Chương 42: Sau khi cậu “ngỏm”, tôi sẽ dựng bia kỷ niệm cho cậu
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hi có chút mệt mỏi xách túi bước vào căn hộ.
Đúng lúc ấy, một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trước mặt cô.
Khi nhìn rõ người kia là ai, trên gương mặt tuyệt mỹ lập tức nở ra nụ cười nhàn nhạt.
Tinh thần cũng theo đó mà phấn chấn hẳn lên, cô dang rộng đôi tay chạy tới.
"Tiểu Bạch~ người ta nhớ cậu chết đi được!"
"Lại đây cho tớ cọ cọ nào~" Gương mặt dịu dàng mềm mại đến cực điểm của Sở Thu Hi cọ nhẹ lên má Hạ Tiểu Bạch, thân thể mềm mại của cả hai chạm vào nhau khiến tim ai cũng rung động.
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được ôm lấy mặt cô rồi hôn xuống.
Đang định tiếp tục "tiến công" xuống phía dưới thì bị Sở Thu Hi đỏ mặt đẩy ra.
"Hôm nay mệt cả ngày rồi, để tớ đi tắm trước được không?"
Bên cạnh, Diệp Trường Ca ôm trán than thở:
"Cẩu lương của hai người đúng là nhét no tôi luôn rồi đấy. Tôi về phòng trước đây."
Hạ Tiểu Bạch đưa món quà được gói cẩn thận trong tay cho Sở Thu Hi.
"Thu Hi, đây là kẹp tóc tớ mua cho cậu."
Cô đưa ngón tay gãi gãi má, có chút ngại ngùng:
"Tớ thấy nó khá đẹp… nhưng hơi rẻ, hy vọng cậu không chê."
Sở Thu Hi nhận lấy, ôm chặt hộp quà vào lòng.
Trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Đây chính là món quà thứ hai Tiểu Bạch tặng cho cô đó~ ヾ(❀╹◡╹)ノ゙ Cô không nhịn được ép Hạ Tiểu Bạch vào góc tường, khí chất bá đạo tổng tài nữ thần bùng nổ, trong mắt tràn đầy tình yêu.
Sau vài phút hôn nhau, hai người mới đỏ mặt tách ra.
Đôi môi mềm mại của Sở Thu Hi óng ánh nước, đôi mắt mờ sương như có ngàn lời muốn nói, khiến người khác không tự chủ được mà chìm đắm.
"Cảm ơn Tiểu Bạch."
"Chỉ cần là quà cậu tặng thì tớ đều thích."
"Tình yêu của cậu dành cho tớ… với tớ là vô giá."
Sáng hôm sau.
Để đeo chiếc kẹp tóc Hạ Tiểu Bạch tặng, Sở Thu Hi còn đặc biệt trang điểm thật kỹ.
Phấn mắt đậm khiến đôi mắt vốn đã quyến rũ càng thêm mê người, đôi môi đỏ mọng óng ánh đầy sức hấp dẫn.
Mái tóc dài như thác nước buông xuống eo, bên tóc cài một chiếc kẹp bướm tinh xảo màu hồng cực kỳ xinh đẹp.
"Kẹp tóc Tiểu Bạch tặng đẹp thật đấy."
"Sau này ngày nào tớ cũng đeo nó."
Đôi tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch vòng qua ôm lấy cô từ phía sau.
"Tớ vẫn thấy Thu Hi mỗi ngày đổi một kiểu sẽ đẹp hơn."
Sở Thu Hi ngọt ngào cười, quay đầu hôn cô một cái.
"Đều nghe cậu hết."
Hai người nắm tay nhau đi trên con đường tới trường đại học vào buổi sáng.
Chỉ riêng bóng lưng của họ thôi cũng đủ khiến người qua đường đang vội vã phải dừng chân, huống hồ là những ai nhìn thấy chính diện.
Đột nhiên Sở Thu Hi nhớ tới chuyện thú vị gì đó, đôi mắt cong cong như trăng non.
"Đúng rồi Tiểu Bạch."
"Từ tối qua tới giờ, Tiêu Tiêu cứ nhắn Wechat cho tớ mãi, bảo tớ giới thiệu cậu làm bạn gái nó đó~"
"Xem ra Tiểu Bạch nhà tớ xinh quá rồi, ngay cả thằng nhóc đó cũng không chống đỡ nổi."
"Hôm qua hai người rốt cuộc đã làm gì vậy?"
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ cười, kể sơ qua chuyện hôm qua.
"Không còn cách nào khác, tớ chỉ muốn tạo quan hệ tốt với em vợ tương lai thôi mà."
Sở Thu Hi lườm cô một cái.
"Biết chừng mực thôi, đừng có bẻ cong thằng bé đấy."
"Nếu là con gái khác thì tớ đã giới thiệu cho nó rồi."
"Đỡ phải ngày nào cũng tới làm phiền tớ."
"Nhưng Tiểu Bạch của tớ thì tuyệt đối không được."
"Huống chi cậu còn là con trai nữa."
Hạ Tiểu Bạch siết chặt nắm tay, dừng bước rồi hít sâu một hơi.
"Thu Hi… nếu tớ là con gái, cậu vẫn sẽ thích tớ chứ?"
Sở Thu Hi vén vài sợi tóc bên tai, không nghĩ nhiều mà mỉm cười đầy mê hoặc.
"Đương nhiên rồi."
"Bởi vì cậu là Tiểu Bạch mà tớ thích nhất."
"Mau đi thôi, sắp muộn học rồi."
Hạ Tiểu Bạch nhìn theo bóng lưng cô rồi nhanh chóng đuổi theo.
"Cậu cũng là Thu Hi mà tớ thích nhất."
Trong tiết học buổi trưa.
Hạ Tiểu Bạch chán nản nằm bò trên bàn.
Đối với kiểu tiết học thế này, cô chỉ cảm thấy buồn chán vô cùng.
Đặc biệt là thời tiết mùa hè oi bức khiến cô càng thêm uể oải, chẳng có tí tinh thần nào.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào càng làm người ta mệt mỏi.
Điều duy nhất khiến cô có hứng thú chính là giảng viên tiết này là mỹ nữ nổi tiếng của học viện — Triệu Phi Phi.
Dù là vòng một 36C hay đôi chân dài được bọc trong tất mỏng màu da…
Kết hợp với váy công sở ôm mông màu đen, nhìn từ phía sau thật sự khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung.
Triệu Phi Phi đúng là tình nhân trong mộng của không biết bao nhiêu nam sinh.
Mà bên cạnh, Chu Thanh và Triệu Trình cũng đang nhìn chằm chằm lên bục giảng không chớp mắt.
Người ngoài nhìn vào còn tưởng họ chăm chú học hành.
Nhưng thật ra chỉ đang YY Triệu Phi Phi mà thôi.
Triệu Phi Phi viết kín nửa bảng đen bằng đủ loại công thức.
Màn hình điện tử bên cạnh cũng đầy những bước giải.
Ánh mắt cô quét xuống phía dưới.
Đa số sinh viên đều cúi đầu hoặc lơ đãng nhìn quanh.
Cô cũng từng là sinh viên nên quá hiểu mấy trò này.
Tưởng cúi đầu là giảng viên không nhìn thấy chắc?
Triệu Phi Phi quét mắt một vòng.
Khi ánh mắt dừng trên người Hạ Tiểu Bạch, cô lập tức nhớ ngay tới "cậu chàng… à không… cô nàng moe" này.
Lúc này, tên kia đang nhìn chằm chằm vào mình tới mức sắp chảy nước miếng…
Gan đúng là lớn thật!
Triệu Phi Phi khoanh tay trước ngực, vẻ mặt tức giận nhìn Hạ Tiểu Bạch, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Hạ Tiểu Bạch bị cô phát hiện thì trong lòng khổ không nói nổi.
Bởi vì cái hệ thống chó má kia lại phát nhiệm vụ nữa rồi.
[Để hiểu rõ hơn cấu tạo của con gái: phát nhiệm vụ 2]
"Xin hãy nhìn chằm chằm thân hình quyến rũ của Triệu Phi Phi trong mười phút."
"Đồng thời hỏi số đo ba vòng của cô ấy…"
Nhiệm vụ thành công:
"Thưởng mùi hương cơ thể càng khiến người khác mê say."
Nhiệm vụ thất bại:
"Hệ thống sẽ điều khiển thân thể ký chủ kabedon Triệu Phi Phi."
Hạ Tiểu Bạch muốn hộc máu luôn rồi.
Cái này rõ ràng muốn hại chết cô mà! ₍₍ (̨̡ ‾᷄⌂‾᷅)̧̢ ₎₎ Triệu Phi Phi thấy ánh mắt Hạ Tiểu Bạch càng lúc càng quá đáng.
Không chỉ công khai nhìn nữa mà còn nhìn tới mức trắng trợn.
Rõ ràng cô đã dùng ánh mắt cảnh cáo rồi mà tên này vẫn dám nhìn tiếp.
Gương mặt xinh đẹp vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nhưng nói thật…
Bị một cậu trai đẹp như vậy nhìn chằm chằm, cô cũng có chút rung động.
Dù sao cô cũng FA từ trong bụng mẹ tới giờ, đã 25 tuổi rồi.
Nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, cô biết cho Hạ Tiểu Bạch xuống thang kiểu gì đây?
Triệu Phi Phi cố làm ra vẻ tức giận nhìn cô:
"Bạn học Tiểu Bạch, tôi đẹp lắm sao?"
"Nhìn đủ chưa hả?" (ꐦ°᷄д°᷅) Triệu Trình kéo kéo áo Hạ Tiểu Bạch, nhỏ giọng nói:
"Tiểu Bạch à… mỹ nhân tuy đẹp nhưng cái mạng quan trọng hơn."
Hạ Tiểu Bạch đổ mồ hôi lạnh, cười gượng nói:
"Đẹp… đẹp lắm…"
"Dáng người của giảng viên Phi Phi đúng là cực phẩm…"
Khóe miệng Triệu Phi Phi co giật…
Tên này… o_O
"Dáng người của tôi đương nhiên rất đẹp."
"Nhưng tôi muốn cậu nhìn bảng chứ không phải nhìn tôi!"
Mồ hôi trên má Hạ Tiểu Bạch chảy xuống.
"Giảng viên Phi Phi…"
"Em có thể hỏi số đo ba vòng của cô được không…"
Vừa dứt lời.
Đám con gái đỏ mặt xấu hổ.
Đám con trai thì ánh mắt đầy kính nể.
"Trâu bò!"
Chu Thanh giơ ngón cái với Hạ Tiểu Bạch.
Triệu Phi Phi càng xấu hổ hơn.
Nếu hỏi riêng tư, có khi cô còn trả lời.
Nhưng hỏi trước cả lớp thế này thì biết đáp sao đây?
Cô vội xoay người lại, trong đầu bắt đầu suy diễn lung tung.
Chẳng lẽ… bạn học Tiểu Bạch thích mình?
Không phải chứ?!
Mà nghĩ lại thì…
Bạn học Tiểu Bạch đúng là rất đẹp trai, cũng đúng gu của cô.
Gương mặt cô đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
Hai ngón tay khẽ xoắn vào nhau đầy căng thẳng.
Nhưng mà… nhưng mà bạn học Tiểu Bạch mới 18 tuổi thôi, còn cô đã 25 rồi…
Có phải kiểu "trâu già gặm cỏ non" không nhỉ?
Nhưng cô cũng chưa từng yêu ai.
Thật ra có một cậu bạn trai xinh đẹp thế này… cũng không tệ. (๑˃́ꇴ˂̀๑) Sau khi đấu tranh tâm lý hồi lâu.
Triệu Phi Phi hít sâu một hơi, bộ ngực đầy đặn khẽ phập phồng càng thêm mê người.
Cố làm mình bình tĩnh hơn, cô mới quay lại nhìn gương mặt trắng trẻo tinh xảo của Hạ Tiểu Bạch.
Đôi mắt to long lanh kết hợp với ngũ quan tinh tế, làn da trắng mềm khiến người ta nhìn một lần là không dời mắt được.
Trái tim thiếu nữ của Triệu Phi Phi đập loạn xạ.
Thật ra có một cậu bạn trai đẹp như vậy cũng là lựa chọn không tồi…
"Bạn học Tiểu Bạch."
"Nếu em giải được bài này trên bảng…"
"Cô sẽ cho em một cơ hội nói chuyện riêng."
Đám bạn xung quanh lập tức nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng ánh mắt thương cảm.
Tên này đúng là không biết sống chết.
Ai cũng nhìn ra Triệu Phi Phi chuẩn bị gọi riêng để "xử đẹp" Hạ Tiểu Bạch rồi.
Nghe nói Triệu Phi Phi cũng là thành viên câu lạc bộ Taekwondo, thực lực chỉ kém giảng viên Hà hai đẳng cấp.
Chu Thanh thương hại nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu Bạch à, cậu có phát hiện mặt Triệu Phi Phi đỏ bừng vì bị cậu chọc tức không?"
"Tôi thấy cô ấy sắp bốc hỏa luôn rồi."
Lý Lương thở dài:
"Từ xưa hồng nhan đã là họa thủy."
"Tiểu Bạch, cậu cứ yên tâm ra đi."
"Thu Hi… tôi sẽ thay cậu chăm sóc!"
Triệu Trình cũng nghiêm túc nói:
"Bảo trọng nhé."
"Sau khi cậu ngỏm, tôi sẽ dựng cho cậu một tấm bia kỷ niệm để ghi nhớ chiến tích vĩ đại này!" (ง •̀_•́)ง Hạ Tiểu Bạch: ………… (ー_ー)!!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn