Chương 60: Tiểu Bạch, tới giờ uống thuốc rồi
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~14 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hi tắm xong bước ra ngoài.
Chiếc váy ngủ đỏ hai dây bằng lụa khẽ lay động theo bước chân cô, để lộ bờ vai trắng như tuyết cùng xương quai xanh mê người.
Mái tóc dài còn vương hơi nước rũ xuống sau lưng. Dù đã tẩy trang, gương mặt mộc của "bệ hạ" Sở Thu Hi vẫn đẹp đến mức khiến người khác nghẹt thở.
Hạ Tiểu Bạch lập tức chạy tới lấy máy sấy giúp cô hong tóc, còn nhịn không được ghé sát cần cổ trắng nõn của cô hít nhẹ một cái.
Mùi hương tóc của mỹ nhân lướt qua chóp mũi khiến lòng cậu ngứa ngáy.
Sở Thu Hi đỏ mặt, hưởng thụ nụ hôn mềm mại của Hạ Tiểu Bạch đặt lên gáy mình.
Đúng lúc ấy, cô chợt phát hiện trong thùng rác có vài tờ giấy dính đầy máu.
"Tiểu Bạch, đây là máu của ai? Cậu bị thương sao?"
Đôi mắt đẹp của cô đầy vẻ lo lắng.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy thùng rác thì thầm kêu không ổn.
Chết rồi! Quên dọn sạch...
Chẳng lẽ giờ lại thừa nhận mình nhìn cơ thể của Thang Dung Dung đến mức chảy máu mũi sao? Mất mặt chết đi được.
"Cái đó... không... không có gì đâu, chỉ là nóng trong người nên chảy máu mũi thôi."
Sở Thu Hi đưa tay vuốt ve gương mặt mềm mại của cậu, trong mắt thoáng hiện lên tia cảm xúc kỳ lạ rồi mỉm cười.
"Vậy đi, cậu nằm nghỉ trước đi. Trong bếp hình như vẫn còn ít nguyên liệu nấu trà mát Quảng Đông."
"Tớ nấu cho cậu một bát để hạ hỏa."
Hạ Tiểu Bạch vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại uống chút trà mát cũng tốt, tiện thể che lấp luôn chuyện này.
"Cảm ơn cậu, Thu Hi."
Sở Thu Hi đỏ mặt đứng dậy, trong tay còn siết chặt thứ gì đó.
Cô quay người đi ra phòng khách rồi tiến vào bếp, dáng vẻ có chút căng thẳng.
Hạ Tiểu Bạch nằm trên giường, trong đầu vẫn nghĩ xem nên thẳng thắn nói thân phận thật với Sở Thu Hi như thế nào.
Càng nghĩ càng phiền lòng.
Rõ ràng có một cô bạn gái tuyệt sắc ở trước mắt, vậy mà cậu chỉ có thể "nói suông", ngày nào cũng nhìn chằm chằm mà chẳng làm được gì.
Hạ Tiểu Bạch lăn qua lăn lại trên giường:
"Phiền quá đi mất... chị hệ thống, có thể đổi lại cho em dùng một đêm không?"
"Chỉ một đêm thôi!"
"Để tối nay em hoàn thành nghĩa vụ bạn trai bảy tám lần được không?"
Hệ thống bật cười:
"Phụt... ký chủ đúng là không có chút tự giác nào."
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Nửa tiếng sau.
Hạ Tiểu Bạch mệt mỏi ném gối sang một bên, phát hiện Sở Thu Hi vẫn còn ở trong bếp.
Cậu tò mò đi xem cô nấu trà mát kiểu gì.
Khi bước tới cửa bếp, cậu vừa lúc nhìn thấy Sở Thu Hi đang cầm một gói bột gì đó đổ vào nồi thuốc đang sôi.
"Thu Hi!"
Hạ Tiểu Bạch vô thức gọi một tiếng.
Sở Thu Hi đang do dự thì bị dọa giật mình.
Gói đồ trong tay rơi xuống đất, làm vương ra ít bột màu đỏ.
Hạ Tiểu Bạch sửng sốt:
"Thu Hi, cái này là gì vậy?" ⚆_⚆?
Sở Thu Hi vội vàng nhặt lên, gương mặt tuyệt mỹ đỏ bừng vì căng thẳng.
"Không... không có gì đâu, chỉ là linh kiện máy tính thôi..."
"À không đúng! Là bột đường đỏ, tớ muốn cho thêm vào để cậu uống ngọt hơn."
Nói xong cô lập tức đổ toàn bộ vào nồi rồi khuấy đều.
Sau đó quay đầu nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu Bạch, cậu về phòng trước đi, khoảng mười phút nữa mới xong."
Hạ Tiểu Bạch tuy có chút nghi ngờ nhưng vẫn gật đầu.
Thu Hi có thể có ý đồ xấu gì chứ?
"Được thôi, Thu Hi cậu tốt quá đi." ヾ(●´∇`●)ノ Sở Thu Hi đỏ mặt lắc đầu, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp:
"Biết đâu tớ là phụ nữ xấu thì sao?"
Hạ Tiểu Bạch trở về phòng, nằm trên giường suy nghĩ.
"Sao cứ cảm thấy Thu Hi hôm nay hơi kỳ lạ nhỉ?"
Nhưng rồi cậu lại lắc đầu.
Thu Hi chắc chắn sẽ không hại mình.
Huống hồ cậu có gì đáng để cô hại đâu?
Ngoài cái thân xác nhìn cực kỳ xinh đẹp này.
Mười phút sau...
Sở Thu Hi bưng vào một bát trà mát đen sì, tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt.
"Tiểu Bạch, tới giờ uống thuốc rồi."
Cô cầm thìa múc một ít, nhẹ nhàng thổi nguội.
Sau đó dịu dàng đưa tới bên môi Hạ Tiểu Bạch:
"Nào, để tớ đút cậu uống."
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn chìm trong sự dịu dàng của mỹ nhân.
Nhìn dáng vẻ hiền thục ngọt ngào của Sở Thu Hi, cậu cảm động nói:
"Thu Hi, ai cưới được cậu chắc chắn sẽ rất hạnh phúc."
Nói xong liền ngoan ngoãn uống xuống.
Đừng nói, còn khá ngọt, chắc cô bỏ nhiều đường lắm.
Sở Thu Hi liên tục đút cho cậu bảy tám thìa, ánh mắt dịu dàng như nước.
"Vậy thì... tớ gả cho Tiểu Bạch nhé." ヾ(❀╹◡╹)ノ~ Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp đáp lời thì bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng...
Trước mắt tối sầm...
Rồi ngất lịm. …Zz。_: (ꈍ﹃ꈍ」 ∠) Sở Thu Hi chăm chú nhìn Hạ Tiểu Bạch đã ngủ mê, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên gương mặt cậu.
Thấy cậu thật sự bất tỉnh, cô khẽ lẩm bẩm:
"Xem ra linh kiện máy tính này dùng tốt thật."
"Cho năm sao."
Đôi mắt Sở Thu Hi đầy tình ý nhìn người đang nằm trên giường.
"Tiểu Bạch... ai bảo người ta đã chủ động với cậu hai lần rồi mà cậu vẫn cứ như khúc gỗ."
"Nếu cậu không chịu chủ động làm nghĩa vụ bạn trai với bạn gái..."
"Thì đừng trách người ta phải chủ động vậy."
Đầu ngón tay Sở Thu Hi run nhẹ lướt qua làn da trắng nõn của cậu.
Hạ Tiểu Bạch lúc này đang ngủ say, hô hấp đều đều.
Đôi môi hồng rõ nét như cánh hoa anh đào đang nở rộ, khiến người ta muốn hái xuống bất cứ lúc nào.
"Hửm? Sao trên người Tiểu Bạch lại quấn dải băng trắng thế này?"
Sở Thu Hi ngơ ngác.
"Nhưng dáng người Tiểu Bạch cũng mảnh mai quá rồi đó... giống con gái vậy?"
Cô chậm rãi tháo lớp băng trắng kia ra.
Trong khoảnh khắc ấy...
Khung cảnh trước mắt khiến cô hoàn toàn chết lặng.
"Ha ha... mình đang nằm mơ đúng không... sao có thể chứ..."
Sở Thu Hi không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt.
Cô còn tự véo mạnh vào cánh tay mình.
Cơn đau rõ ràng khiến cô hiểu rằng— Đây không phải mơ! ヽ(*。 >Д<)o゜ Kẻ ngốc cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Tiểu Bạch là con gái..."
"Tiểu Bạch thật ra là con gái..."
"Bảo sao lại xinh đẹp như vậy."
"Cũng đúng... trên đời này làm gì có con trai đẹp đến thế."
"Là do mình quá ngốc."
Sở Thu Hi lau đi nước mắt nơi khóe mắt, khẽ thở dài:
"Thôi vậy... đã đến bước này rồi, chỉ có thể 'biết là nữ mà vẫn tiến tới' thôi."
Cô biết rất rõ— Hạ Tiểu Bạch yêu mình.
"Con nhóc lừa người này..."
"Vậy thì mình không khách sáo nữa."
Sở Thu Hi đỏ mặt, hai tay nhẹ nâng gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch.
Có lẽ trong mơ cậu cũng đang trải qua điều gì đó, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở phát ra tiếng "ưm ưm" mềm mại như hoa hồng nở rộ.
Tiếp theo đó...
(Khụ khụ... không thể viết tiếp.) Sáng hôm sau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn