Chương 32: Vậy còn em gái Bạch Hạc thì sao?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch bị Mặc Tử Hàn túm cổ áo, trong lòng hoảng muốn chết, nhưng đôi mắt xinh đẹp vẫn đầy vẻ quật cường.
Cô đã không còn là tên yếu gà thời cấp ba nữa rồi. (Tác giả thuận miệng bổ sung: nhưng giờ cậu là thiếu nữ rồi.) Trong màn đêm đen kịt.
Một đám mây trôi ngang, che khuất tinh thần trên bầu trời.
Nắm đấm của Mặc Tử Hàn siết chặt, phát ra tiếng "rắc rắc" trong bóng tối yên tĩnh.
Tên ẻo lả này đừng tưởng mình đẹp hơn chút là dám nói chuyện với hắn kiểu đó!
…
Một cơn gió đêm thổi qua, xung quanh vang lên tiếng cây cỏ xào xạc.
Mây xanh trên trời dần tan đi, ánh trăng bạc lại rơi xuống mặt đất, phủ lên người hai kẻ đang đối mặt.
Mặc Tử Hàn nhìn xuống Hạ Tiểu Bạch.
Gương mặt trắng nõn dưới ánh trăng kia khiến người ta thương xót như ba nghìn dòng nước yếu.
Hàng mi cong như cánh ve khẽ rung rung, đôi môi đỏ mọng mím chặt, đôi mắt đen láy ngập hơi nước nhưng vẫn cố chấp.
Hạ Tiểu Bạch: Không dám đánh à? Nếu không muốn đánh thì làm ơn buông tôi ra!
Mặc Tử Hàn nhắm mắt, mạnh tay đẩy cậu ra.
Bàn tay hắn thậm chí còn run nhẹ.
Hạ Tiểu Bạch bị đẩy lùi vài bước mới miễn cưỡng đứng vững, cuối cùng vẫn ngã phịch xuống đất.
๐·°(৹˃̵﹏˂̵৹)°·๐ (Xui dữ…) Mặc Tử Hàn ném lon bia đã uống cạn xuống đất, tựa vào lan can nhìn xuống thành phố.
Làn gió nhàn nhạt mang theo mùi hương thoang thoảng, cuốn theo những ký ức xưa cũ cùng ánh đèn mờ nơi phố phường phồn hoa.
Hắn châm một điếu thuốc: Nếu cậu đã ở bên Thu Hi…
Vậy còn em gái Bạch Hạc thì sao?
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người, đưa tay lau khóe mắt.
Hả? Em gái Bạch Hạc nào?
Mặc Tử Hàn nheo mắt, vẻ mặt có chút hung dữ: Chẳng lẽ cậu còn định bắt cá hai tay?
Mặt Hạ Tiểu Bạch lập tức túa mồ hôi lạnh.
Cái đó… tôi với Hạ Bạch Hạc hoàn toàn không có quan hệ gì hết…
Mặc Tử Hàn gảy tàn thuốc, vài tia lửa nhỏ rơi xuống mặt đất.
Nhưng Triệu Trình nói hai người đã đăng ký kết hôn rồi.
Thậm chí còn có người bảo con hai người cũng hai ba tuổi luôn.
Hạ Tiểu Bạch suýt hộc máu.
Tin đồn này quá đáng quá rồi đấy?!
Triệu Trình chết tiệt, ông đây bóp chết cậu bây giờ! (・'ヘ´・;)ゞ Toàn là nói bậy!
Tôi dám thề với trời, nếu tôi với Hạ Bạch Hạc có nửa điểm quan hệ, tôi sẽ… tôi sẽ không có JJ!
Mặc Tử Hàn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, lại còn giơ ba ngón tay lên thề.
Hắn nhíu mày.
Chẳng lẽ bọn họ thật sự không có gì?
Hay là…
Hạ Tiểu Bạch vốn dĩ đã không có JJ?
Ngay sau đó hắn lắc đầu.
Dù sao hắn cũng từng ở chung ký túc với Hạ Tiểu Bạch hơn một năm.
Nếu như thế mà còn không phát hiện cậu ta là nữ, vậy hắn nhảy từ đây xuống luôn cho rồi.
Mặc Tử Hàn thở dài: Tạm thời tôi tin cậu.
Nhưng muốn thật sự theo đuổi được Sở Thu Hi… ít nhất cậu còn phải đối mặt với một vấn đề rất lớn.
Hắn cười khổ, lắc đầu.
Hạ Tiểu Bạch sửng sốt: Vấn đề gì?
Tôi cảnh cáo cậu nhé Mặc Tử Hàn, đừng có gây chuyện phá hoại tình cảm của tôi với Thu Hi!
Nếu không… nếu không… tôi… tôi…
Tôi sẽ không tha cho cậu đâu…
(。◕ˇ﹏ˇ◕。) Mặc Tử Hàn ném đầu thuốc xuống đất rồi dùng chân nghiền nát, nhàn nhạt nói:
"Nhà Sở Thu Hi có một thằng em trai cuồng chị cực độ."
Ngoài ra còn có một ông bố cuồng con gái.
Nhưng Mặc Tử Hàn không nói ra câu sau.
Nếu ngay cả em trai của Sở Thu Hi mà còn không giải quyết nổi…
Thì càng không có tư cách đối mặt với cha cô ấy.
Tự lo lấy đi.
Ném lại một câu đó, hắn quay người rời đi.
Trong lòng còn tự khinh bỉ chính mình.
Tranh phụ nữ mà còn thua cả một tên ẻo lả.
Ban đầu hắn vốn định dạy cho Hạ Tiểu Bạch một bài học.
Nhưng cuối cùng nhìn bộ dạng đáng thương kia… lại không xuống tay nổi.
"Mặc Tử Hàn… mày đúng là thất bại."
Hắn tự giễu lẩm bẩm.
Hạ Tiểu Bạch đứng ngây ra tại chỗ.
Em vợ tương lai cuồng chị?
…
Ngày hôm sau trong lớp học.
Phải công nhận vị giảng viên hôm nay có năng lực thôi miên cực mạnh.
Chưa tới mười phút, Hạ Tiểu Bạch đã bắt đầu lơ mơ buồn ngủ, chống má bằng tay, đầu gật gà gật gù.
Trên bục giảng, giảng viên vẫn thao thao bất tuyệt.
Đột nhiên cô cảm giác có người thổi hơi vào tai mình.
Luồng khí ấm áp còn mang theo mùi bạc hà thanh mát.
Tiểu Bạch~ Tiểu Bạch~ Hạ Tiểu Bạch khó chịu mở mắt ra.
Phát hiện là cô nàng mắt to xinh đẹp.
Nếu là mỹ nữ thì cậu lập tức kiên nhẫn hẳn.
Sao thế tiểu mỹ nữ, muốn tan học hẹn hò với tôi à?
Đào Na Na cười cong đôi mắt đen láy.
Cậu có bạn gái thiếu nữ văn nghệ xinh đẹp rồi mà còn nhớ tới tôi?
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
Thế cậu thổi tai tôi làm gì?
Đào Na Na cười hì hì: Tôi thích đó.
À đúng rồi, sao Mặc Tử Hàn cứ hay nghỉ học thế? Hai người cùng phòng mà nhỉ?
Giúp tôi xin Wechat của cậu ấy được không?
Hạ Tiểu Bạch lập tức thấy khó chịu.
Lại là tới hỏi thăm Mặc Tử Hàn.
Mà nói thật, Mặc Tử Hàn có gì hay ho đâu?
Ngày nào cũng trưng cái mặt cá chết lạnh lùng.
Đám con gái cứ ba bữa lại chạy tới hỏi tin hắn.
Hạ Tiểu Bạch bĩu môi: Ma mới biết hắn đang ở đâu, tôi đâu phải giun trong bụng hắn.
Bên cạnh, Triệu Trình vẫn đang cắm mặt đọc truyện doujinshi.
Đọc thì thôi đi.
Còn thi thoảng phát ra tiếng cười dê cụ "gục gục gục".
Hạ Tiểu Bạch cầm quyển sách bên cạnh gõ bốp lên đầu hắn, rồi nhanh chóng giả bộ như không biết gì, tiếp tục nói chuyện với Đào Na Na.
Triệu Trình tức giận ngẩng đầu: Đứa nào đánh đầu bố?! Tiểu Bạch phải không?
Tiểu Bạch ⚆_⚆: Chắc là Chu Thanh đó.
Triệu Trình hằm hằm nhìn Chu Thanh phía trước đang lén dùng điện thoại tán gái.
Hắn cũng cầm sách đập một cái lên gáy Chu Thanh.
Chu Thanh????
Đang chat với mấy em gái trong group cosplay về hội triển lãm cuối tuần.
Tự nhiên bị đánh đầu một phát, hắn nổi điên quay lại: Đệt! Mày làm gì?!
Triệu Trình cũng gân cổ: Làm gì à? Đánh mày đó!
☄ฺ(◣д◢)☄ฺ (╯>д<)╯⁽˙³˙⁾ <( ̄^ ̄)(θ(θ☆(>_< ( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) Giảng viên Hà Văn Khôi đang viết kín bảng công thức thấy phía dưới có hai tên đang choảng nhau. Lập tức quát lớn: Hai cậu giỏi đánh nhau lắm đúng không?! Tan học tới câu lạc bộ Taekwondo đấu với tôi một trận thế nào? Giảng viên đây bất tài, đai đen ngũ đẳng thôi! ٩(๑`^´๑)۶ Triệu Trình và Chu Thanh tất nhiên biết Hà giảng viên là cao thủ Taekwondo. Còn là tổng huấn luyện viên câu lạc bộ. Loại người vì kéo thành viên mà bất chấp thủ đoạn. Đúng lúc tan học. Hà Văn Khôi còn cố ý khoe cơ bắp rắn chắc. Đi nào hai thiếu niên, tới câu lạc bộ giao lưu chút đi. Chu Thanh co giật khóe miệng: Giảng viên Hà… em có hẹn mấy em gái rồi… không… không rảnh… Triệu Trình cũng gật đầu lia lịa: Em cũng hẹn gái rồi, có thể… Hà Văn Khôi một tay xách cổ mỗi đứa: Lúc nãy chẳng phải đánh hăng lắm sao? Không tới thì điểm môn của tôi đừng hòng có! Triệu Trình và Chu Thanh lập tức bắt đầu cắn xé lẫn nhau. Chu Thanh nghiến răng: Đều tại mày tự nhiên đánh đầu tao! Triệu Trình cũng tức tối: Không phải tại mày lén đánh đầu tao trước à?! Chu Thanh ngơ luôn: Tao đánh đầu mày hồi nào?! Tao bận tán gái còn không đủ thời gian! Triệu Trình trợn mắt: Nhưng Tiểu Bạch bảo là mày đánh! Cả hai đồng loạt quay đầu nhìn Hạ Tiểu Bạch đang mím môi cười trộm. Cậu cười cái gì?! Hạ Tiểu Bạch lập tức nghiêm mặt lắc đầu. Tôi có cười đâu, tôi cười hồi nào? ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Tôi được huấn luyện chuyên nghiệp rồi, dù có buồn cười cỡ nào cũng không cười. Chu Thanh với Triệu Trình đâu phải đồ ngốc, lập tức hiểu ra. TIỂU BẠCH!!! ĐỒ KHỐN!!! (╯>д<)╯⁽˙³˙⁾ Hạ Tiểu Bạch lè lưỡi làm mặt quỷ rồi nhanh chân chuồn khỏi lớp. (σ≧▽≦)σ Chỉ để lại một làn hương thơm mê người. Mấy sinh viên đi ngang qua: Thơm ghê… Hình như là mùi trên người chị tóc ngắn lúc nãy? Hôm nay Hạ Tiểu Bạch có hẹn với Sở Thu Hi. Cậu dự định sẽ moi thử chút tình báo về cậu em vợ tương lai để chuẩn bị đối phó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn