạc, người yêu của Tiểu Bạch sao? — Bạch Hà, Bạch Hạc... — Tên cũng giống nhau nữa. — Nhưng chị Bạch Hà còn đẹp hơn. — Ngực cũng lớn hơn. — Bạch Hạc thì chỉ là... sân bay thôi. Sở Thu Hi lập tức quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch với vẻ đầy nghi ngờ. Hạ Tiểu Bạch chỉ biết bất đắc dĩ cười khổ. — Bạch Hạc là em gái tôi. — Chúng tôi giống nhau cũng bình thường mà. Cậu không muốn tiếp tục chủ đề này nữa. Khép hai bàn tay lại, giả vờ tò mò hỏi: — Đúng rồi. — Lúc nãy tôi với Thu Hi thấy mọi người cười nói rất vui. — Hình như đang bàn chuyện gì thú vị lắm. — Có thể kể cho bọn tôi nghe không? Lúc này Sở Thu Hi cũng nhớ ra. Ban nãy hình như mọi người đang nói về Tiểu Bạch. Là người yêu của Tiểu Bạch. Đương nhiên cô cũng rất tò mò. — Đúng đó. — Mọi người vừa nói chuyện gì mà vui thế? Triệu Trình cười hề hề. — Thu Hi. — Cậu với Tiểu Bạch chắc thân lắm rồi nhỉ? — Hai người đang yêu đúng không? Sở Thu Hi kiêu ngạo mỉm cười. — Đúng vậy. — Bọn tôi sống chung rồi. — Cũng chính thức hẹn hò từ lâu. Triệu Trình đánh giá Sở Thu Hi từ trên xuống dưới. Phải công nhận... Thu Hi đúng là mỹ nữ cực phẩm. Đang định chảy nước miếng. Đột nhiên... Bốp! Không biết ai đá mạnh vào chân cậu. — Đệt! — Đứa nào chân dài thế?! (皿) Mọi người nhìn nhau. Đương nhiên chẳng ai nhận. Hạ Tiểu Bạch chỉ khoanh tay, vẻ mặt đầy khó chịu. Triệu Trình đành nói tiếp. — Là thế này. — Hoa khôi Thu Hi. — Cậu có muốn xem Tiểu Bạch mặc đồ nữ không? — Cả lớp bọn tôi đã quyết định rồi. — Muốn để Tiểu Bạch mặc đồ nữ tham gia cuộc thi hoa khôi liên kết giữa hai học viện. — Cô Triệu Phi Phi cũng đồng ý rồi. — Khó khăn duy nhất là... — Tiểu Bạch sống chết không chịu mặc váy. — Giờ bọn tôi đang nghĩ xem nên dùng cách gì để lừa cậu ấy mặc đồ nữ. — Chuốc rượu... — Hay dùng linh kiện máy tính dụ dỗ... — Dù thế nào đi nữa... — Màn đồ nữ của Tiểu Bạch tôi xem chắc rồi. — Đã lớn lên như con gái thì cũng phải để anh em được mở mang tầm mắt chứ. Đào Na Na cười khúc khích. — Nói thật thì... tôi cũng muốn mở mang tầm mắt. Lý Lương đeo kính lên. Trong nháy mắt biến thành học bá. Đẩy gọng kính rồi nói: — Dựa trên quá trình quan sát Tiểu Bạch trong ký túc xá suốt thời gian qua... — Tôi khẳng định cậu ấy có thiên phú mặc đồ nữ. — Mọi người không thấy sao? — Ngoài cái ngực phẳng ra... — Chỗ nào cậu ấy giống đàn ông? — Làn da khiến ai cũng ghen tị. — Cái eo nhỏ đến mức một tay ôm trọn. — Cả đôi chân dài kia nữa. — Gần như chẳng khác gì chị Bạch Hà. — Mỗi lần đi sau lưng Tiểu Bạch... — Tôi đều quan sát dáng đi của cậu ấy. — Mỗi bước đi... — Cái mông cứ lắc qua lắc lại. — Đường cong còn đẹp hơn đa số con gái. — Dân gian gọi là... — Nhìn rất mắn đẻ. Nghe những lời của đại ca. Một gân xanh nổi lên trên trán trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch. Thì ra... Người kín đáo biến thái nhất trong ký túc xá lại chính là đại ca mà cô luôn kính trọng. Sở Thu Hi nhìn vẻ mặt co giật của Hạ Tiểu Bạch, che miệng cười khẽ. Ánh mắt như đang nói:"Bạn cùng phòng của cậu đúng là toàn hàng cực phẩm." Triệu Trình cười gian. — Tôi thấy Tiểu Bạch mặc JK chắc chắn sẽ đẹp. — Tốt nhất là phối thêm sọc xanh trắng. Lý Lương cười. — Trang phục thỏ mới là lãng mạn của đàn ông. — Mọi người không thấy đôi chân dài và vóc người cao ráo của Tiểu Bạch cực hợp cosplay thỏ sao? — Mặc bộ đồ hở lưng khoét ngực gợi cảm. — Đội tai thỏ. — Gắn thêm cái đuôi nhỏ đáng yêu. — Đi giày cao gót. — Tốt nhất là mang tất treo. — Khụ... Kết hợp với gương mặt xinh đẹp đáng yêu của Tiểu Bạch... Mẹ nó... Tôi chịu hết nổi rồi. Phùng Béo giơ ngón cái với Lý Lương. — Vẫn là đại ca Lý hiểu rõ sự lãng mạn của đàn ông. — Nhưng theo tôi... — Tất cả đều phải có!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn