Chương 8: Tình địch?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Chàng trai có thân hình rất săn chắc, đặc biệt là đôi mắt sắc bén với vẻ lười biếng kiểu "mắt cá chết".
Ngũ quan lập thể, góc cạnh rõ ràng, chiều cao gần mét tám, đúng chuẩn kiểu nam thần khiến vô số thiếu nữ mê mẩn.
Hắn nhìn cô gái đột nhiên lao ra đâm vào mình rồi cười lạnh.
Loại con gái cố tình va chạm để bắt chuyện như thế này hắn gặp quá nhiều rồi.
"Này, nếu cô không sao thì chắc tự đứng dậy được chứ?"
Hạ Tiểu Bạch cạn lời, tên này vẫn đáng ghét y như trước đây.
Cô chỉ có thể ôm cái mông đau nhức đứng dậy, dùng đầu ngón tay vén mấy sợi tóc xanh trước trán ra sau tai rồi vội vàng nói:
"Xin lỗi…"
Giọng nói trong trẻo như chuông bạc, cực kỳ dễ nghe.
Chàng trai cũng bị giọng nói xin lỗi ấy hấp dẫn.
Không ngờ giọng của cô gái này lại hay đến vậy.
Nhưng khi ánh mắt hắn rơi lên gương mặt hoàn mỹ không tì vết kia thì cả người lập tức ngẩn ra.
Còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã lộp bộp chạy chân trần biến mất vào màn đêm.
Trong gió chỉ còn lưu lại hương thơm nhàn nhạt.
Hắn không đuổi theo.
Xem ra cô gái này thật sự chỉ vô tình đụng phải mình.
Hắn lấy điện thoại ra, mở WeChat, kéo xuống cái tên "Sở Thu Hi", có chút do dự, trên tay còn cầm một bó hoa hồng.
Đang định rời đi thì lại phát hiện dưới đất có rơi một nhạc cụ.
Hắn nhặt lên, phía trên vẫn còn lưu lại mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt.
Chắc là của cô gái đẹp như tiên vừa rồi đánh rơi.
Muốn đuổi theo nhưng đối phương chạy quá nhanh, ánh trăng mờ ảo, từ lâu đã chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Hạ Tiểu Bạch toàn thân đầy mồ hôi thơm, khó khăn chui vào nhà vệ sinh.
Chiếc váy trên người cũng theo đó biến mất.
Giày dép cùng quần áo ban đầu đều xuất hiện lại trong tay cô.
Sau khi mặc bộ đồ nam quen thuộc vào, Hạ Tiểu Bạch mới vuốt lại tóc, cả người nhẹ nhõm hẳn.
Mặc váy đi lại đúng là quá phiền phức.
Lúc này cô mới ôm bụng.
Cô mắc tiểu muốn chết rồi.
Hôm nay vì nhịn đi vệ sinh mà cả ngày cô không dám uống nước.
Nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với hiện thực… ~>_<~ Chỉ cần trong lòng kiên định mình vẫn là con trai, thì cho dù ngồi xổm đi tiểu cũng không thể dập tắt trái tim đàn ông của cô!
May mà đây là toilet bồn cầu.
Hạ Tiểu Bạch mở dây quần rồi ngồi xuống, khuôn mặt xinh đẹp thoáng ửng đỏ.
Sau một trận "mùa xuân nở hoa" đầy thoải mái, lúc cô chuẩn bị đứng dậy mới phát hiện ra một vấn đề cực lớn.
Cô không có giấy…
= (Khuôn mặt nhỏ lập tức tràn đầy tuyệt vọng." Quả nhiên làm con gái phiền phức thật…" Trước kia làm con trai, run một cái rồi kéo khóa quần lên là xong. Cuối cùng cô chỉ có thể dùng nước rửa sạch. Còn Hạ Tiểu Bạch rửa như thế nào… tác giả cũng rất muốn tận mắt xem thử, tiếc là không làm được. Sau khi rửa tay sạch sẽ, Hạ Tiểu Bạch bước ra khỏi nhà vệ sinh. Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp hơi ửng hồng, đôi mắt to đen láy càng thêm long lanh như nước. Khi trở về ký túc xá thì bên trong tối om. Xem ra mọi người đều ra ngoài chơi bời cả rồi. Chuyện này cũng chẳng phải lần đầu. Trong phòng bốn người thì chỉ có mỗi Hạ Tiểu Bạch là trạch nhất. Đúng chuẩn một otaku. Không đúng, giờ phải gọi là otaku nữ mới hợp. Hạ Tiểu Bạch thở dài một hơi. Ai bảo ví tiền của cô quá lép. Tiền sinh hoạt tháng này vốn đã túng thiếu, còn nạp thẻ cơm cho bạn gái cũ nữa. Ký túc xá trống vắng cũng tốt, không ai quấy rầy cô tắm. Hạ Tiểu Bạch tùy tiện lấy một bộ quần áo rồi đi vào phòng tắm, khóa cửa lại. Kiểm tra qua lại mấy lần thấy không có vấn đề gì mới đứng trước gương, đặt quần áo cũ sang một bên. Sau khi biến thành con gái, cô thật sự chưa từng nghiêm túc ngắm kỹ cơ thể mình. Dưới ánh đèn phòng tắm, làn da cô trắng nõn óng ánh như sứ thượng hạng, còn tỏa ra mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt. Những sợi lông làm ảnh hưởng mỹ cảm trên cơ thể đều biến mất. Đôi chân dài thon thả cũng bóng mịn không tì vết. Khi còn là con trai, chiều cao mét bảy của cô chỉ xem như miễn cưỡng đạt chuẩn. Nhưng giờ biến thành con gái, mét bảy tuyệt đối là chiều cao nữ thần. Đôi chân dài đúng chuẩn luôn. Dù sao chiều cao trung bình của con gái Hoa Hạ chỉ hơn mét năm lăm một chút, mét sáu lăm đã được xem là cao ráo rồi. Còn trên mét bảy thì quá cao. Không còn là chiều cao nữ thần nữa mà là chiều cao "nữ hán tử". Hạ Tiểu Bạch nhìn kỹ gương mặt mình. Do liên tục hoàn thành hai nhiệm vụ nên nhan trị cũng tăng lên 5 điểm. Tuy vẫn chỉ thuộc phạm trù thanh tú, còn thiếu một điểm mới được xem là mỹ nữ. Nhưng trong số con gái, mặt mộc như vậy cũng được tính là trên trung bình. Khuôn mặt càng lúc càng gần với dáng mặt trái xoan hoàn mỹ. Trông tự nhiên và xinh đẹp vô cùng. Đôi mày lá liễu vốn đã đẹp giờ lại càng thanh mảnh hơn một chút. Hàng mi mỏng cùng đôi mắt trong trẻo sáng ngời khiến Hạ Tiểu Bạch lúc nào cũng toát ra sức hút thanh xuân của thiếu nữ. Cô còn có chút tự luyến chu môi anh đào óng ánh lên. Rồi vô thức bật cười bằng giọng thiếu nữ. Dọa cô vội vàng che miệng lại. May mà bên ngoài không có ai. Nếu không trong phòng tắm ký túc xá nam mà truyền ra giọng con gái thì đúng là có thể tưởng tượng ra rất nhiều chuyện kỳ quái. Cô hắng giọng, khôi phục lại chất giọng khó phân biệt nam nữ. Sờ lên cổ thì yết hầu cũng hoàn toàn biến mất rồi. Hạ Tiểu Bạch mở vòi sen, để dòng nước mát mùa hè xối lên làn da trắng nõn cùng thân thể mình. Nước chảy qua lớp da mịn màng, bắn lên những giọt nước long lanh nhàn nhạt. Nửa tiếng sau, Hạ Tiểu Bạch mặc quần áo xong. Điều khiến cô phiền não nhất chính là việc thuộc tính tăng lên. Trước đây chỉ hơi nhô lên một chút, giờ "thỏ trắng nhỏ" càng rõ ràng hơn. Mặc chiếc áo thun mỏng vào, chỉ cần đứng thẳng là đã có thể thấy phần áo trước ngực hơi cong lên thành một đường. Dù sao cũng đã là cup A rồi. Ban đầu cô định đi cửa hàng đồ nữ mua băng quấn ngực. Ai ngờ nhiệm vụ đột nhiên xuất hiện làm đảo lộn kế hoạch. Cô nhìn bộ quần áo cũ bên cạnh, đưa lên mũi ngửi thử. Không còn chút mùi mồ hôi đàn ông nào nữa. Ngược lại còn mang theo hương thơm thiếu nữ nhàn nhạt." Xẹt—""Xẹt—" Xem ra miễn cưỡng dùng tạm vẫn được. Vừa bước ra khỏi phòng tắm thì phát hiện ba người trong ký túc đã trở về, đang sôi nổi bàn luận chuyện gì đó. Nghe nội dung đại khái là liên quan đến đoàn phim tới trường quay tối nay. Mấy người vừa thấy Hạ Tiểu Bạch tắm xong đi ra liền hưng phấn nói:"Tiểu Bạch, tối nay cậu không đi xem đoàn phim quay đúng là thiệt lớn luôn, cậu có biết…" Nói được một nửa thì cả người đột nhiên khựng lại. Ánh mắt nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch, nuốt nước miếng cái ực. Hạ Tiểu Bạch chớp đôi mắt to xinh đẹp đầy nghi hoặc." Sao vậy? Sao không nói nữa?" Lý Lương, Triệu Trình và Chu Thanh đều bị Hạ Tiểu Bạch vừa tắm xong làm kinh diễm. Dáng người cô mảnh mai mềm mại. Làn da sau khi tắm hơi ửng hồng, trắng hồng tự nhiên. Trên chóp mũi tinh xảo còn đọng vài giọt nước long lanh. Cô chỉ mặc quần đùi, đôi chân nhỏ thon dài trắng nõn lộ ra bên ngoài. Bộ dạng đáng thương yếu ớt giống hệt con gái này sao có thể không khiến ba tên cùng phòng kinh ngạc cho được." Tiểu Bạch, tôi nghi cậu là đại lão giả gái đấy."" Thật ra là nam giả nữ vào ký túc xá để quyến rũ tôi đúng không?" Triệu Trình khoanh tay trước ngực nói. Chu Thanh đẩy cằm Triệu Trình sang bên:"Otokonoko moe tôi được nhé, nào đi, tới quyến rũ trực diện tôi đi, thiếu niên xinh đẹp à, tôi thừa nhận cậu đã thành công thu hút sự chú ý của bổn soái ca." Hạ Tiểu Bạch trợn trắng đôi mắt đen láy với hai người họ." Cút đi, ông đây không chơi gay đâu, tránh sang một bên trùm chăn tự cung tự cấp đi." Lý Lương cũng có chút xấu hổ nhìn Hạ Tiểu Bạch. Khoảnh khắc vừa rồi hắn vậy mà… Mất mặt quá, mất mặt quá. Hắn lên tiếng:"Tiểu Bạch, tôi phát hiện cậu càng ngày càng khó phân biệt nam nữ rồi."" Nếu bọn tôi không biết cậu là con trai thì thật sự chẳng phân biệt nổi cậu là nam hay nữ."" Nếu đi ngoài đường chắc đa số mọi người đều sẽ nghĩ cậu là con gái." Triệu Trình cười hề hề:"Chu công tử tài trợ cho cậu một bộ JK nhé!" Chu Thanh cũng nhớ ra cô bạn gái cũ của mình có để lại một bộ JK trong túi." Tiểu Bạch, chỗ tôi thật sự có một bộ JK, muốn thử không…" Hạ Tiểu Bạch cầm máy sấy tóc vừa sấy tóc vừa nói:"Nếu các cậu không muốn chết thì cứ tới đây."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn