Chương 65: Lời thề năm đó
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch lập tức mở to: — Quần tất?!?
— Thu Hi muốn mặc sao?? (๑ʘ̅ д ʘ̅๑)!!!
Sở Thu Hi nở nụ cười xinh đẹp với cô: — Tủ đồ của em có rồi, em chỉ muốn mua vài đôi cho anh thôi.
— Chân dài của Tiểu Bạch đẹp quá mà.
— Đùi đầy đặn, bắp chân thon thả, mặc quần tất lên chắc chắn sẽ cực kỳ đẹp.
Nữ nhân viên bán hàng tiến tới gần Hạ Tiểu Bạch, đầu ngón tay lướt dọc đôi chân dài của cậu, thậm chí còn muốn "ngược dòng mà lên".
— Mỹ nữ này, em thề luôn, đây là đôi chân đẹp nhất em từng thấy đó! Thẳng tắp cân đối, cảm giác chạm vào siêu đỉnh luôn!
Hạ Tiểu Bạch bị sờ chân tới ngơ người.
Nơi đùi truyền tới cảm giác mềm mại nhẵn mịn.
— Chị làm gì vậy...
Cậu đỏ bừng gương mặt xinh đẹp hỏi lại, đôi mắt to long lanh như ngập nước.
Nữ nhân viên cười đầy xấu hổ: — Cái đó... em chỉ đo chiều dài chân cho chị thôi mà. Con gái với nhau thì có thể có ý đồ xấu gì chứ~ Cô ấy nhìn Sở Thu Hi cười nói: — Hai chị đẹp theo em bên này nha.
— Bên em có đủ loại luôn đó, ren kiểu dây treo cũng có nhiều lắm~ Hạ Tiểu Bạch muốn hộc máu rồi.
Nữ chính trong truyện tranh cô đọc thì thấy nhiều thật.
Nhưng chưa từng nghĩ có ngày mình phải mặc thứ này!
Mà Sở Thu Hi lại nhìn cô với vẻ mặt đầy mong đợi. ヾ(❀╹◡╹)ノ~ — Tiểu Bạch mặc cho em xem đi mà~ — Em cũng sẽ mặc cho anh xem nữa. Anh mặc màu đen, em mặc màu trắng, được không?
Lúc này nữ nhân viên đã cầm vài mẫu đi tới.
Cô ấy đặt thử lên chân Hạ Tiểu Bạch vài lần: — Chân của chị đẹp thật sự luôn đó, mẫu nào cũng hợp hết.
— Hay là thử luôn bây giờ nha?
Sở Thu Hi cười đầy mong chờ: — Đương nhiên là thử ngay rồi!
Nói xong nàng cầm lấy rồi kéo Hạ Tiểu Bạch vào phòng thử đồ.
Đứng trong không gian nhỏ hẹp, gương mặt Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng: — Thu Hi... thật sự phải mặc cái này sao... ngại chết mất...
Sở Thu Hi dịu dàng ôm lấy vòng eo cô, chóp mũi tinh xảo khẽ chạm vào mũi Hạ Tiểu Bạch.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch nhìn vào đôi mắt mê người của nàng ở khoảng cách gần trong gang tấc.
Đôi môi đỏ mọng của Sở Thu Hi khẽ hé: — Con gái mặc quần tất có gì đáng xấu hổ đâu, bình thường mà.
— Anh nhìn ngoài đường xem, mấy cô chân dài tự tin đều mặc hết đó.
— Đây là biểu hiện của sự tự tin với vóc dáng mình đó biết không?
Nhìn ánh mắt dịu dàng của nàng, tim Hạ Tiểu Bạch gần như tan chảy.
Cô thật sự không chịu nổi kiểu ánh mắt này của Sở Thu Hi.
Hơi thở thơm ngọt khi nàng nói chuyện càng khiến cô không thể từ chối.
— Được rồi...
Sở Thu Hi hôn nhẹ lên chóp mũi cô: — Vậy để em giúp anh nha~ Trái tim "thẳng nam" của Hạ Tiểu Bạch sắp vỡ vụn rồi: — Không cần! Em ra ngoài đi, anh tự làm!
Sở Thu Hi chớp mắt, tỏ vẻ không tin: — Anh mặc váy còn vụng về như thế, mặc được cái này chắc?
Hạ Tiểu Bạch:...
Cô lấy điện thoại Xiaomi ra: — Anh có thể tra Baidu mà!
Sở Thu Hi bật cười: — Được rồi~ Nếu không biết thì gọi em nha, em ra ngoài trước đây.
— Thiệt tình, rõ ràng chúng ta còn thường xuyên tắm cùng nhau mà anh còn ngại cái gì chứ~ Một mình trong phòng thử đồ, Hạ Tiểu Bạch nhìn thứ trong tay rồi lại nhìn gương.
— Người quen chắc không nhận ra đâu nhỉ...
Cuối cùng cô dùng hết sức chín trâu hai hổ mới mặc xong thứ này, trước sau mất tận mười phút.
Trán trắng nõn đầy mồ hôi óng ánh.
Căn phòng nhỏ tràn ngập hương thơm thiếu nữ.
Ngoài cửa, nữ nhân viên và Sở Thu Hi chờ tới mức khó hiểu.
Tiểu Bạch ở trong làm gì mà lâu dữ vậy?
Nữ nhân viên nhỏ giọng: — Hay là mình xông vào giúp mỹ nữ chân dài bên trong đi?
Sở Thu Hi:...
Đúng lúc hai người còn đang bàn tán, cửa phòng thử đồ mở ra.
Một mỹ nhân chân dài quần tất đen bước ra.
Ánh mắt hai người lập tức bị đôi chân dài thẳng tắp kia thu hút.
Lớp tất đen mỏng manh càng tôn lên đôi chân của Hạ Tiểu Bạch, vừa thanh thuần lại vừa mang theo nét quyến rũ khó tả.
Chiếc váy ôm sát thân thể mềm mại khiến đường cong càng thêm mê người.
Nữ nhân viên nhìn tới mức nước miếng cũng sắp chảy ra: — Cái đó... có thể cho em ôm chơi một chút không...
Ánh mắt cô ấy dán chặt lên đôi chân quyến rũ kia.
Dù ngăn cách bởi 1 lớp tất vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại tinh tế.
Nếu chạm được vào làn da ấy, chắc chắn sẽ là khối ôn ngọc tuyệt vời nhất thế gian.
Sở Thu Hi lập tức chắn giữa hai người, gương mặt tuyệt mỹ vừa tức giận vừa đầy vẻ kiêu ngạo: — Ê ê~ Cô ấy là người của tôi đó! Chị chú ý hình tượng chút được không, không là tôi khiếu nại đấy!
Nữ nhân viên trợn to mắt: — Hai chị là lesbian luôn hả?!
Sở Thu Hi hơi ngẩng đầu đầy tự hào: — Đúng vậy đó, thì sao nào?
Hạ Tiểu Bạch bất lực nhìn hai người.
Rốt cuộc sao cô lại thành người ngoài cuộc vậy trời...
Nữ nhân viên hâm mộ xua tay: — Không... không có gì đâu, chỉ là thấy hai chị dễ thương quá thôi.
— Đúng rồi, hai chị còn cần gì nữa không?
— Em đề nghị mua thêm loại dây treo đó, như vậy mới phô được "lĩnh vực tuyệt đối" của mỹ nữ chân dài này nha!
Sở Thu Hi cực kỳ đồng ý với đề nghị đó: — Ý hay đó, chọn thêm vài đôi cho tôi đi. Tiền không thành vấn đề, ưu tiên sexy!
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật giật.
Bởi vì cô nhìn thấy trong tay Sở Thu Hi có loại ở giữa còn có khóa kéo, mua tận hai đôi một trắng một đen...
Cái quỷ gì vậy trời?! Σ(° △ °|||)︴ Sau khi thanh toán xong, Hạ Tiểu Bạch phụ trách xách đồ.
Hai người tiếp tục đi dạo rất lâu.
Hạ Tiểu Bạch mệt tới mức hai chân như không còn là của mình nữa.
Quả nhiên Tiêu Tiêu nói không sai.
Lúc chị cậu ta nghiện shopping thì đúng kiểu robot không biết mệt.
Thậm chí nàng còn muốn mua thêm vài đôi giày cao gót cho Hạ Tiểu Bạch, nhưng bị cô ngăn lại.
Dù sao Hạ Tiểu Bạch vốn đã cao hơn nàng chút rồi, nếu còn mang cao gót nữa thì cao quá mức mất.
Sở Thu Hi trả lời: — Tiểu Bạch nói đúng đó, không thì công thụ sẽ bị đảo lộn mất~ Cô không thể để Hạ Tiểu Bạch cao hơn mình được.
Cho nên chỉ có thể là cô mang cao gót, còn Tiểu Bạch thì không được mang.
Hạ Tiểu Bạch chỉ muốn nói:
"Hay là mua cho anh đôi cao gót luôn đi..." (~ ̄△ ̄)~ Lại thêm nửa tiếng nữa trôi qua, cuối cùng Sở Thu Hi cũng cảm thấy mệt: — Tiểu Bạch, mình tìm quán trà sữa ngồi nghỉ đi.
Nghe cô chịu nghỉ, Hạ Tiểu Bạch như được đại xá: — Tuyệt quá, anh mệt chết luôn rồi...
Đi cả quãng đường dài đúng là quá hành xác.
Lớp quần tất dán chặt vào chân, lại không mặc quần bảo hộ, thiếu mất cảm giác an toàn khiến cô cứ thấy lành lạnh như chưa mặc gì.
Thậm chí trên đường còn phát hiện không ít tên đàn ông biến thái lén chụp ảnh mình, khiến da đầu cô tê dại.
Sở Thu Hi tức giận ôm lấy cánh tay trắng mịn của cô: — Tiểu Bạch không được nói "không được" với bạn gái đâu nha~ — Cố thêm chút nữa thôi là người ta sẽ rất hạnh phúc đó~ — Em nhớ gần đây có quán trà sữa khá ổn, sinh viên quanh đây hay tới lắm.
Đôi chân tất đen của Hạ Tiểu Bạch vừa định bước đi lập tức khựng lại.
— Hay là... đổi quán khác đi... (ー_ー)!!
Toàn sinh viên quanh trường?!
Chẳng phải rất dễ gặp người quen sao?!
Nếu gặp lão đại, Triệu Trình, Chu Thanh hoặc mấy đứa cùng lớp thì cô hộc máu mất!
Sở Thu Hi sao có thể không biết cô đang nghĩ gì: — Yên tâm đi~ Lớp makeup em vẽ cho anh người quen tuyệt đối không nhận ra đâu.
— Hoàn toàn như hai người khác nhau luôn ấy, còn đẹp hơn mặt mộc của anh nữa.
— Đặc biệt là phần mắt với má hồng, ngay cả em còn bị mê hoặc luôn mà~ — Với lại dù có nhận ra thì chẳng lẽ họ còn "thịt" anh thật được sao?
Hạ Tiểu Bạch cười khổ.
Phải biết rằng hồi trong ký túc xá, cả đám từng thề với nhau:
"Nếu một ngày tỉnh dậy biến thành mỹ thiếu nữ thì nhất định phải cho anh em hưởng ké một chút."
Đồ tốt thì đương nhiên phải chia sẻ cùng nhau.
Khi đó Hạ Tiểu Bạch cũng chẳng nghĩ ngợi mà đồng ý luôn.
Dù sao chuyện sáng ngủ dậy biến thành mỹ thiếu nữ vốn dĩ không thể xảy ra mà... ๐·°(৹˃̵﹏˂̵৹)°·๐ Một mình Chu Thanh thì cậu còn ứng phó nổi.
Nhưng thêm Triệu Trình với lão đại nữa thì cậu chịu không nổi thật.
Khéo cả thế giới đều biết cậu là con gái mất!
Sở Thu Hi căn bản không cho cậu cơ hội từ chối, trực tiếp kéo tay cậu bước vào quán trà sữa trước mặt.
Mà trong quán...
Lại đang ngồi một bóng người cực kỳ quen thuộc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn