Chương 38: Chúng Ta Hẹn Hò Đi
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau khi ăn sáng xong, với tư cách là một otaku kỳ cựu… à không… bây giờ phải gọi là nữ otaku mới đúng.
Là một nữ otaku đạt chuẩn, thì vào ngày cuối tuần đẹp trời nắng ấm gió nhẹ thế này, tất nhiên phải nằm dài trên giường chơi game, lướt video, đọc tiểu thuyết rồi!
Genshin Impact, Vương Giả Vinh Diệu, LOL, Naraka cô đều chơi.
Các tựa game AAA trên PC cũng cực kỳ yêu thích.
Thuộc tính trạch nữ đầy người.
Chứ nghĩ xem, ra ngoài dạo phố vừa nóng vừa tốn tiền lại còn mệt, có gì vui đâu.
Đi du lịch thì còn mệt hơn.
Biết đâu tới nơi rồi lại chỉ toàn… xem người chen người.
Nói đi nói lại thì chẳng phải cũng vì ví không có tiền sao…
Hạ Tiểu Bạch tắm nước lạnh để xua tan cái nóng mùa hè, dựa người trên giường, đôi chân trắng nõn thon dài kẹp lấy chiếc gối của Sở Thu Hi.
Bên cạnh còn có khoai tây chiên với Coca thuận tay "mượn" từ phòng khách vào.
Vài giọt nước theo gò má chảy xuống chiếc cổ thon cùng xương quai xanh tinh xảo.
Trên tay cầm điện thoại chơi Vương Giả.
Cô phát hiện một chuyện.
Kỹ năng chơi game của mình gần đây càng lúc càng mạnh.
Có lẽ hệ thống không chỉ nâng cấp tài nghệ mà còn buff luôn kỹ thuật game.
Chỉ trong một buổi sáng cô đã từ Kim Cương Vĩnh Hằng leo lên Tinh Diệu.
Đây còn là lần đầu tiên kể từ ngày game mở server cô bước vào rank Tinh Diệu.
"Quả nhiên trình độ đối thủ tăng rồi."
"Để xem Tiểu Xà của bố đây không huấn luyện con Kai daddy này thành con trai ngoan thì thôi!"
Chưa tới mười phút, Kai bên kia đã bị cô tiễn về tế đàn ba lần.
Kai tức tới mức mở chat chửi tung trời.
Từ rừng, mid tới roam đều bị hắn lôi ra tế.
Cả màn hình toàn quốc túy OXOXO.
Lại thêm một trận thắng dễ.
Hạ Tiểu Bạch hút một ngụm Coca thật to, thoải mái ợ một cái.
ꉂ(ˊᗜˋ*) Nhìn đồng hồ mới phát hiện đã hơn 11 giờ trưa.
"Ủa… tiểu cậu em sao còn chưa tới nữa?"
Lúc này Sở Tiêu Tiêu đang cầm gậy bóng chày dẫn theo một đám bạn đứng trước cửa căn hộ.
Cậu nhẹ nhàng lấy chìa khóa mở cửa, trên tay còn cầm một cái ly thủy tinh.
"Tao vào trước lấy đức phục người."
"Nếu có tình huống gì không ổn tao sẽ quăng ly làm hiệu."
"Nghe tiếng ly vỡ thì tất cả xông vào theo kế hoạch!"
Năm người bạn đồng loạt gật đầu:
"Anh Tiêu Tiêu cẩn thận nha!"
Sở Tiêu Tiêu bước vào căn hộ, đi tới trước cửa phòng chị gái.
Đáng tiếc cậu không có chìa khóa.
Chỉ có thể áp tai lên cửa nghe ngóng.
Bên trong quả nhiên có động tĩnh.
Khó chịu.
Cực kỳ khó chịu.
Chị gái của cậu sao có thể bị đám đàn ông bên ngoài "ủi mất" được chứ?!
Sở Tiêu Tiêu siết chặt nắm đấm, gương mặt thiếu niên đầy tức giận.
Ngay lúc cậu định gõ cửa…
"Cạch."
Cửa đột nhiên mở ra.
Tay trái cầm ly, tay phải cầm gậy, dáng vẻ như chuẩn bị bước vào đại chiến.
Khoảnh khắc cửa mở ra, hai người đồng thời nhìn nhau.
Rồi cùng đứng hình.
Σ(° △ °|||)!!! ∑(°Д°ノ)ノ Hạ Tiểu Bạch lúc này ăn mặc vô cùng tùy ý.
Chiếc áo thun trắng hơi trễ sang một bên, lộ ra bờ vai trắng nõn cùng xương quai xanh xinh đẹp.
Đường cong đôi chân dài mượt mà kéo xuống phía dưới là đôi chân trần trắng như ngọc không mang dép.
Trên môi còn ngậm một cây kem.
Đôi mắt màu hổ phách chớp chớp đầy tò mò:
"Cậu là em trai của Thu Hi — Sở Tiêu Tiêu?"
Giọng nói nhẹ nhàng khó phân biệt nam nữ.
Sở Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn chị gái cao ráo chân dài trước mặt, cả người trực tiếp ngơ luôn.
Mái tóc ngắn trung tính phối với gương mặt mộc tuyệt mỹ…
Ngầu quá đi!!!
Đôi mắt cậu sáng rực nhìn từ trên xuống dưới.
Mọi thứ đều hoàn mỹ tới mức khiến người ta rung động.
Khuôn mặt đẹp.
Làn da trắng.
Eo thon.
Mông cong nhìn thôi đã biết rất đàn hồi.
Đôi chân dài thẳng tắp còn đẹp hơn cả chị gái.
Điểm duy nhất khiến cậu tiếc nuối…
Chính là "sân bay" quá bằng phẳng.
Còn phẳng hơn cả mấy cô gái trong lớp cậu.
Hạ Tiểu Bạch thấy cậu nhóc vẫn còn ngẩn người, làm sao không biết trong đầu đang nghĩ cái gì.
Đúng là một tên nhóc háo sắc.
Nếu vậy thì dễ xử rồi.
"Tiêu Tiêu?"
Nghe giọng cô, Sở Tiêu Tiêu mới hoàn hồn.
Cậu đỏ mặt gãi đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn Hạ Tiểu Bạch.
"Chị gái xinh đẹp xin chào!"
"Em tên là Sở Tiêu Tiêu."
"Chúng ta có thể làm bạn không?"
Hạ Tiểu Bạch chống cằm làm bộ suy nghĩ.
Cô cũng âm thầm đánh giá tiểu cậu em này.
Phải công nhận gen nhà họ Sở mạnh thật.
Trên mặt cậu ít nhiều có bảy tám phần giống Sở Thu Hi.
Ha.
Nếu ngay cả cậu em nhỏ còn không xử nổi thì cô đâu xứng làm trà xanh…
À nhầm.
Phải là trà nghệ đại sư mới đúng.
Khóe môi khẽ cong lên.
Đầu ngón tay vuốt nhẹ lọn tóc bên tai, cô mỉm cười chìa tay ra.
"Đương nhiên rồi."
"Chị là bạn thân nhất của chị gái em mà."
"Em trai của Thu Hi chẳng phải cũng là em trai chị sao?"
Tim Sở Tiêu Tiêu đập điên cuồng.
Nhìn bàn tay trắng nõn như ngọc đưa tới trước mặt, đầu ngón tay hồng nhạt tròn trịa đáng yêu, hoàn toàn không tìm ra nổi khuyết điểm nào.
Cậu căng thẳng đưa tay nắm lấy.
Mềm mại.
Trơn mịn.
Trong lòng lập tức:
"Woa!!!"
Da của chị gái xinh đẹp này còn mịn hơn cả chị mình nữa!
٩(๑ᵒ̴̶̷͈᷄ᗨᵒ̴̶̷͈᷅)و Cậu nắm tận một phút mới lưu luyến buông ra sau khi được Hạ Tiểu Bạch nhắc nhở.
Rút tay về xong còn không nhịn được đưa lên mũi ngửi thử.
Mùi hương cơ thể nhàn nhạt của mỹ nhân.
Thanh mát mà tao nhã.
Hạ Tiểu Bạch nhìn hành động của tên nhóc háo sắc này, cảm giác chẳng khác gì bản thân trước kia khi gặp chị gái xinh đẹp.
Trong lòng thấy buồn cười vô cùng.
Cô cúi người xuống, ghé khuôn mặt tinh xảo lại gần Sở Tiêu Tiêu.
Ánh mắt lưu chuyển, nở nụ cười ngọt ngào:
"Đúng rồi Tiêu Tiêu~"
"Em cầm ly với gậy bóng chày làm gì vậy?"
Sở Tiêu Tiêu bị khuôn mặt cô áp sát đến mức tim đập loạn.
Hàng mi dài khẽ run.
Làn da trắng mịn không chút tì vết.
Đôi môi mỏng mềm mại như cánh hoa hồng.
Ngay cả hơi thở lúc nói chuyện cũng thơm ngọt.
Cậu vô thức thốt lên:
"Đẹp… đẹp quá…"
"Chị gái xinh đẹp, chị thật sự quá đẹp luôn…"
"Chúng ta hẹn hò đi được không?" (ง •̀_•́)ง Hạ Tiểu Bạch thật sự cạn lời.
Mấy đứa sinh sau 2000 bây giờ giao tiếp trâu bò vậy luôn hả?!
Mới gặp lần đầu đã đòi hẹn hò?!
Lúc này Sở Tiêu Tiêu mới phản ứng lại, gương mặt càng đỏ hơn.
Nhìn ly thủy tinh cùng gậy bóng chày trên tay mới nhớ ra mục đích tới đây.
Là để quyết đấu với thằng dám "ủi" chị gái mình!
Cậu ló đầu vào phòng chị gái, ánh mắt nghi ngờ đảo quanh.
Nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng nam sinh nào.
"Chị gái xinh đẹp, trong phòng có đàn ông không?"
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu:
"Không có nha~ chỉ có mình chị thôi."
"Sao vậy?"
Sở Tiêu Tiêu gãi đầu.
Chẳng lẽ chị gái đã báo trước cho tên kia chạy mất rồi?
Cậu nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Không có gì."
"Em tới xử một tên thôi."
"Nếu để em gặp được hắn thì em đánh chết hắn mất!"
"Dám cua chị em!"
Cậu còn vung vẩy cây gậy bóng chày ra vẻ cực kỳ hung dữ.
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật giật.
Má nó.
Hóa ra cây gậy này là để đánh mình?!
=͟͟͞͞(꒪ᗜ꒪ ‧̣̥̇) Xem ra độ sister complex của tên này còn nặng hơn cô tưởng.
Ha ha~ Tiểu đệ đệ à…
Vậy thì đừng trách chị nhé~ (•‾̑⌣‾̑•)✧˖ Khóe môi cô khẽ cong lên đầy gian xảo.
"Thế cái ly dùng để làm gì?"
Hạ Tiểu Bạch tiếp tục hỏi, dù trong lòng đã đoán ra kha khá.
Sở Tiêu Tiêu cười gượng:
"Không có gì, không có gì đâu…"
"Dù sao tên khốn dám cua chị em cũng không có ở đây nữa."
"Chị gái xinh đẹp chờ em chút nhé, em đi rồi quay lại ngay!"
"Lát nữa mình nói chuyện tiếp!"
Nói xong cậu vội vàng chạy ra cửa căn hộ.
Đám bạn bên ngoài đã đợi từ lâu.
Thấy Sở Tiêu Tiêu mãi không quăng ly làm hiệu.
Cô gái đáng yêu kia lo lắng hỏi:
"Anh Tiêu Tiêu có gặp chuyện gì không?"
"Hay tụi mình xông vào luôn đi?!"
Tên mập lúc này đang cầm… một cục gạch đỏ nhặt dưới đất.
"Được!"
"Xông vào luôn!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn