Chương 39: Cậu em vợ này đúng là tuyệt thật
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Đúng lúc mấy đứa bạn chuẩn bị xông vào căn hộ thì Sở Tiêu Tiêu bước ra ngoài.
Cây gậy bóng chày với cái cốc trên tay đều bị cậu tiện tay ném đi, sau đó dúi cho bọn họ mấy tờ tiền một trăm tệ.
"Các cậu đi chơi đi, chỗ này không cần nữa."
"Mau đi đi, tôi phải học tập rồi."
Đám bạn nhìn mấy tờ tiền đỏ chói mà mắt sáng rực lên.
Dù sao ở cái tuổi này, bọn họ cũng hiếm khi được cầm nhiều tiền như vậy.
Ngay cả tiền lì xì Tết cũng thường bị cha mẹ lấy lý do "giữ giúp", rồi… cơ bản là không có ngày lấy lại nữa. (๑•́₃ •̀๑) Thấy đám bạn vui vẻ rời đi, Sở Tiêu Tiêu nhanh chóng khóa cửa căn hộ lại.
Cậu ngồi phịch xuống cạnh Hạ Tiểu Bạch.
Lúc này, cô đang bắt chéo đôi chân dài trắng mịn, để lộ đôi bàn chân ngọc trắng như tuyết.
"Tiêu Tiêu, lúc nãy là bạn của em à?"
Sở Tiêu Tiêu giả vờ ngoan ngoãn gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc loạn trên người cô.
"Nhưng giờ em không muốn chơi với họ nữa, em muốn chơi với chị hơn."
"Đúng rồi, chị tên gì thế?"
Hạ Tiểu Bạch lười biếng duỗi cánh tay thon dài, đôi môi hồng phấn khẽ ngáp một cái rồi mỉm cười:
"Chị tên Hạ Tiểu Bạch."
"Hóa ra là chị Tiểu Bạch, tên dễ thương thật đó!"
Sở Tiêu Tiêu xoa xoa tay hỏi:
"Chị Tiểu Bạch có bạn trai chưa?"
Hạ Tiểu Bạch chân thành lắc đầu, đôi mắt đẹp cong cong nhìn cậu, đôi chân ngọc còn khẽ đung đưa.
"Chị không có bạn trai đâu, chị chỉ có chị gái em thôi. Em chắc sẽ không phản đối nhỉ?"
Sở Tiêu Tiêu lập tức gật đầu:
"Tất nhiên là không rồi! Sau này chị Tiểu Bạch nhớ thường xuyên tới chơi với chị em nha."
Bụng Hạ Tiểu Bạch bỗng réo lên, cô đưa tay xoa bụng.
"Đúng rồi Tiêu Tiêu, em ăn trưa chưa? Để chị làm cho em."
Sở Tiêu Tiêu cũng ôm bụng, ra vẻ đói meo.
"Đói rồi, đói rồi. Chẳng lẽ chị Tiểu Bạch cũng giống chị em, kiểu phụ nữ lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, vào được động…"
Hạ Tiểu Bạch đứng dậy đi vào bếp.
Ba phút sau, cô bưng ra hai tô mì bò Khang Sư Phó đặt trước mặt cậu.
"Xong rồi, ăn đi." (๑❛ڡ❛๑)☆ Sở Tiêu Tiêu nhìn tô mì gói trước mặt…
Ít nhất cũng phải thêm quả trứng với vài cọng rau chứ.
Hạ Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt hổ phách:
"Sao vậy? Không thích à?"
Sở Tiêu Tiêu vội xua tay:
"Mì chị Tiểu Bạch làm sao em có thể không thích được!"
Hạ Tiểu Bạch thì đã là bạn cũ của mì gói từ lâu rồi.
Đôi môi nhỏ xinh húp mì xì xụp đầy ngon lành.
Còn Sở Tiêu Tiêu ăn mà thấy hơi nhạt nhẽo.
Không phải cậu không thích mì gói.
Chỉ là chị gái với mấy cô hầu gái luôn nấu mì theo "phương pháp Kim Thành Vũ", còn cho thêm rau với trứng.
Biết vậy lúc nãy dẫn chị Tiểu Bạch đi ăn McDonald's còn hơn, như thế còn tăng được độ hảo cảm.
Hạ Tiểu Bạch lại ăn cực kỳ vui vẻ.
Mì gói không chê cô nghèo, vậy cô cũng chẳng chê mì gói ngán.
Sở Tiêu Tiêu nhìn cô ăn ngon lành, chẳng hiểu sao lại thấy đau lòng:
"Chị Tiểu Bạch thường xuyên ăn mì gói à?"
Hạ Tiểu Bạch gật đầu:
"Cũng tạm thôi, lúc ví tiền không đủ dùng thì sẽ ăn."
Nhớ tới tháng này còn phải cầm cự thêm một tuần nữa mới có tiền tiêu vặt.
Cô khẽ thở dài.
May mà còn có một ngàn tệ của Mặc Tử Hàn, nếu không chắc phải đi vay tiền rồi.
Trong lòng Sở Tiêu Tiêu lập tức hạ quyết tâm.
Chị Tiểu Bạch sẽ do mình bảo vệ!
"Chị Tiểu Bạch, WeChat của chị là gì?"
Hạ Tiểu Bạch mở điện thoại đưa mã QR WeChat cho cậu quét.
Dù sao cũng là em vợ tương lai nên cô chẳng nghĩ nhiều.
Sau khi thêm được WeChat, việc đầu tiên Sở Tiêu Tiêu làm là xem hồ sơ của cô.
Sao lại để giới tính là nam?
Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều.
Dù sao sửa giới tính trên mạng quá đơn giản.
Thế là cậu tiếp tục xem vòng bạn bè.
Kết quả phát hiện một chuyện rất kỳ quái — vòng bạn bè của chị Tiểu Bạch trống trơn, không có lấy một tấm selfie.
Con gái mà cậu quen, dù uống ly trà sữa hay ăn cái bánh kem cũng phải chụp hình đăng lên.
Đúng là cuồng selfie.
Cuối cùng cậu chỉ đành tiếc nuối lắc đầu.
Chị Tiểu Bạch đẹp thế này mà không chụp thêm ảnh đúng là đáng tiếc.
Cậu còn muốn chụp lén vài tấm đem tới lớp khoe.
Nhưng vừa giơ điện thoại lên đã bị ánh mắt của Hạ Tiểu Bạch chặn lại.
Cô hơi cau mày, đôi môi mím nhẹ, gương mặt tinh xảo dù giận dỗi vẫn đáng yêu đến mức phạm quy.
Dù vậy, Sở Tiêu Tiêu vẫn lén chụp được một tấm nghiêng cực đẹp.
Còn Hạ Tiểu Bạch thì tiện tay xem vòng bạn bè của cậu.
Kết quả phát hiện tên nhóc này có hẳn một cặp chị em sinh đôi làm hầu gái.
Đặc biệt là đôi chân dài đi tất trắng với giày cao gót của hai cô hầu gái khiến mắt cô sáng rực.
Ra ngoài còn có tài xế, vệ sĩ, xe Rolls-Royce đưa đón.
Đúng là người so với người chỉ có tức chết.
Ở tuổi này cô còn đang đạp xe đi học.
Đúng lúc ấy, WeChat của cô bỗng vang lên:
"Bao lì xì tới rồi!"
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người.
Mở khung chat của Sở Tiêu Tiêu ra, bên trong là một bao lì xì lớn trị giá 520 tệ.
Sở Tiêu Tiêu cười vui vẻ:
"Chị Tiểu Bạch, đây là tiền sinh hoạt em cho chị."
"Không thể ngày nào cũng ăn mì gói được, không tốt cho da với sức khỏe đâu."
Hạ Tiểu Bạch: ………… Σ(° △ °|||)︴ Cậu em vợ này đúng là tuyệt thật…
Cô vẫn chụp màn hình rồi gửi cho Sở Thu Hi, mặt đầy cạn lời.
Lúc này, Sở Thu Hi đang ăn trưa với Diệp Trường Ca.
Thấy tin nhắn WeChat của Hạ Tiểu Bạch, cô lập tức vui vẻ.
Xem ra tên này vẫn chưa quên mình còn có bạn gái.
Nhưng mở ra xem xong thì cô ngây người…
Em trai cô vậy mà gửi cho Tiểu Bạch bao lì xì 520 tệ.
Nhất thời không biết nên thấy buồn cười hay tức giận.
Cô đại khái đã hiểu.
Tên nhóc này rõ ràng là thích Tiểu Bạch rồi.
Mà chuyện cậu thích các chị gái lớn tuổi thì cô vốn biết từ lâu.
Nhưng vấn đề là…
Hạ Tiểu Bạch là con trai!
Còn là bạn trai của cô nữa!
Nếu sau này Tiêu Tiêu biết được sự thật, không biết tam quan có sụp đổ luôn không.
Ngón tay Sở Thu Hi nhanh chóng gõ lên điện thoại trả lời:
"Được rồi, đừng chơi quá trớn."
"Tên nhóc này đúng là chẳng khiến người ta yên tâm."
Hạ Tiểu Bạch trả lời:
"Đã rõ."
Sở Thu Hi:
"Yêu em~ (gửi nụ hôn)" Diệp Trường Ca đầy hứng thú nhìn cô.
"Sao cười vui thế? Lại nhắn tin với cậu bạn trai xinh đẹp của cậu à?"
Sở Thu Hi cắn một miếng bánh kem rồi cười dịu dàng:
"Hôm nay em trai mình tới căn hộ tìm mình, mình nhờ Tiểu Bạch trông hộ tên nhóc đó thôi."
Diệp Trường Ca cũng bật cười:
"Là cái cậu em mê chị gái nhà cậu ấy hả?"
"Mỗi lần tới căn hộ gặp mình, ánh mắt nó nhìn cứ hệt như sói đói."
Sở Thu Hi ôm trán.
Xem ra độ mê chị gái của Sở Tiêu Tiêu còn nghiêm trọng hơn cô tưởng.
Sau khi được Sở Thu Hi đồng ý, Hạ Tiểu Bạch vui vẻ nhận luôn 520 tệ từ em trai cô.
Sở Tiêu Tiêu đứng dậy đề nghị:
"Chúng ta ra ngoài đi dạo phố đi."
"Hôm nay mọi chi tiêu của chị Tiểu Bạch cứ để bổn công tử lo!"
Là một con nghiện ở nhà chính hiệu, Hạ Tiểu Bạch vốn định từ chối.
Nhưng nghe tới câu cuối cùng thì lập tức đổi ý.
"Tất nhiên rồi!"
"Thật ra chị ghét nhất là ở lì trong nhà, ra ngoài vận động nhiều mới tốt cho sức khỏe."
Sở Tiêu Tiêu nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt rồi cảm thán:
"Thảo nào chị Tiểu Bạch đẹp như vậy."
"Da trắng thế này, chân dài vừa thon vừa thẳng."
"Hóa ra là do thường xuyên vận động khỏe mạnh." ┏(`ー´)┛ Trên con phố đông đúc náo nhiệt, cái nóng giữa mùa hè cũng dịu đi đôi chút nhờ từng cơn gió từ bờ sông thổi tới.
Quảng trường rộng lớn người qua kẻ lại tấp nập, từng đôi tình nhân tay trong tay bước dưới bóng cây râm mát.
Suốt dọc đường, dù là gương mặt mộc tinh xảo hay mái tóc ngắn vừa ngầu vừa đẹp của Hạ Tiểu Bạch, cùng thân hình cao ráo, cánh tay mềm mại trắng như ngó sen và đôi chân ngọc thon dài duyên dáng…
Tất cả đều khiến vô số người đi đường ngoái đầu nhìn lại.
Đây đơn giản chính là một thiếu nữ tóc ngắn tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Thậm chí còn có nam sinh mải nhìn cô mà đâm sầm vào cột điện.
Sở Tiêu Tiêu đi bên cạnh, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô.
Nhìn ánh mắt hâm mộ của mọi người, trong lòng cậu đắc ý vô cùng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn