Chương 40: Fan girl của cậu em vợ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch sải bước trên đôi chân dài thon thả, vừa đi vừa ngắm phố xá náo nhiệt như cưỡi ngựa xem hoa.
Điều khiến cô buồn cười là cậu em vợ Sở Tiêu Tiêu này lại lén lút mấy lần muốn nắm tay cô.
Haiz… ╮( ̄▽ ̄)╭ Nếu năm đó cô cua gái mà mặt dày được bằng một nửa thằng nhóc này…
Thì không chỉ đám bạn không rời bỏ cô, mà có khi bây giờ con cũng đủ lớn để đi mua nước tương rồi ấy chứ. ╮(╯_╰)╭ Đáng tiếc, Hạ Tiểu Bạch sẽ không cho Sở Tiêu Tiêu bất kỳ cơ hội nào.
Dù sao thì đối phương cũng là em vợ tương lai của cô.
Mà cô… là người sẽ trở thành anh rể của cậu ta cơ mà. (⁎⁍̴̛͂▿⁍̴̛͂⁎) ✲゚ Hạ Tiểu Bạch còn đang nghĩ…
Nếu một ngày nào đó Tiêu Tiêu biết cô chính là "anh rể" của mình, không biết sẽ có biểu cảm gì nhỉ?
Chắc là sốc lắm đây. (ૢ˃ꌂ˂⁎) Dọc đường đi Mỗi lần Sở Tiêu Tiêu định nắm tay Hạ Tiểu Bạch, đều bị cô vô tình né mất.
Tức đến mức cậu ta muốn giậm chân luôn rồi.
Cậu nhìn Hạ Tiểu Bạch rồi nói: Tiểu Bạch tỷ tỷ xinh như vậy, dáng người cao ráo thế này, sao lại không mặc váy nhỉ?
Em mua cho chị một chiếc nhé? Chanel hay hãng gì cũng được, chỉ cần chị thích thôi.
Tuy Tiểu Bạch tỷ tỷ hơi… bằng phẳng một chút, nhưng với nhan sắc của chị thì mặc lên chắc chắn sẽ cực đẹp!
Hạ Tiểu Bạch: …
Nắm tay siết chặt thành quyền, trên trán nổi gân xanh.
Gương mặt xinh đẹp vẫn cố giữ vẻ dịu dàng: Chị không thích mặc váy, phiền lắm.
Sở Tiêu Tiêu có chút thất vọng, nhưng vẫn hỏi tiếp: Thế chị có đi giày cao gót không?
Chân chị đẹp như vậy, đi cao gót chắc chắn còn đẹp hơn nữa!
Trán Hạ Tiểu Bạch nổi thêm một gân xanh nữa: Xin lỗi, chị đã đủ cao rồi, không cần mang cao gót.
Nhưng Sở Tiêu Tiêu vẫn chưa bỏ cuộc: Vậy… Tiểu Bạch tỷ tỷ có thể mặc tất đen cho em xem không? Tất trắng cũng được…
Chưa nói xong
"Cốc!"
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp gõ một cú lên đầu cậu ta.
Em có thể bớt nói nhảm được không hả…! (ꐦ°᷄д°᷅) Sở Tiêu Tiêu lập tức ôm đầu bị đánh đau.
Nhưng nhìn vẻ mặt hơi tức giận của Hạ Tiểu Bạch, ánh mắt cậu ta lại càng sùng bái hơn.
Tiểu Bạch tỷ tỷ dám đánh mình thật kìa!
Tiểu Bạch tỷ tỷ ngầu quá đi! Lúc tức giận cũng đáng yêu nữa! ٩(๑ᵒ̴̶̷͈᷄ᗨᵒ̴̶̷͈᷅)و Em siêu thích luôn!
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật giật.
Đến cả lúc nổi nóng mà cũng bị khen đáng yêu… đúng là chỉ có cô mới gặp chuyện này.
Nếu em không muốn bị đánh tiếp thì đừng nhắc tới nữ trang nữa.
Không là chị thay chị em xử em luôn đấy. (▼ヘ▼#) Hai người tiếp tục đi dọc phố đi bộ.
Đúng lúc này Một thiếu nữ tóc hai bên buộc đuôi ngựa chặn trước mặt họ.
Bên hông cô bé còn treo một con heo Peppa nhỏ nhỏ, chiếc váy màu hồng trông cực kỳ đáng yêu.
Khuôn mặt xinh xắn như búp bê, đúng chuẩn mỹ nhân phôi thai.
Nhưng hiện tại cô bé đang phồng má tức giận nhìn Sở Tiêu Tiêu và Hạ Tiểu Bạch.
Đặc biệt là nhìn Hạ Tiểu Bạch với ánh mắt đầy căm phẫn.
Người không biết còn tưởng Hạ Tiểu Bạch thiếu cô bé vài trăm tệ ấy chứ.
Thiếu nữ tóc hai bên chống nạnh, chỉ vào Sở Tiêu Tiêu: Tiêu Tiêu! Người phụ nữ xấu xa này là ai?!
Sao hai người lại đi dạo cùng nhau?!
Hạ Tiểu Bạch ngơ luôn.
"Người phụ nữ xấu xa"?
Ủa… em đang nói ai vậy hả?!
Khoan đã…
Con bé này không phải tới bắt gian đấy chứ?!
Coi cô là hồ ly tinh luôn rồi?!
Hạ Tiểu Bạch không biết nên khóc hay nên cười nữa.
Bọn trẻ bây giờ biết chơi quá rồi đấy…
Cô thật sự muốn đánh Sở Tiêu Tiêu một trận.
Sở Tiêu Tiêu tỏ vẻ mất kiên nhẫn: Nhã Nhã, anh đã nói rồi, anh không thích mấy cô bé con như em.
Chẳng có tí thú vị nào cả. Không chiều cao, không chân dài.
Ngoài dễ thương xinh xắn ra thì chẳng có ưu điểm nào của mấy chị gái hết.
Huống chi Tiểu Bạch tỷ tỷ còn đẹp hơn em nhiều, lại còn chân dài nữa.
Ôn Nhã Nhã ấm ức nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Chiều cao với đôi chân dài kia đúng là thứ xa vời với cô bé thật.
Theo tình trạng phát triển hiện giờ, sau này cao được mét sáu đã là kỳ tích rồi.
Cô bé nhìn Sở Tiêu Tiêu bằng ánh mắt cầu xin: Nhưng em vẫn còn lớn mà!
Em cũng có thể thành chân dài!
Hơn nữa người phụ nữ này còn là sân bay nữa!
Hạ Tiểu Bạch: …
Trên trán lại nổi thêm một gân xanh.
Lại muốn đánh người rồi. (╯>д<)╯⁽˙³˙⁾ Ôn Nhã Nhã còn hơi kiêu ngạo ưỡn ngực.
Nhìn ra được phát triển khá tốt, ít nhất cũng cỡ B-cup.
Tiêu Tiêu nhìn xem!
Em còn lớn hơn cái bảng phẳng của chị ta nhiều!
Với độ phát triển này, sau này lên C-cup cũng không phải không thể.
Sở Tiêu Tiêu lại tỏ vẻ ghét bỏ: Thì sao chứ?
Anh vẫn không thích em.
Mau đi đi, đừng làm phiền anh hẹn hò với Tiểu Bạch tỷ tỷ nữa.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bộ dạng của cậu ta mà chỉ muốn đấm cho một trận.
Đúng là Versailles cấp độ max.
Ngày xưa mà cô có một fan girl nhỏ thế này…
Chắc nằm mơ cũng cười tỉnh luôn.
Ôn Nhã Nhã tức đến giậm chân liên tục, con heo Peppa bên hông cũng lắc lư theo.
Đôi mắt to tròn ngập nước.
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười dịu dàng như gió xuân: Thôi nào Tiêu Tiêu, để cô bé đáng yêu này đi cùng chúng ta đi.
Đi cả buổi chị cũng mệt rồi, tìm quán đồ lạnh ngồi chút nhé?
Đương nhiên Hạ Tiểu Bạch cũng có tính toán riêng.
Nói thật, đi dạo với một thằng con trai chẳng thú vị tí nào.
Nhưng nếu đi cùng một mỹ thiếu nữ đáng yêu thì khác hẳn.
Ngắm gái đẹp luôn khiến tâm trạng vui hơn mà.
Hơn nữa, với tư cách là một "trà xanh"… à không… phải là "trà nghệ đại sư" mới đúng Thì tuyệt đối không thể nổi nóng vì chuyện nhỏ này.
Phải luôn giữ vững hình tượng bạch liên hoa.
Sở Tiêu Tiêu có chút không vui, nhưng Ôn Nhã Nhã thì cực kỳ vui vẻ.
Hạ Tiểu Bạch dịu dàng nói: Tiêu Tiêu, cô bé là bạn học của em đúng không?
Bạn học với nhau thì phải hòa thuận chứ, đều là bạn mà.
Cô đưa tay muốn xoa đầu Ôn Nhã Nhã, nhưng lại bị cô bé kiêu ngạo né tránh.
Ôn Nhã Nhã phồng má "hừ" một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.
Hai cái đuôi ngựa cũng lắc lư theo.
Đồ quyến rũ Tiêu Tiêu nhà tôi, ai thân với chị chứ!
Hạ Tiểu Bạch bật cười. ꉂ(ˊᗜˋ*) Đúng là lúc mỹ thiếu nữ nổi giận cũng đáng yêu thật.
Hung dữ kiểu mềm mềm, khiến người ta muốn sờ thử hai cái đuôi ngựa ấy ghê.
Ba người nhanh chóng tìm được một tiệm McDonald gần đó rồi ngồi xuống.
Hạ Tiểu Bạch rất ít ăn đồ ăn nhanh kiểu Tây này.
Nhưng Sở Tiêu Tiêu với Ôn Nhã Nhã thì cực kỳ thích.
Hạ Tiểu Bạch bắt đầu đau ví rồi…
Dù sao trong ba người cô cũng lớn tuổi nhất.
Đâu thể để hai đứa nhóc trả tiền được.
Hai đứa gọi đi, hôm nay chị mời.
Cô nghĩ tới việc vừa nhận lì xì 520 tệ từ Tiêu Tiêu.
Mời một bữa McDonald chắc vẫn chịu nổi.
Mùa hè này đã nửa tháng không mưa rồi.
Nhiệt độ nóng đến mức khó chịu.
Buổi chiều trong McDonald đông kín người.
Ba người khó khăn lắm mới tìm được chỗ ngồi.
Ôn Nhã Nhã nuốt nước miếng nhìn menu trên điện thoại.
Bố mẹ hiếm khi dẫn cô bé đi ăn đồ Tây.
Tiền tiêu vặt cũng ít, bình thường rất khó được ăn.
Hơn nữa…
Cô bé còn mang theo chút tâm lý "trả thù" Hạ Tiểu Bạch nữa.
Tiểu Bạch tỷ tỷ đã nói mời khách rồi, vậy em không khách sáo đâu nhé~ Hạ Tiểu Bạch chống má nhìn cô bé: Em ăn được bao nhiêu thì gọi bấy nhiêu đi, không cần khách sáo.
Sở Tiêu Tiêu cũng chẳng khách khí.
Từ nhỏ cậu ta đã không có khái niệm tiền bạc.
Tiền với cậu ta chỉ là con số.
Từ khi hiểu chuyện, cậu đã biết nhà mình chưa bao giờ thiếu tiền.
Vì vậy cậu gọi nguyên một đống đồ.
Ôn Nhã Nhã thì chuyên gọi mấy món vừa đắt vừa không no.
Cũng gọi một đống lớn.
Cuối cùng còn thêm cả phần trẻ em giá khá cao.
Đến khi nhìn hóa đơn Tim Hạ Tiểu Bạch đau như cắt.
Hai đứa nhóc này gọi tận hơn ba trăm tệ tiền đồ ăn!
Hai… hai đứa ăn hết nổi không vậy…
Lãng phí đồ ăn là đáng xấu hổ đó…
Ôn Nhã Nhã tay trái cầm McFlurry dâu, tay phải cầm burger bò phô mai ba tầng.
Vừa ăn vừa nói không rõ chữ: Ăn không hết thì đóng gói cho cún nhà em ăn~ Nhà em nuôi hai con Husky siêu đáng yêu luôn!
Nếu thấy đắt thì đừng học người lớn mời khách.
Chị cũng chỉ là học sinh thôi mà, hừ!
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch co giật.
Con chó nhà họ còn ăn sang hơn cả cô nữa…
Cô chỉ có thể biến đau thương thành sức ăn, tiếp tục gặm cánh gà Orleans với khoai tây chiên trước mặt mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn