Chương 79: Người quen?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hi đã kéo mấy cô bạn thân đi thi uống rượu, còn Hạ Tiểu Bạch thì vốn chẳng biết uống.
Một mình đi dạo trong khu hội sở nằm giữa trang viên rộng mênh mông, thỉnh thoảng cậu bắt gặp vài chàng trai, nhưng ai nấy đều trắng trẻo thư sinh.
Thế là chỉ còn biết đi loanh quanh...
Nhìn đủ loại đồ ăn và rượu bày biện đến hoa cả mắt, Hạ Tiểu Bạch tiện tay cầm một ly cocktail nồng độ thấp, nhấp thử một ngụm.
Đôi mắt xinh lập tức sáng rực.
Ngon quá!
Loại cocktail ở đây ngon hơn mấy lon đóng sẵn ngoài siêu thị nhiều.
Cậu vội cầm lấy một cái đĩa, hí hửng gắp hết món bánh ngọt này đến món bánh ngọt khác.
Đúng là hội sở cao cấp có khác, món nào cũng ngon nhìn là biết đắt tiền. Ăn ít thì đúng là phí của trời!
Chẳng mấy chốc, Hạ Tiểu Bạch đã chất đầy một đĩa bánh, tay còn cầm thêm một chai cocktail nhẹ.
Thấy đại sảnh tầng một chật kín các cô gái, cậu quyết định lên tầng hai tham quan.
Có điều khu trang viên này quá rộng.
Mà Hạ Tiểu Bạch thì... mù đường kinh niên.
Dọc đường đi còn liên tục bị đám "nữ lưu manh" trêu chọc.
Người thì lén sờ chân cậu.
Người thì véo eo.
Còn có cả một đám phụ nữ ăn mặc gợi cảm vây quanh, ríu rít trêu ghẹo, ánh mắt ai nấy đều trắng trợn như sói đói nhìn thấy cừu non.
"Đừng đi mà, cậu đẹp trai. Vào phòng chị, chị cho xem thứ hay lắm."
"Lại đây ôm chị một cái nào. Có bạn gái chưa? Chị được đấy nha."
"Anh đẹp trai ơi... tối nay em cô đơn lắm..."
Quá đáng hơn còn có người cố tình ăn vạ.
"Ái da! Anh đẹp trai vừa đụng trúng người ta rồi. Tối nay không chịu lấy thân đền đáp thì em không đứng dậy đâu."
Hạ Tiểu Bạch chẳng dám ngoái đầu lại, cắm đầu bỏ chạy.
Thế mà phía sau vẫn có hơn chục cô gái lén lút bám theo.
Cậu tăng tốc, rẽ qua vài hành lang.
Đúng lúc đi ngang một phòng riêng, bên trong vang lên một giọng nói quen thuộc.
Hình như... là của Diệp Trường Ca?
Hạ Tiểu Bạch thử đẩy cửa.
Đúng lúc ấy cánh cửa mở ra.
Cậu lao thẳng vào lòng người vừa bước ra.
Diệp Trường Ca cũng ngơ ngác, theo phản xạ đẩy người trước mặt ra, rồi sửng sốt.
"Tiểu Bạch?"
Đôi mắt Hạ Tiểu Bạch sáng bừng.
"Chị Diệp!"
Ngay lúc đó, cậu nghe thấy tiếng gót giày lộc cộc từ xa đang tiến lại.
Sợ đến mức lập tức đẩy Diệp Trường Ca vào phòng.
Diệp Trường Ca khó hiểu.
"Em làm sao vậy?"
"Không kịp giải thích đâu! Mau vào trước đã!"
Đóng cửa khóa trái xong, Hạ Tiểu Bạch mới giơ tay lau lớp mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Suýt nữa bị đám con gái ngoài kia... nuốt sống luôn rồi."
Tối nay Diệp Trường Ca ăn mặc cực kỳ quyến rũ.
Đúng lúc ấy, trong phòng vang lên một giọng nữ.
"Này Trường Ca, em gái nào thế? Chị lén có người khác ở bên ngoài rồi à? Xinh không?"
Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới để ý.
Trước bàn trang điểm đang có một cô gái với vóc dáng cực kỳ nóng bỏng, quay lưng về phía cô, vừa soi gương vừa dặm lại lớp trang điểm.
"Cái đó... em không làm phiền hai người chứ?"
Hạ Tiểu Bạch chợt hiểu ra gì đó.
Cô gái kia quay người lại.
Hai người nhìn nhau.
Đồng loạt sững sờ.
"Hạ Tiểu Bạch!"
"Cô Phi Phi!"
Hai người cùng trợn tròn mắt.
Σ(°△°|||)
"Sao cậu lại ở đây?"
"Sao cô lại ở đây?"
Lần này hai người lại đồng thanh.
Diệp Trường Ca cũng hơi bất ngờ.
"Hai người quen nhau à?"
Nghĩ kỹ thì cũng bình thường, chắc đều học cùng một trường.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch gần như dính chặt lên người Triệu Phi Phi.
Tối nay cô ấy ăn mặc đẹp đến mức khó rời mắt.
Đôi chân dài được bọc trong đôi tất đen quyến rũ, đi giày cao gót, mặc chiếc váy quây khoe bờ vai trắng mịn, vừa gợi cảm vừa sang trọng.
Triệu Phi Phi cũng hứng thú nhìn Hạ Tiểu Bạch.
"Ra là em cũng là hội viên ở đây."
"Chắc mới gia nhập đúng không? Hôm tuyển chọn cô chưa từng gặp em."
Hạ Tiểu Bạch trợn mắt.
"Hả? Ở đây còn phải tuyển chọn nữa hả?"
Diệp Trường Ca cười khẽ.
"Tất nhiên rồi. Mỹ nữ mới gia nhập đều phải qua bà chủ xét duyệt."
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt, run run chỉ vào Triệu Phi Phi.
"Đừng nói với em... cô chính là bà chủ nhé?"
Triệu Phi Phi liếm nhẹ đôi môi đỏ gợi cảm.
"Đúng vậy."
"Ở đây... cô chính là nữ vương."
Hạ Tiểu Bạch choáng thật.
Choáng toàn tập.
Triệu Phi Phi vòng tay ôm lấy vòng eo thon của Diệp Trường Ca.
"Ngay cả nữ cường nhân như cô ấy còn thua dưới tay cô."
"Em nghĩ mình sẽ có kết cục thế nào?"
Hạ Tiểu Bạch: (д)!!!
Diệp Trường Ca bất lực nhìn Triệu Phi Phi.
Thấy vẻ mặt hết hồn hết vía đáng yêu của Hạ Tiểu Bạch, cô cũng phối hợp diễn luôn.
Cái gọi là "tuyển chọn vương phi" thật ra chỉ là cuộc thi vui, người thắng được nhận tiền thưởng mà thôi.
Triệu Phi Phi tiếp tục dọa.
"Hội viên mới nào cũng phải tham gia tuyển chọn."
"Ngay tối nay."
"Hạ Tiểu Bạch..."
"Em sẽ là Vương phi của cô."
Trời ơi!
Triệu Phi Phi từng bước tiến lại gần.
Hạ Tiểu Bạch sợ đến mức chẳng kịp nghĩ ngợi, mở cửa bỏ chạy mất dạng.
Nhìn bóng lưng cậu chạy biến, Diệp Trường Ca lườm Triệu Phi Phi.
"Xem chị dọa người ta kìa."
Triệu Phi Phi nhún vai.
"Thỉnh thoảng chọc mấy cô bé đáng yêu thế này vui mà."
"Không ngờ con bé ngây thơ thật, bị chị lừa ngon lành."
Diệp Trường Ca đưa đầu ngón tay nâng cằm Triệu Phi Phi lên.
Đôi mắt quyến rũ như có dòng nước chảy, đôi môi đỏ hé mở, giọng nói nhẹ như hơi thở.
"Chị mà dọa để lần sau em ấy không dám tới nữa thì em biết kiếm cơ hội ra tay kiểu gì?"
"Em mặc kệ, chị phải bồi thường."
Triệu Phi Phi lập tức xoay người ép Diệp Trường Ca vào góc tường.
Một tay chống lên tường, nhón chân nhìn xuống mỹ nhân trước mặt.
Hơi thở thơm mát khẽ phả.
"Vậy em muốn chị bồi thường thế nào?"
"Tiền... hay là thứ khác?"
Khóe môi Diệp Trường Ca khẽ cong.
"Em đâu có thiếu tiền."
...
Hạ Tiểu Bạch chạy đến bên hồ bơi, tìm một chỗ ngồi xuống.
Ôm đống đồ ăn trước mặt, cô ngoan ngoãn gặm bánh như một chú sóc nhỏ.
Nơi này hiếm khi yên tĩnh đến vậy.
Xa rời phố xá ồn ào, ánh trăng dịu dàng phủ xuống khắp khu trang viên.
Quả thật là một nơi rất thích hợp để thư giãn.
Đúng là người có tiền biết hưởng thụ.
Có lẽ vì đã uống kha khá cocktail nên gò má trắng nõn của cậu hơi ửng hồng.
Trong lúc mơ mơ màng màng...
Hạ Tiểu Bạch ngủ thiếp đi.
...
Không biết đã qua bao lâu.
Cậu cảm thấy mặt mình ngứa ngứa.
Hình như có ai đang vỗ nhẹ lên má.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Cậu khẽ rùng mình rồi tỉnh giấc.
Định tìm đại một căn phòng ngủ tiếp.
Đúng lúc ấy...
Hạ Tiểu Bạch phát hiện một gương mặt cực kỳ đẹp trai đang ở rất gần mình.
Từ sau khi biến thành con gái, cậu đặc biệt nhạy cảm với chuyện bị người khác nhìn lén.
Phản ứng đầu tiên trong đầu là...
Mình bị đàn ông lợi dụng rồi!
Không kịp nghĩ thêm.
Cậu lập tức giơ móng vuốt cào thẳng vào mặt đối phương.
Bốp! Bốp! Bốp!
Ba cú liên tiếp.
Chàng trai đẹp kia đau đến nhíu mày.
Đây vốn là khu vực riêng của anh.
Thấy có người chiếm mất chỗ ngắm trăng quen thuộc của mình, anh vốn đã hơi khó chịu.
Giờ lại vô cớ bị cào rách mặt, để lại mấy vết đỏ rướm máu.
Cơn giận lập tức bốc lên.
Anh chộp lấy cánh tay Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng vừa chạm vào, cô đã nhanh chóng vùng thoát.
Làn da mềm mại mịn màng ấy khiến Mạc Tử Hiên cũng không khỏi sửng sốt.
Cảm giác như đang chạm vào khối ngọc ấm hoàn mỹ.
"Mà này."
"Đây là chỗ của tôi."
Hạ Tiểu Bạch cảnh giác nhìn anh.
Nhờ ánh trăng mờ nhạt, cô phát hiện người đàn ông trước mặt đang để trần nửa thân trên.
Thân hình săn chắc hoàn hảo.
Tám múi bụng rõ nét nhưng không hề quá khoa trương, đường cơ bắp cân đối đẹp mắt.
Đúng chuẩn thân hình nam thần.
Cao ít nhất mét tám.
Đôi chân dài đúng kiểu oppa Hàn Quốc.
Hồi còn là con trai, Hạ Tiểu Bạch từng mơ ước có được thân hình khiến con gái mê mẩn như thế.
Cậu còn từng quyết tâm chạy bộ để tập luyện.
Tiếc là...
Mới được đúng một ngày đã mệt muốn xỉu.
Từ đó chẳng bao giờ nhắc đến chuyện tập thể dục nữa.
Ánh mắt cô tiếp tục ngước lên.
Đôi mắt người đàn ông dưới màn đêm ánh lên vẻ ngông nghênh bất kham.
Đường nét khuôn mặt cực kỳ anh tuấn.
Mái tóc ngắn gọn gàng càng khiến gương mặt thêm góc cạnh.
Chỉ tiếc...
Trên khuôn mặt đẹp trai ấy đang có mấy vết máu mờ.
Rõ ràng vừa bị cậu cào.
Khoan đã...
Sao người này nhìn quen thế?
Khoan khoan!
Đây chẳng phải Mặc Tử Hàn sao?
Chết rồi!
Mình cào rách mặt Mặc Tử Hàn thật rồi!
Nhưng...
Mặc Tử Hàn trước giờ nhìn thấy cô là né còn nhanh hơn tránh bệnh truyền nhiễm.
Sao hôm nay lại chạy tới nhìn lén cô?
Nếu là người khác, Hạ Tiểu Bạch còn có thể giả ngây giả ngô để thoát thân.
Chứ bán dễ thương trước mặt Mặc Tử Hàn...
Khéo còn bị ăn đòn nặng hơn.
Càng nghĩ càng sợ.
Mồ hôi trên trán túa ra.
Cậu vội vàng xin lỗi.
"Xin lỗi nhé, Mặc Tử Hàn!"
"Tôi không biết là cậu!"
Người đàn ông đẹp trai hơi ngẩn ra.
Cô gái này...
Gọi mình là Mặc Tử Hàn?
Lẽ nào cô quen em trai mình?
Tên ngốc EQ âm vô cực kia...
Biết làm quen con gái từ bao giờ?
Đúng lúc ấy.
Đám mây che khuất mặt trăng trôi đi.
Ánh trăng sáng trong rọi xuống gương mặt cô gái tóc ngắn trước mắt.
Mạc Tử Hiên cuối cùng cũng nhìn rõ.
Đẹp.
Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Gương mặt thanh thuần không cần son phấn.
Đôi môi mềm như cánh hoa.
Hàm răng trắng như tuyết.
Làn da trắng mịn như ngọc, dưới ánh trăng như đang tỏa ra một lớp sáng dịu nhẹ.
Khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết ấy lúc này mang theo vẻ sợ hãi đáng thương.
Đôi mắt trong veo như pha lê hơi hoảng loạn, hệt như một tiên nữ vừa bị giật mình.
Điều duy nhất khiến anh chưa hài lòng...
Là vòng một vẫn chưa đạt tiêu chuẩn trong lòng anh.
Ít nhất cũng phải cỡ 36C mới được.
Ngoài ra, cô gái đẹp đến vậy lại chỉ mặc áo thun đơn giản, để tóc ngắn, dáng người cao ráo, đôi chân dài thẳng tắp.
Anh dám chắc...
Nếu cô để mái tóc dài đen óng, khoác lên mình bộ váy đỏ...
Chắc chắn sẽ là mỹ nhân hiếm thấy trên đời.
Anh thật sự không hiểu.
Rốt cuộc Mặc Tử Hàn đã làm chuyện gì tày trời với cô gái xinh đẹp này...
Mà khiến cô sợ cậu ta đến thế.
Vậy thì... để mình thay nó cưng chiều cô ấy vậy.
Mạc Tử Hiên không hề giải thích mình không phải Mặc Tử Hàn.
Trong đầu anh lại âm thầm bán đứng cậu em trai một lần nữa.
Thấy "Mặc Tử Hàn" chỉ chăm chăm nhìn mình từ trên xuống dưới.
Đặc biệt là ánh mắt kia...
Xa lạ quá.
Ít đi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Lại nhiều thêm chút phong lưu bất cần.
Hạ Tiểu Bạch run run hỏi.
"Ờm... nếu không còn chuyện gì thì... tôi đi trước được không?"
(O﹏O) Mo Zixuan từng bước tiến lên.
Hạ Tiểu Bạch cũng từng bước lùi lại.
"Cậu..."
"Muốn làm gì vậy?"
Cuối cùng cậu bị ép sát vào bức tường lạnh phía sau.
Không còn đường lui.
"Tử Hàn..."
"Anh muốn làm gì?"
"Nếu muốn đánh thì cứ đánh..."
"Nhưng đừng đánh vào mặt được không?"
Hạ Tiểu Bạch sắp khóc thật rồi.
Giờ cậu còn phải sống nhờ gương mặt này.
Đúng là xui tận mạng.
Không ngờ lại gặp Mặc Tử Hàn ở đây.
Lại còn lỡ tay cào rách mặt anh.
Lần trước vì cướp Sở Thu Hi mà đã khiến anh tức đến bùng nổ.
Giờ lại thêm vụ này.
Có khi lần này cậu phải nằm chung phòng bệnh với Chu Thanh mất.
Mạc Tử Hiên cạn lời.
Xem ra cậu em trai của anh...
Đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc.
Đến cô gái xinh đẹp thế này cũng nỡ ra tay.
Nếu đấm một cú chắc cô sẽ khóc nức nở cả buổi.
"Yên tâm."
"Tôi không đánh em."
"Nhưng..."
Mạc Tử Hiên nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng ánh mắt đầy vẻ phong lưu, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
"Em cào rách mặt tôi."
"Ít nhất... cũng phải bồi thường cho tôi chứ?"
Anh ghé sát lại.
Môi gần như chạm tới vành tai cô.
Giọng nói trầm thấp đầy sức hút vang lên ngay bên tai.
Anh rất tự tin.
Chỉ cần một đêm...
Là đủ để chinh phục cô tiên nhỏ trước mặt.
Hạ Tiểu Bạch chỉ thấy da đầu tê dại.
Lẽ nào...
Mặc Tử Hàn uống say rồi?
Bình thường gặp cô là tránh còn không kịp.
Cô luống cuống nói.
"Mặc Tử Hàn..."
"Cậu... đừng đứng gần tôi như vậy được không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn