Chương 35: Em Trai Vợ Sắp Đến
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch thấy Sở Thu Hi bước ra khỏi phòng tắm thì vội vàng đặt cái gối về chỗ cũ.
Cô nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, rồi ôm quần áo chuẩn bị đi tắm.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên nhìn, cả người cô lập tức ngây ngốc.
Đẹp… đẹp quá đi mất.
Gương mặt mộc tuyệt mỹ của Sở Thu Hi còn vương hơi nước nhàn nhạt, mái tóc dài rũ xuống eo không ngừng nhỏ từng giọt nước tí tách.
Hạ Tiểu Bạch thật sự hận không thể hóa thân thành Tôn Ngộ Không, móc ra cây Như Ý Kim Cô Bổng nện cho con yêu tinh này một phát.
Bình tĩnh… bình tĩnh…
Hạ Tiểu Bạch hít sâu một hơi.
Phải nhịn.
Lúc này dù có nghẹn chết cũng không được kích động.
Đáng tiếc… cô còn JJ đâu mà nghẹn nữa.
Hạ Tiểu Bạch căng thẳng đến mức nói lắp: — Thu… Thu Hi… cậu tắm xong rồi à… tới lượt mình…
Nói xong liền ôm quần áo định bước vào phòng tắm, nhưng lại bị Sở Thu Hi đưa tay kéo lại.
Thật ra tâm trạng của Sở Thu Hi còn căng thẳng hơn cả cô, trái tim thiếu nữ đập loạn không thôi.
Ngay cả cô cũng không rõ mình đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa.
Hạ Tiểu Bạch thấp thỏm hỏi: Sao vậy?
Sở Thu Hi có chút ngượng ngùng lắc đầu: Không có gì… mau đi đi.
Hạ Tiểu Bạch chân trần bước vào phòng tắm, đóng cánh cửa kính lại, ba chân bốn cẳng cởi quần áo ném sang một bên.
Ngay lúc đó cô phát hiện váy cùng quần áo thay ra của Sở Thu Hi đang để cạnh bên.
Bàn tay Hạ Tiểu Bạch hơi run run cầm lên ngắm nghía vài lần.
Đúng là tạo nghiệt mà.
Tại sao phải biến thành con gái rồi mới cua được cô bạn gái vừa đẹp vừa có dáng đỉnh như vậy chứ?
Hạ Tiểu Bạch tắm rửa rất nhanh.
Sau khi cơ thể được hệ thống cải tạo, cô gần như luôn ở trạng thái sạch sẽ hoàn hảo, ngay cả mồ hôi cũng mang theo hương thơm mê người.
Cô từng nghĩ có nên chuyển sang "chế độ thánh nữ" hay không, nhưng rất nhanh liền phủ định suy nghĩ đó.
Dù sao con gái đâu giống con trai, quá mất thời gian.
Chưa đến mười phút, Hạ Tiểu Bạch đã thay xong bộ đồ nam mà Sở Thu Hi mua cho cô.
Không thể không nói ánh mắt của Sở Thu Hi thật sự rất tốt.
Phong cách vừa sạch sẽ vừa sáng sủa kiểu nam thần học đường.
Lại còn là đồ hiệu Balenciaga nữa.
Mặc dù Hạ Tiểu Bạch có tủ quần áo hệ thống tặng, nhưng toàn là đồ nữ…
Vừa bước ra ngoài, Sở Thu Hi đã tiến tới chỉnh lại cổ áo cho cô: Để mình xem có vừa không.
Đây là lần đầu tiên mình mua quần áo cho con trai trẻ tuổi đó.
Hạ Tiểu Bạch đứng đờ ra tại chỗ, đôi mắt bắt đầu mất tự nhiên liếc lung tung.
Thật ra suy nghĩ của Sở Thu Hi cũng giống hệt cô.
Cô đang âm thầm quan sát cơ thể Hạ Tiểu Bạch.
Bởi vì từ đầu đến cuối cô chưa từng thấy bất kỳ "đặc điểm nam giới" nào trên người đối phương.
Phải biết rằng con trai bình thường nhìn thấy mỹ nữ thì ít nhiều cũng phải có phản ứng chứ?
Ánh mắt Sở Thu Hi lặng lẽ nhìn xuống dưới…
Phẳng lì.
Bình thường vô cùng.
Sở Thu Hi tuy là con gái, nhưng cô vẫn rất tự tin với ngoại hình và vóc dáng của mình.
Chẳng lẽ thật sự có nam sinh nào nhìn thấy cô ăn mặc mát mẻ thế này mà không có hứng thú?
Vậy tại sao Tiểu Bạch lại bình tĩnh như thế?
Sở Thu Hi lại vòng quanh Hạ Tiểu Bạch quan sát thêm vài lượt.
Thật ra cô vẫn luôn nghi ngờ…
Tên này có khi nào là nữ cải nam trang không?
Dù sao cũng đâu có nam sinh nào đẹp đến mức này chứ?
Đặc biệt là đôi chân dài kia, nhìn còn thon và đẹp hơn cả cô vài phần.
Đúng là người so với người chỉ có tức chết.
Mà người đó còn là bạn trai cô nữa chứ.
Tiểu Bạch~~ Đột nhiên Sở Thu Hi ghé sát bên tai Hạ Tiểu Bạch thổi nhẹ một hơi, hương thơm như lan.
Hạ Tiểu Bạch hoảng hốt: Ch… chuyện gì thế? Bộ đồ này có vấn đề sao?
Ngay giây tiếp theo, Sở Thu Hi bất ngờ đưa tay chộp lấy… ngực cô.
Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn không kịp phòng bị, bị bắt trúng ngay tại chỗ.
Suýt nữa hét ra giọng nữ.
Cô đỏ bừng mặt nhìn Sở Thu Hi: Thu Hi cậu làm gì vậy?!
Sở Thu Hi cũng đầy vẻ hồ nghi, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập nghi hoặc.
Cô có một cô bạn thân "sân bay", cảm giác sờ vào gần như giống hệt.
Lúc này Hạ Tiểu Bạch vội vàng dùng hai tay che trước ngực, sợ bị tập kích tiếp.
Phía trên còn có vải quấn ngực che chắn nên còn lừa được.
Nhưng phía dưới thì hoàn toàn hết cách.
Sở Thu Hi khẽ thở dài.
Không biết là thất vọng hay vui vẻ nữa.
Trong khoảnh khắc đó, cô thật sự có hơi thất vọng…
Tại sao Hạ Tiểu Bạch không phải con gái?
Ha…
Mình nghĩ cái gì vậy chứ?
Sở Thu Hi tự giễu.
Có thể gặp được một chàng trai đẹp đến vậy đã là may mắn lắm rồi.
Nhìn dáng vẻ xấu hổ của Hạ Tiểu Bạch, cô che môi cười khẽ: Được rồi, không bắt nạt cậu nữa.
Thật là… mình là con gái mà còn chủ động hơn cậu.
Con trai phải mạnh dạn yêu người phụ nữ của mình chứ.
Sở Thu Hi ngồi xuống giường rồi vỗ vỗ chỗ bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt.
Bình tĩnh…
Phải bình tĩnh…
Nam mô A Di Đà Phật…
Hai người tựa vào nhau, xung quanh đều là hương thơm mềm mại của thiếu nữ.
Cái đầu nhỏ mềm mềm của Sở Thu Hi cọ cọ lên mặt Hạ Tiểu Bạch.
Bàn tay ngọc ngà nắm lấy cánh tay thon dài như ngó sen của cô.
Làn da hồng nhạt dưới ánh đèn càng trở nên trong suốt mê người, phản chiếu ánh sáng dịu dàng.
Sở Thu Hi nhẹ ngửi mùi hương trên người cô.
Tiểu Bạch, mùi hương trên người cậu lúc nào cũng dễ ngửi như vậy.
Mỗi lần ở bên cậu, mùi hương này đều khiến mình thấy an tâm, giống như có thể xua tan mọi phiền não.
Cậu dùng nước hoa gì vậy? Tắm xong vẫn còn thơm như thế?
Đầu ngón tay thon dài của Hạ Tiểu Bạch lướt nhẹ qua làn da mịn màng như ngọc của mình.
Đây là mùi cơ thể, mình chưa từng dùng nước hoa.
Sở Thu Hi mở to mắt kinh ngạc: Hương cơ thể?!
Thật ra bản thân Sở Thu Hi cũng có mùi hương riêng, nhưng rất nhạt.
Cô chưa từng gặp cô gái nào có hương thơm rõ ràng và dễ chịu như Hạ Tiểu Bạch.
Chỉ cần đứng yên thôi cũng giống như hương thơm bay xa mười dặm.
Sở Thu Hi nâng cổ tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch lên, hé đôi môi anh đào cắn nhẹ một cái.
Làn da tuyết trắng mềm mịn của Hạ Tiểu Bạch mang theo hương thơm thiếu nữ ngọt ngào.
Sở Thu Hi còn đưa tay vén mấy sợi tóc dính bên môi.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cảnh này mà cả người chấn động.
Quá… quá mức dụ người rồi.
Thu Hi… cậu…
Sở Thu Hi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt thâm tình, gương mặt ửng đỏ như hoa đào, đôi môi đỏ mọng óng ánh nước.
Trong đầu Hạ Tiểu Bạch chỉ còn lại một chữ:
"Đệt."
Đúng là tiểu yêu tinh chết người.
Cô chuẩn bị phản công.
Hạ Tiểu Bạch ôm chặt Sở Thu Hi vào lòng.
Đối phương mặt đỏ bừng, đôi mắt quyến rũ khẽ khép lại, dường như cũng đang tận hưởng cái ôm ngọt ngào này.
Đúng lúc ấy…
Điện thoại của Sở Thu Hi đột nhiên sáng lên.
Nhạc chuông còn là bài Burning.
Sở Thu Hi khẽ nhíu mày, cầm lên nhìn.
Là em trai cô?
Tên nhóc thối này giờ gọi tới làm gì?
Hạ Tiểu Bạch cũng bị tiếng chuông kéo mạnh về hiện thực, trên trán đầy mồ hôi lạnh.
Suýt nữa thì không nhịn nổi mà bại lộ rồi.
Sở Thu Hi nói chuyện vài câu rồi cúp máy.
Hạ Tiểu Bạch hỏi: Có chuyện gì vậy?
Sở Thu Hi tiện tay ném điện thoại sang một bên: Thằng nhóc nhà mình nói ngày mai muốn tới tìm mình.
Phiền chết đi được, đúng là thiếu đòn.
Vừa hay, để cậu gặp thử em vợ tương lai của mình luôn.
Tên đó là siêu cấp siscon chính hiệu đấy, phiền kinh khủng. Ngay cả Mặc Tử Hàn còn không trị nổi nó, tự cậu lo liệu đi nhé.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn