Chương 53: Xin chào, tôi bán trà đây
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
— "Xin chào, tôi bán trà đây…"
"OXOXOXX" — trực tiếp bị chặn.
— "Xin chào soái ca, trà xanh nhà em rất thơm ngon, anh có muốn thử không?"
"OXOXXOXO" — lại bị block.
— "Anh trai đẹp có muốn mua chút trà không?"
Đối phương trả lời:
"Xin chào, ta là Tào Tháo. Thật ra ta chưa chết, ta đã đạt được phương pháp trường sinh bất lão, hiện đang ẩn cư ở một nơi nào đó tại Hứa Xương, còn thu nhận rất nhiều thiếu phụ. Nhưng tiền bạc không đủ nuôi họ. Ta thấy ngươi có khí chất kiêu hùng, chỉ cần một vạn tệ, toàn bộ thiếu phụ ta nuôi đều cho ngươi chọn…"
"Dưới đây là số tài khoản của ta: 25562448886622" Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật giật.
Cậu…
Trợn to mắt tới mức đầu óc choáng váng.
Từ trưa tới giờ trời đã tối rồi.
Cậu add hơn hai mươi người cùng thành phố, kết quả toàn bộ đều block cậu.
Cậu hận không thể đập luôn cái điện thoại xuống đất.
Mắt đau muốn chết.
— "Hệ thống khốn kiếp! Cái nhiệm vụ này căn bản không thể làm được!"
(ꐦ°᷄д°᷅) Để hoàn thành cái nhiệm vụ rác này, Hạ Tiểu Bạch còn lên Pinduoduo đặt loại trà xanh 5 tệ một cân.
(Phổ cập kiến thức một chút: loại trà xanh bình thường nhất cũng phải 20 tệ một cân. Đủ thấy Tiểu Bạch keo cỡ nào, cũng không sợ uống chết người.) Giọng thiếu nữ của hệ thống thong thả vang lên: — "Cậu có từng nghĩ là do chính bản thân mình quá thẳng nam không? Căn bản không biết thả thính con trai."
— "Ngươi nên thấy may vì mình không có thực thể. Không thì giờ ta đã đập chết ngươi rồi."
— "Bảo lão tử một mãnh nam đi thả thính con trai? Ta biết thả kiểu gì?!"
Hệ thống: — "Thế này đi, ta cho cậu một tài khoản Wechat."
— "Không gian bên trong đã được chuẩn bị hoàn chỉnh."
— "Ít nhiều sẽ giúp ích cho cậu."
Hạ Tiểu Bạch nhìn bảng màu lam của hệ thống hiện ra một chuỗi tài khoản mật khẩu Wechat.
Cậu nghi ngờ một lúc.
Không ngờ lần này cái hệ thống chó má ấy lại chu đáo như vậy.
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp đăng nhập bằng điện thoại.
Avatar vậy mà lại là hình cậu mặc váy tiên nữ trắng tinh.
Trên mặt còn có lớp makeup phong cách tiên khí nhàn nhạt, ba ngàn tóc xanh buông tới eo, đẹp khỏi phải nói.
Ngay cả chính cậu cũng thấy đẹp tới mức tự luyến.
Đột nhiên Hạ Tiểu Bạch nghĩ tới vài chuyện không lành mạnh.
Cậu mở tủ đồ mà hệ thống thưởng.
Quả nhiên bên trong có bộ váy trắng thuần đó.
Mở tiếp hệ thống makeup.
Bên trong cũng có luôn kiểu makeup cùng tóc tiên nữ ấy.
Hehe…
Chỉ thiếu một chiếc gương toàn thân nữa thôi. ƪ(‾ε‾")ʃ Hạ Tiểu Bạch tò mò mở vòng bạn bè.
Lập tức ngây người.
Bên trong vậy mà còn có ảnh sinh hoạt thường ngày cùng video selfie của cậu.
Phong cách đi theo hướng thanh thuần và tiên khí.
Ví dụ như một video trong đó ghi lại cảnh nàng dùng bút lông viết chữ.
Dưới một đình nghỉ mát.
Tiên nhan tuyệt mỹ, váy trắng đơn giản tung bay, tay ngọc cầm bút.
Chữ viết thanh tú, dáng người cao gầy yểu điệu, độc lập giữa thế gian.
Đẹp như tiên tử không nhiễm khói lửa nhân gian.
Hạ Tiểu Bạch hận không thể học được thuật phân thân.
Như vậy cậu có thể tạo ra thật nhiều bản sao.
Có đứa mặc váy tiên nữ.
Có đứa mặc JK.
Có đứa mặc đồng phục y tá…
Sau đó đè từng đứa xuống.
Như vậy cậu có thể một mình sống cuộc đời không biết xấu hổ.
Haiz…
Chỉ nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi. o(〃'▽'〃)o Còn chưa để cậu YY xong.
Hạ Tiểu Bạch kinh ngạc phát hiện vậy mà có người chủ động add Wechat của cậu.
【Wow chị gái xinh quá, ảnh trong vòng bạn bè là chị hả? 】 — yêu cầu kết bạn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn nhìn.
Không phải người cùng thành phố, trực tiếp từ chối.
Cậu không có hứng thú bị con trai tán.
Đing đing đing.
Lại thêm bảy tám người chủ động gửi yêu cầu kết bạn.
Hạ Tiểu Bạch cũng lười để ý: — "Sao toàn không phải cùng thành phố vậy…"
Cậu tiếp tục lướt giao diện cùng thành phố.
Thấy một avatar khá buồn cười nên chủ động gửi lời mời.
Trong một văn phòng cực kỳ cao cấp.
1 tên phú nhị đại thành đạt.
Hắn đặt bát cơm trong tay xuống.
— "Haiz, vì sao trong cuộc đời ta toàn là mấy cô gái tục khí…"
— "Lẽ nào trên đời không tồn tại mấy tiên nữ thuần khiết trong truyền thuyết sao?"
Nói xong lại xúc thêm một miếng cơm.
Khóe miệng còn dính vài hạt cơm.
Đúng lúc này chiếc iPhone trên bàn rung lên.
Hạ Bạch Hà xin thêm bạn.
Hoàng Cảnh Trạch đặt bát cơm xuống.
Khóe miệng còn dính một hạt cơm.
Hắn nhìn avatar đối phương rồi ngây người.
Đây chẳng phải tiên nữ trong tưởng tượng của hắn sao?
Lẽ nào ông trời đưa cho hắn một tiểu tiên nữ?
Hoàng Cảnh Trạch cũng coi như lão làng tình trường.
Vừa nhìn đã biết loại vatar này là ảnh tải trên mạng rồi qua tay "trăm vạn chỉnh ảnh sư".
Hắn gặp nhiều mỹ nữ rồi.
Ngoài đời không Photo ảnh, không filter, căn bản không thể đẹp tới mức đó.
Ví dụ mấy hotgirl video dịu dàng trên mạng nhìn đẹp biết bao.
Nhưng gặp ngoài đời cũng chỉ tới vậy.
Dù tính là mỹ nữ, nhưng khác video đâu chỉ một trời một vực?
Còn Kiều Bích La thì khỏi nói nữa.
Trực tiếp nên đem đi hủy nhân đạo được rồi.
Lừa biết bao đại ca top donate.
Hoàng Cảnh Trạch cũng nhấn đồng ý.
Hạ Tiểu Bạch thấy đối phương chấp nhận thì vui vẻ.
Cậu còn mở vòng bạn bè của tên này xem thử.
Trông có vẻ là người khá có tiền.
Chắc mua nổi trà xanh 1000 tệ một ấm của cậu nhỉ?
[Xin chào?] Hạ Tiểu Bạch rút kinh nghiệm ban đầu.
Hoàng Cảnh Trạch lúc này vẫn đang xem không gian của Hạ Tiểu Bạch.
Ảnh và video bên trong thực sự khiến hắn kinh diễm.
Tiên khí ngập tràn.
Đáng tiếc…
Ảnh càng đẹp thì càng giả.
Photo quá đà rồi.
Biết đâu phía sau lại là một đại hán móc chân.
Theo kinh nghiệm của hắn.
Không bán rượu thì cũng bán trà.
"Em gái bán rượu", "em gái bán trà" hắn gặp quá nhiều rồi.
Lần trước còn có tên giả gái muốn lừa tiền hắn.
Thôi thì cũng được đi.
Đằng này còn dám gặp mặt offline.
Kết quả gặp người thật xong, suýt nữa khiến Hoàng Cảnh Trạch tại chỗ qua đời.
Nếu giống ảnh được bảy tám phần hắn cũng nhịn.
Nhưng căn bản không phải cùng một người.
Ảnh là mỹ thiếu nữ.
Người thật là bà cô béo bốn mươi tuổi.
Cuối cùng Hoàng Cảnh Trạch đánh đối phương một trận nhừ tử.
Không ngờ hôm nay lại có người tự đâm đầu vào cửa.
Đúng là không biết sống chết.
— "Chào mỹ nữ, add tôi làm gì? Hẹn không?"
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
Tên này đúng chuẩn dục nam.
Vừa nhìn đã biết kiểu thấy gái là tinh trùng lên não.
Cậu chỉ có thể gửi một biểu cảm khó xử.
[Xin lỗi anh trai, em add nhầm rồi] — "Phụt phụt phụt…"
Đúng là đoạn hội thoại kinh điển của "em gái bán trà".
Ngay cả Hạ Tiểu Bạch cũng thấy xấu hổ.
Hoàng Cảnh Trạch nhìn tin nhắn của đối phương, khóe miệng hơi nhếch lên.
Quả nhiên là em gái bán trà bán rượu.
[Không sao, ảnh trong vòng bạn bè là em thật à mỹ nữ?] Hạ Tiểu Bạch nghĩ cũng không nghĩ: [Là thật, chuẩn không cần chỉnh] Hoàng Cảnh Trạch: [Không photoshop chứ?] Hạ Tiểu Bạch: [Tuyệt đối không!] Hoàng Cảnh Trạch mỉm cười: [Nói đi, em muốn làm gì?] Hạ Tiểu Bạch cũng đi thẳng vào vấn đề: [Anh trai có muốn mua ít trà xanh không?] Hoàng Cảnh Trạch không block.
Hắn muốn xem em gái bán trà này còn có sáng tạo gì để lừa người.
[Trà xanh của em bao nhiêu tiền một cân?] (kèm emoji mỉm cười:)) Hạ Tiểu Bạch lập tức trả lời: [Không đắt đâu, 1000 tệ một cân. Đây là trà xanh cực phẩm do ông nội em trồng trong núi sâu] Hoàng Cảnh Trạch không ngờ em gái bán trà này thật sự dám hét giá.
Nhưng nghĩ tới sau màn hình chắc chắn là đại hán dầu mỡ móc chân thì cũng thấy hợp lý.
[Haha, tôi không thiếu tiền. Nhưng dựa vào đâu tôi phải tin lời em? 1000 tệ tôi mua được Bích Loa Xuân cao cấp rồi.] Hạ Tiểu Bạch nghĩ nghĩ rồi dùng đầu ngón tay thon dài trả lời: [Xin lỗi, em lừa anh rồi. Trà của em thật ra không đáng 1000 tệ một cân] Cậu liếc Triệu Trình bên cạnh, khóe môi hơi cong lên: [Là thế này… em có một người bạn sắp chết rồi. Trước lúc chết cậu ấy rất muốn thực hiện một chuyến du lịch nói đi là đi, cảm nhận thơ và phương xa đẹp đẽ của thế giới. Bọn em chỉcòn thiếu 1000 tệ kinh phí thôi] Hoàng Cảnh Trạch không ngờ em gái bán trà này còn khá sáng tạo.
[Haha, em chắc ảnh trong vòng bạn bè là em thật chứ? Còn chơi hệ thiếu nữ văn nghệ với tiểu tiên nữ nữa à?] [Em nghĩ tôi tin chắc? Có dám gặp mặt không?] [Nếu dám gặp thì tôi sẽ tin em] Hạ Tiểu Bạch trầm tư hồi lâu.
Cuối cùng dùng cách dè dặt nhất trả lời: [Cuối tháng sau… sau khi nghỉ hè có lẽ em sẽ có thời gian] Cậu cũng không muốn dây dưa nữa.
Nhanh chóng hoàn thành cái nhiệm vụ chết tiệt này mới là quan trọng.
Nằm trên ghế văn phòng, Hoàng Cảnh Trạch cũng rất bất ngờ.
Không ngờ tên này thật sự dám đồng ý gặp mặt.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên. •᷄ࡇ•᷅ Để xem tới lúc đó ông đây không xử chết ngươi.
Cho dù là tiên nhân thì hắn cũng không sợ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn