Chương 62: LV6: Dòng Khí Bốc Lên
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cứ thế ngồi trước bàn trang điểm mặc cho Sở Thu Hi bày vẽ.
Chỉ cần cuộc sống trôi qua yên ổn thì mặc nữ trang cũng không sao cả. Ai bảo bạn gái xinh đẹp của cô thích chứ.
Nửa tiếng sau.
Sở Thu Hi nhìn Hạ Tiểu Bạch với vẻ mặt tê liệt cảm xúc, liền dùng đầu ngón tay nâng khóe môi cô lên.
"Tiểu Bạch, cười một cái xem nào."
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành khẽ mỉm cười. Khóe môi cong lên thành một độ cong hoàn mỹ, nụ cười vừa vặn khiến gương mặt như hoa đào càng thêm mê hoặc.
Cuối cùng Sở Thu Hi đội tóc giả cho cô.
Nhìn mỹ nhân trước mặt, ngay cả cô ấy cũng không dám tin vào mắt mình.
Cô biết Hạ Tiểu Bạch rất đẹp, nhưng hoàn toàn không ngờ sau khi được chăm chút kỹ càng, cô lại có sức sát thương nhan sắc đến mức hồng nhan họa thủy như vậy.
Đôi mắt Sở Thu Hi sáng rực đầy kinh diễm nhìn Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch, cậu đẹp quá đi mất!"
Sau nhiều lần làm nhiệm vụ, nhan sắc của Hạ Tiểu Bạch cũng đang âm thầm thay đổi.
Dung mạo hiện tại còn vượt xa lúc ở hình tượng thiếu nữ văn nghệ, đường nét gương mặt cũng ngày càng hoàn mỹ hơn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn chính mình trong gương. Mái tóc dài xõa vai cùng phần mái nhẹ nhàng, gương mặt trắng nõn như tuyết hơi ửng hồng, đôi mày lá liễu thanh tú, ánh mắt long lanh như nước.
Ngay cả cô cũng phải kinh ngạc.
Dù vẫn chưa bằng lần đầu tiên làm nhiệm vụ.
"Kỹ thuật trang điểm của Thu Hi thật sự quá đỉnh."
Sở Thu Hi kiêu ngạo ngẩng đầu:
"Tớ từng học qua với chuyên gia trang điểm đấy nhé. À đúng rồi, còn thiếu một thứ."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cô ấy lấy ra hai miếng độn ngực từ trong tủ quần áo.
Sở Thu Hi cười hì hì nhìn cô:
"Tiểu Bạch, cái này là hồi cấp hai tớ từng dùng đó, giờ truyền thừa lại cho cậu."
Hạ Tiểu Bạch: "…"
"Thu Hi à, của tớ cũng đủ lớn rồi mà, cỡ B luôn đấy, đâu cần dùng cái này nữa."
"Đi mà~ Tớ thấy mỹ nữ ngực lớn sẽ đẹp hơn. Nữ thần ít nhất cũng phải cup C mới được. Quy mô của cậu độn thêm chút chắc là đủ đó."
Hạ Tiểu Bạch chỉ có thể khuất phục dưới dâm uy của cô ấy.
Sở Thu Hi đỡ cô đứng dậy:
"Tiểu Bạch, xoay một vòng cho tớ xem."
Theo động tác xoay người của cô, váy tung bay, đôi chân dài trắng nõn cũng lộ ra không sót chút nào. Đường cong eo thon mê người tạo nên một độ cong hoàn mỹ khiến người khác không thể rời mắt.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn cơm."
Sở Thu Hi cười đầy hạnh phúc.
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch có chút do dự:
"Nhưng chị Diệp với Thang Dung Dung hình như đang ở ngoài đó…"
Sở Thu Hi tức cười nhìn cô:
"Như vậy chẳng phải càng tốt sao? Tớ muốn cho họ thấy Tiểu Bạch nhà tớ đẹp tới mức nào."
Hạ Tiểu Bạch: "…"
Hai người đi ra phòng khách.
Diệp Trường Ca và Thang Dung Dung đang uể oải nằm bò trên bàn, mặt đầy vẻ thiếu ngủ.
Hai người đều có quầng thâm mắt rất rõ.
Diệp Trường Ca còn đỡ, nhưng Thang Dung Dung thì như thể cả thế giới vừa sụp đổ.
Sở Thu Hi cười hỏi:
"Tớ nói này Dung Dung, chị Diệp, hai người sao nhìn như sắp chết vậy?"
Thang Dung Dung buồn muốn chết.
Tự dưng lại bị một tên con trai nhìn sạch cơ thể.
Mà tên đó còn là bạn trai của bạn thân, muốn cướp cũng không cướp được, sao không buồn cho được.
Dù có muốn cướp thì cô cũng chẳng thắng nổi.
Thu Hi vừa giàu vừa đẹp, cô căn bản không có ưu thế nào.
Cô gõ trán xuống mặt bàn, cắn một miếng quẩy rồi mới ngẩng mắt lên.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến miếng quẩy trong miệng cô rơi luôn xuống bàn.
Cô điên cuồng kéo tay Diệp Trường Ca bên cạnh cũng đang lim dim buồn ngủ.
"Chị Diệp! Chị Diệp! Mau nhìn đi! Mỹ nữ đẹp quá trời luôn!"
"Em nhìn mà muốn 'wow' luôn đó!"
Diệp Trường Ca chống má:
"Thu Hi vốn đã đẹp rồi, có gì mà ngạc nhiên."
Hạ Tiểu Bạch: (ー_ー)!!
Sao cô cứ cảm thấy câu này có gì đó sai sai.
Thang Dung Dung kích động lắc tay cô ấy:
"Không phải mà! Em không nói chị Thu Hi! Em nói mỹ nữ khác cơ!"
"Đẹp quá đi mất!"
Diệp Trường Ca nghi hoặc ngẩng mắt nhìn theo hướng Thang Dung Dung chỉ.
Cô ấy cũng sững người.
Sau lưng Sở Thu Hi là một mỹ nhân tóc dài đang ngượng ngùng nép phía sau, gương mặt nhìn hơi quen quen, như đã gặp ở đâu rồi.
Đột nhiên một bóng dáng lóe lên trong đầu cô ấy.
Diệp Trường Ca bật dậy:
"Cậu là!"
"Wow, thật sự không ngờ cậu mặc nữ trang lại đẹp như vậy luôn đó!"
Đặc biệt là đôi chân dài thẳng tắp ấy, cân đối hoàn mỹ, trắng như băng tuyết…
Diệp Trường Ca đứng dậy đi tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch, đôi mắt đẹp đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Bàn tay ngọc còn nhịn không được mà sờ tới sờ lui.
Mũi còn ghé sát cổ và tóc cô ngửi ngửi, toàn là mùi hương mỹ nhân ngọt ngào dễ chịu.
Thang Dung Dung cũng không chịu thua.
Bắt chước toàn bộ động tác của Diệp Trường Ca, thậm chí còn trắng trợn hơn.
Sau đó hét lớn:
"LV6 kỹ năng: Dòng Khí Bốc Lên!"
"A lô! Đây chẳng phải quần sọc xanh trắng chị Thu Hi từng mặc sao!"
Hạ Tiểu Bạch cũng không ngờ cô nàng này lại chơi chiêu đó.
Cô đột nhiên cảm thấy căn hộ này còn nguy hiểm hơn cả ký túc xá nam sinh của mình.
Dù đám bạn trong ký túc xá hay dùng lời nói trêu chọc cô, nhưng ít ra còn không động tay động chân.
Còn nữ lưu manh trong căn hộ này là thật sự sẽ động tay động chân luôn đó. •᷄ࡇ•᷅ Gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng, hai tay vội vàng giữ chặt váy.
Đôi mắt hung dữ trừng Thang Dung Dung, cố làm ra vẻ cực kỳ hung ác.
Thang Dung Dung nhìn dáng vẻ giận dữ của cô.
Lại càng cười không kiêng nể gì:
"Wow~ dáng vẻ tức giận của chị gái này cũng đẹp ghê luôn!"
✧ 。٩(ˊωˋ)و✧*。 Hạ Tiểu Bạch muốn hộc máu.
Rõ ràng đây là dáng vẻ một mãnh nam nổi giận, sao trong mắt cô ta lại thành đáng yêu dễ thương chứ.
Sở Thu Hi cũng buồn cười nhìn hai người, đầu hơi ngẩng cao đầy kiêu ngạo.
"Mọi người đoán xem cô ấy là ai đi! Chắc chắn đoán không ra đâu!"
Diệp Trường Ca cười tủm tỉm nhìn Sở Thu Hi.
Xem ra cô nàng này giờ mới biết Hạ Tiểu Bạch là con gái.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ấy đã nhận ra mỹ nhân tóc dài trước mặt chính là Hạ Tiểu Bạch rồi.
"Tất nhiên chị biết chứ, chẳng phải là Hạ Tiểu Bạch sao?"
(σ≧▽≦)σ Sở Thu Hi ngẩn người:
"Đoán ra nhanh vậy luôn á!"
Σ(° △ °|||)︴ Thang Dung Dung càng mơ hồ hơn:
"Hạ Tiểu Bạch là đại lão nữ trang?!"
(๑ʘ̅ д ʘ̅๑)!!!
Diệp Trường Ca liếc cô ấy một cái:
"Tiểu Bạch là con gái hàng thật giá thật nhé, mặc nữ trang chẳng phải quá bình thường sao?"
Thang Dung Dung: (๑ʘ̅ д ʘ̅๑)!!!
Đột nhiên cảm thấy quá đã luôn.
Sở Thu Hi thì trợn tròn mắt nhìn Diệp Trường Ca:
"Sao chị biết Tiểu Bạch là con gái?!"
Diệp Trường Ca nhướng mày cười hì hì:
"Vì chị với Tiểu Bạch đã có một chân từ lâu rồi mà~" (⁎⁍̴̛͂▿⁍̴̛͂⁎) ✲゚ Sở Thu Hi: Σ(° △ °|||)︴ Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ nhìn Diệp Trường Ca:
"Chị Diệp đừng hại em nữa được không…"
"Thu Hi, tớ thề tớ chỉ yêu mình cậu thôi."
Cô còn giơ ba ngón tay lên.
Sở Thu Hi khoanh hai tay trước ngực, làm vẻ mặt giận dỗi.
"Đây đâu phải lần đầu cậu thề với tớ. Lần trước cậu thề cái gì nhỉ? Đừng tưởng tớ quên rồi nhé."
"Hóa ra từ đầu cậu đã không có thật, dùng lời thề để lừa người ta."
"Tiểu Bạch cũng là tra nữ."
Cô ấy làm vẻ không dỗ nổi:
"Tớ nói cho cậu biết, nếu không giải thích rõ ràng thì đừng mong dỗ được tớ."
Hạ Tiểu Bạch chỉ có thể dùng mỹ nhân kế.
Ánh mắt mang theo vẻ bi thương cùng nước mắt, dáng vẻ mềm mại đáng thương vô cùng.
"Xin lỗi Thu Hi… tớ không cố ý đâu… nhưng lời thề của tớ đều là thật lòng."
Sở Thu Hi nhìn cô khóc mà đau lòng không chịu nổi.
"Được rồi được rồi, tớ chỉ dọa cậu thôi, tuyệt đối không giận đâu. Tiểu Bạch đừng khóc nữa được không?"
Hạ Tiểu Bạch nghẹn ngào:
"Cảm ơn cậu, Thu Hi…"
Hạ Tiểu Bạch thật sự khóc.
Không phải giả vờ.
Bởi vì trước kia cô thật sự từng có.
Giờ thì mất luôn rồi.
Chỉ có thể đau đớn đến mức rơi nước mắt bi thương thôi… ๐·°(৹˃̵﹏˂̵৹)°·๐

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn