Chương 74: Điệu múa của Hạ Tiểu Bạch?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trong lớp học, Hạ Tiểu Bạch chống cằm lên bàn, ngáp ngắn ngáp dài, trông như một cô nàng cá muối chỉ muốn ngủ gục.
Gương mặt xinh đẹp tinh xảo hôm nay đầy vẻ mệt mỏi.
Triệu Trình nhìn cậu cười hề hề: — Tiểu Bạch, tớ phát hiện từ sau khi cậu sống chung với hoa khôi Sở thì càng ngày càng tiều tụy đấy.
— Tớ biết hoa khôi Sở vừa xinh vừa quyến rũ, vóc dáng cũng miễn chê, nhưng cũng phải biết giữ gìn sức khỏe chứ.
— Không thì lại giống Chu Thanh, phóng túng quá độ đến mức giờ vẫn còn nằm viện.
Hạ Tiểu Bạch thở dài.
Quả nhiên...
"ruộng" cũng sẽ bị cày hỏng.
Thu Hi còn nói định mua thêm đạo cụ nữa, làm cậu sợ muốn chết.
Cậu vẫn chưa chuẩn bị nói lời tạm biệt với thân phận thiếu nữ đâu.
Đào Na Na cũng bước tới ngồi cạnh Hạ Tiểu Bạch, còn cố ý ghé sát, gần như muốn dán cả người lên cậu.
— Tiểu Bạch có chuyện gì phiền lòng à? Có muốn bản tiểu thư giúp cậu giải xui không?
Triệu Trình cười gian: — Hoa khôi Đào à, hay là giúp tớ đi. Tiểu Bạch bị sắc đẹp của hoa khôi Sở ép đến mức hư luôn rồi.
Hạ Tiểu Bạch cầm quyển sách gõ thẳng lên đầu cậu ta.
— Cút! Cậu mới hư! Coi tôi là Chu Thanh chắc?
Được rồi...
Giờ thì Chu Thanh đã trở thành đơn vị đo độ "hư" rồi.
╮(╯_╰)╭ Trong phòng bệnh.
Chu Thanh lại hắt hơi một cái.
— Sao cứ có cảm giác có người đang chửi mình vậy nhỉ?
Đào Na Na đỏ mặt trừng Triệu Trình.
— Cậu bớt suy nghĩ đen tối lại được không?
Triệu Trình nhún vai.
— Không phải đầu óc tớ bẩn.
— Mọi người không thấy trên xương quai xanh, vai với cánh tay của Tiểu Bạch đều có mấy dấu răng mờ mờ à?
Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng mặt, vội vàng che lại.
Không còn cách nào...
Tối qua hai người đúng là hơi điên thật.
Triệu Trình thấy vậy thì mặt đầy ghen tị.
— Có bạn gái là hoa khôi đúng là sướng. Đổi là tớ thì tớ cũng chịu được.
Đúng lúc ấy, mấy nam sinh trong lớp bỗng xôn xao.
— Đệt! Đôi chân dài mang tất đen đẹp quá!
— Chân gì mà cực phẩm thế này! Lớp tất mỏng ôm lấy đôi chân vừa dài vừa tròn, theo mắt nhìn chuyên nghiệp của tôi thì tỷ lệ này chắc chắn là chuẩn vàng, gần như chẳng có chút mỡ thừa nào.
— Đệt đệt đệt! Ở đâu thế?
— Diễn đàn trường!
Triệu Trình và Hạ Tiểu Bạch lập tức lấy điện thoại mở diễn đàn.
Quả nhiên có người đăng ảnh cận cảnh đôi chân ấy.
Bài viết đã bùng nổ, hàng nghìn người đồng loạt "viết huyết thư" xin chủ nhân của đôi chân xuất hiện.
Hạ Tiểu Bạch nhìn mà chảy nước miếng.
— Đệt... đẹp quá... Không biết tên nào chụp được đôi chân này nữa, làm tôi cũng muốn liếm luôn.
Triệu Trình kích động.
— Mau tải xuống! Đôi chân này đỉnh thật, tối nay có cái để tự thưởng rồi.
Hạ Tiểu Bạch cũng liên tục bấm tải.
Nhưng càng nhìn càng thấy quen.
Khoan...
Khoan đã!!!
Đệt đệt đệt!!!
Đây chẳng phải là bộ đồ nữ với đôi tất cậu mặc hôm trước đi dạo phố cùng Thu Hi sao?!
Đôi chân này...
Là chân của chính Hạ Tiểu Bạch!!!!!
Triệu Trình thấy cậu đứng hình thì giục.
— Tiểu Bạch! Mau tải đi! Tối nay sướng lắm!
Hạ Tiểu Bạch vươn bàn tay trắng bóp cổ cậu ta.
— Cậu dám "tự thưởng" với đôi chân này thì tôi bóp chết cậu!
(▼皿▼#) Triệu Trình:???????
Đào Na Na khoác tay Hạ Tiểu Bạch.
— Đừng cãi nhau với Triệu Trình nữa.
— Cuộc thi hoa khôi cậu định biểu diễn tiết mục gì?
Hạ Tiểu Bạch im lặng một lát.
— Vẫn chưa nghĩ ra. Còn cậu?
Đào Na Na mỉm cười.
— Tớ định múa Hồng Chiêu Nguyện, dạo này vẫn đang luyện.
— Trưa nay không có tiết, hay đi phòng tập múa với tớ nhé?
Lý Lương chen ngang.
— Chút nữa bọn tớ còn phải tới bệnh viện thăm Chu Thanh cùng Tiểu Bạch mà.
— Nhưng mà...
(*ˊˋ) — So với việc đó thì tớ thích xem gái đẹp múa hơn.
— Hehe.
Triệu Trình cũng cười gian.
— Đại ca, tầm nhìn của cậu nhỏ quá.
— Tớ càng muốn xem Tiểu Bạch mặc đồ nữ nhảy hơn.
— Chỉ cần mặc JK lộ chân rồi nhảy một đoạn "Đại Bãi Chùy" là tớ mãn nguyện.
Không chỉ Lý Lương.
Ngay cả mấy nam sinh xung quanh cũng đồng loạt gật đầu tán thành.
Mã Béo kích động quỳ rạp xuống đất.
— Triệu Trình! Xin nhận của tôi một lạy! Ý tưởng của cậu quá hợp lý!
Hạ Tiểu Bạch tức đến mức giơ chân dài đá thẳng vào mặt tên béo.
— Tên béo chết tiệt! Mau từ bỏ cái ý nghĩ biến thái đó đi!
Mọi người cũng đừng ghen tị với Mã Béo.
Sáng nay Hạ Tiểu Bạch vừa giẫm trúng... phân chó.
Hạ Tiểu Bạch khoanh tay nhìn Đào Na Na.
— Đi thôi, tới phòng tập múa.
Đào Na Na ngẩn người.
— Không phải cậu còn đi thăm Chu Thanh với Lý Lương à?
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười.
— Tớ hẹn người khác rồi, lát nữa mới qua.
— Đi phòng tập múa trước đi, tự nhiên tớ thấy hứng thú với cái này.
Đào Na Na lập tức vui vẻ.
— Đi!
Phùng Béo cũng định chạy theo.
— Tôi cũng đi!
Đào Na Na quay đầu nhìn cậu ta.
— Bọn tôi tới phòng tập múa dành riêng cho nữ, cậu theo làm gì?
Mấy nam sinh lập tức phản đối.
— Thế Tiểu Bạch cũng là nam mà!
Đào Na Na cười khẩy.
— Không sợ chết thì cứ đi theo.
Triệu Trình chỉ thấy sống lưng lạnh toát.
Dù đánh chết cậu cũng không dám dây vào đám "mẫu hổ" kia nữa.
Nhớ năm hai, lần đầu tiên nghe nói trường có phòng tập múa chỉ dành cho nữ.
Cậu hí hửng đi theo mấy đàn anh, định xem có thể làm quen một em gái biết nhảy nào không.
Kết quả...
Suýt nữa phải nằm viện.
Hạ Tiểu Bạch thấp thỏm đi theo bên cạnh Đào Na Na.
Đào Na Na nhìn dáng vẻ vừa xinh đẹp vừa căng thẳng của cô, che miệng cười khúc khích.
— Lát nữa cậu cứ nói mình là con gái.
Hạ Tiểu Bạch gật đầu như gà mổ thóc.
Cô đã nghe danh phòng tập múa nữ sinh của trường từ lâu.
Mỹ nữ ở đây nhiều như mây.
Chẳng mấy chốc hai người đã tới nơi.
Đó là một sân bóng rổ trong nhà cũ.
Dù bên trong bật rất nhiều quạt điện nhưng vẫn nóng hầm hập.
Đào Na Na thở phào.
Vừa từ ngoài nắng bước vào nên có mát hơn một chút, nhưng vẫn rất oi.
Cô lau mồ hôi trên trán.
— Dạo này cắt điện luân phiên nên điều hòa không dám bật thấp.
Cô cười với Hạ Tiểu Bạch.
— Tiểu Bạch, chờ tớ một lát nhé.
— Tớ vào phòng thay đồ thay quần áo tập múa trước.
— Mặc bộ này nhảy nóng chết đi được.
— Nhớ đừng chạy lung tung. Vừa tan học xong, lát nữa sẽ có rất nhiều nữ sinh tới luyện múa.
Hạ Tiểu Bạch gật đầu.
— Biết rồi.
Nhìn Đào Na Na đi vào phòng thay đồ, Hạ Tiểu Bạch tìm một chỗ ngồi xuống.
Đúng lúc ấy, mấy nữ sinh xinh đẹp vừa cười đùa vừa từ phòng thay đồ bước ra.
Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang khắp hành lang.
Khi phát hiện ở phía xa có một đàn chị cực kỳ xinh đẹp đang ngồi, đôi mắt các cô gái lập tức sáng rực.
— Mau nhìn kìa! Chị ấy đẹp quá!
— Lần đầu tiên mình gặp luôn!
Hạ Tiểu Bạch ôm đầu gối ngồi đó.
Hôm nay cô mặc áo thun trắng và quần short.
Thân hình mảnh mai uyển chuyển.
Ánh nắng dịu nhẹ phủ lên toàn thân thiếu nữ.
Làn da trắng mịn không một tì vết.
Bỗng nhiên...
Khóe môi cậu cong lên thành một nụ cười đầy ý đồ.
Đây là mấy em khóa dưới năm nhất sao?
Đáng yêu thật...
Đúng là tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Khác hẳn một con cá muối chỉ biết nằm lì trong phòng như cô.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch dừng trên đôi chân dài của các cô gái.
Có lẽ vì luyện múa quanh năm nên đôi chân vừa thon vừa cân đối.
Đặc biệt là váy tập múa của họ cực kỳ mát mẻ.
Vạt váy chỉ vừa đủ che tới đùi.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch càng sung sướng hơn là...
Các cô ấy còn chẳng mặc quần bảo hộ.
Mấy nữ sinh xinh đẹp cũng vây quanh cô, mang theo hương thơm dịu nhẹ của thiếu nữ.
Một cô gái tóc đen dài thẳng hỏi: — Chị gái học năm mấy vậy?
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười, hai má hơi ửng đỏ, đôi môi hồng khẽ hé.
— Tớ học năm ba, khoa Ngữ văn. Còn các cậu?
— Oa! Ra là đàn chị!
— Đàn chị thơm quá! Em thích chị!
Mấy cô gái ríu rít nói không ngừng.
Đúng lúc ấy, Đào Na Na thay đồ xong bước ra.
Vừa nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch bị đám đàn em vây kín, cô lập tức cạn lời.
Hai tay chống eo.
— Này mấy đứa, vây quanh Tiểu Bạch nhà chị làm gì thế?
Một cô bé cười khúc khích.
— Chị Đào cũng học năm ba đúng không? Hai chị quen nhau à?
Đào Na Na cong môi.
— Đương nhiên.
— Đây là mỹ nữ số một lớp bọn chị, Hạ Tiểu Bạch.
— Oa! Thì ra là đàn chị Tiểu Bạch! Người đã đẹp mà tên cũng đáng yêu nữa!
Cô gái tóc đen dài vui vẻ nắm lấy bàn tay ngọc của Hạ Tiểu Bạch.
Ngay sau đó cô kinh ngạc phát hiện...
Làn da của Hạ Tiểu Bạch trắng mịn như tuyết, còn trắng hơn cả mình.
Lúc này cô mới nhận ra.
Gương mặt xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn không hề trang điểm.
Đúng nghĩa mặt mộc.
Làn da láng mịn, tinh tế đến mức không tìm ra nổi một khuyết điểm.
— Đàn chị Tiểu Bạch, chị dùng loại kem dưỡng da nào vậy? Da đẹp quá, em nhìn mà ghen tị chết mất. Là con gái, em chỉ muốn ôm chị dính lấy thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn