Chương 50: Gà Hầm Nấm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Trường Ca đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Mặc dù hương vị không ngon bằng Sở Thu Hi nấu…
Nhưng ít nhất vẫn coi như ăn được.
Quả nhiên không phải mọi bạch phú mỹ đều biết nấu ăn ngon.
Hạ Tiểu Bạch tối qua mất khá nhiều máu, nên quyết định phải ăn bù lại.
Cô cúi đầu ăn như hổ đói.
Diệp Trường Ca nhìn bộ dạng ăn uống ngấu nghiến của cô, đúng là chẳng khác gì con trai.
Khóe miệng còn dính vài vụn bánh mì.
"Tiểu Bạch, trước kia em luôn sống như con trai à?"
Cô rút khăn giấy định lau giúp Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng Hạ Tiểu Bạch né tránh, trực tiếp lè lưỡi liếm sạch vụn bánh mì rồi nuốt vào.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch cười khổ.
Trước kia cô vốn là con trai thật mà!
Cô chớp đôi hàng mi dài nhìn về phía Diệp Trường Ca đã tẩy trang.
Lúc này mới phát hiện ngũ quan của cô cực kỳ dịu dàng mềm mại.
Hoàn toàn không còn cảm giác mỹ nhân lạnh lùng quyến rũ như trước nữa.
Mà giống chị gái nhà bên hơn.
Bị đôi mắt màu hổ phách của Hạ Tiểu Bạch nhìn chằm chằm, Diệp Trường Ca cũng hơi ngượng ngùng cúi đầu.
Gương mặt xinh đẹp ửng hồng:
"Chị đẹp lắm sao?"
Hạ Tiểu Bạch không tiếc lời khen:
"Đẹp."
"Còn đẹp hơn lúc trang điểm nữa."
"Em cảm thấy chị Diệp lúc trang điểm cho người ta cảm giác nữ cường nhân lạnh lùng, quá mức quyến rũ."
Diệp Trường Ca thở dài, vuốt mái tóc dài rơi bên eo.
"Chị mở quán bar mà."
"Nếu không giả vờ mạnh mẽ một chút…"
"Làm sao trấn được đám yêu ma quỷ quái kia."
"Em ăn nhanh đi, chị đi trang điểm, lát tiện đường chở em tới trường."
Hạ Tiểu Bạch cũng nhanh chóng ăn xong, còn tiện tay lướt Douyin một lúc.
Nửa tiếng sau.
Khi nhìn thấy Diệp Trường Ca bước ra, cả người Hạ Tiểu Bạch trực tiếp đứng hình.
Một bộ đồ da bó màu đen ôm sát lấy thân hình nóng bỏng hoàn mỹ.
Trước ngực còn treo kính râm.
Trên tay cầm hai chiếc mũ bảo hiểm xe máy.
Kết hợp với kiểu trang điểm smokey lạnh lùng bá đạo…
Quả thực giống hệt nữ vương bóng đêm.
Diệp Trường Ca ném một chiếc mũ bảo hiểm cho Hạ Tiểu Bạch.
Cô luống cuống bắt lấy.
"Đi thôi."
"Để bản tiểu thư cho em xem xe mới mua."
Hạ Tiểu Bạch đi theo Diệp Trường Ca xuống gara.
Bên trong quả nhiên có ba chiếc xe.
Một chiếc SUV Land Rover.
Một chiếc Porsche 911 hôm qua cô lái.
Còn có một chiếc khiến Hạ Tiểu Bạch không nhịn được phải thốt lên:
"Wow!"
Đó là một chiếc mô tô hoàn toàn mới, cực kỳ ngầu.
Diệp Trường Ca ngồi lên xe, động cơ lập tức phát ra tiếng gầm mạnh mẽ.
"Honda Gold Wing."
"Động cơ 1800cc, bản full option."
"Tiểu mỹ nữ, lên xe đi."
"Chị vốn tưởng người đầu tiên ngồi sau xe mình sẽ là con bé Thu Hi."
"Ai ngờ lại là em, tên tomboy giả trai này."
Hạ Tiểu Bạch cũng bước lên xe, đôi chân dài trắng nõn vắt sang một bên.
Theo bản năng ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Diệp Trường Ca, tựa đầu lên lưng cô.
Diệp Trường Ca đội mũ bảo hiểm, quay đầu cười:
"Mỹ nữ ôm chặt chút."
"Chị không ngại bị em chiếm tiện nghi đâu."
"Rùmmmm—" Không thể không nói kỹ thuật lái xe của Diệp Trường Ca thật sự rất đỉnh.
Đặc biệt là kỹ năng ôm cua ép xe.
Dọa tim Hạ Tiểu Bạch muốn nhảy ra ngoài.
~`oˊ~ Rất nhanh.
Hai người đã xuất hiện trước cổng trường.
Diệp Trường Ca cứ thế bỏ lại Hạ Tiểu Bạch rồi rời đi.
Hạ Tiểu Bạch duỗi cánh tay trắng nõn vươn vai một cái rồi mới đi vào trường.
Nhưng đi được một lúc cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Sao mọi người cứ nhìn mình vậy?
Thậm chí còn có tên vì nhìn cô mà đâm sầm vào cột đèn.
"Wow, cô gái tóc ngắn kia xinh thật!"
"Tôi thích đôi chân dài của cô ấy hơn, vừa trắng vừa dài."
"Sao trước giờ tôi không phát hiện trường mình có mỹ nữ tóc ngắn chân dài như vậy nhỉ?"
Đúng lúc một cơn gió thổi qua.
Hạ Tiểu Bạch cảm thấy phía dưới mát lạnh.
Cô cúi đầu nhìn xuống…
Lúc này mới phát hiện mình vẫn còn mặc chiếc váy hoa tối qua Diệp Trường Ca đưa.
Mà hôm nay cô lại không trang điểm.
Nếu bị bạn cùng lớp nhìn thấy…
Chắc chắn sẽ nhận ra cô chính là Hạ Tiểu Bạch nữ trang.
Hạ Tiểu Bạch sợ tới mức che mặt bỏ chạy.
"Khốn kiếp, tại cậu nhìn người ta chằm chằm nên mỹ nữ mới xấu hổ chạy mất!"
"Rõ ràng tại cậu! Nước miếng còn sắp chảy ra rồi, vẻ mặt biến thái của cậu dọa người ta đấy!"
"Muốn đánh nhau à?"
"Đánh thì đánh, ai sợ ai!"
<( ̄^ ̄)(θ(θ(θ(θ(☆(>口<-)Vô Ảnh Cước Thế là hai tên vốn chỉ định hóng chuyện…
Lại trở thành chuyện cho người khác hóng.
"Mau mau, bên này có đánh nhau! Mọi người cược ai thắng?"
Đúng lúc này, một cô gái mắt to nghi ngờ nói với nhóm bạn:
"Này này… các cậu có thấy mỹ nữ tóc ngắn lúc nãy hơi giống Tiểu Bạch không?"
"Không đâu? Tớ không để ý."
Hạ Tiểu Bạch chạy một mạch tới nhà vệ sinh lần trước từng thay đồ.
Nhưng cô không có đồ nam!
Tủ đồ hệ thống thưởng cho cô toàn là nữ trang.
Sau một hồi suy nghĩ, cô đành gọi cho Chu Thanh.
Chỉ còn cách nhờ hắn mang quần áo tới thôi.
Lúc này Chu Thanh còn đang ôm "vợ Hồ Đào" ngủ ngon lành trên giường, nước miếng còn sắp chảy ra.
Điện thoại đột nhiên reo khiến hắn bực bội vô cùng.
Mới sáng tám giờ!
"Khốn, ai vậy!" (ꐦ°᷄д°᷅) Nhưng khi nhìn thấy tên người gọi là Hạ Tiểu Bạch…
Tinh thần lập tức tỉnh táo hẳn.
Nhanh chóng bắt máy.
Hai người nói đơn giản vài câu.
Chu Thanh lập tức nhảy xuống giường.
Triệu Trình đang thay băng bên cạnh không nhịn được phàn nàn:
"Đệt…"
"Chỉ là nghe điện thoại thôi mà…"
"Hưng phấn vậy làm gì? Chẳng lẽ là mỹ nữ?"
Chu Thanh cười vô cùng vui vẻ:
"Hê hê, đúng là mỹ nữ thật."
"Ghen tị đi."
Triệu Trình: "Đậu má, cho tao đi cùng với!" (`Δ´)!
Chu Thanh: "Biến sang một bên chơi đi." (╯>д<)╯⁽˙³˙⁾ Hắn lập tức lấy một bộ quần áo mới mua còn chưa mặc trong tủ.
Ba phút đánh răng rửa mặt xong liền chạy khỏi ký túc xá.
Rất nhanh đã tới chỗ hẹn.
Cốc cốc— Chu Thanh gõ cửa nhà vệ sinh.
"Thiên vương cái địa hổ."
Bên trong lập tức đáp lại:
"Gà hầm nấm!"
Đây là ám hiệu riêng của ký túc xá bọn họ.
Hạ Tiểu Bạch vội vàng mở cửa.
"Chu Thanh, tốc độ cậu cũng nhanh thật đấy."
Nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch mặc váy hoa, cả người Chu Thanh lập tức ngây ngốc.
"Tiểu Bạch…"
"Cậu mặc váy thật sự siêu đáng yêu."
Trước mắt hắn, Hạ Tiểu Bạch với gương mặt thanh thuần, làn da trắng trong như ngọc.
Mái tóc ngắn trung tính ngang tai kết hợp với nụ cười hơi luống cuống nơi khóe môi…
Đẹp tới mức khiến tim người ta đập loạn.
Chiếc váy hoa hơi ngắn để lộ đôi chân nhỏ thon dài trắng nõn.
Đường cong mềm mại kéo xuống vòng eo mảnh khảnh cùng đường cong hông mê người.
Hạ Tiểu Bạch dường như cũng nhận ra ánh mắt biến thái của hắn.
Theo bản năng khép chân lại một chút.
Gương mặt tinh xảo nổi lên một tầng đỏ nhạt.
"Đệt, đừng dùng ánh mắt biến thái đó nhìn tôi được không?"
"Đi YY mấy cô cosplay của cậu đi."
Chu Thanh và Hạ Tiểu Bạch quá quen thuộc rồi nên chẳng thấy xấu hổ gì, chỉ cười hề hề.
Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới phát hiện đây là một bộ đồ thể thao Versace mới tinh.
"Khoan đã!"
"Tôi bảo cậu lấy đồ của tôi mà, sao lại là đồ của cậu?"
"Hơn nữa còn là Versace nữa!"
"Ít nhất cũng mấy trăm tệ đấy!"
Chu Thanh cười nói:
"Không sao, đồ mới mua chưa mặc."
"Cậu mặc xong tối trả tôi là được."
"Cũng không cần giặt đâu, tôi tự giặt là được."
Hạ Tiểu Bạch liếc hắn một cái, đưa tay vuốt tóc bên tai.
Sao cô có thể không biết trong đầu tên này đang nghĩ gì chứ.
"Đồ khốn."
"Có thể đừng dùng mấy chiêu cua gái hạ lưu của cậu lên người tôi được không?"
"Tôi còn không biết cậu đang tính toán gì chắc?"
Chu Thanh hơi lúng túng.
Lúc này mới nhớ ra bọn họ ở chung ký túc xá ba năm.
Để giúp Hạ Tiểu Bạch thoát ế…
Hắn từng đem toàn bộ kỹ thuật cua gái cùng suy nghĩ biến thái chia sẻ với cô.
Chu Thanh hối hận muốn chết.
Hối hận vì mắt mình mù rồi.
Một mỹ nữ xinh đẹp như vậy ở cạnh ba năm mà còn không nhận ra.
Hắn đấm mạnh vào ngực mình.
Nhưng mất bò mới lo làm chuồng vẫn chưa muộn.
"Tiểu Bạch."
"Sau này có chuyện gì cần giúp thì cứ nói với tôi."
"Nạp tiền thẻ cơm hay gì đó cũng được."
"Đừng quên tôi là huynh đệ tốt nhất của cậu."
Nói rồi còn định thuận tay khoác vai Hạ Tiểu Bạch.
Trước kia lúc đi chơi net uống rượu, bọn họ thường xuyên như vậy.
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp vô tình đập tay hắn ra.
"Được rồi."
"Trước kia lúc tôi mượn tiền cậu, cậu đâu có khách khí thế này."
Chu Thanh gãi đầu:
"Nhưng cuối cùng tôi vẫn cho cậu mượn mà."
Hạ Tiểu Bạch chống cằm gật gù:
"Nhưng cái giá là tôi phải mua cơm khuya với lấy đồ ăn cho cậu."
"Thiếu điều massage bóp chân nữa thôi."
Lúc này cô mới nhớ mình dường như còn nợ hắn 100 tệ.
Lập tức chuyển khoản WeChat trả luôn.
"Được rồi."
"Chúng ta không ai nợ ai."
Nói xong ôm bộ quần áo đi vào nhà vệ sinh, mạnh tay đóng cửa cái "rầm".
Trước khi đóng còn kiêu ngạo hừ một tiếng.
(︶^︶)=
"Đừng có nhìn trộm." (′д`σ)σ Rầm!
Chu Thanh: … Tôi ổn (ᵕ̣̣̣̣̣ ͜ ᵕ̣̣̣̣̣ ˶)♡ ლ̵

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn