Chương 26: Rượu của Sở Thu Hi
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~14 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Mặc Tử Hàn nhìn dáng vẻ Sở Thu Hi chống cằm, vừa uống rượu vừa thâm tình nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Lúc này hắn mới nhận ra, bản thân xem như đã hoàn toàn thua Hạ Tiểu Bạch rồi.
Sở Thu Hi đã uống không ít, hai má trắng nõn hơi ửng đỏ vì men say, mái tóc vốn chỉnh tề giờ cũng có vài lọn buông rơi lả tả. Đôi mắt đẹp gợn lên từng tia sóng nhẹ.
Hạ Tiểu Bạch biết tửu lượng mình không tốt, cho nên mặc cho người khác ép rượu thế nào, cô cũng chỉ nhấp môi một chút.
Phần lớn thời gian đều uống nước ngọt có ga.
"Tiểu Bạch uống với mình một ly được không?"
Giọng Sở Thu Hi mang theo chút làm nũng.
Hạ Tiểu Bạch vốn định từ chối…
Nhưng lời tiếp theo của Sở Thu Hi khiến cô không thể từ chối nổi.
Sở Thu Hi nắm tay Hạ Tiểu Bạch kéo tới một góc tối không người, cánh tay trái trắng nõn thon dài ép cô vào góc tường.
Gương mặt xinh đẹp hơi thẹn thùng ghé sát bên tai cô, hơi thở như lan:
"Chúng ta uống rượu giao bôi được không?"
Hạ Tiểu Bạch làm sao chịu nổi sự dụ hoặc của Sở Thu Hi chứ?
Dù sao phim truyền hình cô cũng xem không ít.
"A… cái này… cái này chẳng phải chỉ vợ chồng lúc thành thân mới làm sao…"
Ngay cả giọng nói cũng bắt đầu lắp bắp.
Sở Thu Hi dùng mặt cọ nhẹ lên má Hạ Tiểu Bạch, cảm giác da thịt mềm mại chạm nhau khiến cả hai đều lâng lâng.
Cô rót hai ly rượu vang, một ly cho mình, một ly đưa cho Hạ Tiểu Bạch.
Hai cánh tay trắng nõn thon dài đan chéo vào nhau, giống hệt một đôi phu thê ngọt ngào đang uống rượu giao bôi.
Sở Thu Hi chỉ khẽ nhấp một ngụm, đôi môi mềm mại như cánh hoa hồng để lại một dấu son đỏ nhạt trên thành ly.
Hạ Tiểu Bạch không biết uống rượu cho lắm.
Sở Thu Hi nhìn cô rồi cười nói:
"Hay là chúng ta đổi ly uống nhé?"
Hạ Tiểu Bạch hơi ngẩn người, khi nhìn thấy dấu môi đỏ trên ly của Sở Thu Hi thì lập tức hiểu ra.
Đôi mắt xinh đẹp của Sở Thu Hi khẽ liếc cô đầy quyến rũ, như đang nói:
"Thật sự không muốn nếm thử sao?"
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước miếng, nhìn đôi môi đỏ mọng óng ánh của cô như cánh anh đào chín mọng, vội vàng đáp:
"Được thôi, chúng ta đổi ly uống."
Mấy người ở phía xa nhìn hai người trong góc tối.
Triệu Trình đầy hâm mộ:
"Tiểu Bạch đúng là đào hoa ghê, vậy mà cua được cả hoa khôi học viện."
Hắn cười hề hề nhìn cô gái trước mặt:
"Hay là chúng ta cũng uống rượu kiểu gián tiếp đi?"
Cô gái kia liếc hắn:
"Anh nằm mơ đẹp ghê."
"Đương nhiên rồi, nếu anh làm người ta vui thì cho hôn má một cái cũng không phải không được."
Triệu Trình bất đắc dĩ:
"Chỉ hôn má thôi à, chán thế."
Cô gái xinh đẹp hừ nhẹ:
"Chê chán thì thôi."
"Em còn chưa chắc cho anh theo đuổi đâu."
Thời gian nhanh chóng tới hơn một giờ sáng.
Dù hôm nay vẫn là cuối tuần, nhưng mọi người cũng đã thấy mệt.
Cho tới cuối cùng, Triệu Trình vẫn không hôn được má cô gái kia…
Sở Thu Hi bật cười đỡ lấy Hạ Tiểu Bạch đang say khướt.
Đôi mắt linh động ngày thường giờ đã mơ màng mê ly, hương thơm nhàn nhạt trên người cô càng khiến người ta muốn tới gần hơn.
Triệu Trình và Chu Thanh nhìn nhau rồi nói:
"Hoa khôi Sở à, Tiểu Bạch nhà chúng tôi giao cho cậu chăm sóc nhé."
Sở Thu Hi hơi ngẩn ra, ôm Hạ Tiểu Bạch đang líu ríu trong lòng.
"Các cậu không đưa cậu ấy về ký túc xá sao?"
Chu Thanh cười gian:
"Dù sao hôm nay vẫn là cuối tuần, tôi với Triệu Trình còn tăng hai nữa nên không về ký túc."
Mấy cô gái khác cũng thức thời gọi xe rời đi.
"Tạm biệt nhé Thu Hi…"
Chỉ còn lại Sở Thu Hi ôm Hạ Tiểu Bạch đứng ngơ ngác trong gió đêm.
Nghĩ lại, đưa cô ấy về căn hộ ở một đêm chắc cũng không sao nhỉ?
Dù gì người cũng say bất tỉnh rồi.
Không thể ném ngoài đường được…
Sở Thu Hi dù sao cũng là con gái, đột nhiên dẫn một nam sinh về nhà vẫn có chút do dự.
Cô đâu phải loại con gái dễ dàng thích ai.
Sở Thu Hi vất vả lắm mới dìu nổi Hạ Tiểu Bạch, mệt tới mức mồ hôi thơm lấm tấm.
Điều khiến cô bất ngờ là Hạ Tiểu Bạch nhẹ hơn tưởng tượng rất nhiều, cơ thể cũng mềm mại thơm tho.
Vì biết hôm nay đi bar sẽ uống rượu nên cô không lái xe, chỉ có thể gọi một chiếc taxi công nghệ.
Sau khi xuống xe, Sở Thu Hi mới khó khăn dìu Hạ Tiểu Bạch vào một khu chung cư cao cấp.
Cô thật sự không ngờ tửu lượng Hạ Tiểu Bạch lại kém tới vậy.
Chỉ chưa tới nửa chai vang đỏ mà đã say thành thế này.
Còn tệ hơn cả con gái như cô.
Gió lạnh đêm khuya thổi qua khiến Hạ Tiểu Bạch run lên rồi tỉnh được phân nửa.
Phát hiện mình đang tựa trên bờ vai trắng nõn của Sở Thu Hi, eo còn bị cô ôm lấy dìu đi.
Cô lập tức giả vờ chưa tỉnh…
Trở lại căn hộ, đây là một căn gần chín mươi mét vuông, xem như khá rộng.
Sở Thu Hi không bật đèn phòng khách.
Bởi vì cô ở ghép.
Phòng khách dùng chung, nhưng có hai phòng khép kín riêng biệt, mỗi người một phòng, xem như có không gian riêng của mình.
Người ở ghép với cô cũng là một mỹ nữ xinh đẹp, đồng thời còn là chủ nhà.
Sở Thu Hi thuê căn hộ này vì nó rất gần học viện, chỉ khoảng hai cây số, lái xe chưa tới năm phút.
Nếu chạy bộ thì khoảng mười phút.
Sở Thu Hi cẩn thận mở cửa phòng mình.
Bên trong giống như một căn hộ mini.
Ngoài không có bếp thì cái gì cũng đầy đủ, có phòng tắm riêng cùng bồn tắm, một ban công nhỏ trồng hoa cỏ.
Chiếc giường lớn đủ cho ba người nằm vẫn còn dư, nếu một mình lăn lộn trên đó thì quả thực là hưởng thụ.
Trước giường gắn một chiếc TV siêu mỏng sáu mươi inch, bình thường xem phim cực kỳ thích hợp.
Bên cạnh còn có bàn trang điểm và gương toàn thân.
Tủ quần áo chiếm gần hết không gian căn phòng.
Khoảng trống còn lại đặt một chiếc sofa cùng bàn ăn nhỏ.
Cả căn phòng được trang trí theo phong cách thiếu nữ vô cùng tinh xảo, nhìn cực kỳ sạch sẽ gọn gàng.
Sở Thu Hi mệt đến không chịu nổi, nhìn chiếc giường rồi lại nhìn sofa, nhất thời có chút do dự.
Nên đặt Hạ Tiểu Bạch ở đâu đây?
Dù sao cô cũng hơi sạch sẽ, một nam sinh chưa tắm mà…
Nhưng khi cảm nhận hương thơm nhàn nhạt dễ ngửi trên người Hạ Tiểu Bạch— Có lẽ trước khi đi bar đã tắm rồi.
Cuối cùng Sở Thu Hi vẫn đặt cô lên mép giường.
Ai bảo cô càng lúc càng thích cậu thiếu niên trắng trẻo sạch sẽ xinh đẹp này chứ.
Sở Thu Hi ngồi bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, ngắm gương mặt tinh xảo trắng mịn của đối phương, nhịn không được đưa tay sờ nhẹ.
"Tiểu Bạch? Tiểu Bạch? Tỉnh dậy đi…"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn