Chương 63: Ai mà chẳng thích ngắm gái đẹp
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Thang Dung Dung có chút khó hiểu. Chẳng phải trước đó nói Hạ Tiểu Bạch là bạn trai của chị Thu Hi sao?
Sao bây giờ Hạ Tiểu Bạch lại biến thành con gái rồi.
Rốt cuộc Hạ Tiểu Bạch là bạn trai của Sở Thu Hi, hay là chị em tốt của chị ấy đây?
Với cái đầu nhỏ của mình, cô nàng nhất thời không nghĩ thông nổi.
"Chị Diệp, chị Thu Hi, vậy tức là chị gái siêu đẹp này chính là Hạ Tiểu Bạch đúng không?"
"Chị ấy hẳn là con gái mà?"
"Nhưng tối qua chị Thu Hi còn nói Tiểu Bạch là bạn trai chị cơ mà."
"Ai giải thích cho em biết rốt cuộc Tiểu Bạch là nam hay nữ đi."
"Hay là thật ra cậu ấy từ nam biến thành nữ luôn rồi… Aiya, đầu óc em quay vòng vòng luôn rồi đây." o((⊙﹏⊙))o Sở Thu Hi cũng bất lực nhìn Hạ Tiểu Bạch.
"Chỉ cần biết từ nay về sau Tiểu Bạch là bạn gái của chị là được rồi."
"Chị nói trước nhé, không ai được phép nhòm ngó Tiểu Bạch nhà chị."
"Nếu không bổn tiểu thư sẽ không để yên đâu."
Diệp Trường Ca nhìn dáng vẻ giữ của của Sở Thu Hi, chỉ biết bật cười bất đắc dĩ:
"Chị còn phải chờ bạch mã hoàng tử của mình nữa."
"Đương nhiên cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngắm mỹ nhân đâu nha~" Thang Dung Dung cũng gật đầu lia lịa:
"Ngắm gái đẹp thì ai mà chẳng thích chứ, em siêu thích luôn ấy."
Hạ Tiểu Bạch lập tức cảm thấy mình như rơi vào ổ sói cái.
Đặc biệt là ánh mắt sáng rực của Thang Dung Dung cứ quét qua quét lại trên người cô, ai mà chịu nổi chứ.
Sở Thu Hi vỗ tay một cái:
"Chị đi nấu cơm đây."
Diệp Trường Ca cười khẽ:
"Thật ra em chỉ muốn nấu cho Tiểu Bạch ăn thôi đúng không?"
Sở Thu Hi ngẩng cằm đầy kiêu ngạo:
"Đúng đó, thì sao nào?"
Trong phút chốc, cả phòng khách tràn ngập tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc của các cô gái cùng mùi hương cơ thể thơm ngát của mỹ nhân.
Hạ Tiểu Bạch vì đói bụng nên ăn tạm ít bánh quy rồi ngồi xem TV trong phòng khách.
Điều khiến cô toàn thân không được tự nhiên là Thang Dung Dung cứ chống cằm, cười tủm tỉm nhìn cô mãi.
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
"Dung Dung, trên người tôi bẩn lắm à? Hay mặt tôi dính gì sao?"
Thang Dung Dung áp sát bên cạnh Hạ Tiểu Bạch, bàn tay nhỏ không nhịn được sờ một cái lên cánh tay trắng nõn của cô.
"Tiểu Bạch à, chị đẹp quá đi thôi, da vừa thơm vừa trắng nữa."
Diệp Trường Ca bưng đĩa cà chua xào đi ngang qua, tức giận nhìn Thang Dung Dung:
"Con nhóc này, ở ngoài thì câu đàn ông cũng thôi đi, về nhà còn trêu gái đẹp nữa, đúng là hết nói nổi!"
Thang Dung Dung "xì" một tiếng:
"Đàn ông sao so được với mỹ nhân."
"Tiểu Bạch đẹp quá mức luôn rồi, em là con gái còn suýt không kiềm chế nổi."
"Chị Diệp chẳng lẽ không có ý gì với Tiểu Bạch à?"
"Sao em cứ thấy chị lén nhìn đôi chân dài của Tiểu Bạch mãi thế."
Diệp Trường Ca lập tức đỏ mặt:
"Con nhóc chết tiệt này nói linh tinh gì đó."
"Có ý thì làm được gì, Thu Hi ra tay trước rồi còn đâu."
Hạ Tiểu Bạch bị hai mỹ nữ trêu chọc đến chịu không nổi, đứng dậy đi vào bếp:
"Thu Hi, để anh giúp em."
Sở Thu Hi đưa ngón tay vén mấy sợi tóc trước trán ra sau.
"Làm xong hết rồi. Sau này em sẽ chăm sóc anh, chuyện nấu ăn cứ giao cho anh."
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hi tràn đầy khí chất vợ hiền, từ phía sau ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô ấy, hôn nhẹ lên má cô.
"Thu Hi, em nói xem kiếp trước anh có phải cứu cả thế giới không?"
Sở Thu Hi khó hiểu nhìn Hạ Tiểu Bạch, nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp.
Hạ Tiểu Bạch tiếp tục:
"Nếu kiếp trước anh không cứu thế giới, sao ông trời lại để anh gặp được cô bạn gái dịu dàng xinh đẹp như em chứ."
Sở Thu Hi cũng bị lời cậu làm rung động, ngọt ngào cười một tiếng:
"Miệng lưỡi trơn tru."
Khi nói câu đó, đôi mắt cô còn đầy ẩn ý nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Ngón tay thon dài khẽ câu lấy cằm cậu rồi cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng quyến rũ.
Thang Dung Dung đứng bên cạnh:
"Ờm… có cần em giúp gì không?"
Diệp Trường Ca kéo cô nàng ra khỏi phòng khách:
"Người ta đang tình tứ trong bếp, em chen vào làm gì."
Thang Dung Dung thở dài rồi ôm lấy Diệp Trường Ca:
"Quả nhiên vẫn là chị Diệp tốt với người ta nhất, bà chủ nhà đáng yêu của em."
"Hay là giảm tiền thuê nhà cho em đi, em có thể dùng thứ khác trao đổi với chị đó."
Trên trán Diệp Trường Ca nổi gân xanh, giơ tay gõ mạnh lên đầu cô nàng.
"Làm nũng cũng vô ích, tiền thuê nhà vẫn phải trả."
"Tối qua em chôn đầu ngủ còn chảy đầy nước miếng lên người chị nữa."
Sau bữa cơm.
Hạ Tiểu Bạch ăn cực kỳ thỏa mãn, Sở Thu Hi liên tục gắp đồ ăn vào bát cho cô.
Diệp Trường Ca dọn dẹp bát đũa rồi rửa sạch, lúc đi ra phòng khách thì thấy Thang Dung Dung vẫn giữ bộ dạng si mê đó.
Cô bất lực nói:
"Không phải em bảo cuối tuần phải đến phòng hát luyện giọng sao, sao còn chưa đi?"
"Thứ Tư công tử Chu bao nguyên phòng, còn chờ em tới hát live đấy."
Thang Dung Dung lộ vẻ khinh thường:
"Hiện giờ chẳng có chuyện gì quan trọng hơn việc ngắm mỹ nhân đâu."
"Cái tên béo chết tiệt đó nghĩ tới là thấy ghê."
"Lần trước chỉ mới gửi cho em bao lì xì 520 đã đòi hẹn đi ăn."
"Ăn cơm thì thôi đi, còn dám động tay động chân, suýt nữa em cho hắn ăn cái gạt tàn rồi."
"Nếu hắn đẹp trai chút thì còn đỡ."
"Đằng này mặt mũi đúng kiểu ế cả đời mà còn đòi tán gái."
"May là có ông bố giàu có chống lưng thôi."
"Thà ngắm mỹ nhân thêm vài lần còn hơn nghĩ tới hắn."
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật nhẹ.
Hóa ra cô nàng này đúng chuẩn trà xanh…
Diệp Trường Ca cũng thở dài, nhớ tới vị công tử Chu kia là đã muốn buồn nôn:
"Vậy chị cũng ngắm Tiểu Bạch thêm chút mới được."
Sở Thu Hi thấy hai người phụ nữ này cứ nhìn chằm chằm Tiểu Bạch nhà mình với vẻ si mê.
Tức đến mức trực tiếp kéo Hạ Tiểu Bạch ra phía sau, chống nạnh nói:
"Nhìn thì được, nhưng có thể đừng vừa nhìn vừa chảy nước miếng với vẻ mặt biến thái như thế không?"
Thang Dung Dung dùng tay lau khóe miệng:
"Đâu có đâu, em nào có chảy nước miếng."
"Chắc chị Thu Hi bị ảo giác rồi."
"Em nói có đúng không chị Diệp?"
Diệp Trường Ca vẻ mặt ngơ ngác, vừa lau tay bằng khăn giấy vừa nói:
"Hả? Chị cũng không biết nữa."
Sở Thu Hi:
"Tiểu Bạch, lát nữa đi dạo phố với chị nhé."
"Còn hai nữ lưu manh các người, sau này có gì cứ nhắm vào tôi."
"Tuyệt đối không được có ý đồ với Tiểu Bạch."
Hạ Tiểu Bạch:??????
Sao cậu lại cảm thấy có chỗ nào sai sai nữa rồi.
Nghỉ ngơi một lúc…
Hai người quyết định ra ngoài đi dạo.
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hi bước đi trên con phố náo nhiệt, tỷ lệ quay đầu nhìn cao đến kinh người.
Không phân biệt nam nữ.
Ngay cả những cô gái xinh đẹp khi nhìn thấy cảnh này cũng không nhịn được mà mở to mắt đầy vẻ hâm mộ.
Đôi khi mỹ nữ cũng phân cấp bậc.
Mà Sở Thu Hi cùng Hạ Tiểu Bạch hiển nhiên thuộc hàng đỉnh cấp.
Đi trên con phố đông đúc.
Hạ Tiểu Bạch lười biếng vươn vai, hơi ngẩng cằm, hít sâu bầu không khí mùa hè trong lành.
Cảm nhận ánh nắng xuyên qua tán cây rơi xuống người, trên khuôn mặt dần hiện lên nụ cười rạng rỡ khiến người khác mê mẩn.
Một cơn gió thổi tới làm mái tóc dài của cô tung bay trong gió, Hạ Tiểu Bạch theo phản xạ giữ lấy váy.
Rồi đỏ mặt nhìn Sở Thu Hi:
"Thu Hi, chúng ta đi đâu chơi đây?"
Sở Thu Hi nhìn mỹ nhân dưới ánh mặt trời đang tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt, mọi thứ thuộc về Hạ Tiểu Bạch đều đẹp đến mức khiến cô thất thần.
Trong vẻ thanh thuần thoát tục còn mang theo chút đáng yêu.
Hạ Tiểu Bạch thấy Sở Thu Hi đứng ngây người thì khẽ nhíu mày:
"Thu Hi, em sao thế?"
Sở Thu Hi xấu hổ mỉm cười, khóe môi không nhịn được cong lên đầy vui vẻ.
Cô rất may mắn vì mỹ nhân như vậy là bạn gái của mình.
"Không có gì."
"Chúng ta đi trung tâm thương mại nhé? Em muốn mua cho anh vài bộ váy."
"Đồ của em anh mặc vẫn hơi ngắn."
"Xem ra sau này đi cùng anh, em phải mang giày cao gót rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn