Chương 3: Nhiệm vụ tân thủ – ôm một cô gái xinh đẹp?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch vội vàng đi tới trước gương ở ban công rồi lập tức ngây người.
Nếu như trước kia cậu chỉ được xem là thanh tú, vậy thì hiện tại người trong gương có làn da mịn màng, đường nét ngũ quan tinh xảo hơn hẳn.
Vẫn là đôi mắt đen láy xinh đẹp kia, chóp mũi tinh tế còn đọng vài giọt nước trong suốt, đôi môi mềm mại như cánh hoa anh đào tỏa ra ánh bóng mê người.
Hạ Tiểu Bạch dám khẳng định, nếu bây giờ cậu tùy tiện trang điểm một chút rồi đội tóc giả dài…
E rằng cha mẹ cũng chẳng nhận ra đứa con trai này nữa.
Cậu rõ ràng cảm thấy vòng eo mình nhỏ đi, quần mặc cũng hơi rộng.
Ngay cả giày dưới chân cũng lỏng hơn.
Chu Thanh giơ tay vỗ vai Hạ Tiểu Bạch, nghiêm túc nói:
"Tiểu Bạch, tôi đột nhiên phát hiện cậu thật sự rất có tiềm năng giả gái."
"Chủ nhật này có hội triển lãm anime, tôi thấy cậu cực hợp cosplay Lumine đó, đều là mỹ nữ sân bay cả."
Hạ Tiểu Bạch trợn mắt nhìn cậu ta:
"Bảo tôi cosplay Zhongli còn nghe hợp lý hơn."
"Phụt!"
Chu Thanh bật cười:
"Tiểu Bạch, tôi thấy cậu tay chân nhỏ nhắn, eo thon thế này cực kỳ hợp cosplay Lumine. Đến lúc đó đúng chuẩn 'bé gái bẻ tay' luôn."
Triệu Trình lộ nụ cười nham hiểm:
"Hay cậu đóng Lumine để anh Trình đây…"
rẹt— Hạ Tiểu Bạch cầm cục xà phòng bên cạnh lên quơ quơ:
"Tối qua bị máy sấy đập u cục bên trái rồi, giờ muốn bên phải cũng mọc thêm một cục à?"
Mấy người vừa cãi cọ vừa chạy như bay tới nhà ăn.
Giờ này chỉ khoảng mười mấy phút nữa là nhà ăn ngừng bán bữa sáng rồi.
Trên đường đi, Triệu Trình tiến lại gần Hạ Tiểu Bạch, hít hít vài cái rồi ghé sát cổ cậu ngửi.
"Anh cả, Chu Thanh, hai người có thấy trên người Tiểu Bạch có mùi hương nhàn nhạt rất dễ ngửi không?"
Chu Thanh cũng nhìn Triệu Trình:
"Cậu cũng ngửi thấy à? Tôi còn tưởng mình tưởng tượng nữa chứ. Mùi thơm đó rất tự nhiên."
"Tiểu Bạch, cậu xịt nước hoa à? Hãng gì vậy? Tôi mua một chai tặng bạn gái."
Hạ Tiểu Bạch khẽ nhíu mày, giơ cổ tay trắng nõn lên ngửi thử.
Quả nhiên trên da tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.
Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là do hệ thống, cậu nhớ trên bảng thông tin có mục "hương cơ thể".
Cậu chỉ cười gượng:
"Chắc là mùi bột giặt thôi."
Chu Thanh lộ vẻ "ma mới tin" và nói:
"Tôi ngày nào cũng dùng trộm bột giặt của cậu…"
Nói xong mới nhận ra mình lỡ miệng, lập tức ngậm mồm.
Hạ Tiểu Bạch tức tới mức nhìn chằm chằm Chu Thanh:
"Bảo sao nửa tháng nay bột giặt của tôi hao nhanh vậy!"
"Hóa ra là cậu dùng trộm! Tuýp kem đánh răng của tôi cũng tự nhiên xẹp đi một mảng, khỏi cần nghĩ cũng biết là cậu làm!"
Chu Thanh cực kỳ nghiêm túc nói:
"Tiểu Bạch, tôi thừa nhận có dùng trộm bột giặt của cậu, nhưng kem đánh răng thì thật sự không phải tôi!"
"Nhưng tôi có thể tố giác! Là Triệu Trình dùng trộm kem đánh răng của cậu!"
Triệu Trình lập tức trốn sau lưng Lý Lương chỉ vào Chu Thanh:
"Đã nói cùng nhau cạo lông cừu Tiểu Bạch, giờ cậu bán đứng anh em hả?!"
"Hai người các cậu!"
Hạ Tiểu Bạch tức muốn chết.
Một tên phú nhị đại mê anime, nạp 648 roll gacha còn không chớp mắt.
Một tên cua gái bằng cách tặng skin couple cho con gái.
Kết quả lại đi "cạo lông" người nghèo nhất ký túc là cậu.
Mấy người tới chỗ ngồi quen thuộc.
Chu Thanh và Triệu Trình nhanh chóng chiếm chỗ rồi nói:
"Bọn tôi giữ bàn, anh cả với Tiểu Bạch đi lấy đồ ăn đi, như cũ là được."
Lý Lương cạn lời nhìn hai tên này.
Nhà ăn giờ gần vắng tanh rồi, còn cần chiếm chỗ cái gì nữa.
Hạ Tiểu Bạch học tại Đại học Trung Văn, còn là học viện trọng điểm.
Điều khiến cậu hài lòng nhất chính là đồ ăn ở nhà ăn cực kỳ ngon, món ăn phong phú.
Quan trọng hơn là rẻ.
Rất thân thiện với cái ví gầy giống như người cậu.
Hạ Tiểu Bạch ôm hai khay cơm đi theo sau Lý Lương.
Đúng lúc này xung quanh truyền tới tiếng bàn tán ríu rít của đám con gái.
Giọng mấy cô gái cũng không nhỏ.
Hạ Tiểu Bạch chỉ vô tình nghe thấy, ánh mắt vẫn dán chặt vào bữa sáng thơm ngon.
"Này nhìn kìa! Không phải đó là hotboy của học viện mình sao? Trời ơi đẹp trai thật luôn, đúng kiểu nam thần!"
"Cô gái tóc ngắn đi phía sau là ai vậy?"
"Nhưng nam thần Lý Lương chẳng phải đã có bạn gái rồi sao? Còn là mỹ nữ nổi tiếng Lam Khả Khả nữa."
"Không phải chứ? Chẳng lẽ cô gái kia là tiểu tam?"
"Hừ, chắc chắn vậy rồi. Nhìn cũng đẹp đấy, nhưng đúng kiểu hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông."
Một cô nàng răng hô chua ngoa nói.
Hạ Tiểu Bạch nghe đám con gái buôn chuyện mà lắc đầu thở dài.
"Đúng là thế phong nhật hạ, đạo đức suy đồi, con gái đẹp bây giờ cũng đi làm tiểu tam rồi."
Lý Lương bất đắc dĩ nhìn cậu:
"Tiểu Bạch… cậu không nhận ra hình như họ đang nói về chúng ta à?"
Hạ Tiểu Bạch:?
Cậu ngẩng đầu nhìn sang.
Quả nhiên mấy cô gái bên bàn cạnh đang liên tục nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng ánh mắt ghen ghét đố kỵ.
Mấy cô gái này ngoại hình đều bình thường.
Dù sao cũng chẳng ai đẹp bằng Hạ Tiểu Bạch bây giờ.
Phát hiện Hạ Tiểu Bạch nhìn qua, họ càng bàn tán không kiêng nể.
"Xì, chẳng phải chỉ đẹp hơn chút thôi sao, có gì ghê gớm đâu. Tôi thấy chắc cô ta ngủ với không ít đàn ông rồi."
"Đúng thế, biết đâu còn được phú nhị đại bao nuôi."
Hạ Tiểu Bạch muốn hộc máu.
Thật sự muốn hộc máu luôn.
Cái quái gì vậy?!
Các chị gái đừng hiểu lầm!
Tôi là đàn ông thuần chủng mà!
Lý Lương định tiến lên dạy dỗ mấy cô gái mồm mép độc địa kia, ít nhất cũng phải mắng cho một trận.
Nhưng bị Hạ Tiểu Bạch kéo lại:
"Thôi bỏ đi, đàn ông không đấu với phụ nữ. Chúng ta cũng là đàn ông thuần mà."
Nếu đánh nhau thật rồi làm lớn chuyện…
E rằng cả học viện sẽ biết mất.
Dù bây giờ Hạ Tiểu Bạch đã là con gái, nhưng trong lòng cậu vẫn là trái tim đàn ông.
Lý Lương mặt đầy vạch đen:
"Chính vì chúng ta là đàn ôngnên tôi mới tức! Nếu Tiểu Bạch cậu thật sự là con gái thì tôi còn chẳng để ý."
"Cậu không hiểu sức mạnh của tin đồn đâu. Chỉ cần chúng ta đứng cạnh nhau, đám con gái này buôn chuyện một vòng là thành cả trăm phiên bản."
"Đến lúc đó mà bị đồn là gay thì sao?!"
Hạ Tiểu Bạch: ………… (ー_ー)!!
Đúng lúc hai người định hù dọa mấy cô gái kia, đám người hóng chuyện xung quanh bỗng xôn xao.
"Wow! Mau nhìn kìa! Hoa khôi số một học viện!"
Nghe tới "hoa khôi", tai Lý Lương và Hạ Tiểu Bạch đều giật giật, lập tức quay đầu nhìn sang.
Biểu cảm và ánh mắt giống hệt mèo ngửi thấy mùi cá.
Đó là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.
Da trắng như tuyết, ngũ quan hoàn mỹ không chút tì vết, dáng người cũng vô cùng thướt tha.
Chắc kiểu cúi đầu không nhìn thấy mũi chân.
Đáng tiếc điều khiến Hạ Tiểu Bạch cùng đám con trai thất vọng là— Bên dưới chiếc váy lay động theo đôi chân dài thẳng tắp kia lại là… quần bảo hộ chết tiệt.
Tên cô là Sở Thu Hi.
Thật ra Hạ Tiểu Bạch đã quen cô từ lâu, bởi vì hai người là bạn học cấp ba.
Thời trung học cô đã nổi tiếng là học bá kiêm hoa khôi, còn là bạch phú mỹ chính hiệu.
Còn Hạ Tiểu Bạch chỉ là một kẻ vô danh có thành tích tạm ổn.
Hạ Tiểu Bạch biết cô.
Nhưng đối phương chưa chắc biết Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch và Lý Lương quay lại chỗ ngồi, phát hiện Triệu Trình và Chu Thanh cũng đang chảy nước miếng nhìn Sở Thu Hi.
Triệu Trình lẩm bẩm:
"Nếu cưới được một bạch phú mỹ đẹp thế này chắc ít phải cố gắng mấy chục năm."
Chu Thanh cực kỳ đồng ý gật đầu:
"Cũng sẽ bớt sống hơn chục năm."
"Này này nhìn kìa! Cô ấy đi qua chỗ chúng ta đó! Có nên xin wechat không?!"
Hạ Tiểu Bạch gặp mỹ nữ vẫn hơi tự ti nên không tham gia bàn luận.
Nhưng đúng lúc này cậu phát hiện chỗ ngồi của mình hơi bẩn, liền đứng dậy định đổi chỗ.
Trên mặt đất có chút vỏ trái cây.
Bịch!
"A~" Hạ Tiểu Bạch trượt chân, trực tiếp nhào ngã một cô gái xuống đất.
May mà cậu chống hai tay xuống nên không đè lên người đối phương.
Khi Hạ Tiểu Bạch kịp phản ứng thì cả người ngây ngốc.
Người bị cậu đè ngã xuống đất…
Lại chính là Sở Thu Hi?!
Khuôn mặt tuyệt mỹ của đối phương cũng đầy kinh ngạc nhìn Hạ Tiểu Bạch, đôi mắt đẹp mở to.
Hạ Tiểu Bạch sợ tới mức vội xin lỗi:
"Xin… xin lỗi, tôi đỡ cậu dậy."
Khoảng cách hai người cực gần.
Thậm chí còn cảm nhận được hơi thở của đối phương, đều mang theo hương thơm thiếu nữ nhàn nhạt.
Đột nhiên Hạ Tiểu Bạch nghĩ tới một vấn đề.
Nhiệm vụ hệ thống giao chẳng phải là "đè tường" một cô gái xinh đẹp sao?!
Mà Sở Thu Hi trước mắt không chỉ xinh…
Mà còn là cực kỳ xinh, nữ thần trong mắt đám con trai!
Một suy nghĩ tà ác xuất hiện trong đầu không mấy lành mạnh của Hạ Tiểu Bạch…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn