Chương 71: IQ của con gái đang yêu bằng 0
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch:?????? Má! Mỹ nữ, sao chị lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ!!! (ー_ー)!!
Hạ Tiểu Bạch suýt nữa hộc máu.
Chẳng lẽ vị hôn thê của Chu Thanh nghĩ rằng chính cậu đã khiến cậu ta "hư người" sao?
Rõ ràng là cậu ta nghiện thế giới hai chiều quá mức.
Hạ Tiểu Bạch từng phát hiện tên này có thể ôm mấy bức tượng nhân vật anime trong chăn suốt mấy tiếng đồng hồ.
Đến cậu là con gái còn không chịu nổi, huống chi là con trai.
Đối với sự nghi ngờ của Lý Tử Huyên, Hạ Tiểu Bạch chỉ muốn hộc máu.
Nhưng ánh mắt kinh ngạc của Triệu Trình và Lý Lương lại càng khiến cậu muốn chết ngay tại chỗ.
Đừng nói là hai người bọn họ cũng nghĩ chính cậu làm Chu Thanh kiệt sức đấy nhé!
Bác sĩ nhìn biểu cảm liên tục thay đổi của cả đám, lắc đầu thở dài: — Giới trẻ bây giờ đúng là biết chơi thật.
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được than: — Này! Mọi người có phải đều đang nghi ngờ nhân phẩm của tôi không vậy?
— Chu Thanh yếu đi rõ ràng là vì nghiện mấy cô vợ nhân vật hai chiều của cậu ta quá mức!
Triệu Trình cười hề hề, vỗ vai cậu.
— Tiểu Bạch à, ngày nào Châu Thanh cũng mang bữa sáng cho cậu. Mỗi lần nhìn cậu, ánh mắt đó... tuyệt đối là mê cậu đến mức không dứt ra được.
Lý Lương lập tức đá một phát vào mông Triệu Trình.
— Má! Triệu Trình chết tiệt! Không nói thì chẳng ai bảo cậu câm đâu! Biết thì biết thôi, đừng có nói toẹt ra!
Hạ Tiểu Bạch: ………… (╯>д<)╯˙3˙ — Hai người!!!
Lý Lương gật đầu đầy thấu hiểu.
— Tiểu Bạch, tôi hiểu mà. Yên tâm đi, tôi sẽ không nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ thị đâu. Tình yêu vốn là vô tư mà.
— Thôi, vào xem Chu Thanh khá hơn chưa.
Hạ Tiểu Bạch: (ー_ー)!!
Hiểu cái đầu anh ấy!
...
Mấy người bước vào phòng bệnh.
Châu Thanh đang nằm trên giường truyền dịch, chắc là truyền thuốc bổ.
Lý Tử Huyên dịu dàng ngồi bên đầu giường, bàn tay trắng mịn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cậu.
— Đã bảo em đừng có suốt ngày chìm đắm trong thế giới hai chiều với mấy cô gái bên ngoài nữa. Giờ thì hay rồi, làm cơ thể thành ra thế này.
Chu Thanh chỉ muốn đào hố chui xuống.
Triệu Trình đã không nhịn được cười.
— Lão Chu, sau này nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Lý Lương cũng nói: — Chú ý nhiều vào. Không phải anh đây nói cậu, nhưng nghe lời vị hôn thê là đúng đấy.
— Giờ tôi ngày nào cũng nghe lời bạn gái tập thể dục, sức khỏe cực tốt, cô ấy hạnh phúc lắm.
Chu Thanh liếc nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Dù biết mình không thể nào có được cô, nhưng điều đó không cản trở việc cậu tiếp tục "liếm".
— Tiểu Bạch, nhớ bao tôi trà sữa nhé.
Hạ Tiểu Bạch đã trốn hẳn ra sau lưng Lý Lương.
Má ơi! Cậu không thể coi tôi như người vô hình được sao?
Không thấy vị hôn thê của cậu đã nhìn tôi đầy ác cảm rồi à!
Đúng lúc đó, một nữ y tá bước vào.
— Được rồi, bệnh nhân cần nghỉ ngơi. Mọi người ra ngoài đi.
Lý Tử Huyên lo lắng hỏi: — Chẳng phải bác sĩ nói anh ấy không bị thương sao?
Nữ y tá đáp: — Đúng là không bị thương, nhưng cơ thể hơi suy nhược nên cần nghỉ ngơi.
— Lát nữa còn phải truyền thêm hai chai nữa, nhanh nhất cũng phải đến chiều tối mới xuất viện.
— Cứ để anh ấy ngủ một lát đi.
...
Mọi người rời khỏi bệnh viện.
Lý Lương và Triệu Trình đi trước.
Hạ Tiểu Bạch cũng định chuồn thì bị Lý Tử Huyên gọi lại.
Từ đầu đến giờ thái độ của cô ấy với Hạ Tiểu Bạch vẫn chẳng hề thân thiện.
Chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.
Lý Tử Huyên bình thản nói: — Chúng ta đi ăn một bữa nhé.
...
Hạ Tiểu Bạch ngồi ở ghế phụ chiếc BMW của cô ấy.
Không ngờ đối phương lại là một phú bà nữa.
Chẳng mấy chốc, hai người đến một nhà hàng Pháp khá yên tĩnh, chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Lúc này mới hơn ba giờ chiều, chưa phải giờ ăn nên trong nhà hàng khá vắng.
Gọi món xong, thức ăn cũng được mang lên.
Nhìn món ốc sên kiểu Pháp trên bàn, Hạ Tiểu Bạch thèm đến mức sắp chảy nước miếng.
Thế nhưng người phụ nữ trước mặt vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành mở lời trước.
— Ừm... xin hỏi chị có chuyện gì sao?
— Tôi thật sự không có quan hệ gì với Chu Thanh đâu, xin chị đừng hiểu lầm.
Lý Tử Huyên đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn trước mặt cô.
— Trong này có một trăm nghìn tệ.
— Xin em rời xa Chu Thanh.
— Mật khẩu được ghi ở mặt sau thẻ.
Ánh mắt cô vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn mang theo chút van nài.
Chu Thanh là người cô nhìn lớn lên.
Làm sao cô không nhận ra cậu thật sự thích cô gái tóc ngắn xinh đẹp trước mắt.
Ở khoảng cách gần như vậy, cô mới cẩn thận quan sát Hạ Tiểu Bạch.
Lúc này mới phát hiện nhan sắc của đối phương hoàn mỹ đến thế.
Mày nhạt như làn thu thủy.
Làn da trắng mịn như ngọc.
Cánh tay trắng nõn mềm mại như củ sen.
Ngũ quan gần như không có lấy một khuyết điểm.
Làn da mịn như mỡ đông dưới ánh nắng càng thêm óng ánh trong suốt.
Mùi hương hoa dành dành nhè nhẹ tỏa ra từ cơ thể khiến ngay cả cô cũng bất giác mê mẩn.
Trong lòng Lý Tử Huyên, gần như chẳng còn người phụ nữ nào có thể sánh được với mỹ nhân trước mắt.
Thậm chí ngồi đối diện cô gái này, cô còn cảm thấy tự ti.
...
Hạ Tiểu Bạch nhìn tấm thẻ ngân hàng trước mặt.
Một trăm nghìn tệ!!!
Cả đời cậu còn chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Hai tay Hạ Tiểu Bạch cũng hơi run lên.
Nhưng...
Vợ của bạn thì không được cướp.
— Ừm... chị hiểu lầm rồi.
— Tôi thật sự không có bất kỳ quan hệ gì với Chu Thanh cả.
— Chị cất lại đi.
Hạ Tiểu Bạch nhẹ nhàng đẩy tấm thẻ trở về.
Lý Tử Huyên khẽ cau mày.
Lại lấy thêm một tấm thẻ ngân hàng khác.
— Trong này cũng có một trăm nghìn.
— Mật khẩu vẫn ghi ở mặt sau.
— Chúng ta đều là con gái.
— Hà tất con gái phải làm khó con gái.
— Sau này khi em có bạn trai, em sẽ hiểu tâm trạng của chị bây giờ.
Hạ Tiểu Bạch còn định giải thích.
Nhưng nhìn ánh mắt đầy u uất của Lý Tử Huyên...
Cuối cùng cậu chỉ đành "miễn cưỡng" nhận lấy...
Cậu đưa tay lên, giả vờ lau nước mắt.
— Thật ra... em cũng không biết Chu Thanh đã có một vị hôn thê như chị.
— Xin lỗi.
— Sau này em tuyệt đối sẽ không còn bất kỳ quan hệ yêu đương nam nữ nào với Chu Thanh nữa.
Lý Tử Huyên thấy Hạ Tiểu Bạch rơi nước mắt cũng khẽ thở dài.
— Chị cần em thề.
— Hai trăm nghìn này coi như bồi thường cho em.
— Người nên xin lỗi là chị mới đúng.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch cười muốn nội thương.
Đúng là...
Con gái khi đã yêu thì IQ bằng 0.
Xem ra cô ấy thật sự rất quan tâm Chu Thanh.
Hạ Tiểu Bạch lau khóe mắt.
— Em hiểu.
— Em xin thề, nếu sau này em còn có bất kỳ quan hệ yêu đương nam nữ nào với Chu Thanh...
— Thì cả đời Hạ Tiểu Bạch em sẽ không tìm được bạn trai, không bao giờ được trai đẹp yêu thích, gặp ai cũng toàn là đàn ông tồi.
Lý Tử Huyên không ngờ Hạ Tiểu Bạch lại dám thề độc như vậy.
Đúng là một cô gái lương thiện, biết nghĩ cho người khác.
— Là Chu Thanh lừa dối tình cảm của em.
— Xin lỗi em.
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu.
— Là do em quá ngây thơ...
Cậu còn chưa nói hết câu.
Lý Tử Huyên đã bước tới ôm lấy cậu.
— Nếu sau này em muốn yêu đương...
— Chị có thể giới thiệu cho em vài công tử đẹp trai.
Hạ Tiểu Bạch bị màn "rửa mặt bằng ngực" bất ngờ này làm cho luống cuống.
Theo bản năng cậu cọ cọ hai cái.
Đinh!
Kích hoạt nhiệm vụ: Để hiểu rõ hơn cấu tạo của mỹ nữ, hãy ôm chặt Lý Tử Huyên trong ba phút.
Thưởng khi hoàn thành: Hoàn toàn xóa bỏ hiểu lầm của Lý Tử Huyên.
Thất bại: Chu Thanh hắc hóa, mê bạn đến mức không thể dứt ra.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thông báo nhiệm vụ.
Haiz...
Xem ra chỉ đành miễn cưỡng làm thôi.
Lý Tử Huyên định buông cậu ra.
Nhưng lại phát hiện Hạ Tiểu Bạch dùng hai cánh tay thon dài trắng nõn ôm chặt lấy mình hơn nữa, còn vùi hẳn mặt vào trước ngực cô.
Lý Tử Huyên đỏ mặt.
— Ừm... Tiểu Bạch, em làm gì vậy?
Hạ Tiểu Bạch bật khóc.
— Chị Tử Huyên...
— Em đau lòng lắm.
— Không ngờ Chu Thanh lại là một tên đàn ông tồi.
— Anh ấy đã có một vị hôn thê xinh đẹp như chị rồi mà còn lừa gạt trái tim của một thiếu nữ ngây thơ như em.
— Tim em đau lắm.
— Chị Tử Huyên... cho em ôm thêm một lúc được không?
Nhìn Hạ Tiểu Bạch vùi mặt vào ngực mình, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Lý Tử Huyên cũng mềm lòng.
Tất cả đều tại mình không quản Chu Thanh cho tốt.
Để cậu ấy ra ngoài lừa gạt một cô gái ngây thơ.
Cô khẽ cắn môi.
— Xin lỗi em, Tiểu Bạch.
— Chị nhất định sẽ dạy dỗ Châu Thanh một trận.
Cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc ngắn của Hạ Tiểu Bạch, dịu dàng dỗ dành như dỗ trẻ con.
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu.
— Là em quá ngây thơ...
— Chị Tử Huyên... hay là dùng gậy bóng chày đánh anh ấy một trận đi...
Lý Tử Huyên: …………
Cô hít sâu một hơi.
Bầu ngực khẽ phập phồng, suýt nữa làm Hạ Tiểu Bạch nghẹt thở.
Hạ Tiểu Bạch chỉ cảm thấy trong mũi tràn ngập mùi sữa thơm pha lẫn hương oải hương.
Trong lòng bỗng dâng lên chút cảm giác tội lỗi.
Khi nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ cùng dáng vẻ tội nghiệp của Hạ Tiểu Bạch.
Lý Tử Huyên cuối cùng vẫn không nỡ từ chối.
— Được.
— Lát nữa chị sẽ dùng gậy bóng chày dạy dỗ Châu Thanh một trận.
Hạ Tiểu Bạch:...
Má! Tôi chỉ nói bừa thôi mà chị tin thật à!
Σ(°△°|||)︴ Chu Thanh: Nguy!!!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn