Chương 77: Vũ hội
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau hơn mười phút giằng co.
Hạ Tiểu Bạch cuối cùng cũng chạy trối chết khỏi phòng tập nhảy.
Quả nhiên... mấy cô gái càng tỏ ra thanh tâm quả dục ở bên ngoài thì bên trong lại càng...
Hạ Tiểu Bạch núp dưới bóng mát của một gốc cây lớn. Thấy Triệu Phi Phi không đuổi theo, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này đã là năm giờ chiều.
Đúng lúc đó, cậu tình cờ gặp Triệu Trình và Lý Lương đang xách giỏ trái cây đi tới.
"Tiểu Bạch! Bên này!"
Hạ Tiểu Bạch chạy lại.
"Mấy cậu mới đi thăm Chu Thanh về à?"
"Đâu có, bọn mình đang chuẩn bị đi đây. Đi chung luôn nhé!"
Ba người bắt một chiếc xe công nghệ, chẳng bao lâu đã tới bệnh viện nơi Chu Thanh đang dưỡng thương.
Vừa bước vào phòng bệnh, cả ba đã thấy Lý Tử Huyên cầm một con dao gọt trái cây chĩa về phía Chu Thanh.
Ba người giật nảy mình.
"Chị gái Tử Huyên! Mau dừng tay!"
"Chẳng lẽ Chu Thanh lại làm chuyện gì có lỗi với chị rồi à?"
Lý Lương lao tới cướp lấy con dao trong tay cô.
Triệu Trình thì đứng chắn ngay giữa hai người.
"Chị gái Tử Huyên, sao lại định diễn cảnh Võ Đại Lang thế này?"
Lý Tử Huyên cũng bị phản ứng của hai người làm cho giật mình.
"Mấy cậu làm gì vậy?"
"Chu Thanh nói muốn ăn táo, tôi chỉ định gọt cho cậu ấy thôi mà."
Hạ Tiểu Bạch ôm giỏ trái cây đứng bên cạnh: "..."
Lý Lương quay sang nhìn Chu Thanh, người đang bó bột cả hai chân, cổ còn đeo nẹp cố định.
"Có thật vậy không?"
Chu Thanh cảm động nhìn mấy người anh em, suýt nữa thì rơi nước mắt.
"Cảm ơn mọi người. Ngồi đi, mình ổn mà."
"Tử Huyên lúc nào cũng dịu dàng với mình."
Triệu Trình ghé sát tai Chu Thanh thì thầm:
"Này lão Chu, nếu cậu đang bị uy hiếp thì chớp mắt một cái."
"Tôi sẽ chuẩn bị lo hậu sự trước cho cậu."
Chu Thanh trừng mắt, muốn đá chết tên này nhưng chân không nhúc nhích nổi.
"Cút đi!"
Hạ Tiểu Bạch đặt giỏ trái cây lên bàn.
"Chu Thanh, trái cây mình để ở đây nhé."
"Ban đầu có mua dừa, nhưng sợ cậu gặp chuyện nên mình đổi lại rồi."
Chu Thanh cảm động vô cùng.
"Vẫn là Tiểu Bạch tốt với mình nhất."
Triệu Trình vừa ngoáy mũi vừa nói:
"Đó là lý do cậu đổi dừa thành sầu riêng à?"
Hạ Tiểu Bạch gật đầu rất nghiêm túc.
"Chu Thanh thích ăn mà."
(...) Chu Thanh: "..." (ー_ー)!!
Lý Tử Huyên đỏ mặt nhìn Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch... chị có chuyện muốn nói riêng với em."
Hạ Tiểu Bạch hơi do dự.
"Ở đây đều là bạn cả, nói luôn ở đây cũng được mà."
Lý Tử Huyên ngượng ngùng xoắn xoắn lọn tóc trước ngực, rồi kéo tay cậu.
"Không mà... sang bên kia nói đi."
Hạ Tiểu Bạch khó xử nhìn Chu Thanh.
"Không sao chứ?"
Chu Thanh chỉ cười.
"Mình thì có sao đâu, không vấn đề gì."
Nhìn hai người hòa thuận như vậy, anh cũng thấy khá bất ngờ.
Nếu hai người thật sự trở thành bạn thân...
Thì chẳng phải cua được một người là lời luôn hai người sao?
(ω) À không...
Tiểu Bạch còn có Sở Thu Hi là bạn gái nữa.
Vậy phải là cua một lời ba mới đúng.
Quả nhiên anime không lừa mình.
Ngoài đời cũng có chuyện tốt như thế thật.
Triệu Trình và Lý Lương nhìn cảnh trước mắt mà ngơ ngác.
Chu Thanh đúng là rộng lượng quá mức.
Vợ chưa cưới thân thiết với Tiểu Bạch như vậy mà cũng không ghen.
Triệu Trình không nhịn được lên tiếng:
"Chu Thanh, tên cậu là Chu Thanh chứ đâu phải Đồng Cỏ Xanh."
"Vợ chưa cưới của cậu thân với Tiểu Bạch như vậy mà cậu không để ý thật à?"
Lý Lương cũng gật gù.
"Tôi cũng thấy thế."
Chu Thanh liếc hai người.
"Các cậu không hiểu đâu."
"Đó chính là tình yêu mình dành cho Tiểu Bạch."
Triệu Trình cạn lời.
"Hóa ra cậu còn thích kiểu NTR à."
"Hay để tôi thử thay luôn nhé?"
Lý Lương lập tức gõ bốp lên đầu Triệu Trình.
"Đừng có nói linh tinh."
Ánh mắt Chu Thanh như muốn xé xác Triệu Trình.
"Nếu bây giờ ông đây không nằm liệt giường thì đã liều mạng với cậu rồi!"
Lý Lương nhìn Chu Thanh đầy thương cảm.
"Chu Thanh... chẳng lẽ cậu thật sự không được, nên mới để Tiểu Bạch thay mình à?"
"Yên tâm đi, y học bây giờ phát triển lắm."
Triệu Trình cũng há hốc mồm.
"Hóa ra cậu còn có nỗi khổ này..."
Chu Thanh cảm giác muốn hộc máu.
"Sau này hai cậu đừng đến thăm mình nữa."
"Mình sợ chưa khỏi bệnh đã bị hai cậu chọc tức chết trên giường."
Hạ Tiểu Bạch bị Lý Tử Huyên kéo vào nhà vệ sinh rồi khóa cửa lại.
Hai người đứng trong không gian chật hẹp.
"Ờm... chị có chuyện gì thì nói đi."
Hạ Tiểu Bạch chột dạ, đưa ngón tay gãi gãi má.
Lý Tử Huyên ngượng ngùng nói:
"Sau khi chị mua mấy bộ đồ đó về... càng nhìn càng thấy xấu hổ."
"Thật sự chị không dám mặc."
"Chị sợ không đủ can đảm đứng trước mặt Chu Thanh."
"Ngay cả đứng trước gương soi còn ngại đến tê cả da đầu."
"Cho nên... chị muốn em là người đầu tiên xem thử."
"Như vậy mình sẽ đỡ ngại hơn."
Hạ Tiểu Bạch thở dài rồi lắc đầu.
"Xin lỗi... em không thể."
Cậu nhìn ra được Chu Thanh thật lòng thích Lý Tử Huyên.
Lý Tử Huyên ngơ ngác, nắm lấy tay cậu.
"Không phải chính em bảo chị làm vậy sao?"
Hạ Tiểu Bạch nhất thời không biết giải thích thế nào.
"Em khuyên chị như vậy... là để chị làm Chu Thanh vui, để hai người sống hạnh phúc."
"Chứ không phải mặc cho em xem."
"Làm vậy em thấy có lỗi với Chu Thanh."
Còn một lý do khác...
Là để Chu Thanh đừng tiếp tục bám lấy cậu nữa.
Lý Tử Huyên che miệng cười khúc khích.
"Tiểu Bạch ngốc quá."
"Chỉ là cho em xem chị mặc mấy bộ váy thôi mà."
"Có gì có lỗi với Chu Thanh đâu?"
"Em đâu phải con trai."
"Chính em đã chỉ cho chị một con đường mới."
"Chị còn chưa kịp cảm ơn em nữa."
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết lắc đầu.
"Chị không hiểu đâu..."
Thứ bảy.
Một ngày hè rực nắng nữa lại đến.
Đây cũng là tuần cuối cùng của kỳ nghỉ hè.
Thứ sáu tuần sau sẽ khai giảng.
Hạ Tiểu Bạch ngồi trong phòng khách căn hộ, vừa xem chương trình tạp kỹ hài vừa cười.
Diệp Trường Ca vô tư gác đôi chân dài lên đùi cậu.
Tay ôm bịch khoai tây chiên, nhai liên tục đến mức hai má phồng như sóc.
Mái tóc dài rối tung.
Váy cũng trễ sang một bên, để lộ nửa bờ vai trắng mịn.
Gương mặt xinh đẹp hoàn toàn không trang điểm, nhìn chẳng khác gì một cô nàng nghiện ở nhà.
Thỉnh thoảng cô lại bật cười.
"Tiểu Bạch, Giáo chủ Hoàng đẹp trai mà buồn cười quá!"
"Cả An Tư Tư nữa."
"Hai người họ diễn chung đúng là ăn ý vô cùng."
Sống chung với đám con gái lâu ngày.
Ban đầu Hạ Tiểu Bạch vốn chẳng thích mấy chương trình kiểu này, cảm thấy rất chán.
Nhưng xem mãi...
Giờ cũng thấy khá cuốn.
Lúc này, Sở Thu Hi ôm một bộ quần áo mới tinh đi tới đưa cho cậu.
"Được rồi."
"Mau đi tắm đi."
"Đừng quên tối nay còn có chương trình nữa."
Sau đó cô quay sang Diệp Trường Ca.
"Chị Trường Ca đúng là càng ngày càng giống gái ở nhà rồi."
Diệp Trường Ca gãi gãi mái tóc rối, cười hề hề.
"Ở trong ổ của mình thì cần gì ăn diện."
"Có trai đẹp nào ngắm đâu."
"Đâu như hai người, ngày nào cũng phát cơm chó trong căn hộ."
"Chị với Dung Dung sắp bội thực luôn rồi."
Sở Thu Hi cười khẽ.
"Biết đâu tối nay chị sẽ gặp được bạch mã hoàng tử của mình."
Hạ Tiểu Bạch lúc này mới nhớ.
Vừa rồi cậu mới biết tối nay sẽ có một buổi dạ tiệc.
Sở Thu Hi đưa bộ quần áo cho cậu.
"Tiểu Bạch."
"Tối nay thân phận của cậu sẽ là bạn trai của tớ."
"Nhớ đừng để lộ sơ hở."
"Nếu mọi người biết cậu là con gái... tớ cũng không bảo vệ nổi cậu đâu."
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người.
"Hả???? Chuyện gì vậy?"
Diệp Trường Ca cười gian.
"Đừng nói là cậu không biết nhé?"
"Hoạt động hôm nay tổ chức ở một quán bar dành cho hội bách hợp."
"Toàn là mấy chị em lão làng thôi."
"Tiểu Bạch đẹp thế này thì nhớ cẩn thận đấy."
Hạ Tiểu Bạch lập tức tỉnh cả người.
"Thật luôn hả?"
"Vậy chẳng phải bên trong có rất nhiều mỹ nữ sao?"
Sở Thu Hi phồng má nhìn cậu.
"Cái đồ này."
"Nghe có gái đẹp là sáng mắt lên ngay phải không?"
Hạ Tiểu Bạch lè lưỡi cười gượng.
"Chỉ... chỉ ngắm thôi mà."
"Nhưng sao tớ còn phải giả trai nữa?"
Sở Thu Hi cười hì hì.
"Vì tớ sợ một cô gái xinh đẹp như cậu vừa bước vào là bị đám sói cái kia nuốt mất."
Diệp Trường Ca cười giải thích:
"Quán bar này mỗi năm chỉ mở cửa cho nam giới một lần thôi."
"Ngày nào cũng nhìn toàn con gái thì cũng chán chứ."
"Nên sẽ chọn một số anh chàng đẹp trai làm hội viên danh dự."
"Tất nhiên phải có ba hội viên cùng tiến cử."
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
"Đừng nói... quán bar đó cũng là của mấy chị nhé?"
Diệp Trường Ca lắc đầu.
"Không hẳn."
"Chỉ là công ty bọn chị có góp vốn thôi."
"À đúng rồi."
"Bà chủ ở đó là một đại mỹ nữ cực kỳ quyến rũ."
Sở Thu Hi nhìn Hạ Tiểu Bạch, nở nụ cười đầy bí hiểm.
"Đảm bảo tối nay sẽ có bất ngờ dành cho cậu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn