Chương 78: Nữ “lão tâm cơ”
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hi đang dùng một dải vải quấn chặt lấy "con thỏ" của Hạ Tiểu Bạch, vừa buộc vừa nghi ngờ hỏi:
"Thành thật khai báo đi, có phải cậu lén đi nâng cấp rồi không? Sao tớ cứ cảm thấy càng ngày càng có sức hút thế này?"
"Tớ thấy sau này cậu không thể giả trai được nữa đâu."
Gần đây cô cũng cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì không ổn.
Dùng vải quấn thế nào cũng bắt đầu không che nổi thân phận con gái của Hạ Tiểu Bạch nữa rồi.
Mặc dù đã bị siết chặt, nhưng vẫn thấp thoáng một đường cong tuyệt đẹp.
"Tớ... tớ đây gọi là phát dục muộn có được không…" Hạ Tiểu Bạch đau khổ nói.
Sau đó cậu thay bộ quần áo sạch sẽ, thoải mái mà Sở Thu Hi đưa cho.
Sở Thu Hi nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Hạ Tiểu Bạch. Nói thật, với nhan sắc hiện tại của cậu, cho dù có ăn mặc như ăn mày thì vẫn đẹp đến mức khiến người khác không rời mắt được.
Đôi mắt xinh đẹp của Sở Thu Hi lại một lần nữa trắng trợn "tấn công" Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch: "Không được nha!" (o﹏o) Diệp Trường Ca cũng đi tới, ánh mắt thưởng thức người đẹp không chút che giấu.
Không thể phủ nhận, cho dù giả trai thì Hạ Tiểu Bạch vẫn xinh đẹp đến quá đáng.
Làn da trắng như tuyết, tay chân thon dài, ngũ quan tinh xảo xinh xắn. Đặc biệt là đôi môi nhỏ hồng hào như cánh hoa anh đào, căng mọng bóng mịn, khiến người ta nhìn thấy chỉ muốn cắn một cái.
Đôi mắt long lanh như nước mùa thu kia đủ sức khiến bất kỳ ai cũng phải say mê.
"Thu Hi, em thật sự định để Tiểu Bạch tối nay xuất hiện với thân phận bạn trai của em sao?"
"Vậy thì đám bạn gái thân kia của em chắc khóc ngất mất."
Sở Thu Hi liếc Diệp Trường Ca một cái:
"Mối quan hệ giữa em và bọn họ chỉ là bạn bè trong sáng thôi. Em là người giữ mình trong sạch, từ trước tới giờ cũng chỉ từng ngủ cùng Tiểu Bạch."
Diệp Trường Ca cười hề hề:
"Nhưng điều chị lo hơn là sự an toàn của Tiểu Bạch."
Chuyển cảnh.
Hai người lái chiếc Ferrari dừng lại trên một con đường ngoại ô.
Nơi này tối đen như mực, hoàn toàn không có chút dấu hiệu của cuộc sống.
Thế nhưng một tòa trang viên khổng lồ lại nằm sừng sững ở đây.
Sau khi xuống xe.
Hạ Tiểu Bạch hơi nghi hoặc hỏi:
"Chắc chắn là chỗ này sao?"
Sở Thu Hi chỉnh lại cổ áo cho cậu:
"Yên tâm đi, bên trong trang viên có một thế giới khác."
"Tiểu Bạch, lát nữa cậu phải tự nhiên một chút. Nhớ thể hiện khí chất đàn ông của mình, đừng để mấy cô nàng kia dọa cho sợ."
"Bọn họ nhìn thấy trai đẹp cấp cao là sẽ phát cuồng đấy."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch bật cười lạnh.
Cậu và mấy người bạn cùng phòng trước đây đã từng trải qua biết bao sóng gió rồi.
"Yên tâm đi, con gái tớ vẫn trị được. Ngược lại tớ còn lo cho sự an toàn của bọn họ hơn, đừng để bọn họ rơi vào tay tớ."
(σ≧▽≦)σ Nhìn dáng vẻ tự tin của Hạ Tiểu Bạch, Sở Thu Hi lấy tay che môi, bật cười khúc khích.
"Lần đầu Tiểu Dung Dung tới đây cũng vỗ ngực cam đoan là trời không sợ đất không sợ."
"Cậu đoán xem kết quả sau đó của cô ấy thế nào?"
Hạ Tiểu Bạch tò mò hỏi:
"Cô ấy làm sao?"
Sở Thu Hi nhún vai:
"Mất một tuần mới có thể tiếp tục đi hát thuê ở quán bar ban đêm."
Hạ Tiểu Bạch: "……"
(ー_ー)!!
Chẳng lẽ câu nói kia thật sự đúng sao?
Con gái xinh đẹp mà nổi máu háo sắc lên thì đàn ông cũng chẳng còn việc gì để làm nữa.
Hai người đi vào trang viên trên con đường tối đen.
Sau khoảng ba trăm mét, bên trong bắt đầu xuất hiện ánh đèn.
Cả trang viên giống như được bao phủ trong màn sương của một khu vườn đầy màu sắc.
Gió đêm thổi qua, mang theo hương thơm ngọt ngào khiến người ta như lạc vào biển hoa, vô cùng dễ chịu.
Bên cạnh đậu kín những chiếc xe sang trọng.
Hạ Tiểu Bạch nhìn những chiếc xe kia, không nhịn được hỏi:
"Đệt, chẳng lẽ con gái ở đây đều giàu thế sao?"
Sở Thu Hi cười:
"Cũng không hẳn đâu, có người là được mấy bà chị giàu có bao nuôi lâu dài."
"Ví dụ như cô nhóc Tiểu Dung Dung kia hình như đang được một cô nàng nhà giàu thích kiểu chị gái bao nuôi."
"Cô bé nhà giàu đó còn là kiểu cuồng chị gái nữa."
Hạ Tiểu Bạch phun phì phì.
Đệt, cái cô Tiểu Dung Dung này sao chưa từng kể với cậu chuyện đó?
"Không phải cô ấy thích câu mấy anh chàng đẹp trai sao?"
Sở Thu Hi bất lực nói:
"Câu mấy bà chị giàu cô ấy cũng rất giỏi."
"Nếu chị đoán không nhầm, bây giờ cô ấy đang vui vẻ ở bên trong rồi. Hôm nay là ngày hội cuồng nhiệt hàng năm của câu lạc bộ."
Sở Thu Hi nắm tay Hạ Tiểu Bạch bước vào hội trường.
Bên trong được trang trí vô cùng tinh xảo xa hoa.
Trên mái vòm treo những chiếc đèn pha lê lộng lẫy, ánh sáng rực rỡ nhưng lại dịu dàng.
Nơi này đã có rất nhiều cô gái ăn mặc vô cùng táo bạo, xinh đẹp đứng khắp nơi.
Những bộ váy hở lưng, váy quây ngực xuất hiện đầy rẫy.
Vạt váy cũng ngắn đến mức lộ ra từng đôi chân dài trắng nõn.
Nói một câu thôi!
Nơi này đúng là thiên đường của đàn ông.
Nhưng những cô gái ở đây nhìn bề ngoài cũng khá giữ ý, không khoa trương như lời Diệp Trường Ca kể.
Bọn họ chỉ nhẹ nhàng trò chuyện cười đùa, ôm eo nhau rồi hôn nhau.
Có vài người không nhịn được còn ép đối phương vào góc tường.
Đúng lúc này, vài cô gái vô cùng xinh đẹp đi tới.
Rõ ràng mục tiêu của họ là Sở Thu Hi.
"Thu Hi, cuối cùng cậu cũng tới, mình đợi cậu lâu lắm rồi."
"Chị Thu Hi, cho ôm một cái được không?"
"Wow, Thu Hi, tối nay cậu đẹp quá! Ở cùng mình một đêm được không?"
Sở Thu Hi mỉm cười nhàn nhạt, tự nhiên khoác tay Hạ Tiểu Bạch rồi giới thiệu.
Gương mặt tuyệt đẹp còn mang theo vẻ kiêu ngạo, đôi môi đỏ khẽ mở:
"Xin lỗi nhé, tối nay mình dẫn bạn trai tới rồi."
Ba cô gái sững sờ:
"Bạn trai?!"
Ánh mắt của họ trước đó hoàn toàn tập trung vào dáng người quyến rũ của Sở Thu Hi, căn bản không để ý bên cạnh cô còn có người khác.
Đến khi ánh mắt rơi lên người Hạ Tiểu Bạch…
Ban đầu họ còn định gây khó dễ cho "bạn trai" của Sở Thu Hi.
Nhưng khi phát hiện người cô mang tới lại đẹp trai… à không, đẹp đến mức quá đáng, cả ba người đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Wow!"
Ngay lập tức Hạ Tiểu Bạch bị vây ở giữa.
Ba cô gái liên tục đưa tay chọc chọc người cậu.
Không chút khách khí sờ làn da trắng nõn, thậm chí còn tranh thủ sờ cả chân cô, rõ ràng đang chiếm tiện nghi.
Một cô gái mặc đồ JK, có gương mặt ngọt ngào cười hì hì:
"Thu Hi, cậu cũng biết quy tắc mà đúng không? Bạn trai mang tới là để chia sẻ làm bạn nhảy."
"Anh chàng đẹp trai này, tiểu thư đây lấy nhé."
Nói xong cô nàng ôm chặt lấy Hạ Tiểu Bạch.
Đột nhiên bị một cô gái xinh đẹp ôm lấy, trong lòng Hạ Tiểu Bạch sướng rơn.
Thậm chí cô gái kia còn tựa đầu vào ngực cậu, bộ dạng đáng yêu yếu đuối, đôi mắt long lanh không ngừng đánh giá cậu.
Sở Thu Hi tức giận nhìn Phương Tĩnh Hòa:
"Con nhóc chết tiệt này, đến cả người đàn ông của chị mà em cũng dám dụ dỗ à? Có phải lại muốn bị phạt giống lần trước không?"
Phương Tĩnh Hòa lập tức đỏ bừng mặt:
"Không muốn đâu……"
Nhưng tay vẫn xoa xoa:
"Chị Thu Hi, câu lạc bộ có quy định mà. Bạn trai mà con gái mang tới phải chia sẻ ra làm bạn nhảy."
Sở Thu Hi chắn trước mặt Hạ Tiểu Bạch, hất mái tóc dài:
"Xin lỗi, ở đây chị chính là quy tắc."
"Tất nhiên chị cũng không phải người phá luật. Tối nay nếu các em muốn gì thì cứ nhằm vào chị."
"Nhưng điều kiện là các em có thể chuốc say được chị."
Ba cô gái nhìn nhau, ánh mắt lập tức sáng lên.
"Chị Thu Hi, chính chị nói đấy nhé."
"Nhưng trước đó… hình như chị quên mất một chuyện rồi."
"Chị từng đồng ý mặc bộ đồ mà bọn em chuẩn bị mà."
Sở Thu Hi lúc này mới nhớ ra.
Lần trước cô cùng mấy cô nhóc này thi uống rượu, thua nên đã đồng ý một điều kiện.
Chính là bọn họ sẽ chuẩn bị một bộ quần áo.
Dù có gợi cảm đến đâu cũng không được từ chối.
Thẩm Chỉ Hà đã lấy ra một bộ đồ từ trước, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn.
Sở Thu Hi nhận lấy rồi mở ra xem.
Hạ Tiểu Bạch suýt nữa không nhảy cẫng lên vì phấn khích.
Đó lại là một bộ đồ thỏ!
Còn có cả một cái đuôi thỏ đáng yêu.
Hạ Tiểu Bạch chỉ cần tưởng tượng dáng người thon thả của Sở Thu Hi, đôi chân dài tuyệt đẹp kia, nếu mặc bộ đồ thỏ, cộng thêm cái đuôi nhỏ lắc lư theo từng bước đi…
Nghĩ thôi cũng thấy quá tuyệt.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch lập tức dành vô số lời khen cho ba cô gái này.
Quả nhiên đúng là bạn thân tuyệt vời.
Nhưng Sở Thu Hi nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của cậu, lập tức trừng mắt.
Đột nhiên khóe môi đỏ mọng hơi cong lên, dường như nghĩ ra chuyện gì thú vị.
"À… có thể để bạn trai mình mặc bộ này được không?"
Ba người kia lập tức sáng mắt:
"Hình như cũng không tệ nha."
"Wow, ý tưởng này hay đó!"
Hạ Tiểu Bạch:
"!!! ∑(°Д°ノ)ノ"
"Thu Hi, cậu không đùa đấy chứ? Tớ mặc đồ thỏ nữ á?!"
Sở Thu Hi hôn cô một cái, làm nũng lắc lắc tay Hạ Tiểu Bạch:
"Hay là thế này đi, tối nay về nhà mặc cho tớ xem được không?"
"Dù sao ở đây cũng chẳng ai biết cậu."
"Có gì phải ngại chứ?"
"Đảm bảo sẽ khiến cả đám con gái mê chết."
Hạ Tiểu Bạch ưỡn ngực, cố lấy chút khí chất đàn ông còn sót lại:
"Không được! Ở nhà thì được, nhưng nơi đông người tuyệt đối không!"
Khóe miệng Sở Thu Hi lộ ra nụ cười gian xảo.
Cá đã cắn câu rồi.
Cô nào nỡ để Tiểu Bạch của mình bị những cô gái khác nhìn chứ?
"Được rồi, cậu nói đấy nhé Tiểu Bạch!"
"Tối nay về nhà cậu phải mặc cho tớ xem."
Hạ Tiểu Bạch: "……"
Cậu ngơ ngác.
Sao cậu lại có cảm giác mình vừa rơi vào bẫy nhỉ?
Quả nhiên…
Đúng là một bà chị đầy mưu mô.
(o﹏o)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn